Chương 50: Dai sức
Ứng Vô Hà phát hiện, ba ba thật sự rất dai sức, bị hắn ôm vừa đi vừa chịch, nàng liên tục cao trào hai lần, hắn còn chưa có dấu hiệu muốn bắn, vẫn bộ dáng thành thạo, thật sự quá mê người.
Nàng thậm chí đến sức kêu cũng không có, toàn thân mềm mại tùy ý để hắn lăn lộn.
"Nhanh lên...... Ba ba, ân a......" Hai tay nàng buông xuống, vịn lan can, mông vểnh chổng cao bị ba ba thao từ phía như chó cái.
Gió biển mang hơi lạnh thổi tới trước mặt, vén tung mái tóc dài Ứng Vô Hà, nàng rũ đôi mắt xuống, môi đỏ hé mở, trước ngực hai bầu vú trắng nõn cực đại, theo thân thể nàng đong đưa, không ngừng lên xuống như sóng biển, đầu vú đứng thẳng, khát vọng muốn người vuốt ve.
Giây tiếp theo, bàn tay người đàn ông khớp xương rõ ràng đã chụp lên, nắm lấy một bên vú, dùng sức vò bóp, một cái tay khác thì sờ xuống giữa hai chân, đi xoa xoa cái mu thịt xù lông kia của nàng.
"Ân a......" Ứng Vô Hà biểu tình tựa như đau khổ, lại tựa như sảng khoái, mày hơi chau lại, ánh mắt mê ly, hàm răng khẽ cắn môi dưới, mềm mại rên hừ hừ.
Giữa hai chân đã là một mảnh lầy lội, tao thủy từ hoa huyệt bị thao chảy ra tới đùi, từ đùi uốn lượn chảy tới cẳng chân, lấp lánh thủy quang dâm mĩ.
Tao huyệt kiều nộn bị thao đến sưng đỏ, nhưng con quái thú nâu thẫm thô tráng kia, trước sau vẫn cắm sâu bên trong, ra ra vào vào, thao đến dâm khí dính đầy thân dương vật bóng loáng, biến thành bọt khí màu trắng, nhão dính phá lệ trơn trượt.
Ứng Sơ Nghiêu liếm vành tai con gái, giọng trầm thấp hỏi: "Chảy nhiều nước như vậy, có phải con tiểu ra rồi hay không?"
Mặt Ứng Vô Hà đỏ ửng lan tràn đến cổ, nàng hờn dỗi nói: "Mới...... Mới không có, người đừng nói bậy."
Ngày hôm qua ở bể bơi bị ba ba chơi tới té đái, nàng đến bây giờ cũng không dám nhớ lại, kết quả hắn lại nhắc tới việc này, quả thật làm Ứng Vô Hà vừa tức giận vừa xấu hổ.
Trước kia chỉ cảm thấy ba ba là người tốt nhất trên đời, chưa từng nghĩ tới, hắn lại có một mặt biến thái như vậy, vậy mà thích nhìn nàng đi tiểu, thật biến thái!
"Không có sao? Vậy sao lại chịch ra tiếng nước như vậy?"
Nói rồi, Ứng Sơ Nghiêu còn cố ý thả nhanh tốc độ đâm thọc, chỉ nghe được từ chỗ hai người giao hợp, quả nhiên truyền ra tiếng nước "Òm ọp òm ọp" dính nhớp.
Ứng Vô Hà mặt càng đỏ hơn, lắc mông muốn né tránh, "A...... Chán ghét, chán ghét ba ba!!"
Ứng Sơ Nghiêu lại cười nhẹ ra tiếng, đè nặng bờ mông nàng, lại tiếp tục một hồi cuồng nắc.
Căn trụ thịt thô dài tím đen như xông vào Thủy Liêm Động, dâm khí dính nhớp bị hắn dập cho bắn tung tóe, tiếng nước "Òm ọp òm ọp" vang lên càng lớn.
"Không phải nước tiểu sao?" Hắn lại cố ý trêu nàng.
