Tác giả: Mê Dạng Đích Đản Tiên Sinh
Editor: Lân ú nu - lanbeomapdit
Lưu ý: truyện có cảnh bạo lực và ngôn từ thô tục xin hãy cân nhắc trước khi đọc!
...
Hàn Lôi quất ngựa trở về đường cũ tìm một lần, kết quả đương nhiên không thu hoạch được gì, lúc về đến nhà trời cũng đã rán chiều.
Hàn Hổ cùng với Hàn Xuyên còn đang làm việc ở ngoài ruộng, Trì Hàm thì một mình chuẩn bị cơm chiều ở dưới bếp, nghe được tiếng bang bang đập cửa ở công lớn, mới vừa mở then cửa liền thấy Hàn Lôi xách lỗ tai Phương Đồng đi nhanh vào nhà, trở tay đóng then cửa lại, rồi nhặt một sợi dây thừng lên.
Phương Đồng cảm thấy lỗ tai mình giống như đã bị nhéo rớt luôn rồi, che lỗ tai lại khóc lóc, Hàn Lôi bẻ người cậu lại, dây thừng thô to bằng hai ngón tay liền quất lên mông, thịt mông cách một lớp quần mềm mỏng bị hung hăng dạy dỗ, đau đến mức Phương Đồng thét chói tai khóc lớn.
Dây thừng ở nông thôn chuyên để trói gia súc nên vừa thô lại vừa cứng, da thịt nam hài lại non mịn, trước kia không cẩn thận mắt cá chân cọ vào dây thừng một cái đã chảy máu, bây giờ lại bị nam nhân dùng sức quất đánh, cách một lớp vải cũng cảm nhận được đau đớn xuyên tim.
Hàn Lôi liên tiếp đánh xuống bảy tám cái, lại nắm lấy bả vai nam hài quay người lại, liếc mắt lại thấy vòng tay bạc trên bóng loáng chói mắt, bỗng cảm thấy cổ tay nam hài thật sự quá non mềm, lúc này mới cởi áo mình ra quấn lên cổ tay nam hài vài vòng, lại dùng dây thừng trói cứng ngắt.
Phương Đồng ở trong tay nam nhân giống như một món đồ chơi, trơ mắt nhìn bản thân bị trói, không cần nghĩ cũng biết trượng phu muốn làm gì, nhưng một câu xin tha cậu cũng không dám nói, chỉ có thể lặng im run lẩy bẩy chảy nước mắt.
Động tác nam nhân thô bạo, giống như dắt một con ngựa nhỏ kéo cậu đến dưới táng cây hồng duy nhất trong sân, tim một cành cây rắn chắc gần đó rồi ném một đầu dây thừng qua, sau đó kéo Phương Đồng treo trên cây.
Thân hình Hàn Lôi to lớn, hơi duỗi tay ra là có thể bắt được chạc cây, bình thường Phương Đồng cũng chỉ cao đến bả vai hắn, bị treo lên như vậy đến cả mũi chân nam hài cũng không thể chạm đất, ở giữa không trung không nơi nương tựa Phương Đồng thật hoảng sợ, nhỏ giọng khóc nức nở, đến cả khóc cũng không dám khóc thành tiếng.
Trọng lượng toàn thân đều tập trung vào cổ tay, chỉ có liều mạng rướn người nhón nhân cố tay mới có thể thả lỏng một chút, Phương Đồng sợ tới mức lông tơ đều dựng ngược, lỗ tai nghe được bước chân nam nhân trở về, kế tiếp mông chợ lạnh, quần đã bị nam nhân kéo xuống.
Phương Đồng theo bản năng quay đầu lại nhìn xem, chỉ thấy Hàn Lôi trần trụi thân trên lộ ra cơ bắp ngăm đen, trong tay xách theo một đoạn dây thừng còn đang trĩu nước, lông tơ nháy mắt dựng ngược lên, khóc lóc cầu xin:
"A hức...! Đừng dùng cái kia..."
Hàn Lôi chỉnh đầu cậu quay về phía trước, nhìn mông nhỏ đã bị dây thừng đánh đỏ mông, hắn giơ tay lên, không nói hai lời liền quất xuống.
Dây thừng dính nước nặng trĩu, đánh lên da thịt trần trụy uy lực so với lúc đánh ngựa cũng không kém chút nào, tiếng vang trong không trung làm người ta phải sợ hãi, mông nhỏ non mềm bị đánh liền nhanh chóng hiện lên dấu đánh đỏ tím dữ tợn, thịt mông ước chừng sưng lên một lóng tay.
"A!!!"
Dây thừng đẫm nước quất lên người giống như muốn đánh nát thtij, nam hài phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, không khống chế được bắt đầu giãy giụa, từng giọt nước mắt không ngừng tuôn ra, theo khuôn mặt chảy xuống cổ.
