Chương 19: Phản nghịch
Từ quản gia đem tiểu cẩu nhốt vào chuồng bỏ lên xe, đặt sau ghế phụ, vì an toàn còn cho nó cột đai an toàn.
Chờ chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, xoay người đi kêu Ứng Vô Hà, mới phát hiện hai chị em không cánh mà bay, chạy mất!
Từ quản gia sợ tới mức bệnh tim muốn tái phát.
Dựa vào bên xe, một bên che ngực, một bên cấp tốc gọi điện cho Ứng Sơ Nghiêu.
Bên kia Ứng Vô Hà và đệ đệ, đã cửa sau cửa hàng thú cưng chạy ra ngoài, vội vàng chui vào xe Ứng Vô Cữu.
Ứng Vô Cữu một bên khởi động xe, một bên cảm khái: "Chúng ta đúng là quá may mắn, cửa hàng thú cưng vậy mà còn có cửa sau!"
Ứng Vô Hà trợn trắng mắt, nói: "Chính vì cửa hàng thú cưng này có cửa sau, chị mày mới tới đây."
Ứng Vô Cữu: "......"
Sau khi xe khởi động chạy đi, hai chị em mới từ trong cảm giác kích thích chạy trốn thành công phục hồi tinh thần.
Đối với bước tiếp theo, có chút mờ mịt.
"Chị đoán xem ba ba mất bao lâu tìm được chúng ta?" Ứng Vô Cữu dừng lại trước đèn giao thông.
Buổi sáng đầu hạ trời đã mưa to tầm tã, lúc này đã ánh nắng chan hòa, sẽ làm người ta cảm thấy thời tiết như vậy thật tốt, không ra đi ra ngoài chơi quả thật đáng tiếc.
"Không biết, chị chỉ nghĩ trước khi ổng tìm được chúng ta, hảo hảo chơi một chút." Ứng Vô Hà nói.
"Cái này còn không đơn giản sao, em đem chị đi chơi." Ứng Vô Cữu dẫm chân ga, chiếc xe thể thao xa hoa lập tức phát ra tiếng gầm rú khốc huyễn, chờ đèn xanh sáng lên, linh hoạt nhập vào dòng xe hối hả.
Ứng Vô Cữu tiếp thu giáo dục giống như Ứng Sơ Nghiêu, không đi học ở trường, mà là mời các giáo viên chuyên nghiệp tới giảng bài cho cậu, mục đích chính là đem cậu bồi dưỡng thành một người lãnh đạo ưu tú, chờ Ứng Sơ Nghiêu về hưu, là tới phiên cậu thượng vị.
Ứng Vô Hà luôn cảm thấy, người thừa kế Ứng gia, kỳ thật cũng rất thảm, bọn họ có thể hưởng thụ tài phú to lớn và quyền lực tối cao, lại mất đi tuổi thơ, cũng mất đi tự do.
Bọn họ đều bị bồi dưỡng thành một cỗ máy kiếm tiền tinh vi nhất.
Chiếc xe thể thao một đường hướng ngoại ô phóng đi, Ứng Vô Hà cũng không hỏi thằng em muốn mang nàng đi đâu, nàng click mở radio trên xe, bật nhạc remix cực lớn.
Ngồi trên ghế phụ, vui sướng nhún nhảy.
"Tự do! Tự do! Ta muốn tự do! Gia!"
Ứng Vô Cữu cũng đong đưa tiết tấu, một bên rống Ứng Vô Hà: "Chị! Chị rốt cuộc bị ba ba làm điên rồi sao??"
Ứng Vô Hà rống trở về: "Không phải chị điên, là ba ba ổng điên rồi!!"
Nghĩ đến buổi sáng hai người trong văn phòng, hắn ôm nàng, cách quần ma xát tao bức, cuối cùng còn đem nàng cọ tới cao trào.
Ứng Vô Hà không tự chủ được, trong tiếng âm nhạc cực đại chói tai ra tiếng: "A a a a......"
Ứng Vô Cữu: "......"
Bà chị cậu quả nhiên bị bạo quân bức điên rồi!!
Điều mà Ứng Vô Hà không nghĩ tới chính là, thằng em thế nhưng mang nàng đi công viên giải trí lớn nhất Nghi thị.
Đứng trước cửa công viên giải trí, Ứng Vô Hà còn có chút mộng bức.
"Em trai, chị thật vất vả mới thoát khỏi ma chưởng, chú mày lại mang chị tới đây chơi cái này??"
