Chương 8: Chương 7: Bẻ mông đánh huyệt

Tác giả: Mê Dạng Đích Đản Tiên Sinh

Editor: Lân ú nu - lanbeomapdit

Lưu ý: truyện có cảnh bạo lực và ngôn từ thô tục xin hãy cân nhắc trước khi đọc!

...

Vừa vào sân Hàn Lôi trước tiên đem người thả xuống bên cạnh giếng, múc gáo nước rửa miệng vết thương cho tức phụ nhi, sau lại túm cậu vào nhà chính rải bột thuốc lên, thuận tay lấy roi mây được treo góc tường, túm gáy kéo người về phòng ngủ.

Phương Đồng lảo đảo bị đẩy mạnh vào phòng, Hàn Lôi trở tay khóa cửa, quát "Quỳ!"

Gả chồng đã hơn một năm, số lần Phương Đồng bị đánh cũng không ít, biết trượng phu bảo quỳ nghĩa là lên giường quỳ chờ bị đét mông, run run cởi quần ra, hạ thân sạch sẽ bò lên giường, thành thành thật thật quỳ thẳng ở giữa giường, hai tay nhỏ ngoan ngoãn vòng lại trước ngực.

"Đít bị che hết rồi thì sao mà đánh!"

Roi mây xé gió dừng lại trên mông nhỏ, đem vạt áo che nửa mông đánh đến bay lên, Phương Đồng ăn đau chân cũng cong lại, nước mắt không nhịn được rơi lả chả, nam hài túm lấy vạt áo túm lên ngang eo rồi cột chặt lại, thuận tiện còn xoa nhẹ lên mông hai cái.

Cục thịt tròn xinh trên mông nhỏ hoàn toàn lộ ra, kết hợp với vết lõm xuống sau eo tạo thành một độ cung xinh đẹp, mông thịt đỏ bừng đều là dấu bàn tay cùng với dấu roi mây vừa bị đánh.

"Ca...em sai rồi..." Phương Đồng sợ đến mức hai đùi run cầm cập, muốn xoa xoa mông một chút lại không dám xoa, giọng nói mang theo giọng mũi dày đặc nhận sai, chỉ mong lát nữa trượng phu có thể đánh nhẹ một chút.

Nam nhân lạnh mặt, cánh tay thô tráng lộ rõ đường cong cơ bắp, dây mây rời xuống vang lên một tiếng 'chát', không chút lưu tình một lần lại một lần đánh xuống.

"Hức aa...! A..."

Mông nhỏ bị roi mây quất đánh liên tục, thịt mềm hiện rõ dấu roi đỏ hồng, Phương Đồng rũ đầu nhỏ xuống, trong cổ họng phát ra tiếng khóc nấc nghẹn, nước mắt chảy đầy mặt, đùi không kìm được run run rẩy rẩy.

Hàn Lôi tiếp tục vung tay lên, roi mây liên tiếp đánh xuống, mông nhỏ nguyên bản trắng nộn bị đánh cho sưng đỏ, da thịt giống như bị con dấu che lại, dấu roi chồng lên nhau, không bao lâu sau đã tạo thành một mảnh loang lổ lộn xộn không tìm ra nơi nào còn lành lặn.

Lúc bắt đầu Phương Đồng còn có thể quỳ được, nhưng sau khi bị đánh tầm năm sáu cái liền giống như ngựa nhỏ bị đánh chạy, một roi đánh xuống đầu gối lại nhích lên một bước, Hàn Lôi cũng không để ý, roi mây vẫn rơi xuống không ngừng nghỉ, cuối cùng Phương Đồng không chịu nổi nữa, toàn thân ngã xuống giường cuộn lấy thân mình mà khóc.

"Hức... Cha...đừng...đừng đánh nữa...."

Hai tay Phương Đồng cố gắng che mông lại, sờ đến những vết sưng trên mông, tiếng khóc ẩn nhẫn cầu xin trượng phu.

"Cút về quỳ lại, nhanh!"

Hàn Lôi hạ một roi xuống tay nhỏ đang che chắn mông, ở giữa khớp xương với đầu ngón tay bị đánh đau như muốn đứt ra, nam hài không nhịn được khóc lên, hai tay đan trước ngực khóc thút thít, bộ dáng cực kỳ đáng thương.

Trong thoáng chốc nam nhân có chút mềm lòng, chợt cơn tức giận một lần nữa trổi dậy, roi mây lại hung hăng quất xuống mông thịt:

"Còn không quỳ cho tốt thì ta đánh cho nát đít!"

Phương Đồng ăn đau nhưng cũng không dám đưa tay ra xoa, lần này không quỳ nữa mà trực tiếp chu mông lên thật cao, trên mông thịt trắng nõn đan xen dấu vết roi đánh ngang dọc, có vài dấu còn nổi lên dấu xanh tím dọa người.

