Chương 35: Chương 35: Cao trào

Chương 35: Cao trào

Ứng Vô Hà cũng ngẫu nhiên tự an ủi, nhưng chỉ dựa vào kích thích âm vật sinh ra khoái cảm.

Mọi lần nàng đều trốn trong ổ chăn trộm làm, làm xong luôn có một loại cảm giác "có tật giật mình".

Sau khi quen biết Lộ Hỉ, cả ngày nghe nàng ta kể chuyện cùng lên giường với đám đàn ông, đối đãi với tình dục, Ứng Vô Hà dần dần trở nên thản nhiên, nhưng chi dù thản nhiên, nàng cũng chưa bao giờ nghĩ tới, sẽ cùng cha ruột của mình phát sinh loại quan hệ này.

Nhưng hiện tại, Ứng Vô Hà thật sự thân bất do kỷ.

Ba ba quá khống chế nhân tâm, làm nàng không thể không làm theo ý hắn.

Ấn âm đế tự an ủi nàng đã từng làm, nhưng có ba ba ở bên cạnh nhìn thì tuyệt đối là lần đầu tiên.

Ứng Vô Hà miệng khô lưỡi đắng, nhanh chóng lên đỉnh cao trào, ba ba sẽ buông tha nàng.

Nhưng thể nghiệm kích thích như vậy, Ứng Vô Hà là lần đầu tiên trải qua, nàng tự mình se se âm đế, ba ba lại dùng ngón tay vân ve mép âm hộ, tay hai người đụng vào nhau, không ngừng cọ xát, bên tai lại truyền tới tiếng ba ba hít thở nặng nề, hết thảy điều này đan chéo vào nhau, làm cả người Ứng Vô Hà khô nóng khó chịu.

"Ân a...... A......"

Thật thoải mái, sao lại sung sướng đến vậy.

"Thích không? Bảo bảo, thích bị ba ba chơi đùa như vậy không?"

"Hỉ...... Thích, a......"

Ứng Vô Hà nhận thấy ba ba đang dùng đầu lưỡi liếm quanh dái tai nàng, thân thể run rẩy từng đợt, động tác ngón tay xoa ấn âm đế, càng trở nên nhanh mạnh hơn.

Khoái cảm không ngừng nảy lên, xâm nhập thân thể Ứng Vô Hà, ý thức tê liệt, khiến nàng cái gì cũng không nghĩ tới, chỉ nghĩ muốn nhanh đạt tới cao trào.

"Bảo bảo, bảo bảo." Ứng Sơ Nghiêu vừa liếm cổ con gái, âm thanh trầm đục gọi tên nàng, "Đem mặt xoay lại, bảo bảo."

Ứng Vô Hà không muốn, nàng sắp chết vì mắc cỡ đầu chỉ muốn cúi xuống thấp hơn nữa.

Nhưng rất nhanh, cằm nàng lại bị ba ba bóp chặt, mạnh mẽ ép Ứng Vô Hà quay mặt về phía hắn.

"Đầu lưỡi vươn ra." Ứng Sơ Nghiêu ra lệnh nói.

Ứng Vô Hà ngược lại cắn chặt môi trừng hắn.

Ứng Sơ Nghiêu kiên nhẫn mười phần, vươn đầu lưỡi liếm khóe môi con gái, ý đồ cạy mở cánh môi, lại thấy nàng càng mím càng chặt, không khỏi cười nói: "Ta sẽ kêu Từ Đàm đi ra đấy."

Ứng Vô Hà giận trừng: "Đê tiện, vô sỉ!"

Người đàn ông cười càng đẹp mắt, "Ngoan, đem đầu lưỡi vươn ra."

Ứng Vô Hà: "......"

Hắn vậy mà còn có thể uy hiếp nàng tới mức thành thạo, cứ như là chuyện hiển đương nhiên a? Chán ghét chết đi được!

Nhưng lại dù chán ghét thế nào, Ứng Vô Hà vẫn là ngoan ngoãn hé miệng, đem chiếc lưỡi đinh hương trong miệng thò ra.

Đầu lưỡi chạm đến không khí lạnh, làm nàng nhịn không được giật giật đầu lưỡi, giây tiếp theo, đầu của Ứng Sơ Nghiêu quấn lấy, đầu lưỡi hai cha con họ chạm nhau, sau đó trơn trượt liếm láp quấn quýt lấy nhau.

