Chương 12: Chương 11: Ham chơi đi lạc

Tác giả: Mê Dạng Đích Đản Tiên Sinh

Editor: Lân ú nu - lanbeomapdit

Lưu ý: truyện có cảnh bạo lực và ngôn từ thô tục xin hãy cân nhắc trước khi đọc!

...

Phương Đồng ngồi lên xe đẩy, ôm đầu gối dựa vào người Hàn Lôi, nhìn khung cảnh bên cạnh liên tục thay đổi, nụ cười trên mặt không bỏ xuống được một giây nào.

"Đẹp lắm à?" Hàn Lôi đánh xe đôi lúc liếc qua nhìn tức phụ nhi một cái, khóe miệng cũng nhịn không được cong cong.

"Em thích lắm Lôi Tử ca..." Tâm tình Phường Đồng hôm nay rất tốt, đầu lắc qua lắc lại nhẩm nhẩm bài hát nào đó.

"Lại phát dâm?" Hàn Lôi xem xét thấy đường phía trước cũng không có chướng ngại gì, cúi đầu hung hăng hôn bé cưng một ngụm.

Nghe nói trên phố vừa mở một nơi gọi là công ty bách hóa, trong đó cái gì cũng bán. Hàn Lôi dáng người cao tráng, tuy lớn lên tuấn lãng nhưng làn da ngăn đen thô ráp tỏ rõ hắn là người lao động, nam nhân giống như dắt theo con trai đi đến quầy bán trang sức, người bán hàng liếc mắt một cái cũng lười quan tâm bọn họ.

"Em nhìn thử, thích cái gì?" Hàn Lôi hỏi cậu.

"Ca, đừng mua nữa...em không thích người đó..." Phương Đồng không được tự nhiên túm lấy góc áo trượng phu, nhỏ giọng nói.

"Quan tâm cô ta làm gì, cô ta còn không mua nổi." Hàn Lôi lớn giọng, véo cặp má trắng nộn của tức phụ nhi, người bán hàng nghe được mặt vừa xanh vừa trắng, cười cười đi lên tiếp đón.

Nam hài quá sạch sẽ, vòng tay khắc hoa nhìn quá dung tục, Hàn Lôi quyết định mua cho cậu tầm chục cái vòng tay họa tiết đơn giản một chút, sau đó chọn cho nương đôi hoa tai.

"Thật nặng nha, về sau làm việc sẽ mệt lắm." Phương Đồng lắc lắc cánh tay như củ sen, vòng bạc càng làm tôn lên da thịt trắng nõn, Hàn Lôi nhìn mắt cũng lóe lên.

Phương Đồng xung phong nhân việc giữ hoa tai cho nương, đồ vặt quý trọng đặt ở trên người có chút khẩn trượng lại hưng phấn, hai người mua xong lại đến tiệm bán áo quần, kiểu dáng áo quần bán trong công ty bách hóa hoa lệ mới mẻ, Phương Đồng tưởng tượng đến cảnh mình ăn mặc đồ như thế rêu rao trong thôn mặt cũng đỏ cả lên, lại túm túm góc áo nam nhân không muốn mua.

Áo bông lần cuối cùng mua là mới năm trước, Phương Đồng nhớ rõ áo bông của Hàn Lôi đã cũ rồi, Hàn Lôi nói cái gì Phương Đồng cũng không chịu mua, Hàn Lôi bị cậu nháo không còn cách nào khác đành mua một áo bông lớn cho hắn, còn có thể thay đổi với cha và Hàn Xuyên, mua cho Phương Đồng một cái mũ bông hình đầu hổ, mang lên liền giống như mấy đứa nhỏ đáng yêu đi chúc tết.

Tiền dư lại cũng nhiều, vào thành còn thuận tiện mua thêm chút đồ ăn vặt, phố bán kẹo bánh trải dài cả hai bên đường, người đi chật ních chen lấn xô đẩy, Hàn Lôi vốn định khiêng tức phụ nhi đi nhưng Phương Đồng xấu hổ nói gì cũng không cho, chỉ có thể ngàn dặn vạn dò tức phụ nhi phải ngoan ngoãn giữ chặt tay hắn.

