Chương 15: Chương 14: Tiên sinh đến nhà

Tác giả: Mê Dạng Đích Đản Tiên Sinh

Editor: Lân ú nu - lanbeomapdit

Lưu ý: truyện có cảnh bạo lực và ngôn từ thô tục xin hãy cân nhắc trước khi đọc!

...

Một ngày vừa bị đánh vừa bị đụ, lúc ngâm thuốc cảm giác đau đớn đã đỡ hơn phần nào, vậy mà nằm qua một đêm đau đớn lại trở về một lần nữa, toàn bộ nửa thân dưới cảm giác như bị tảng đá lớn đè lên, đau đến tê dại, Phương Đồng thỉnh thoảng động động đầu ngón chân, thử xem có phải mình bị liệt luôn rồi không...

Hàn Lôi nằm một bên ôm tức phụ nhi ngủ, còn chút buồn ngủ lại cảm giác bé cưng mềm mụp trong lòng cọ tới cọ lui, khàn khàn hỏi: "Có chuyện gì?"

"Lại đau, vừa động một chút lại đau..." Thanh âm nam hài run run nức nở.

"Hôn một cái liền hết đau." Mắt Hàn Lôi còn chưa mở to, mơ hồ ôm cậu hôn một cái rồi lại ngủ.

Suốt cả đêm Phương Đồng đều không ngủ yên ổn, nửa mơ nửa tỉnh, thẳng đến khi chân trời hửng sáng mới nặng nề ngủ đi, khi đó là lúc Hàn Lôi tỉnh dậy, lại nằm bên cạnh ôm cậu một chút, giúp cậu đắp chăn lại, mặt trời cũng không đợi người, hắn nhanh chóng thu thập đi làm.

Đến khi Phương Đồng mở mắt trời đã sáng rồi, bụng kêu ục ục biểu tình, cố gắng xoay người lại đi ăn sáng một chút, nào ngờ vừa động một chút giữa hai chân liền chảy ra đầy chất nhờn dính, dịch nóng ấm từ khe thịt chậm rãi chảy ra, là của Hàn Lôi tối hôm qua bắn xong vẫn còn lưu lại ở bên trong.

Dù bên cạnh không có ai Phương Đồng vẫn cảm thấy mình dâm đến không chịu được, kẹp chân lại với lấy khăn lông ngày hôm qua, chịu đựng đau đớn nhấc chân lên đem chất dịch xấu hổ kia vội vàng lau đi, nhỏ giọng mắng "Đồ lưu manh".

Trong nồi hấp vẫn còn một ít đồ ăn sáng, Trì Hàm thấy nhi tử lê thân từ phòng ngủ ra, nhanh chóng bưng đồ ăn lên bàn, bánh quẩy và sữa đậu nành, còn có thêm bánh bao thịt và dưa chưa, tất cả đều còn ấm.

"Đói lả luôn rồi phải không? Trong nồi còn có sữa đậu nành với bánh bao, muốn ăn thì để nương lấy cho con." Trì Hàm đau lòng nhéo lên mặt nhi tử một cái.

"Cảm ơn nương." Phương Đồng chỉ có thể đứng ăn, sữa đậu nành ấm nòng nuốt xuống cổ họng, lại mở miệng cắn một ngụm bánh quẩy, bỗng nhiên hai mắt không lý do mà nóng lên, thiếu chút nữa nước mắt cũng rơi ra, so với những tháng ngày chịu đói chịu khổ ở quê nhà thì hiện tại họ được ở trong căn nhà rông rãi, sống không lo ăn không lo mặc, thật sự quá tốt.

Nghĩ đến như thế, bao nhiêu giận dỗi với Hàn Lôi đều bay biến đi, cậu một hơi ăn xong nửa cái bánh quẩy, ùng ục uống sữa đậu nành, lại cắn thêm một miếng bánh bao, ăn thật sự hạnh phúc.

Trì Hàm thấy tâm tình nhi tử trở nên vui vẻ hơn, dặn dò: "Ăn chậm một chút, không ai dành với con đâu."

Mắt Phương Đồng còn có chút rưng rưng mang theo hơi nước, nuốt xuống miếng bánh bao trong miệng rồi trịnh trọng nói với nương: "Nương, con cảm thấy cuộc sống hiện tại thật tốt, cha đối tốt với nương, Lôi Tử ca cũng thương con, Xuyên Tử cũng tốt như thế, chúng ta một đường lặn lội khổ như thế, bây giờ cũng tìm được chốn dung thân."

Trì Hàm sao không hiểu những chuyện này, năm đó cha Phương Đồng mất sớm, nàng sợ bí mật thân thể của hài tử bị lộ ra nên giấu rất kĩ, người Phương gia lại ngại mẹ con nàng là yêu tinh khắc chết người, Phương Đồng lớn lên lại đẹp, ở trong thôn bị người ta bắt nạt, sau lại nạn đói xảy ra, mỗi người còn tự sống còn không nổi nói gì là có cơm ăn, may mắn có cậu bên nhà ngoại chạy nạn đến đây tình nguyện cho bọn họ đi nhờ hai đoạn đường.

