Chương 36: Sắc tình
Ứng Vô Hà cảm thấy mình thật sự không còn mặt mũi gặp người khác, bị ba ba ôm trên đùi sờ bức cũng không tính đi, mà còn rất có khả năng đã bị Từ quản gia thấy được!
Đều tại ba ba biến thái, rõ ràng có người khác ở đây, hắn còn làm đến không kiêng nể gì.
Ứng Vô Hà càng nghĩ càng giận, gương mặt cọ cọ lên cơ ngực rắn chắc của ba ba, đột nhiên hé miệng, hung hăng cắn ngực hắn, gắt gao cắn chặt.
Ứng Sơ Nghiêu thình lình bị con gái cắn, cơ bắp nháy mắt căng thẳng, nhưng sợ làm nàng bị thương, liền thả lỏng thân thể, tùy ý để nàng cắn cho đủ.
Ứng Vô Hà phát tiết xong tức giận, lúc này mới ngồi dậy hung hăng trừng mắt hắn.
Người đàn ông cười cười, thúc giục, "Ăn cơm đi."
Ứng Vô Hà làm sao còn nuốt trôi, rúc trong lòng ba ba, bắt đầu làm loạn.
Cuối cùng, Ứng Sơ Nghiêu cũng không tiếp tục chơi đùa nàng nữa, rút ta ra khỏi váy lấy khăn lông xoa xoa tay, sau đó cầm lấy chiếc đũa đút nàng ăn cơm.
Ứng Vô Hà biểu tình uể oải, nhấc không nổi tinh thần, vẫn bị Ứng Sơ Nghiêu đút ăn nửa chén cơm.
Sau khi ăn xong, Ứng Vô Hà bị ôm trở về phòng hắn, phóng người tới nằm ườn trên sô pha.
Cảm giác chỉ cần có ba ba ở nhà, đôi chân nàng liền thành vật bài trí, hắn luôn thích đem nàng ôm tới ôm đi, còn ôm thật sự nhẹ nhàng, giống như nàng hoàn toàn không có trọng lượng.
Ứng Vô Hà vốn dĩ có suy nghĩ muốn giãy giụa trốn về phòng mình, nhưng ở trước mặt ba ba, nàng căn bản không hề có sức phản kháng.
Nhớ tới cả ngày mình không chơi di động, Ứng Vô Hà co người trên sô pha, nhìn ba ba nói: "Ba ba, đem điện thoại trả cho con!"
Ứng Sơ Nghiêu đứng trước mặt nàng, từ trên cao nhìn xuống, động tác trong tay không ngừng lại, thong thả ung dung cởi áo sơ mi mình ra.
Theo từng nút áo bị cởi bỏ, cơ thể Ứng Sơ Nghiêu hắn rắn chắc hoàn mỹ, liền dần dần lỏa lồ ra.
Tám múi cơ bụng săn chắc sắp hàng chỉnh tề, cơ ngực vạm vỡ, nhìn đến Ứng Vô Hà đỏ mặt dời tầm mắt đi.
Thấy nàng bộ dáng ngây thơ này của nàng, Ứng Sơ Nghiêu nhịn không được trêu chọc, "Sao lại không nhìn? Khó coi sao? Bảo bảo."
Hắn đem áo sơ mi cởi ra, tiện tay ném qua một bên, sau đó lại bắt đầu cởi nút quần tây.
Lông mu hắn rất tươi tốt, từ gốc dương vật một đường lan tràn đến cơ bụng, thậm chí có một chút dài đến rốn.
Vừa thấy đúng là tính dục tràn đầy khắp người.
Nhưng trước đây, hắn bận việc công ty, bên người kỳ thật có rất ít phụ nữ.
Hoa đào hẳn là có nhưng ít nhất Ứng Sơ Nghiêu chưa từng đem nữ nhân khác đưa tới trước mặt nàng.
Có phải vì tính dục bị đè ép lâu lắm hay không mà khiến ba ba trở nên biến thái?
Quần tây vừa cởi ra, rớt xuống đất, lại bị hắn nhấc chân đá văng ra.
Cơ thể Ứng Sơ Nghiêu thon dài cao lớn, chỉ dư lại một cái quần tam giác màu đen, côn thịt bên trong ngạnh cứng bang bang, cơ hồ muốn từ dưới lưng quần dò ra cái quy đầu.