"Không phải, không phải, không phải! Chán ghét!"
"Không phải nước tiểu, đó là nước dâm của bảo bảo chảy ra à? Chảy nhiều như vậy, bảo bảo quá lẳng lơ a."
Ứng Vô Hà nghe hắn ở bên tai cợt nhả, toàn thân đều đỏ lựng.
"Phiền chết mà, ba ba có thể nhanh lên hay không ......"
Nói xong, nàng cố ý dùng sức xiết chặt nhục huyệt, gắt gao xoắn lấy côn thịt ba ba, kẹp cho hắn hít hà một hơi, kêu lên một tiếng, nói: "Bảo bảo, thả lỏng đi đừng kẹp chặt như vậy a."
Nhục huyệt Ứng Vô Hà vốn dĩ rất khít, cứ xiết như vậy thật làm hắn có xúc động muốn bắn tinh.
Ứng Vô Hà sớm bị thao đến cả người mềm mại, nghe ba ba nói, càng thêm dùng sức kẹp lấy thằng nhỏ của hắn, làm nũng nói: "Ba ba, con sắp chịu không nổi nữa, người mau bắn ra đi...... A a......"
Hai người không biết ở trên boong tàu làm tình bao lâu, nàng đã sắp mệt chết rồi.
Thấy bộ dáng con kiều kiều nhu nhu, Ứng Sơ Nghiêu cũng không tiếp tục lăn lộn nàng, ấn mạnh cái mông vểnh, thắt lưng rất nhanh dập một trận kịch liệt, chỉ nghe tiếng "Bạch bạch bạch" liên tiếp truyền đến, côn thịt mạnh mẽ xỏ xuyên qua âm hộ, làm khoái cảm trong cơ thể Ứng Vô Hà nhanh chóng chồng chất, giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, rất nhanh đã bị đẩy lên cao trào.
"A a a...... A a......"
Hai tay nàng gắt gao nắm lan can, không ngừng run run, thẳng đến trước khi cao trào tiến đến, thân thể nháy mắt cứng đờ, cơ bắp toàn thân căng thẳng, tùy ý cho dòng điện khoái cảm chạy khắp cơ thể cọ rửa.
Thật lâu sau, chờ cơn khoái cảm mãnh liệt qua đi, Ứng Vô Hà nháy mắt xụi lơ, dựa vào bờ ngực vạm vỡ của ba ba thở dốc.
"Ân a......"
"Bảo bảo giỏi quá, kẹp thằng nhỏ ba ba thực sảng." Người đàn ông hôn lên sườn mặt nàng, ôn nhu nói.
Ứng Vô Hà quay mặt đi, nàng mới không cần hắn khích lệ kiểu đó!
Chờ hai người từ trong tư vị cao trào khôi phục lại, Ứng Sơ Nghiêu ôm con gái lên tầng thượng, nơi đó có bồn tắm mát xa lớn có thể chứa hai người.
Ứng Vô Hà ngồi vào ghế sô pha bên cạnh bồn tắm, nhìn hắn lấy vòi hoa sen đem bồn tắm rửa qua một lần, lại xả nước vào, sau đó ôm nàng cùng nhau bước vào ngâm mình.
Giữa trưa không ăn cái gì, lại làm tình lâu như vậy, Ứng Vô Hà sớm đã mệt chết đi được, vừa ngâm mình vào nước, liền không muốn nhúc nhích, tùy ý ba ba giúp nàng rửa sạch thân thể, một bên mát xa, nhưng thật ra giúp nàng đem những nơi mệt mỏi trên người lần lượt xoa bóp.
Ứng Vô Hà phát hiện, tuy rằng nàng bị ba ba cưỡng bách làm cái chuyện cấm kị mắc cỡ chết người này, nhưng đối với hắn, lại không thể hận nổi.
Bởi vì nàng rất rõ ràng, dưới bầu trời này, không có người nào càng yêu thương nàng hơn so với hắn.
☀Truyện được đăng bởi
Reine☀ Editor: JeffmaterXXX
Bạn thấy sao?