Chương 111: Kết thúc
Hai cha con hoàn toàn vứt bỏ luân lý làm người, ở trước màn ảnh, bày ra đủ các tư thế dâm đãng.
Mặc kệ là hình hôn môi hay cắm huyệt, cuối cùng là Ứng Sơ Nghiêu ở trong dâm bức con gái mình xuất tinh, đều phải đem tao huyệt Ứng Vô Hà bẻ ra, quay cận cảnh bộ dáng nàng tinh dịch bao phủ.
Từ quản gia tựa như nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp nhất, bị hai người chỉ huy, vì bọn họ chụp một đống ảnh sắc tình.
Chụp đến bức cuối cùng, Ứng Vô Hà cơ hồ hư thoát, bị ba ba thao, cái thứ thô dài to tướng kia lần lượt bên trong cái lỗ dâm đãng của nàng thọc vào rút ra, mặc kệ Ứng Vô Hà xin tha thế nào, ba ba đều không buông ra, chính là muốn để nàng bày ra tư thế dâm tiện phóng đãng nhất.
"Chờ rửa ảnh xong, toàn bộ sẽ treo trong phòng ngủ chúng ta, con có chịu không?" Ứng Sơ Nghiêu ôm con gái toàn thân mồ hôi chảy ròng ròng, cúi đầu hôn lên trán nàng.
Tưởng tượng đến toàn bộ lầu hai, đều treo đầy hình naked của hai cha con, Ứng Vô Hà chỉ thấy da đầu tê dại, "Vạn nhất bị Vô Cữu thấy, làm sao bây giờ?"
"Nó không phải sớm đã phát hiện quan hệ chúng ta rồi sao?"
Ứng Sơ Nghiêu hoàn toàn không ngại bị con trai nhìn thấy chuyện hắn cùng con gái ruột phát sinh quan hệ loạn luân, hắn còn phi thường bình tĩnh, tới địa vị hắn hôm nay đã hoàn toàn có thể làm lơ ánh mắt người khác, là tồn tại tùy tâm sở dục muốn làm gì thì làm.
"Nhưng vậy cũng quá mất mặt." Ứng Vô Hà vẫn không đồng ý.
Nhưng mà, Ứng Sơ Nghiêu quay đầu liền đi theo Từ quản gia thương lượng, muốn đem một bức ảnh làm thành poster thật lớn, treo ở trên vách tường phòng ngủ.
Ứng Vô Hà: "......"
Cũng may mắn ảnh chụp là ở nhà, còn là Từ quản gia tự mình rửa ra, bằng không Ứng Vô Hà thế nào cũng phải khóc cho bọn hắn xem.
Vài ngày sau, Ứng Vô Hà tan học về đến nhà, vừa tiến vào phòng ngủ lầu hai, đã nhìn thấy ảnh khỏa thân hai cha con dán đầy tường, đặc biệt là một tấm nàng lấy tư thế cưỡi ngựa, khóa chân ngồi lên côn thịt ba ba, vẻ mặt trong bức ảnh nứng sảng dâm loạn, in thành một tấm poster thật lớn, treo bên trên vách tường ngay cửa sổ sát đất, nhìn mà Ứng Vô Hà mặt đỏ tía tai.
Bất quá nàng cũng không dám đem bức hình tháo xuống, bằng không chờ ba ba trở về, sẽ hung hăng thu thập nàng.
Thủ đoạn để ba ba thu thập nàng hiện tại, thật sự là vô cùng đa dạng, khu biệt thự này đều đã bị hắn biến thành khu vườn hoan lạc, mà Từ quản gia, chính là nhiếp ảnh gia ngự dụng của bọn họ.
Trước kia, thời điểm Ứng Vô Hà bị ba ba quản thúc rất nghiêm, nàng luôn ảo tưởng, chờ khi mình thoát ly sự khống chế của ba ba, sẽ là cuộc sống như nào.
Nhưng hiện tại Ứng Vô Hà cũng không thể tưởng tượng được, cuối cùng chính mình vẫn bị ba ba câu thúc trong địa bàn của hắn, chỗ nào cũng đi không được.
Nhưng mà, Ứng Vô Hà cũng không muốn giãy giụa, nàng cảm thấy, như vậy cũng khá tốt.
Ở trong biệt thự ngày tháng trôi qua rất nhanh.
Ngày đông chí, là sinh nhật gia gia, Ứng Vô Hà cùng ba ba đi về ăn sinh nhật.
Ở nhà gia gia, nàng thấy thằng em trai đã lâu không gặp, chị em hai người gặp nhau, có nói cũng không hết chuyện.
Ứng Vô Cữu hướng nàng lên án, "Ba ba không cho em đến biệt thự tìm chị!!"
"Chị còn tưởng rằng em không muốn đi."