Trải qua những ngày tháng đau khổ như vậy mới thấy được cuộc sống hiện tại có bao nhiêu sung sướng.

Nương muốn nói chút gì đó lại nói không thành lời, tiến vào nhà bếp lấy cho nhi tử thêm chén sữa đậu nành và cái bánh bao, tò mò nhìn ra sân.

Trong sân, Hàn Xuyên hôm nay không ra ruộng làm, hắn ở nhà ngoan ngoãn lau dọn từ trong ra ngoài, ở trong sân dùng giẻ lau lau chùi một phen, vội đến mức đầy đầu đều là mồ hôi, nhưng trên mặt lại tràn đầy vui vẻ sung sướng.

"Xuyên Tử! Đang làm gì đó?" Phương Đồng nhịn không được gọi hắn.

Hàn Xuyên lúc này mới phát hiện Phương Đồng, tung ta tung tăng chạy vào nhà, lau lau hai tai vào áo: "Ca không nói với cậu hả? Bắt đầu từ hôm nay Qúy học trưởng sẽ dọn đến nhà chúng ta ở!'

"Quý học trưởng?"

"Chính là người hôm qua mang đồ đến đây, cậu hôm trước gọi là tiên sinh dạy học, đó là học trưởng của tôi lúc trước còn học trên thành!" Gương mặt tuấn lãng của Hàn Xuyên tràn đầy tươi cười, nắm lấy bánh bao nương mới lấy cho Phương Đồng cắn một ngụm, có chút lỡ đáng nói: "Học trưởng vẫn luôn ở chỗ lớp học bên kia, hôm nay tôi đi tìm anh nhìn nhìn một chút, cậu biết sao không, nóc nhà còn lủng một lỗ lớn, tôi liền xin cha cho anh dọn đến nhà ở, còn có thể dạy học cho tôi."

Phương Đồng nghe xong có chút choáng váng, qua một lúc sau mới hỏi: "Nếu vậy có thể dạy cho tớ không?"

"Nếu cậu muốn là được!" Hàn Xuyên hai ba miếng ăn hết bánh bao, lại nói: "Học trưởng hôm qua còn hỏi tôi về cậu đó, hỏi cậu có phải là em trai của tôi không, hiện tại còn đi học không! Ha ha, tôi nói đó là tẩu tử của tôi, so với tôi còn lớn hơn một tuổi nữa cơ, dọa anh nhảy dựng cả lên!"

Phương Đồng đỏ mặt, dỗi nói: "Cậu với tiên sinh nói mấy chuyện này làm gì nha..."

"Không nói nữa tôi đi làm việc đây, tan học xong học trưởng sẽ đến, chờ lát nữa tôi còn phải dọn đồ cho học trưởng nữa." Hàn Xuyên lại uống một hớp sữa đậu nành, ra dáng huynh đệ nghĩa tình vỗ vỗ lưng tiểu tẩu tử.

Lần này lạnh đánh trúng vết thương trên lưng Phương Đồng, nhẹ giọng hô một tiếng, Hàn Xuyên sợ tới mức nhanh chóng thu tay lại, lầu bầu nói: "Ca sao có thể đánh lên lưng cậu như này chứ..."

Phương Đồng ăn xong cơm sáng lại về phòng, nương cũng giúp Hàn Xuyên quét tước nhà ở, Phương Đồng thật cẩn thận cởi quần nằm nghiêng ngủ, trong đầu đều nghĩ đến chuyện làm thế nào để xin Lôi Tử cho đi học, chỉ chốc lát sau liền mơ màng ngủ mất. Trì Hàm đi ra ngoài ruộng đưa cơm trở về đã thấy nhi tử ngủ say không đành lòng quấy rầy giấc ngủ của cậu, cùng Hàn Xuyên ăn cơm trước.

Trong sân một trận náo nhiệt, chỉ nghe thấy Hàn Xuyên ríu rít nói chuyện, còn có một giọng nam dễ nghe đáp lại hắn, Phương Đồng giật mình tỉnh dậy, mông trần trụi ở trên giường bò dậy, dịch người đến bên cửa sổ len lén nhìn ra liền thấy Qúy Duẫn cùng với Hàn Xuyên một cao một thấp tiến vào, hành lý ngoại trừ một cái tay nải thì còn lại đến là sách, ước chừng phải khiêng đến hai rương,Phương Đồng nhìn hai mắt đều tròn xoe.

Qúy Duẫn ở trong sân nhìn chung quanh một vòng, không thấy thân ảnh nho nhỏ kia, cùng Hàn Xuyên một người một bên đem rương đựng sách nâng vào nhà, chỉnh tề đặt bên chân tường.

