Tác giả: Mê Dạng Đích Đản Tiên Sinh
Editor: Lân ú nu - lanbeomapdit
Lưu ý: truyện có cảnh bạo lực và ngôn từ thô tục xin hãy cân nhắc trước khi đọc!
...
Hàn Xuyên đưa dì Vương về nhà xong, cổng lớn mở ra vang lên tiếng kẽo kẹt, tuyết vẫn nhẹ nhàng rơi xuống, Hàn Xuyên chạy về phòng nhanh như chớp, cởi áo bông quần bông nặng trịch trên người ra, nhảy lên giường chui tọt vào lòng Qúy Duẫn.
Một nhà Hàn gia cuối cùng cũng yên bình trở lại, ai về phòng người nấy, đèn dầu thắp sáng những căn phòng, an yên bình dị.
"Uống hết đi kẻo không thôi tối nay lại phát sốt." Phương Đồng quỳ gối giữa trời đông giá rét, bị đánh đau bị gió thổi lạnh cóng cũng không rơi một giọt nước mắt nào, mỗi một việc ngày hôm nay đều hao hụt hết sức lực của cậu. Lúc này Phương Đồng đã nằm trọn trong lồng ngực của Hàn Lôi, hắn lót dưới mông cậu một lớp thảm mỏng, từ từ đút nước gừng nhưng giọng điệu vẫn mang theo vẻ giáo huấn.
Nếu chỉ nhìn hai cái bóng được chiếu trên tường theo một cách đơn thuần thì trông có vẻ hai người đó tựa như đang kề cận gắn bó ngọt ngào, nhưng nếu nhìn xem nam hài đang nằm gọn trong lòng ngực của nam nhân kia, vẻ mặt đẫm nước mắt thật đáng thương.
Một chén nước gừng ấm nóng được nuốt xuống bụng, Phương Đồng cảm thấy cả người thoải mái hơn một chút, nhưng mông vẫn đau lắm, cả ngươi đều nhức mỏi khó chịu. Bụng Hàn Lôi bỗng kêu lên hai tiếng ục ục, lúc này mới nhớ ra hai người họ từ chiều đến giờ chưa ăn gì, hắn bèn buông người trong lòng ra, xách đèn dầu đi vào bếp tìm đồ ăn.
Trong nhà bếp chỉ còn một ít màn thầu, một nồi nước gừng, Hàn Lôi thấy vậy đành lấy đại ba cái màn thấu rồi múc một chén nước gừng trở về phòng.
Vừa vào phòng, Hàn Lôi đã thấy Phương Đồng nằm bò xuống giường bọc chăn kín mít, chỉ chừa lại đỉnh đầu xù lông.
"Đồng Đồng, ngồi dậy ăn màn thầu này." Hàn Lôi đặt dĩa bánh lên bàn cạnh giường, duỗi tay lay cậu.
Phương Đồng thật ngoan, khoác chăn bò đến cạnh giường, thỉnh thoảng mông đau cả người co rụt lại xuýt xoa mấy tiếng, nước mắt lưng tròng.
"Nhõng nhõng nhẽo nhẽo, đánh em sai à?" Hàn Lôi thấy Phương Đồng đau đớn đã đau lòng muốn chết, nhưng sĩ diện không bỏ xuống được, bẻ một miếng cánh đưa đến bên miệng Phương Đồng.
Màn thầu ăn vào trong miệng lạt nhách không có mùi vị gì, Phương Đồng chỉ vô vị gặm gặm, yên lặng nghe trượng phu lại tiếp tục dạy dỗ: "Nếu không tìm thấy em, có phải em tính ngủ trong lớp học rồi bị lạnh đến chết luôn không?"
"Áo khoác dày lắm, sao có thể bị lạnh chết được..." Phương Đồng nghe trượng phu liên tục càm ràm không nhịn được nhỏ giọng phản biện.
Hàn Lôi bị cậu nói đến nghẹn, giơ bàn tay to lên ra vẻ muốn đánh người: "Em chưa no đòn phải không!"
Phương Đồng vốn dĩ đang ngoan ngoãn ăn màn thầu, thấy Hàn Lôi như vậy sợ tới mức rụt cổ lại, tay run run thiếu chút nữa làm rớt màn thầu. Đột nhiên nhớ lại chuyện hồi chiều, chỉ vì cậu không cần thận làm rớt cái muỗng mà bị Hàn Lôi đánh đòn một trận, cảm giác uất nghẹn càng dâng trào, nước mắt không nhịn được thi nhau rơi xuống.
"Anh có thể...hức..có thể nhẹ nhàng...nói chuyện với em không hả...hức..." Phương Đồng nắm chặt màn thầu trong tay, nước mắt từ hốc mắt liên tục trào ra, chảy xuống ướt đẫm cả cái màn thầu, lời nói uất nghẹn nức nở: "Anh đã đánh em thành như vậy rồi ...hức ...còn ...còn hung dữ với em..."