Mà cái quần lót này, căn bản che không hết mớ âm mao nồng đậm, thoạt nhìn thật sự quá cuốn hút.
Một cơ thể đàn ông săn chắc, các múi cơ cuồn cuộn rõ nét như tượng thần Hy Lâp cơ hồ lộ ra trọn vẹn, Ứng Sơ Nghiêu cứ như vậy thoải mái hào phóng khoe thân trước mặt con gái, cho dù người đàn ông này là cha ruột của nàng, Ứng Vô Hà cảm thấy, tim mình sắp ngừng đập.
Người đàn ông cởi đồ ra, cũng không nóng nảy thay quần áo ở nhà, cứ như vậy lỏa lồ, tùy ý để nàng nhìn ngắm.
Sau đó dưới cái nhìn chăm chú của Ứng Vô Hà không tiếng động, ngồi xổm trước mặt nàng.
Nét mặt anh tuấn, biểu tình lại rất nghiêm trang, hỏi nàng: "Muốn di động?"
Ứng Vô Hà ngừng thở, vội vàng gật đầu: "Con muốn."
"Vậy con phải phối hợp một chút, đừng để ta bắn, liền đem điện thoại trả cho con."
Tuy rằng vừa rồi ở bàn ăn chơi đùa qua nàng, làm nàng cao trào, nhưng hắn bên này vẫn còn đang nghẹn đây.
Ứng Vô Hà tức khắc rối rắm, nhưng nàng thật sự rất muốn di động, liền cắn răng gật đầu nói: "Người đừng làm quá mức."
Ứng Sơ Nghiêu cười nhẹ một tiếng, giơ tay giúp nàng đem váy áo trên người cởi ra, bên trong không mặc quần lót, vừa cởi ra, hạ thể liền bại lộ ở trước mắt hắn.
Phía trước bị xoa nhẹ hồi lâu, khe thịt đã đỏ hồng một mảnh, thoạt nhìn cực kỳ mỹ lệ.
Ứng Sơ Nghiêu đem hai đùi con gái nâng lên, đặt lên tai vịn sô pha, khiến toàn bộ huyệt động non tơ của thiếu nữa lỏa lồ phơi bày trước mắt hắn.
Ứng Sơ Nghiêu nuốt nước miếng, hầu kết nhô lên thật mạnh, ánh mắt đăm đăm, nói: "Thật xinh đẹp."
Ứng Vô Hà quả thật xấu hổ muốn chết, rất muốn đem chân khép lại, nhưng tưởng tượng tới di động, nàng đành nhẫn nhịn.
Giây tiếp theo, ba ba liền đẩy mớ âm mao ra, hôn lên khe thịt mọng nước.
"Ân a......"
Cảm xúc ấm áp mềm mại, làm Ứng Vô Hà nổi lên một tầng da gà, nàng ôm chân mình, đầu ngón chân cuộn tròn.
Trên mặt là vẻ rối rắm vặn vẹo, nhưng thân thể lại trầm mê hưởng thụ khoái cảm cấm kị mà cha ruột tạo ra
Bởi vì nàng đang ngồi, có thể từ lúc giang rộng hai chân, có thể nhìn thấy bộ dạng ba ba nghiêm túc liếm bức cho nàng.
Vì cái gì ba ba lại muốn liếm nàng, sẽ liếm đến không hề có chút gánh nặng tâm lý như vậy?
Ứng Vô Hà nghĩ ngợi lung tung, nhưng rất nhanh, nàng đã bị đầu lưỡi ba ba liếm đến cả người sảng khoái, dục tiên dục tử.
"Ân a...... A." Nàng ngọt ngào rên lên.
Tiếng Ứng Vô Hà mắng người thì rất lợi hại, nhưng khi rên rỉ lại cũng rất cuốn hút.
Ứng Sơ Nghiêu đem mặt chôn vào giữa bức huyệt con gái mình, vươn đầu lưỡi tận tình quấy loạn, một bàn tay dày rộng vói xuống giữa háng, móc dương vật căng cứng ra, nắm trong tay, nhanh chóng sục loát.
Hết thảy chuyện này, Ứng Vô Hà đều nhìn thấy, nàng chỉ cảm thấy ba ba một bên liếm bức một bên sục dương vật, thật sự rất dâm đãng, rất biến thái a!
☀Truyện được đăng bởi Reine☀
Editor: JeffmaterXXX
Bạn thấy sao?