Dọc theo đoạn đường này quả thật là nơi náo nhiệt nhất thành phố, hai bên đường là những thứ mới mẻ, còn có cả hội chợ áo thuật xiếc khỉ, hát tuồng, Phương Đồng háo hức muốn xem liền vô thức ngừng bước chân, vẫn cho rằng mình còn đang nắm tay trượng phu, đứng trước lều diễn xiếc xem đến ngây ngốc.

Bỗng những có một cánh tay chạm vào eo cậu, rồi còn véo vào thịt non trên eo một cái, Phương Đồng còn tưởng đó là Hàn Lôi, theo bản năng giận dỗi kêu "Ca", chỉ là lực đạo với xúc cảm này không giống Hàn Lôi vẫn luôn bá đạo thô ráp, quay đầu nhìn lại mới phát hiện tên đang lôi kéo mình là một tên đàn ông trung niên ánh mắt dâm tà, Phương Đồng sợ tới mức muốn hất tay hắn ra. Nào biết tên háo sắc lại sức lớn nắm chặt tay nhỏ của Phương Đồng, cười cười dâm đãng:

"Bé cưng em không nhận ra anh hả? Vừa rồi còn không phải mới kêu ca này ca kia ngọt sớt sao?"

"Buông tôi ra! Tôi không biết ông!" Phương Đồng vừa sợ vừa ghê tởm, nước mắt không nhịn được cũng ứa ra, chỉ nhìn thấy từ phía sau xuất hiện một bàn tay mạnh mẽ kéo tên háo sắc kia ra, giọng nói từ tính vang lên: "Buông cậu ấy ra."

Bàn tay kia to lớn trắng nõn, khớp xương rõ ràng lại không thô ráp, không giống Hàn Lôi chút nào, giọng nói trầm thấp của nam nhân trẻ tuổi gợi lại ký ức Phương Đồng, cảm thấy nguy hiểm đã được giải trừ, cậu theo bản năng quay đầu nhìn lại, thiếu chút nữa đã hô lớn: "Tiên sinh!"

Quy Duẫn hôm nay thuận tiện trở về thành mua chút giấy mực, vóc dáng hắn cao lớn, từ cửa hàng mực ra quét mắt liền thấy một thiếu niên thanh tú đang bị người bắt nạt, hắn nhớ rõ hài tử này vẫn luôn ở ngoài lớp học nhìn lén hắn giảng bài, thế nên hắn liền tiến lên giải vây.

Tên háo sắc mất mặt đành vung tay bỏ chạy vào trong đám người, Phương Đồng vì hoảng sợ mà mặt còn đỏ bừng, thanh âm có chút nấc nghẹn nói "Cảm ơn ngài", rồi sợ hãi quay qua quay lại tìm Hàn Lôi.

Hàn Lôi đi được vài bước thì phát hiện trong tay rỗng tuếch, nhìn lại thì đã mất dấu Phương Đồng, nam hài vóc dáng nhỏ nhắn, không biết đã bị dòng người đẩy đến nơi nào, hắn theo lối cũ quay trở về tìm thì mơ hồ nghe được tiếng tranh chấp, khó khăn chen qua tiến về phía trước thì phát hiện Phương Đồng đang lau nước mắt, bên cạnh còn có một nam nhân phóng nhã.

"Cậu bị lạc ở đâu thì cứ chờ ở đó, ca của cậu sẽ trở về tìm thôi."

Qúy Duận còn đang an ủi cậu, Hàn Lôi bước vài bước liền đến đây, Phương Đồng bị dọa sợ vừa khóc vừa run, quay đầu lại thấy trượng phu liền vọt vào lòng ngực hắn, nghênh đón cậu lại là một trận đòn trên mông.

"Ca..." Phương Đồng cũng biết lần này mình bị đánh không oan chút nào, nhưng nước mắt vẫn nhịn không được liên tục trào ra, ăn đau cũng không buông tay khỏi nam nhân, qua một lát mới nhớ tới phải cảm ơn tiên sinh vừa giúp đỡ, nhưng vừa quay đầu lại phát hiện người đã rời đi từ lúc nào.

Hàn Lôi đem mặt ôm tức phụ nhi khiêng lên vai, vội vàng đi mua thêm hộp mứt táo với ít kẹo bánh, Phương Đồng không dám nói cho trượng phu chuyện mình vừa bị người lạ sờ soạng, thành thật để trượng phu ôm, cho đến khi lên xe ngựa mới thật cẩn thận dán lên người trượng phu làm nũng: "Ca...thật xin lỗi...đừng giận nha..."