Cả người nam hai đều run lên, hẳn là những uất ức trong lòng đã tích tụ từ lâu không được giải tỏa. Tâm trí Hàn Lôi như bị bóp nghẹt, cuối cùng cũng vứt hết cái mặt mũi chết tiệt đó đi, lấy màn thầu từ tay Đồng Đồng, ôm lấy thân hình nhỏ bé vào trong lòng, nhẹ nhàng an ủi: "Là anh nóng nảy, không phải anh muốn hung dữ với em..."
Nam nhân gác cằm lên đỉnh đầu, bị cằm trượng phu gác lên đầu có chút đau, Phương Đồng không nhịn được những nghẹn khuất chất chứa trong lòng mà khóc lớn, lắc đầu muốn tránh khói nam nhân. Hàn Lôi biết cậu không thoải mái, sửa lại tóc cho cậu, nhỏ giọng dỗ dành: "Đồng Đồng đừng khóc, khóc nhiều không tốt đâu."
Hàn Lôi cứ dùng giọng nói khép nép như vậy nói chuyện càng làm nỗi oan ức trong lòng Phương Đồng dâng lên như thủy triều, nam hài rụt người lại nằm trong lòng ngực nam nhân khóc rống lên.
Nam hài khóc một hồi lâu, Hàn Lôi ôm chặt cậu, Phương Đồng khóc đến mệt mỏi, nấc nghẹn thành tiếng, thanh âm cũng dần nhỏ lại, lúc này hắn mới nhỏ giọng nói: "Sáng sớm ngày mai ca đi tìm bác sĩ Trần mua ít thuốc cho em."
Lúc này Phương Đồng đã không còn chút sức lực nào, ngoan ngoãn ngồi trên giường được nam nhân đút ăn xong nửa cái màn thầu và một chén canh gừng thì mới ổn trở lại.
Hàn Lôi cũng vột ăn một cái màn thầu lót dạ rồi lại đi đun nước ấm lau mặt cho Phương Đồng, mới vừa đem chậu nước về phòng thì thấy Phương Đồng có ý muốn xuống giường.
"Sao vậy, muốn đi tiểu hả?" Hàn Lôi nghiêm túc hỏi.
"Dạ..." Phương Đồng lí nhí trả lời, mới vừa uống một chén nước gừng rồi lại uống thêm một ly nước để súc miệng, bây giờ bụng nhỏ đã tròn xoe căng trướng.
"Để Cca đem bô tới cho em." Hàn Lôi không nói hai lời lập tức xoay người ra khỏi phòng, chỉ chốc lát sau liền đem cái bô tráng men trở lại, quỳ gối bên mép giường nói với nam hài: "Đây, em tiểu đi."
Phương Đồng xấu hổ không chịu được, nhưng cậu đã mắc lắm rồi không thể nín được nữa, mông đau nên không đi WC được, chỉ đành né tránh ánh mắt nam nhân, nâng người dậy đi tiểu vào cái bô.
"Xi xi..." Hàn Lôi thấy tức phụ nhi xấu hổ đi tiểu trông dâm chết đi được, hắn xấu xa xi tiểu cho cậu như xi tiểu cho mấy đứa con nít.
"Anh làm cái gì vậy!" Mặt Phương Đồng đỏ bừng, muốn nín lại nhưng nước tiểu không ngừng tuôn, rơi xuống bô nghe tiếng nước đầy xấu hổ.
Hàn Lôi cười xấu xa, cầm cái bô cũng không quên chọc ghẹo cậu: "Em xấu hổ cái gì chứ, em có ca cũng có, chỉ là của em có chút nhỏ xinh thôi mà."
Tiểu xong cả người cậu nhẹ bẫng, Phương Đồng tức giận rửa tay vào cái chậu nước nhỏ Hàn Lôi đem vào, giẫn dỗi lấy chăn trùm lên đầu ra vẻ muốn ngủ.
Hàn Lôi ở bên ngoài lại tiếp tục yên lặng bận việc một hồi, về phòng thấy bé cưng vẫn còn giận dỗi cuộn người trong chăn, hắn tắt đèn cởi áo quần chui vào trong chăn ôm lấy người từ phía sau.
"Sao còn chưa ngủ?" Thân thể mềm mụp có chụt lạnh, Hàn Lôi thổi thổi vào tai Đồng Đồng, thanh tuyến khàn khàn mang đậm hơi thở giọng đực.
