Chương 2: Party
Editor: JeffmaterXXX
Khu biệt thự Tấn thị xa hoa.
Ứng Vô Hà tư thái lười nhác ngồi nhoài trên sô pha, sô pha đặt ở ban công lầu 3 biệt thự, nơi này có thể nhẹ nhàng nhìn xuống cảnh và người dưới đình viện.
Nàng trong tay bưng một ly rượu Cocktail hồng nhạt, thất thần mà uống, ánh mắt nhìn theo thân hình nam sinh mảnh khảnh phía dưới, xem đến mê mẩn.
Hôm nay là sinh nhật Ứng Vô Hà 20 tuổi, nàng mời một đội chuyên nghiệp lên kế hoạch tổ chức một bữa tiệc sinh nhật xa hoa, mời đám bạn bè quen thuộc cũng như không quen thuộc tới chơi, trong đó bao gồm người nàng thích trong lòng.
Ứng Vô Hà đã quyết định, đêm nay phải cùng nam sinh kia thổ lộ.
Ở trong mắt người khác, nàng là thiên chi kiêu nữ (tiểu thư con nhà giàu), bất cứ thứ gì đều có dễ dàng như trở bàn tay.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, diện mạo hoàn mỹ, giá trị con người bất phàm, thế nhưng chưa từng nói qua chuyện yêu đương.
Tình cảm nàng thuần khiết như một tờ giấy trắng.
Đêm nay, các bằng hữu tặng cho nàng đủ các kiểu quà sinh nhật quý báu, nàng lại chuẩn bị đem chính mình trở thành lễ vật, đưa cho người mình thích.
Dưới lầu party náo nhiệt lên tới cao trào, tiếng nhạc, tiếng vui đùa ầm ĩ cuồn cuộn không ngừng truyền đến, Ứng Vô Hà giơ tay xoa xoa trán, âm thanh hỗn độn khiến nàng đau đầu.
"Vô Hà, Vô Hà?"
Bạn tốt Lộ Hỉ từ xa tới gần, xuất hiện ở ngoài cửa ban công, "Vô Hà, một đống người đang tìm cậu sao cậu lại trốn ở chỗ này?"
"Đừng nghịch." Ứng Vô Hà xoa trán, không vui giương mắt trừng nàng.
Lộ Hỉ cột hai tóc bím, mặc một bộ hồng trang, thoạt nhìn giống như học sinh trung học, ai lại nghĩ đến, nàng là lãng nữ cứ hai ba tháng lại đổi bạn trai một lần.
"Làm sao vậy?" Lộ Hỉ đi đến bên người Vô Hà ngồi xuống, chớp mắt to nhìn nàng.
Ứng Vô Hà không thích cùng người khác tiếp xúc quá thân mật, đem Lộ Hỉ đẩy ra, mới thấp giọng nói: "Mình có chút khẩn trương."
"Có cái gì mà khẩn trương, Ứng Vô Hà cậu theo đuổi đàn ông, còn không phải dễ như trở bàn tay sao?"
Lộ Hỉ nói, phụt cười một tiếng, "Bảo bối, cậu thật sự quá thuần khiết a, bất quá mình nhưng thật sự không nghĩ tới, một đống soái ca đeo đuổi thì cậu lại không cần, cố tình coi trọng cái tên học đệ nghèo kia."
Trước đó khi biết Ứng Vô Hà thích nam sinh năm nhất Triệu Dịch, Lộ Hỉ cũng bị dọa nhảy dựng, dưới bọn họ xem ra, Triệu Dịch trừ bỏ lớn lên soái, học tập tốt, điều kiện khác thật sự quá bình thường.
"Cha mẹ cậu ta là nhân viên công vụ, nghèo chỗ nào?" Ứng Vô Hà sắc mặt không vui phản bác Lộ Hỉ.