Mông nhỏ tròn xoe vẫn chu lên, lỗ đít ngập nước giữa hai cánh mông lộ rõ, giống như một trái đào mật nhiều nước mê người, Hàn Lôi nhìn hai mắt muốn bốc hỏa, bàn tay thô to hướng lên mông đánh liên tục mười mấy cái không chút ngơi tay.

Bàn tay diện tích lớn, mỗi một lần đánh xuống đều sẽ đánh lên những vết thương do roi mây để lại, Phương Đồng mới đầu còn có thể chịu được, về sau không thể chịu được nữa chỉ có thể vặn vẹo mông muốn giảm bớt lực đánh lên mông, cuối cùng vẫn là bị đánh đau đến nổi cả người rệu rã, gào khóc.

"A hức.... Lôi Tử ca...đừng đánh...!A...em biết sai rồi...."

"Bị đánh mà còn chu mông phát dâm!"

Hàn Lôi dùng một chân dẫm lên lưng Phương Đồng ép cho cậu không còn chút đường sống, Phương Đồng âm thầm kêu khổ, mới vừa dừng chưa được hai phút, phía sau mông lại bắt đầu bị tàn nhẫn đánh xuống, không chỉ có trên mông mà đùi non cũng bị nam nhân không chút thương xót quất đánh, dấu hằn đỏ một dấu lại một dấu in xuống làn da tuyết trắng, tàn nhẫn đến cực điểm.

Bàn tay nam nhân bình thường phải làm việc nhiều nên đầy rẫy những vết chai sạn, chỉ đánh bình thường đã rất đau, nay mông nhỏ còn chồng chất vết thương do roi mây đánh, bàn tay thô to của nam nhân đánh xuống thật sự đau lắm, càng đừng nói đến việc trượng phu liên tục quất đánh chồng lên nhau, cả người bị nam nhân như núi thái sơn chế trụ không thể né tránh, Phương Đồng bị đánh đau đến nỗi hai mắt trắng dã không còn chút sức lực.

"Em sai rồi....hức...sai rồi... Lôi Tử ca...a ưm đau hức..."

"Đau...hu hu... Đồng Đồng...từ nay về sau không, không đi đâu nữa...hức..."

Không dám che mông, chỉ dám nắm lấy mắt cá chân của nam nhân, tay nhỏ hữu khí vô lực mà nhéo, Phương Đồng ách giọng vừa nói vừa khóc, thế mà một chút cũng không chiếm được tha thứ từ trượng phu, đòn đánh phía sau vẫn liên tục rơi xuống mông.

"A..... Đau....."

"Em đi lớp học để làm gì?"

Không biết còn phải ăn đánh trong bao lâu, Phương Đồng khóc đến không thở nổi luôn miệng nhận sai xin tha, cuối cùng lực đạo phía dau cũng ngừng lại, gọng kìm trên eo cũng buông ra.

"Hức...em chưa từng thấy qua...a hức...muốn...muốn nhìn thử..." Phương Đồng thở hồn hển, không biết trả lời như thế nào thì trượng phu mới không tức giận, nức nở nói "Ca...đừng đánh nữa...hức..."

Trên mông nhỏ một nơi lành lặn cũng không có, Hàn Lôi đã không còn kìm cậu lại nhưng nam hài cũng không còn chút sức lực nào để nhúc nhích, chỉ nằm liệt trên giường giống như con cá chết.

Phương Đồng cho rằng trượng phu đã buông tha cậu, mu bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa mông, đốt ngón tay cùng mu bàn tay đều đau, phân không rõ là chỗ nào ít đau hơn chỗ nào.

"Chu mông lên, tự mình đem đít bẻ ra!"

Bàn tay đánh lên đùi non hai cái, nam nhân trầm giọng ra lệnh, Phương Đồng không thể tin được cả người phát run, hao hết sức lực bò đến trước người Hàn Lôi, ôm lấy eo nam nhân, tuyệt vọng khóc lóc cầu xin.

"Ca đừng đánh nữa...em thật sự biết sai rồi mà...hức a..em về sau sẽ không đi đâu nữa hết...không đi đâu nữa...hức ưm a...tha em đi được không...."

"Muốn ta trói em lại mới chịu ngoan phải không?" Hàn Lôi ôm cậu một chút, lại không có chút mềm lòng, ra lệnh "Dẩu đít!"

Thời điểm Hàn Lôi đang tức giận thì có làm nũng cũng không được gì, Phương Đồng cực kỳ sợ hãi vẻ mặt nghiêm khắc của nam nhân, run rẩy ghé vào trên giường, sụp eo dẩu mông, giơ cặp mông chồng chất vết thương lên thật cao.