"Ca...! A...đừng dùng cái đó mà!...a...."
Phương Đồng cảm thấy mình bị đánh là đáng lắm, nhưng mỗi lần dây thừng quất vào người lại không thể chịu được, cổ họng khản đặc cầu xin trượng phu.
Nam nhân mắt điếc tai ngơ, xoay tròn cánh tay tiếp tục đánh, vận đủ lực liên tục đánh xuống ba cái trên mông, một cái trên bắp đùi và trên đùi, sau đó lại lặp lại đánh lên mông, da thịt bong tróc đau nhức làm nam hài kêu gào như dê con chờ bị làm thịt, ai nghe được tim cũng phải co rút lại.
Từ trước đến nay Hàn Lôi chưa bao giờ nhẫn tâm đánh cậu đến như thế, da thịt Phương Đồng mỏng, đánh mới ba cái mông đã tím bầm, sưng to ghê người, đùi và mông đều run lẩy bẩy, đau đến co rút toàn thân.
"Lôi Tử, Lôi Tử, nghe nương khuyên một câu, Đồng Đồng đúng là nên đánh nhưng cũng không thể đánh nó bằng roi này!" Trì Hàm vốn dĩ không dám khuyên, nhưng nhìn thấy con trai bé bỏng của mình bị đánh thành như vậy bà không đành lòng, bà gấp đến độ chạy lại ngăn cánh tay đang vung lên của Hàn Lôi, vừa cậu vừa lau nước mắt: "Lôi Tử, Đồng Đồng ốm yếu, đánh như thế nó sẽ chết mất, nó sai là nó đáng đánh, con, con đổi một cái khác đánh nó được không..."
Trì Hàm hèn mọn quỳ trên mặt đất, khóc lóc ôm cánh tay tráng kiện của con riêng, dù mang danh nghĩa mẹ kế nhưng bà đất khách tha hương, Hàn gia dù sao vẫn có ân tình cứu mạng hai mẹ con bà...
Hàn Lôi ném dây thừng, thở hổn hển, trong mắt đều là tức giận chưa nguôi, tiếng kêu thống khổ của nam hài lẫn nữa chui vào tai, nhưng mới giáo huấn như thế hắn chưa thể hết giận, tiến lên túm lấy đòn gánh bên chân tường, trở về hướng lên mông nam hài hung hăng đánh thật mạnh, giận sôi máu giải thích với Trì Hàm: "Nương, ngài không hiểu! Tên nhóc này nói không biết nghe! Ở trên thành người nhiều như thế, nắm có cái tay mà cũng để cho lạc! Liền..."
Hàn Lôi đang nói thì dừng lại, lúc này mới nhớ tới cha mẹ mà biết chắc chắn sẽ rất đau lòng, cơn tức giận lại sôi sục một lần nữa giơ cao đòn gánh, nặng nề đánh xuống mông nhỏ.
"A!!!"
Phương Đồng biết trượng phu muốn gạt cha mẹ, thẹn ý trong lòng càng thêm nặng, cậu cố gắng chịu đựng tiếng khóc nhỏ lại, nhưng tiếc rằng phía sau bị đánh quá đau, mỗi một lần đánh cơn đau lại truyền khắp toàn thân, tay lại bị treo lên khó mà tránh khỏi, chỉ có thể khóc tỉ tê giải phóng một ít đau đớn.
Đòn gánh vừa nặng lại vừa cứng, ở giữa không trung tích cóp đủ lực mới đánh lên mông nam hài, Phương Đồng vốn dĩ còn có thể đứng nhón chân giữ thăng bằng, nhưng một đòn này đánh xuống cậu bị đánh đến cong lưng, mông gắt gao co lại, nhưng cũng không thể thắng nổi trận trách đánh vô tình sau lưng.
"Ca ca...a...thực xin lỗi...! Em sai rồi hức....! Em sai rồi! Lôi Tử ca..."
Dù cổ tay đã được ngăn cách bởi một lớp vải dày nhưng vẫn bị ma sát sinh đau, Phương Đồng ăn đau tay chân co rút lại làm dây dừng bó càng chặt, không chỉ có đau đớn đến từ phía sau mà cả cổ tay cũng đau đến tê dại.
Đòn gánh dày rộng nhưng vì sử dụng quanh năm nên lúc này đã có chút dẻo ra, so với gậy trúc còn mềm dẻo hơn chút, đòn gánh sau khi đánh xong độ cong càng lớn hơn lúc trước, nhìn qua cũng có thể biết được lực đánh lên da thịt có bao nhiêu đau.
Nam hài bị treo không chỗ trốn, cánh tay nam nhân lại giơ lên cao đánh xuống mông nhỏ, không chút thở dốc mà nện lên da thịt non mềm, phát ra tiếng vai thanh thúy điếc tai.