Động tác ái muội như vậy khiến cho nam hài càng thêm khẩn trương, cả ngày hôm nay bị Hàn Lôi đánh mông thật sự quá đau, đau đến nỗi những khoái cảm bên lề cũng trở nên tê dại. Cả người Phương Đồng cứng đờ, nũng nịu cầu xin: "Ca...đừng làm...xin anh..."
"Thật sự không làm sao?" Bàn tay Hàn Lôi xoa nắn eo nhỏ, trầm giọng hỏi.
"Không làm đâu...hức..." Phương Đồng bị dọa khóc, tay nhỏ nắm chặt lấy bàn tay đang tác oai tác quái của trượng phu: "Đau lắm...em chịu không nổi..."
Thanh âm nũng nịu chực khóc kia nghe thật thảm thương, Hàn Lôi khe khẽ thở dài, an ủi: "Không làm, ngoan ngoãn ngủ đi, ca ôm em."
"Ừm..." Cuối cùng cũng tránh thoát một kiếp, Phương Đồng nhẹ nhàng thở ra, muốn dịch dịch thân mình một chút nhưng cơn đau rát trên mông bị ảnh hưởng vô cùng đau đớn, không chạm vào vết thương cũng đã nóng hổi tê rát, thật không biết đêm nay phải ngủ thế nào.
"Vừa rồi...ca thật sự sợ em nghĩ không thông, lỡ như làm việc gì ngốc nghếch..." Trong bóng tối, giọng nói khàn khàn của Hàn Lôi nhẹ nhàng truyền vào tai cậu.
"Thật ra em nghĩ rằng có lẽ mình đã chết mất rồi, có khi người mà anh đang ôm là một con quỷ, không tin anh vào rừng xem xem, không chừng em đang được treo lủng lẳng trên cành cây nào đó rồi..." Phương Đồng an tĩnh trong chốc lát, đột nhìn cất lười.
Biết rõ đây không phải sự thật nhưng lời nói này quả thật làm lòng Hàn Lôi như rớt xuống mấy tầng địa ngục, lông tơ sau lưng dựng lên, cũng không thèm quan tâm người trong lòng có đau hay không, lập tức lật tức phụ nhi lại nằm đối mặt với hắn, hung tợn nói: "Không được nói bậy."
Phương Đồng đau đến nhe răng nhếch miệng, không nặng không nhẹ đấm vào ngực nam nhân mấy cái.
"Ta thấy em chắc là thiếu đụ rồi, đụ một lát liền biết em là người hay quỷ." Hàn Lôi nhấc một chân Phương Đồng lên, không biết có phải thật sự muốn đụ vào lồn dâm không.
"Em... em ngủ không được!" Phương Đồng có chút hoảng, tay nhỏ muốn đẩy người Hàn Lôi ra, nào biết mới chạm vào người nam nhân đã bị đối phương nắm lấy cổ tay, còn chưa kịp phản ứng, nam nhân đã chặn ngang ôm cả người cậu lên.
"Em dù có là quỷ thì ta vẫn nhận ra được." Hàn Lôi ôm lấy Phương Đồng như ôm trẻ nhỏ đứng lên đi quanh phòng ngủ, vỗ vỗ vào lưng cậu rồi dỗ dành ru ngủ: "Ngủ không được thì ca ru em ngủ, em ngủ rồi thì ca vẫn sẽ ôm em."
"Ca...!" Phương Đồng nhỏ giọng khó nấc như trẻ con: "Đừng lắc nữa mà...em không phải là trẻ con..."
"Ta đang dỗ trẻ mà, Đồng Đồng là bé con của cha." Hàn Lôi cúi đầu hôn hôn vào khuôn mặt nhỏ xinh. Trông như người cha tận chức tận trách thật sự.
"Anh đừng có khùng khùng nữa mà..."Phương Đồng xấu hổ muốn chết, vung tay đấm đấm vào ngực nam nhân.
"Mệt thì nhắm mắt ngủ đi." Hàn Lôi mặt dày mày dạn cười xấu xa, nếu không phải vì hắn hát dở ẹt thì hắn đã hát một khúc ru ngủ rồi.
Đêm nay Phương Đồng cũng không biết cậu đã ngủ quên từ lúc nào, có lẽ là bị Hàn Lôi ru ngủ thật, chỉ biết rằng sáng hôm sau tỉnh dậy thì bụng đã đói muốn xỉu. May mắn là suốt đêm qua cậu không phát sốt, trời đã dáng nhưng Hàn Lôi vẫn lười biếng nằm bên cạnh ôm cậu, Phương Đồng bị vây chặt trong ngực Hàn Lôi, nóng hừng hực.
-14.12.23-
Hihi nay sinh nhật tui nên tui edit lẹ chương này luôn, tặng các bạn yêu luôn ủng hộ tui dù tui edit lâu vãi ò.
Bạn thấy sao?