Nàng kết bạn, trước nay đều là tùy tâm sở dục, càng không nhìn thân phận địa vị đối phương, chỉ cần hợp nhãn, ở chung với nhau, nàng liền đem đối phương thành bằng hữu. Từ nhỏ đến lớn luôn luôn như thế, nhưng thân là bằng hữu của nàng, rất nhiều người lại nhìn không thấu điểm này.
Biết mình nói sai, Lộ Hỉ cười gượng hai tiếng, hỏi: "Vậy làm sao bây giờ? Mình đi đem hắn kêu lên tới sao?"
Ứng Vô Hà cảm thấy mình không tự tin như vậy, thật sự rất buồn cười, nghĩ nghĩ, nàng vui vẻ nói: "Cậu giúp mình đem hắn gọi vào phòng ngủ chính lầu hai đi."
Lộ Hỉ trừng lớn hai mắt, khiếp sợ đến cái tai nghe rớt xuống, "Cậu...... Cậu thông báo xong liền cùng hắn lên giường?"
Ứng Vô Hà giương mắt, một đôi mắt đào hoa nước gợn liễm diễm, hỏi lại: "Không thể à?"
"Có thể có thể, cậu muốn như thế nào đều có thể, sinh nhật 20 tuổi, đương nhiên muốn lưu lại ký ức tốt đẹp nhất!" Lộ Hỉ nói xong, đứng lên vội vàng đi xuống lầu tìm người.
Ứng Vô Hà lại nhấp một ngụm rượu Cocktail, quay đầu nhìn về phía đình viện, ánh mắt ở trong đám người đảo một vòng, lại không thấy được thân ảnh Triệu Dịch.
Đi đâu rồi?
Đúng lúc này, ngoài cửa lớn biệt thự, hai chiếc xe hơi màu đen chậm rãi dừng lại, cửa xe mở ra, trên xe lục tục bước xuống vài người, thuần một sắc tinh anh, có nam có nữ.
Ứng Vô Hà ánh mắt xa xa dừng lại trên đám người kia, ngay sau đó thay đổi sắc mặt.
Trong lòng một cổ vô danh ám hỏa đang ấp ủ chậm rãi quay cuồng.
Lại tới!
Đình viện, âm nhạc cùng tiếng vui đùa ầm ĩ rất mau dừng lại, thời gian phảng phất như bị ấn xuống nút tạm dừng.
Ứng Vô Hà đứng lên, đôi tay chống lan can, trên cao nhìn xuống đi xuống xem.
Đám kia người cũng phát hiện ra nàng, ngẩng đầu nhìn nàng nói: "Ứng tiểu thư, chủ tịch bảo chúng tôi đưa ngài trở về."
"Bang" một tiếng, một ly rượu Cocktail từ lầu 3 nện xuống, rớt trên mặt đất vỡ thành vô số mảnh nhỏ, giống như vô số ánh sao lấp lánh.
"Các ngươi cút hết cho tôi." Ứng Vô Hà lớn tiếng quát, gương mặt tinh xảo xinh đẹp lạnh đến có thể đóng băng.
Một phụ nữ trung niên trang điểm đậm, ngửa đầu nói với nàng: "Ứng tiểu thư, ngài đừng làm khó dễ chúng ta."
Cô ta mới vừa nói xong, hai nam nhân thân hình kiện thạc, đã tiến vào biệt thự, đi lên lầu 3.
Sau đó là hỗn loạn.
Ứng Vô Hà cuối cùng bị hai nam nhân kia kéo lên xe, gian nan chật vật giãy giụa, giày cao gót rớt mất một chiếc.
Vô Hà có chút vớ vẩn mà tưởng tượng: Không biết vương tử có nhặt được chiếc giày cao gót của nàng hay không.
Chiếc xe hơi màu đen trong bóng đêm, một đường hướng sân bay chạy đi.
Một chiếc phi cơ tư nhân, đã ở sân bay đợi mệnh.
Chỉ cần một giờ, là có thể đem người đưa về Nghi thị.
☀Truyện được đăng bởi Reine☀
Bạn thấy sao?