Chương 41: Chương 41: Lại chạy

Chương 41: Lại chạy

Ứng Vô Cữu trước mặt người ngoài, thể hiện khí thế chân thật của thiếu gia nhà họ Ứng, là người thừa kế đế quốc tài phú khổng lồ, nhưng trước mặt Ứng Sơ Nghiêu, cậu chỉ là một tên nhóc không hơn không kém.

Chính cậu cũng không hiểu được, rõ ràng cậu rất ít cùng ba ba sinh hoạt cùng nhau, ba ba cũng không tức giận gì với cậu nhưng cậu lại rất sợ ba ba, mỗi lần nhìn thấy đối phương, tựa như chuột gặp mèo, một giây đồng hồ liền trở nên rối rắm mất tự nhiên.

May mắn là cậu ở chung với gia gia, nếu sống chung với ba ba, khẳng định sẽ bị bệnh trầm cảm.

Giống như giữa trưa, cậu rõ ràng cùng tỷ tỷ bơi lội thật vui vẻ, kết quả ba ba vừa tiến vào, đã đem cậu đuổi ra ngoài mà cậu còn không dám hỏi một tiếng vì sao.

Quả thật đúng là thiên địch.

Buổi chiều gặp lại Ứng Vô Hà, liền phát hiện chị gái rầu rĩ không vui, tinh thần nhấc lên không nổi.

Ứng Vô Cữu nghĩ đến mục đích ba ba đem cậu gọi tới, hẳn là muốn làm cho tỷ tỷ vui vẻ, liền đề nghị nói: "Chúng ta xuống bờ biển chơi đi, buổi chiều sóng biển có chút lớn, thích hợp lướt sóng."

Ứng Vô Hà giữa trưa ở bể bơi bị ba ba chơi đùa tới mất khống chế, quả thật vừa thẹn vừa giận, lúc này còn giận dỗi, nghe được em trai đề nghị, liền gật đầu nói: "Đi thôi."

Từ trên vách núi đi đến bãi biển, phải đi thêm một đoạn đường, bất quá biệt thự có mấy chiếc điện dùng để ngắm cảnh, 2 chị em lái một chiếc, trên xe còn chở theo ván lướt sóng.

Bên đường, Ứng Vô Cữu chỉ vào bến tài nhỏ cách đó không xa, nói với Ứng Vô Hà: "Du thuyền nhà của mình đậu bên kia, chờ ngày mai ta em đem chị ra biển câu cá đi, còn có thể đi đảo Hoa hồng bắt hải sản."

"Đảo Hoa hồng?"

"Là chỗ kia." Ứng Vô Cữu chỉ vào tòa đảo nhỏ phía xa, bởi vì khoảng cách xa, thoạt nhìn là một hòn đảo rất nhỏ.

Ứng Vô Hà gật đầu, lại hỏi câu: "Vì sao phải đợi ngày mai?"

"Bữa nay trễ rồi, dự báo thời tiết nói có mưa, ngày mai thời tiết vừa vặn tốt." Ứng Vô Cữu nói.

Ứng Vô Hà nghe vậy, cũng không hỏi tiếp.

Nhìn bộ dáng nàng trầm mặc, Ứng Vô Cữu không khỏi nhìn thêm mấy lần, hỏi: "Làm sao vậy, không vui sao?"

Ứng Vô Hà không có trả lời, chỉ nheo lại mắt, hưởng thụ gió biển.

Trên người nàng mặc một bộ Bikini màu trắng, bên ngoài mặc một bộ váy hai dây đơn giản dài tới đầu gối, một đầu tóc dài cột thành búi, vài sợi tóc hỗn loạn buông xuống cần cổ trắng nõn, thoạt nhìn đơn giản lại xinh đẹp.

Tỷ đệ hai người đi tới bờ cát, Ứng Vô Cữu hưng phấn ôm ván lướt sóng hướng ra biển.

Ứng Vô Hà nhìn thấy tiệm trà sữa di động, liền đi mua hai ly trà sữa, sau đó ngồi trên bờ cát, vừa uống vừa xem thằng em chơi ván trượt.

Sau đó Ứng Vô Cữu cảm thấy một người chơi rất nhàm chán, liền dứt khoát lôi Ứng Vô Hà, muốn nàng học.

Ứng Vô Hà bơi lội còn có thể, lướt sóng thì không được, cuối cùng ghé vào ván lướt sóng, để em trai đẩy nàng.