Trên xe đẩy chất đầy những thứ mua được ngày hôm nay, vốn nên vui vẻ nhưng mặt nam nhân lại đen đến đáng sợ, liếc cũng không thèm liếc tức phụ nhi bên cạnh một cái.

Hàn Lôi vốn ngăm đen, gương mặt góc cạnh nghiêm nghị nên lúc này hắn tức giận lại càng dọa người, Phương Đồng nhẹ giọng nũng nịu, thân mình nhích lại gần trượng phu, nước mắt chảy ra: "Vừa rồi em sắp bị dọa chết...hức...em sợ anh không tìm, tìm không ra em..."

"Ta còn tưởng em bị người bắt bán vào nhà chứa rồi." Hàn Lôi lạnh nhạt nói, quất một roi xuống mông ngựa, ngựa bị thất kinh liền sải chân chạy nhanh.

Tiếng roi quất xuống đầy chói tai, toàn thân Phương Đồng bởi vì gia tốc tăng nhanh mà lảo đảo, roi quất lên ngựa lại cảm giác như đánh lên người mình, khóc lớn lên: "Lôi Tử ca...em biết sai rồi...hức..."

"Khóc tang à, nam nhân của em còn chưa có chết đâu." Hàn Lôi quát lớn, một tay thô lỗ đỡ lấy nam hài lảo đảo sắp ngã, Phương Đồng sợ tới mức không dám khóc nữa, đáng thương nắm lấy góc áo trượng phu, ngây người nhìn trượng phu đánh xe.

Vòng tay trên cổ tay theo từng đợt xóc nảy của xe ngựa mà rung lắc, Phương Đồng bỗng nhiên nhớ tới cái gì, tay nhỏ sờ sờ túi quần, rỗng tuếch.

Tay chân Phương Đồng cứng đờ, thật cẩn thận kiểm tra lục soát lại toàn thân trên dưới một lần nhưng vẫn như cũ không thu hoạch được gì.

Xong rồi...

Nam hài cứng đờ người, cảm giác áy náy cùng với sợ hãi làn cậu thiếu chút nữa đã muốn nhảy xuống ngựa ngã cho chết đi. Hàn Lôi cảm thấy người bên cạnh loay hoay một chặp sau lại im lặng không nói gì, cả người run lẩy bẩy, lo lắng liếc nhìn nam hài một cái, chỉ thấy cả khuôn mặt Phường Đồng trắng bệch dọa người, thái dương chảy đầy mồ hôi.

"Có chuyện gì?"

Hàn Lôi cho rằng thân thể cậu không thoải mái, nhanh chóng ngừng xe ngựa ôm nam hài xem xét, Phương Đồng lo lắng nói lắp bắp, lấy hết can đảm run giọng nói: "Ca...hoa tai...hình như không thấy...không thấy đâu nữa..."

Suốt dọc đường trở về Hàn Lôi đã có chút tức giận, tức giận cậu không nghe lời chạy lung tung, nghe đến một câu này hắn không nhịn được nữa, giơ bàn tay lên muốn đánh cậu, Phương Đồng sợ tới mức ôm chân co người lại run lẩy bẩy, khóc cũng không dám khóc thành tiếng.

Bàn tay cuối cùng cũng không rơi xuống mặt mà hung hăng đánh lên lưng nam hài, bàn tay Hàn Lôi vừa to vừa thô cứng, cố gắng thu lực lại đánh lên lưng nhỏ không chút thịt của nam hài một cái, Phương Đồng chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều bị đánh nát rồi, mảng da lớn sau lưng như mang theo lửa nóng, đau đến mức kêu gào.

"Em sai rồi...a hức...." Thu hoạch nửa năm của cả nhà đã bị mình vì ham chơi làm mất, Phương Đồng áy náy cảm thấy mình có bị đánh chết cũng không oan, nhưng tưởng tượng đến trượng phu sẽ đánh mình thì cảm giác sợ hãi vẫn không ngăn được nảy lên trong lòng.

...

【 Đôi lời của tác giả: 】

Mọi người đọc truyện đứng trên giá trị quan của nông thôn thời xưa mới cảm thấy truyện ngọt...

Chương tới bé cưng bị đánh nát đít luôn nhe mn hihi

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...