Phường Đồng khóc đến mức thổ hổn hển, mũi chân cố gắng chạy trốn nhưng một khi muốn chạy thì bả vai với cánh tay liền ăn đau, nhưng nếu không né mông sẽ bị đánh càng đau hơn, cậu không dám xin tha, chỉ có thể nức nở cầu xin:
"Ca...cánh tay...đau lắm...hức... thả em ra rồi đánh được không ...hức..."
Cảm giác bị treo giữa không trung làm cậu cảm giác tuyệt vọng, từ trước đến nay Phương Đồng chưa bao giờ sợ đến mức này, nhớ trước khi Lôi Tử ca đánh cậu còn có thể tiếp xúc thân thể có cảm giác an toàn.
"Lôi Tử! Cho Đồng Đồng nghỉ ngơi một chút, nghỉ xong rồi lại đánh được không? Nương cầu con..." Trì Hàm không dám nhìn nữa, trốn về phòng khóc, nhưng nghe thấy nhi tử khóc càng ngày càng thảm thật sự không nhịn được nữa, từ trong phòng lao ra chặn giữa hai người, mới liếc mắt liền thấy nhi tử bị đánh đến sắp ngất đi rồi.
Đòn gánh trên tay Hàn Lôi thiếu chút nữa đã rơi xuống trên người Trì Hàm, hắn nhanh chóng thu tay lại, bàn tay nắm chặt đòn gánh nổi đầy gân xanh, thở hổn hển rồi ném đòn gánh đi, cởi trói cho Phương Đồng, tát lên mông chồng chất vết thương một cái, quát: "Ra giữa sân quỳ đi!"
Phương Đồng giống như sợi mì mềm nhũn nằm liệt trên mặt đất, giãy giụa kêu khóc đã hao hết sức lực, hạ thân giống như bị nghiền nát, bị đánh đến không đứng dậy nổi. Nam hài chật vật bò trên mặt đất vài bước mới bị Hàn Lôi nắm cổ áo xách thẳng lên, mệnh lệnh nói: "Qùy ở đây luôn đi."
Phương Đồng muốn kéo quần lên vại bị nam nhân đá văng tay đi, quát lớn: "Trần trụi!"
Phiến đá dưới gối cứng rắn cộm người, Phương Đồng lại vừa bị đánh xong, cả người không khống chế được mà phát run, mông thịt và hai đùi run lẩy bẩy không vững người được, cũng không thèm quan tâm bản thân bị cởi truồng phạt quỳ có báo nhiêu mắc cỡ, không dám ngẩng đầu nhìn trượng phu một cái.
Từ eo nhỏ đến mông tròn của nam hài hiện ra cực kỳ duyên dáng, đùi non thẳng tắp kiều nộn đầy mê hoặc, nhưng giờ phút này mông nhỏ lại bị đánh sưng tím đáng sợ, màu bầm còn lộ ra vài đường máu, da thịt dường như đã bị phá nát, nhìn vào cũng đủ thấy đau đớn ghê người.
Quá đau, đau đến muốn ngất đi, hai tay đã tự do cũng không dám chạm vào, Phương Đồng nhẹ nhàng nâng tay, muốn quên đi cảm giác ngứa nơi chóp mũi do nước mắt đọng lại, mới nhận ra cổ tay bị vặn ngược đau đớn tê dại, nhìn kỹ thì tay đã bị cột chặt hằn lên mấy vết bầm tím.
Nam nhân còn tức giận lại càng ít lời, căng chân ngồi trên ghế đá trong viện không nói lời nào, cơ bắp ngăm đen lấm tấm mồ hôi. Hắn bực cực kỳ, Phương Đồng không nghe lời chạy lung tung thiếu chút nữa đã lạc mất, thu hoạch nửa năm cứ thế mà công cốc, nhưng nhìn nam hài yếu ớt hèn mọn, thật sự hắn không đành lòng đánh tiếp.
Cậu cũng thật đáng thương, chưa đi lên thành phố mấy lần, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, Hàn Lôi nhớ bản thân lúc còn nhỏ lên thành chơi, tròng lòng lại đau lên từng cơn.
Đang suy nghĩ có nên lại ôm nam hài lên không thì ngoài cửa lớn vang lên tiếng đập cửa, Hàn Lôi chỉ cho là cha và đệ đệ đã trở lại, đứng dậy đi mở cửa, thuận tiện thả lỏng đầu óc một chút.
Mở then chốt cửa ra, Hàn Lôi tránh sang một bên, lúc này mới phát hiện ngoài cửa là một nam nhân trẻ tuổi anh tuấn, đúng là cái vị vừa rồi ở trên thành đứng cạnh Phương Đồng.