"Bên trong rất kích thích, chúng ta nhanh vào đi!"
Cậu sớm đã muốn cùng tỷ tỷ tới công viên giải trí, nhiều năm như vậy, tỷ tỷ vẫn luôn bị ba ba bá chiếm, khó được có thời gian ở bên cậu, Ứng Vô Cữu đương nhiên muốn đem tiếc nuối trước kia bổ túc.
Cũng vì cậu không hành động theo thường, làm Ứng Sơ Nghiêu phái người tìm kiếm, trong lúc nhất thời không có manh mối, đi mấy chỗ bất động sản của Ứng Vô Cữu, đều không tìm thấy ai.
Ứng Vô Hà ngoài miệng ghét bỏ thằng em mang nàng tới chỗ ấu trĩ như vậy, nhưng sau khi tiến vào, thân thể nàng lại rất thành thật, mỗi một hạng mục kích thích, nàng đều phải chơi qua, tàu lượn siêu tốc treo ngược nàng thậm chí ngồi hai lần.
Thiếu chút nữa đem Ứng Vô Cữu phun ra.
Chơi hết một buổi chiều, Ứng Vô Hà thần thái hăng hái như cũ, Ứng Vô Cữu lại như con gà bệnh bị nữ yêu tinh hút khô tinh khí.
"Chơi quá dzui a!" Ứng Vô Hà ánh mắt sáng lấp lánh.
Chờ xem pháo hoa trong công viên giải trí, hai chị em mới theo đám đông đi ra ngoài.
"Chúng ta đi quán bar nhảy Disco đi, em trai!"
Ứng Vô Cữu: "......"
"Tỷ, nếu không chị trở về tìm ba ba đi, em cảm thấy cũng chỉ có hắn có thể thu nhận yêu nghiệt như chị thôi."
Cuối cùng hai người vẫn đi quán bar.
Quán bar ngầm nằm dưới tòa lầu chọc trời, đẩy cửa mở ra, tiếng nhạc đinh tai nhức óc văng vẳng đập vào tai, tựa như một cai búa lớn, hung hăng nện vào màng tai và trái tim bọn họ.
Ứng Vô Hà che lỗ tai lại, đi theo đệ đệ chen vào trong đám người, một đường hướng tới quầy bar.
Quán bar này cũng là lần đầu bọn họ tới, không nghĩ tới người nhiều như vậy.
Hai người ngồi trên ghế cao, lần đầu tiên cảm thấy nói chuyện là việc quá mức lao lực, toàn bộ quá trình chỉ có thể rống lên.
Ánh đèn năm màu bắn ra khắp nơi, đem đại sảnh biến thành một thế giới kỳ quái.
Ứng Vô Hà thấy người pha chế đem một ly rượu nhỏ đẩy lại, cũng không đợi đệ đệ mở miệng, cầm lấy ngửa đầu uống cạn.
"Tê......"
Rượu thật cay!
Ứng Vô Cữu bất đắc dĩ xem nàng, "Đó là rượu của em, của chị là Cocktail!"
Ứng Vô Hà bị rượu mạnh làm cho đầu phát trướng, ôm đầu nói: "Vậy em lại thêm chút đi!"
Chờ cảm giác cay nóng qua đi, Ứng Vô Hà cảm thấy thân thể mình nhẹ lâng lâng, nàng rất hưởng thụ vặn vẹo thân thể, nhìn thằng em nói: "Chúng ta đi khiêu vũ đi!!"
Vừa lúc hai chị em chuẩn bị đi ra sân nhảy khiêu vũ, mới vừa xoay người, liền thấy mấy người cao to như hộ pháp, đang tách nhóm người nhảy múa tiến về phía bọn họ đi tới.
Mà đi sau đám người kia, đúng là kẻ mà cả buổi chiều không thấy, thần sắc lãnh túc Ứng Sơ Nghiêu.
"Tỷ...... Làm sao bây giờ?" Ứng Vô Cữu nhìn thấy ba ba, tựa như nhìn thấy thiên địch, nháy mắt liền lúng túng.
Ứng Vô Hà trả lời: "Tẩu a."
Sau đó, nàng đã bị người đàn ông trước mặt mọi người chặn ngang ôm lên.
Giọng Ứng Sơ Nghiêu trầm thấp nói bên tai nàng: "Bảo bảo, cùng ba ba về nhà đi."
☀Truyện được đăng bởi Reine☀
Editor: JeffmaterXXX
Bạn thấy sao?