"Bẻ mông ra cho ta nhìn lỗ dâm!" Hàn Lôi mạnh tay đánh xuống một cái, giáo huấn.

Phương Đồng cho rằng trượng phu còn muốn đét mông, nghe được mệnh lệnh liền hoảng sợ, cố sức duỗi hai tay ra sau, năm ngón tay vừa chạm đến cánh mông liền đau đến run run.

Mông bị đánh muốn hỏng, chạm nhẹ một cái cũng đau như xuyên tim, huống chi còn phải dùng lực đem mông bẻ ra, Phương Đồng thật cẩn thận chạm nhẹ vào xánh mông, mới vừa chạm liền rụt tay muốn xin tha, còn chưa kịp mở miệng, trên đùi lập tức ăn một roi mây.

Nam hài đành phải cắn răng bẻ hai cánh mông ra, gió lạnh theo cánh mông nhẹ nhàng thổi qua, chui vào lỗ đít nhỏ.

"Hai mươi cái." Hàn Lôi tuyên bố, roi mây nhấn nhấn lên huyệt khẩu phấn nộn, kích thích Phương Đồng run bần bật.

"Ca... Đừng...."

Cậu chưa từng bị đánh lỗ đít, nhưng không cần tưởng tượng cũng biết địa phương non mịn đó mà bị đánh tàn nhẫn như đánh mông thì sẽ đau thành cái dạng gì, thiếu chút nữa lại muốn tông cửa bỏ chạy.

Nam nhân không để ý đến tiểu tức phụ nhi vừa khóc vừa kể lể cầu xin, vận lực lên cổ tay liền đánh xuống lỗ đít đang co rúm lại, phát ra tiếng bạch bạch nhợt nhạt lại thanh thúy.

"A...!"

Lỗ đít một trận đau đớn, nóng bỏng giống như bôi ớt cay lên, Phương Đồng muốn buông tay lại bị bàn tay to của nam nhân kìm lại không cho động đậy, roi mây nhanh chóng quất đánh lên tiểu huyệt.

Hàn Lôi hạ lực không lớn, nhưng đánh lên lỗ đít nhỏ non mềm thì uy lực vẫn còn rất mạnh, lực đánh nhắm thẳng lên thành ruột, giữa cảm giác đau đớn lại có chút cảm giác khác lạ.

"Không...! Đừng đánh chỗ đó...a...ca...ca!"

Roi mây liên tục quất đánh lên lỗ đít, không chỉ có hậu huyệt mà cả âm huyệt phía trước cũng bị tác động đến khó nhịn, Phương Đồng cảm thấy chính mình bị đánh mà còn dâm đãng chảy nước, xấu hổ kẹp chân lại, khóc so với lúc bị đét mông còn thảm hơn, thế nhưng cũng không dám buông tay đang bẻ mông.

"Bé cưng phát dâm cái gì!" "Bang!"

"Bị đánh mà cũng có thể phát dâm!" "Bang!"

Chân nam hài bị đánh cho mềm nhũn không chịu nổi được nữa, Hàn Lôi đơn giản vòng lấy eo cậu, tiếp túc hướng đến nhục huyệt giữa hai cánh mông mà đánh xuống, vừa đánh vừa mắng, đem lỗ đít phấn nộn đánh cho sưng thành quả đào nhỏ, hồng tươi xinh đẹp.

"A hức...sai rồi....không dám nữa...."

Mông đau, lỗ đít cũng bị đánh sưng đau, nhưng bụng nhỏ lại cảm giác trướng trướng khó nhịn, một cổ nhiệt lưu từ âm hộ trắng mềm như bánh bao chảy ra.

Lồn nhỏ trắng hồng chảy ra chất dịch trắng, Hàn Lôi nhìn thấy dương vật lập tức có phản ứng, đũng quần nhanh chóng đội lên thành một ngọn núi.

"Lồn dâm!"

Nam nhân hạ xuống một bàn tay, móc đại dương vật đầy gân xanh ra liền hướng đến lỗ đít bị đánh thành quả đào nhỏ đỉnh lên.

Mông đau thành như vậy nào chịu được thao, Phương Đồng hoảng sợ, tay chân dùng sức muốn bò đi chạy trốn, lại bị dương vật của trượng phụ thọc vào một cái tay chân liền mềm nhụn, đỡ eo bắt đầu thọc vào rút ra.

Từ trước đến nay Hàn Lôi đụ tức phụ nhi một chút cũng không lưu tình, đâm cho mông hồng vang lên tiếng bạch bạch, mông Phương Đồng đều đã đau đến tê rần, lúc này bị đụ cũng không rảnh lo cha nương có thể nghe được hay không, vừa khóc vừa rên rỉ cầu xin tha thứ.

