Chương 5: Lãnh đạm?
Editor: JeffmaterXXX
Ngón tay Ứng Sơ Nghiêu thon dài khớp xương rõ ràng, mang theo vị bơ nồng đậm.
Ứng Vô Hà cắn có chút gấp gáp, hé miệng, liền cắn hơn phân nửa hai ngón tay ba ba.
Một cái cắn này, cả hai cha con đều ngây ngẩn cả người.
Một người ngẩng đầu lên, một người rũ mắt xuống, trầm mặc nhìn nhau một lát.
Ứng Vô Hà kỳ thật cũng không dám cắn quá mức, hàm răng chỉ cọ nhẹ trên da thịt, chung quy lực cắn vô dụng, hậu quả của động tác ướt át bẩn thỉu, chính là trong miệng ngậm lấy hai nửa ngón tay, vừa xấu hổ lại buồn cười.
Ứng Sơ Nghiêu thấy dáng vẻ này của nàng, chỉ cảm thấy đáng yêu, cũng không vội mà đem ngón tay rút ra, rất nghiêm túc nói: "Con như vậy không gây thương tổn cho ta được, dùng lực mạnh một chút."
Đầu ngón tay hắn cảm nhận được độ ấm trong khoang miệng con gái ướt nóng, nhịn không được giật giật, lòng bàn tay nhẹ nhàng cọ xát đầu lưỡi nàng.
Đầu lưỡi thật mềm.
Ứng Vô Hà nhận thấy được ngón tay ba ba đang quấy trong miệng mình, chỉ cảm thấy da đầu một trận tê dại, vội hé miệng buông ngón tay hắn ra.
"Ba ba, người làm gì nha?!"
Nàng cảm thấy cái hành động này của ba ba quá kỳ quái, làm khuôn mặt nàng không khỏi nóng lên.
"Không tiếp tục cắn nữa à?" Nam nhân thu hồi ngón tay, dùng mặt trong ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve hai ngón bị cắn kia, xúc cảm dính nhớp, là nước miếng con gái.
Thấy mình mặc kệ cáu kỉnh như thế nào, đều giống một quyền đánh vào bông, rất là vô lực, Ứng Vô Hà không khỏi có chút thẹn quá hóa giận, đẩy tay ba ba ra, thuận thế ngồi thẳng dậy nói: "Sáng mai con còn phải về trường học."
"Gấp như vậy?" Ý cười trong đáy mắt Ứng Sơ Nghiêu dần dần nhạt đi, "Nếu trở về rồi, thì ở lại vài ngày."
"Con là học sinh, phải về trường đi học." Ứng Vô Hà nén giận.
Từ nhỏ đến lớn đều là như thế, ba ba nhớ nàng, muốn gặp nàng, nàng sẽ tùy thời bị kêu về nhà, mặc kệ Vô Hà đang đi học hoặc đang thi, chỉ cần hắn muốn, lập tức liền có người đem nàng đón về, chuyện học tập đối với bọn họ mà nói, chính là công cụ dùng giết thời gian mà thôi, không ai chờ mong nàng có thể học thành tài cái gì.
Ứng Sơ Nghiêu nhìn Vô Hà thật sâu, ngữ khí bằng phẳng nói: "Ta nghe nói, con muốn yêu đương?"
Ứng Vô Hà sửng sốt, đôi mắt chậm rãi trừng lớn: "Người có phải lại giám thị con hay không?"
"Con trả lời vấn đề ta hỏi trước đã." Ứng Sơ Nghiêu bình tĩnh nói.
"Phải!" Ứng Vô Hà buồn bực dương cao giọng, "Con chính là muốn yêu đương, làm sao vậy? Con đã 20 tuổi, đến tay đàn ông cũng chưa từng nắm qua, bạn bè chung quanh đều đang chê cười con, nói con bị lãnh đạm!"
"Bị lãnh đạm?" Ứng Sơ Nghiêu lặp lại ba chữ này, ánh mắt như hồ sâu, kèm theo một tia sắc bén, "Tìm nam nhân yêu đương, cùng hắn phát sinh quan hệ tình dục, là để chứng minh con không phải lãnh đạm sao?"
Ứng Vô Hà thân thể run rẩy, ánh mắt trốn tránh, không dám nhìn thẳng hắn.
"Con không có." Ba chữ này, làm nàng chột dạ.
Nếu đêm nay ba ba không sai người mang nàng về Nghi thị, như vậy nàng sẽ hướng Triệu Dịch thổ lộ, chờ hắn đồng ý, liền lưu hắn ở biệt thự qua đêm, sau đó cùng hắn lên giường làm tình, vì không cho mình rụt rè, nàng trước đó còn xem qua mấy bộ AV, vì phá thân làm đủ chuẩn bị.
Nhưng kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, Ứng Vô Hà không chỉ không thể thổ lộ thành công, còn bị ba ba bắt về, hiện tại có thể thuận lợi trở về trường hay không, cái đó còn không chắc.
Ứng Vô Hà giấu đầu lòi đuôi nói dối, trong mắt Ứng Sơ Nghiêu, đúng là biểu diễn vụng về nhất.
Tới nói dối cũng không xong, còn muốn học người khác yêu đương.
Thật là quá ngây thơ rồi.
Chỉ cần hắn không gật đầu, đời này nàng cũng đừng nghĩ tới chuyện yêu đương.
Tiểu công chúa hắn nâng niu trong lòng bàn tay sủng ái suốt 20 năm, ai dám tới chạm vào?
Áp xuống lệ khí cuồn cuộn trong lòng, Ứng Sơ Nghiêu biểu tình bình tĩnh, đứng lên nhìn con gái nói: "Không có thì tốt nhất, những loại bạn bè lung tung rối loạn kia, không cần để ý tới."
Ứng Vô Hà cúi đầu, vẻ mặt không phục, nghĩ thầm chỉ cần là bằng hữu nàng, trong mắt hắn đều là loại người lung tung rối loạn.
"Bảo bảo, nghe được không?" Nam nhân trầm giọng hỏi.
"Hừ." Nàng hừ nhẹ, tỏ vẻ không phục.
Cái tiểu bộ dáng giận dỗi này trong mắt hắn lại vô cùng đáng yêu, Ứng Sơ Ngiêu phóng nhẹ ngữ điệu, nói: "Trễ rồi, đi ngủ đi."
"Vậy ngày mai......" Ứng Vô Hà còn muốn trở về trường.
Nam nhân đánh gãy lời nàng nói, nói: "Chuyện ngày mai, chờ ngày mai rồi nói sau."
☀Truyện được đăng bởi Reine☀
Bạn thấy sao?