Hai người chơi cho tới mặt trời xuống núi, mới thừa dịp chiều hôm, tận hứng về nhà.

Có Ứng Vô Cữu ở cạnh, Ứng Vô Hà xác thật rất nhanh khôi phục kiều khí hoạt bát bình thường.

Buổi tối, Ứng Sơ Nghiêu có việc không về biệt thự, hai chị em mới vừa ăn xong cơm chiều, Ứng Vô Hà liền đòi Ứng Vô Cữu dẫn nàng đi dạo chợ đêm trấn nhỏ.

Ứng Vô Cữu tự nhiên sẽ không cự tuyệt chị gái.

Lấy di động chìa khóa liền ra cửa.

Hai người ra cửa, nhìn như chỉ có hai chị em bọn họ, kỳ thật chung quanh đi theo không ít người âm thầm bảo hộ, hoặc là giám thị.

Mấy năm nay, hai chị em đã sớm thành thói quen, vừa ra ngoài, liền tự mình dạo chơi.

Từ nhỏ trấn phát triển đến địa điểm du lịch, tửu lầu khách sạn nổi tiếng, nhiều như măng mọc sau mưa, làm nguyên bản thị trấn nhỏ yên lặng, trở nên chen chúc.

Ứng Vô Hà bị đệ đệ dẫn đi dạo một vòng, cơ bản đã quen thuộc những con đường chủ yếu.

Đêm nay, Ứng Vô Hà đi ngủ rất sớm, Ứng Sơ Nghiêu lúc trở về, đã là đêm khuya, thấy nữ nhi ngoan ngoãn nằm trên giường ngủ, trong lòng mềm mại đến không chịu được, rửa mặt chải đầu một phen, cũng lên giường ôm nàng ngủ.

Ngày hôm sau, Ứng Sơ Nghiêu ra cửa không bao lâu, Ứng Vô Hà đã không thấy tăm hơi.

Ứng Vô Cữu nghe người giúp việc tới báo, mới vừa tỉnh ngủ, đầu óc còn có chút ngây ngốc, nửa ngày cũng chưa lý giải được người giúp việc nói gì.

"Tỷ của tôi không thấy? Nàng đi đâu?"

"Không biết a, tiểu thư không có trong biệt thự, nghe người đi theo nàng nói, bị nàng bỏ lại."

Ứng Vô Cữu: "......"

Tỷ tỷ cư nhiên lại chạy đi, còn là đi một mình, cũng không tìm cậu hỗ trợ, có phải khinh thường cậu hay không?

Rời giường còn không có xoát xong nha, Ứng Sơ Nghiêu nhận được tin tức trở về, thấy Ứng Vô Cữu, ánh mắt lạnh buốt quét tới cậu.

Ứng Vô Cữu sợ tới mức một run người, vội giơ lên tay lên làm tư thế đầu hàng, "Con không có, không phải con!"

Người đàn ông ánh mắt thâm trầm giống như tia X, tựa hồ muốn đem cậu nhìn thấu.

"Con ngày hôm qua nói với nó cái gì?"

Thanh âm kia, tựa như từ nơi cực hàn chi địa truyền đến, dễ dàng có thể đem người ta đông lạnh thành băng.

"Con còn chưa nói cái gì a!"

"Con tốt nhất cẩn thận nhớ lại, sau đó một chữ cũng không sót nói cho ta biết."

Ứng Sơ Nghiêu quanh thân tản ra uy áp cực mạnh, làm Ứng Vô Cữu tay chân bụng run lên.

"Ngày hôm qua, tựa hồ có nói một câu, muốn lấy du thuyền chở nàng ra biển câu cá."

Cậu vừa dứt lời, Ứng Sơ Nghiêu liền trước tiên nói với trợ lý phía sau: "Gọi điện thoại cho người ngăn du thuyền, đừng để cho nàng ra biển."

Trợ lý gọi hai cuộc điện thoại, kết quả đối phương nói du thuyền đã không thấy, đã bị Ứng tiểu thư lái đi rồi.

Ứng Vô Cữu cả kinh nhảy dựng lên: "Chị ấy không muốn sống nữa sao! Chị mới học lái có mấy ngày nghỉ đông thôi, tay lái còn chưa cứng!"

Ứng Sơ Nghiêu mím chặt môi, xoay người đi nhanh ra ngoài.

☀Truyện được đăng bởi Reine☀

Editor: JeffmaterXXX

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...