Bị đánh khóc một hồi lâu, đánh xong lại bị đụ, thần chí Phương Đồng lúc này đã không còn rõ ràng, bị lăn qua lộn lại làm thật lâu, ngoài cửa sổ mặt trời cũng xuống núi từ lâu, Hàn Lôi mới thỏa mãn bắn vào trong thân thể cậu.

"Chắc phải tới khi em sinh con cho cha thì em mới hết dâm được." Thân thể Hàn Lôi run run, nảy sinh ác tâm gặm lấy cổ cậu nói.

Phương Đồng căn bản không nghe rõ nam nhân đang nói cái gì, chỉ cảm thấy toàn bộ hạ thân đều nóng rát, đau đến độ mất đi tri giác.

Hàn Lôi ôm cậu, trở mình đem người ôm nằm bò lên bụng hắn, dương vật lưu luyến một hồi lâu mới rời khỏi, một cổ dịch trắng từ mép lồn chậm rãi chảy ra, chảy hết lên bụng nam nhân.

Động tĩnh trong phòng lớn dọa người, đến cả Hàn lão gia tử cũng bị ảnh hưởng phải ngồi xổm trước cửa nhà hút thuốc, Trì Hàm chuẩn bị cơm chiều xong, thấy Hàn Lôi ra khỏi phòng, lúc này mới bưng bồn nước ấm vào phòng xem nhi tử.

Cửa kẽo kẹt một tiếng mở ra, vành mắt Phương Đồng sưng to vừa nhìn thấy nương liền xấu hổ gấp gáp túm chăn che người lại, thấp giọng gọi "Nương..."

Trì Hàm ngồi lên giường, đem chăn xốc lên, từ trong bồn lấy khăn lông ấm áp ra, nhẹ nhàng đắp lên mông nhỏ bị đánh đến tím đỏ, vỗ vỗ lưng cậu, ôn nhu nói:

"Con với nương còn xấu hổ cái gì."

Lôi Tử trước khi ra khỏi phòng đã giúp cậu lau rửa sạch sẽ, nếu không nhìn đến dấu vết trên cổ với trước ngực cũng không quá xấu hổ.

Khăn lông ấm áp đắp trên mông, cảm giác sưng đau cũng tiêu tán không ít, nhưng phần da vẫn bị sát vô cùng đau đớn, Phương Đồng hít một ngụm khí, nắm chặt gối nằm một hồi lâu mới nhẹ nhàng thả lỏng.

Mông nhỏ vừa sưng vừa tím, từng đạo vết thương sưng phồng lên, đây là còn chưa thấy được vết thương giữa mông, nếu không nương sẽ càng thêm đau lòng.

"Có phải đau lắm không?" Trì Hàm lại đắp khăn lông lên đùi, bưng chén nước lên đút cậu.

"Không có gì đâu nương..." Phương Đồng đã phục hồi tinh thần, ngoan ngoãn nhẹ nhàng an ủi nương.

Trì Hàm nhìn cậu bị đánh tàn nhẫn như vậy sợ trong lòng cậu sinh oán giận, vỗ nhẹ lên lưng cậu, nhẹ giọng nói "Lôi Tử hôm nay cũng rất sốt ruột, vừa nãy về nhà không thấy con, sắc mặt đều thay đổi, sợ con gặp phải chuyện gì, nước còn chưa kịp uống liền chạy đi tìm con."

"Con biết mà nương...con biết Lôi Tử ca thương con...." Trong lòng Phương Đồng nổi lên một trận chua xót, Hàn Lôi đối xử với cậu rất tốt, lúc đánh cũng tàn nhẫn vô cùng, nhưng thời buổi này có tức phụ nhi nào là không bị đánh đâu...

Càng đừng nói là Hàn gia hảo tâm thu lưu cậu với nương, vốn đã có ân, chút đạo lý này cậu đều hiểu cả.

"Đồng Đồng, con nói nhỏ với nương, con hôm nay đi đến lớp học làm gì?" Trì Hàm lấy khăn lông thấm nước âm lại đắp lên mông nhi tử, trên mặt có chút sầu lo.

"Con..." Phương Đồng cắn chặt răng, nhỏ giọng nói "Con chỉ muốn xem thầy giáo...thầy giáo dạy cái gì..."

Vành mắt Trì Hàm đỏ lên, thanh âm có chút nghẹn ngào "Nương xin lỗi con, bằng không Đồng Đồng chắc hẳn cũng có thể vào thành đọc sách."

Phương Đồng nghe không được nương nói đến chuyện này, khó khăn nghẹn lại nước mắt trực trào, nhẹ nhàng xoa xoa vết chai mỏng trên tay nương "Đều là ông trời xắp xếp, nương đừng nói như thế nữa..."

...

Chúc mọi người năm mới vui vẻ!

Dạo này dù tết nhưng mà tui chạy dl sấp mặt, hôm nay vừa nộp xong là edit liền lun nè!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...