Trì Hàm khách khí đưa nước cho anh, Hàn Xuyên ngồi ở trên giường đất nhìn học trưởng chằm chằm không chớp mắt, khóe miệng nhếch nhếch lên, trong mắt đều đang nhảy nhót vui mừng. Qúy Duẫn đem mấy quyển sách thường dùng đặt lên bàn, vừa quay đầu liền thấy ánh mắt như lửa nóng của học đệ, phì cười nói: "Thật sự rất cảm ơn nhà của em, nếu không mấy ngày nữa chắc anh phải ra ngoài cửa thôn ngủ luôn rồi."

"Anh khách khí cái gì! Là em mặt dày mày dạn muốn anh dạy học cho em." Hàn Xuyên nhếch miệng cười, hàm răng trắng sáng xán lạn cực kỳ, cười đến mức tâm tình của Qúy Duẫn cũng tốt lên. Anh nắm lấy câu thước trên bàn vỗ vỗ vào lòng bàn tay, đối với tiểu tử trước mắt nói: "Lại đây đi, để anh xem em học như thế nào rồi?"

Cây thước đen nhánh sáng bóng vừa nhìn cũng biết nó rắn chắc bao nhiêu, ánh mắt Hàn Xuyên nhìn theo cây thước một lượt, trong lòng càng khẩn trương, rụt rụt cổ: "Hay là anh nghỉ ngơi một ngày đi?"

"Lại đây." Quý Duẫn thu hồi ý cười trên mặt, từ học trưởng hòa ái biến thành thầy giáo nghiêm khắc, anh lớn lên anh tuấn khí khái, vóc dáng lại cao lớn đĩnh bạt, lúc này không phải mặt đồ tây mà là trường bào, một khi xụ mặt liền có khí thế không giận tự uy.

Hàn Xuyên không dám tiếp tục cợt nhả, ngay ngay ngắn ngắn đi đến trước mặt anh, đôi mắt thoáng nhìn qua bàn, phía trên đều là sách giáo khoa cao trung.

"Vậy kiểm tra xã hội học trước đi." Qúy Duẫn nói.

Qúy Duẫn nghiêng người về phía cửa sổ, ánh nắng chiếu vào phác họa lên gương mặt càng thêm nhu hòa, ngón tay thon dài mở quyển sách man g theo hương thơm phong độ trí thức, Hàn Xuyên nhìn đến trợn tròn mắt, vô hồn nhìn chằm chằm mặt học trưởng, nhìn đôi môi anh hé mở tựa như đang nói cái gì, bên tai hắn lúc này ong ong nghe không rõ lắm.

"Hàn Xuyên!"

Một tiếng quát lớn đầy phẫn nộ, Hàn Xuyên bị đau đớn từ phía sau làm cho bừng tỉnh, kêu đau xoa xoa mông, lại phát hiện học trưởng đang lườm mắt nhìn mình.

"Đứng thôi cũng có thể thất thần?" Qúy Duẫn đặt câu hỏi, hỏi đến hai lần đều không thấy Hàn Xuyên trả lời, lúc này mới nhìn đến ánh mắt đăm đăm nhìn mình từ nãy đến giờ, không biết đang suy nghĩ cái gì.

"Em...hình như bị cảm nắng rồi!" Hàn Xuyên đương nhiên không dám thừa nhận hắn nhìn vẻ ngoài anh tuấn tuyệt mỹ của học trưởng đến choáng váng, vừa thoáng suy nghĩ trên mông lại ăn một thước, nóng rát.

"Em nếu thật sự có lòng muốn học tập thì ta sẽ dạy em thật tốt, tuy hiện tại thế sự khó đoán, không ai biết chắc một ngày nào đó cải cách thành dạng gì, học sinh như em không chuẩn bị sẵn sàng thì đến lúc đó phải như thế nào?" Qúy Duẫn không biết tâm tư của bạn nhỏ Hàn Xuyên, cực nghiêm túc dạy bảo.

Lỗ tai Hàn Xuyên nóng lên, lúc này mới nhớ lại lí do vì sao bản thân từ bỏ trường học trở về quê nhà, chính là để theo đuổi khát vọng chí hướng, hắn trịnh trọng gật đầu: "Anh nói đúng...từ hôm nay em phải cố gắng hơn nữa!"

"Những lời em nói hôm nay anh nhớ kỹ, còn lười biếng nữa thì cho em ăn thước." Qúy Duẫn vỗ vỗ học đệ thấp hơn mình nửa cái đầu, một lần nữa cầm lấy sách trên mặt bàn.

Hai người vừa vào nhà liền không thấy động tĩnh gì nữa, Phương Đồng vịn cửa sổ rướn người lên cũng không thấy gì, thật sự quá tò mò, cuối cùng quyết định mặc quần vào ra sân trước đi bộ một vòng, nhìn xem Xuyên Tử với tiên sinh rốt cục đang làm cái gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...