Qúy Duẫn lễ phép gật đầu chào nam hán tử cường tráng sắc mặt bất thiện trước mặt, mở lời: "Xe của hai người chạy thật nhanh, ta dùng sức đuổi theo cũng không kịp, ta phải hỏi thăm người dân xung quanh mới biết nhà hai người ở đâu.
Lời nói tùy ý của nam nhân trước mặt làm Hàn Lôi khó chịu nhăn mi, cũng gật gật đầu chào hỏi.
"Đây là của hai người làm rớt đúng không?" Qúy Duẫn đối với thái độ lãnh ngạnh của hắn cũng không để tâm, từ trong lòng móc ra một cái túi nhung nhỏ, đặt ở trong lòng bàn tay rồi đưa qua, mắt mang theo ý cười hỏi.
Hàn Lôi tiếp nhận túi nhung quen thuộc, không kiêng dè mở ra nhìn, quả nhiên chính là đôi hoa tai vừa mua ở công ty bách hóa, vẻ mặt kinh ngạc vui mừng lộ ra, cũng không biết nói sao mới thể hiện rõ sự biết ơn của bản thân, nhanh chóng tránh qua một bên, cứng ngắc làm một động tác mời vào:
"Tôi không biết làm sao mới có thể cảm tạ anh! Hay là anh tiến vào ăn chút điểm tâm?"
Phương Đồng quỳ gối dưới táng cây hồng không dám nhúc nhích, Trì Hàm ở một bên đút nước, Hàn Lôi mời người vào nhà mới nhớ tớ tức phụ nhi còn đang quỳ trong sân, vội hướng đến Phương Đồng đang nơm nớp lo sợ lớn giọng: "Cút về phòng đi!"
Phương Đồng liếc mắt thấy người vào nhà là tiên sinh, hai tai đều đỏ lên,hoảng hoảng loạn loạn kéo quần, cố gắng lết thân mình bò vào phòng, cũng không dám quay lại nhìn nữa.
Chuyện hôm nay ở trên thành anh giải quyết xong xuôi liền chạy nhanh về thôn, cũng bởi vì sợ hài tử kia phát hiện làm rơi đồ sẽ bị đánh, anh cũng không quen thuộc với thôn này lắm, hỏi thăm hàng xóm xung quanh trong chốc lát mới tìm được, vào cửa liền nhìn thấy nam hài chật vật kéo quần, vết đánh trên mông cực chói mắt, trong lòng lộp bộp một chút,
Vẫn là tới chậm rồi....
Giống như tiền bối muốn bảo về vãn bối, Qúy Duẫn đối với nam hài xinh đẹp khát vọng học tập này sinh ra thương hại, thầm nghĩ nếu có cơ hội phải khuyên nhủ người nhà cho nam hài đi học, không nên chậm trễ cậu.
Trứng màu:
Hàn Lôi mời Qúy Duẫn vào bàn đá trong sân ngồi, pha cho anh một chén nước rồi cầm theo điểm tâm vừa mua được ngày hôm nay, mở hộp nhìn thấy mứt táo liền nhịn không được nhớ đến Phương Đồng đang ở trong phòng.
"Ca! Sao lại mở cửa thế này?" Người chưa đến thì đã nghe thấy tiếng, ngoài cửa lớn bỗng nhiên truyền đến giọng nam trong sáng của Hàn Xuyên.
Hàn Xuyên tính tình hoạt bát, chuyện trường học lúc trước đã ném ra sau đầu, bị đại ca đánh cho một trận cũng không để trong lòng nữa, vết thương trên mông tốt lên liền bắt đầu phụ việc cho gia đình, làn da so với lúc đi học đã đen đi không ít, nhìn cũng càng khỏe mạnh tuấn lãng.
Qúy Duẫn cũng quay đầu lại nhìn, nhìn thấy gương mặt thiếu niên tuấn lãng cảm giác có chút quen mắt.
Thế nhưng Hàn Xuyên vừa vào nhà liền ngây dại, chăm chăm nhìn nam nhân từ đâu giáng xuống, khiêng cái cuốc lại gần, đáng sợ tới mức Hàn Lôi còn tưởng hắn muốn đánh nhau, vội quát to: "Xuyên Tử mày làm cái gì đó! Đây là khách!"
Hàn Xuyên lúc này mới nhớ mình còn chưa thả cuốc xuống, vội ngượng ngùng thả cuốc trên tay ra, khuôn mặt đỏ bừng, run giọng hỏi Qúy Duẫn:"Ngài là... Quý học trưởng?!"
Ký ức của Qúy Duẫn bị khuôn mặt tràn đầy nhiệt huyết này đánh thức, cười nói: "Anh nhớ ra em rồi, Hàn Xuyên phải không?"
...
So ri mọi người, mấy nay tui bận quá :( chương này tui edit xong là đăng luôn nên chưa check chính tả và ngữ nghĩa, mọi người đọc thì bắt lỗi giúp tui nhe :3
Bạn thấy sao?