"Thiết! Em hiện tại muốn gặp chị một lần cũng rất khó."
Cái tên biến thái thích khống chế Ứng Sơ Nghiêu kia, thật là hận không thể 24 giờ đều đem Ứng Vô Hà khóa trong nhà, không đúng, là khóa ở trên giường.
"Em muốn tới lúc nào đều có thể, tỷ tỷ nói chuyện vẫn là dùng được."
Vì thế, chờ ngày nọ Ứng Vô Cữu rốt cuộc tìm được thời gian nhàn rỗi, chạy tới biệt thự tìm tỷ tỷ, liền nhìn đến tỷ tỷ cùng ba ba ở nhà kính trồng hoa chụp ảnh, Ứng Vô Cữu quả thật là trợn mắt há hốc mồm, bởi vì hai cha con, vậy mà đang chụp ảnh cưới!
Ứng Vô Cữu rốt cuộc chịu không nổi kích thích, cũng nháo lên: "Con cũng muốn chụp! Con cũng muốn cùng tỷ tỷ chụp ảnh cưới!"
Ứng Vô Hà: "......"
Sau đó, thằng em nhỏ đáng thương, đã bị Ứng Sơ Nghiêu xách lên như gà con ném văng ra ngoài.
Ứng Vô Hà đỏ mặt, mắt trông mong mà nhìn em trai bị xách đi, lại không dám đi đến ngăn cản, bởi vì trên người nàng chỉ khoác một tầng lụa trắng, còn phía dưới thì hoàn toàn trần trụi.
Thời tiết đã rất lạnh, bọn họ ba người ở trong nhà ấm trồng hoa ngây người một hồi, sau khi chụp một số ảnh, liền dời trận địa đến phòng ngủ chính.
Trong phòng mở điều hòa sưởi ấm, cho dù có cởi sạch cũng không sợ.
Ứng Vô Hà cả người trần trụi khoác lụa trắng, ở trong phòng bày ra đủ các tư thế dâm đãng tư thế, tùy ý để hai người đàn ông chụp ảnh.
Ứng Sơ Nghiêu ngay từ đầu còn giúp nữ nhi chỉnh tư thế, tới sau, cũng chịu không nổi, cởi bỏ quần, móc cây gậy thịt cương cứng ra, hung hăng đâm vào khe bức ướt dầm dề.
Ảnh cưới còn chưa chụp xong, đã trực tiếp biến thành hiện trường quay AV.
Người đàn ông một bên thao nàng, một bên nhu tình đưa tình nói: "Bảo bảo, chúng ta hôm nay xem như kết hôn, về sau hứa không bao giờ rời khỏi ta nữa, có được không?".
Ứng Vô Hà bị ba ba chịch đến sảng khoái cực kỳ, híp hai mắt, nhỏ giọng hừ hừ, "Một chút thành ý cũng không có."
Nàng vừa mới dứt lời, ngón tay đã bị ba ba đeo vào một cái nhẫn kim cương, so với trứng bồ câu muốn lớn hơn rất nhiều.
Ứng Vô Hà nhìn nhìn chiếc nhẫn, ngoài ý muốn, trong lòng cực kỳ cao hứng, ngoài miệng lại giả bộ ghét bỏ: "Viên kim cương lớn như vậy, quá nặng!"
"Đợi lát nữa bảo cửa hàng châu báu đem mẫu mới nhất, đưa tới cho con chọn, hiện tại, trước để ba ba hảo hảo thao con một lát."
Hắn cúi đầu, thật sâu hôn lên môi Ứng Vô Hà.
Hai người ôm sát nhau, trao đổi nụ hôn triền miên nồng nhiệt.
Từ quản gia thu hồi camera, rất thức thời lui ra, đem cái không gian lỏa chiếu tư mật này, để lại cho hai cha con.
Một nụ hôn kết thúc.
"Bảo bảo, ba ba yêu em......" Người đàn ông ở bên tai nàng, ôn nhu nói lời âu yếm.
Tai Ứng Vô Hà nóng bừng.
"Còn em?" Hắn hỏi.
"Em cũng miễn cưỡng yêu người rất nhiều, ba ba!"
..................
☀Truyện được đăng bởi Reine☀
Editor: JeffmaterXXX
Cái cuốn tiểu thuyết này cày lâu lắm rồi, edit thật sự rất biệt nữu, tìm không thấy cảm giác, thịt hầm không đủ hương, comment không đủ nhiều, đôi mất hứng mà không muốn làm tiếp, nhưng lỡ hứa rồi phải edit cho xong. Đang tranh thủ làm tiếp một quyển cha con nữa (mà chưa hứa nhá).
Đa tạ quý đạo hữu duy trì, yêu các người "ai lô du chu cà moa"!
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 122 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bạn thấy sao?