"Ngô......"

Đầu lưỡi bị mút, tiểu bức bị xoa, khoái cảm kích thích thật lớn, làm đầu óc Ứng Vô Hà tức khắc choáng váng, thân thể xụi lơ, càng mặc cho ba ba hắn tùy ý đùa nghịch.

"A...... Ba ba, nhanh lên......"

"Muốn tới?"

Ứng Sơ Nghiêu trầm giọng hỏi nàng, ngón tay xoa bức lực đạo tăng thêm một ít, lại phối hợp xoa ấn âm đế động tác, phần hông không ngừng va chạm vào thân thể ái muội cọ xát cùng đong đưa, làm dục vọng trong cơ thể Ứng Vô Hà bốc cao càng thêm hung mãnh.

Rất nhanh, hoa huyệt bắt đầu co rút lại, từng luồng tao thủy trào ra, thân thể nứng sảng kịch liệt co giật từng hồi.

"A a...... Ân......"

Cao trào nháy mắt, bàn tay Ứng Sơ Nghiêu đẩy tay con gái ra ấn mạnh xuống âm đế, động tác mềm nhẹ lại cường thế, không ngừng chấn động, muốn kéo dài khoái cảm cao trào cho nàng.

Tim Ứng Vô Hà nhảy cực nhanh, giống như muốn từ trong lồng ngực vọt ra ngoài, hô hấp dồn dập thô nặng, ngực kịch liệt phập phồng.

Hơn nửa ngày sa vào tư vị cao trào, thật lâu không hồi thần được.

Nhưng cho dù nàng cao trào, bàn tay Ứng Sơ Nghiêu cũng không rời khỏi mảnh đất thần tiên của nàng mà nhẹ nhàng vuốt ve, lòng bàn tay sớm đã bị tao thủy thấm ướt, trở nên càng thêm trơn trượt.

Hắn dùng một tay khác đem gấu váy nàng kéo xuống, che dấu động tác xoa bức.

"Có phải rất sảng khoái hay không?" Ứng Sơ Nghiêu cười khẽ hỏi nàng.

Cao trào qua đi, làm Ứng Vô Hà trở nên hữu khí vô lực, cực kỳ lười biếng.

"Ba ba, để con xuống đi." Nàng nói.

Đã đem nàng chơi thành như vậy, còn chưa đủ sao?

Ứng Vô Hà cảm thấy nếu mỗi ngày đều chơi đùa như vậy, nàng sớm hay muộn cũng bị đùa chết!

"Không vội." Hắn nhẹ giọng dỗ dành nàng, "Lại ăn một chút đi."

Ứng Vô Hà thở sâu, dần dần bình phục hô hấp, mới nói: "Cơm đổ hết rồi."

"Không sao." Hắn nói.

Đột nhiên, liền nghe hắn giương cao giọng gọi: "Từ Đàm, mang cho Ứng Vô Hà thêm chén cơm."

Hắn nói những lời này, nhất thời đem Ứng Vô Hà dọa cho chết khiếp, phải biết rằng, một bàn tay ba ba không chỉ luồn vào váy nàng mà còn đang vuốt ve bức huyệt, hắn vậy mà còn kêu Từ quản gia đi ra.

Không chờ nàng ngăn cản, Từ quản gia đã từ trong phòng bếp bước nhanh ra ngoài.

Thấy hai cha con thân thể giao điệp ngồi trước bàn ăn, mí mắt Từ Đàm cũng chưa nâng một chút, động tác lưu loát đem chén cơm đổ trên bàn dọn dẹp hoàn tất, lại tiến vào phòng bếp mang ra một chén khác.

Trong cả quá trình, mặc kệ Ứng Vô Hà ám chỉ như thế nào, Ứng Sơ Nghiêu trước sau vẫn đem tay thăm dò giữa hai chân nàng, nhẹ nhàng xoa bóp khe thịt ướt át.

Cũng không biết Từ quản gia có nhìn thấy gì hay không.

Khi nhẹ khi nặng khiêu khích, làm hơi thở Ứng Vô Hà lại trở nên hỗn loạn.

Ứng Vô Hà quả thật sắp bị hành động này của ba ba kích thích hỏng mất rồi, dứt khoát xoay người, đem mặt vùi vào ngực ba ba.

☀Truyện được đăng bởi Reine☀ 

Editor: JeffmaterXXX 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...