Chương 61: Các người đang làm gì
Tấm chắn ngăn cách bình thường chỉ cần Ứng Sơ Nghiêu chủ động nâng lên, tài xế tuyệt không đem nó hạ xuống.
Nhưng đêm nay trên ghế phụ còn có Ứng Vô Cữu.
Cậu đối với chuyện ba ba mở chắn bản, đem cậu ngăn cách bên ngoài rất khó chịu, cho nên thừa lúc trong lòng cậu có chuyện phải nói với tỷ tỷ, cậu cũng không để ý ba ba ý, mạnh mẽ đem tấm chắn hạ xuống.
Sau đó, cậu liền nhìn thấy một màn khiến tam quan vỡ nát.
Tỷ tỷ như con chim nhỏ nép vào người ba ba ngồi trên đùi hắn, bị ba ba ôm vào trong ngực, hai người môi lưỡi đang quấn quýt bên nhau, bởi vì hôn nhau quá kịch liệt, hai cái đầu còn nhẹ nhàng đong đưa.
Hiển nhiên bọn họ đang trầm mê trong nụ hôn nồng nhiệt.
Ứng Vô Cữu hoàn toàn sợ ngây người, trong lòng giống như có vạn con ngựa chạy qua.
Có cha mẹ muốn cùng con cái mình biểu đạt thân mật, cũng sẽ hôn môi, nhưng cái đó nhiều nhất chỉ là môi chạm môi, vậy cũng không đáng trách.
Nhưng ba ba và tỷ tỷ là đang môi chạm môi sao? Bọn họ rõ ràng hận không thể đem đầu lưỡi đối phương ăn luôn?!
"Các người đang...... Làm cái gì??" Cậu cứng họng, gian nan nói ra những lời này.
Nguyên lai hai cha con còn đang trầm mê trong nụ hôn nồng nhiệt, nhất thời sửng sốt, Ứng Vô Hà càng giống như bị giống điện giật, đột nhiên đẩy Ứng Sơ Nghiêu ra, bởi vì dùng sức quá mạnh, nàng cả người trực tiếp ngã lên đệm.
"A!!" Ứng Vô Hà kinh hoảng thất thố kêu ra tiếng.
Nhưng kẻ nhìn quen sóng gió như Ứng Sơ Nghiêu lại có vẻ phá lệ bình tĩnh, hắn nâng mắt, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía con ra, trầm giọng ra lệnh nói: "Quay chỗ khác."
Ứng Vô Cữu ngày thường xác thật rất sợ hãi ba ba, nhưng lúc này cậu đã bị màn cha con hôn môi này chấn đến thần hồn nứt vỡ, sao còn sợ hãi được chứ, căng da đầu lớn tiếng quát hỏi một lần nữa: "Các người rốt cuộc đang làm gì a!!"
Hắn hung hăng đánh một đấm vào lưng ghế ngồi, phát ra một tiếng "Phanh" vang dội, làm tài xế cũng hoảng sợ.
Không khỏi dẫm hạ chân ga, leo lên sườn núi đem xe chạy vào hoa viên biệt thự.
Xe dừng lại tài xế vọi vàng xuống xe chạy.
Chuyện bí mật chốn hào môn như vậy, hắn vẫn nên ít biết thì tốt hơn.
Hàng ghế phía sau, Ứng Sơ Nghiêu đem con gái nâng dậy, duỗi tay muốn ôm nàng, lại bị Ứng Vô Hà hoảng loạn chụp bay, "Người đừng chạm vào con!"
Bị em trai phát hiện, nàng và ba ba yêu đương vụng trộm sự, nàng về sau còn mặt mũi nào gặp đệ đệ?
Ứng Vô Hà hốc mắt nháy mắt đỏ bừng, bên trong nhanh chóng hiện lên tầng hơi nước.
Nhìn dáng vẻ này của nàng, Ứng Sơ Nghiêu trong lòng căng thẳng, biết nàng tâm địa cứng rắn muốn đem hắn đẩy ra, không khỏi nhìn Ứng Vô Cữu, lạnh lùng nói: "Con không phải thấy rồi sao? Chúng ta đang hôn môi."
"Các người, các người sao có thể......" Ứng Vô Cữu quay đầu chất vấn tỷ tỷ, "Tỷ, có phải chị điên rồi hay không điên?"
Ứng Sơ Nghiêu nhíu mày, lưu loát duỗi tay đẩy cửa xe ra, "Ngươi xuống xe."
Mười phần uy áp, làm Ứng Vô Cữu rụt cổ, nhưng tưởng tượng đến bọn họ làm ra loại chuyện loạn luân này, cậu liền tự tin, cũng đẩy cửa xe đi xuống.
Ứng Vô Hà còn ở lại trong xe.
Vừa xuống xe, Ứng Sơ Nghiêu đột nhiên tiến lên một bước, bắt lấy cánh tay Ứng Vô Cữu, Ứng Vô Cữu bị dọa nhảy dựng, bản năng ra tay đón đỡ.
Phụ tử hai người cứ như vậy trong đêm tối, không tiếng động giao thủ, nhưng Ứng Vô Cữu kinh nghiệm thực chiến thật sự quá ít, mới qua mấy chiêu, đã bị Ứng Sơ Nghiêu bắt lấy.
Hắn hai tay bắt chéo cánh tay sau lưng Ứng Vô Cữu, đem cậu ấn lên thân xe, trầm giọng nói: "Tiểu tử thúi, con ít quản chuyện chúng ta đi."
Ứng Vô Cữu quả thật sắp bị tức khí đến hộc máu, "Người, người đang làm chính con gái mình đấy, còn không cho con quản, con sẽ đi nói với gia gia!"
Ứng Vô Cữu ra sức giãy giụa, nhưng căn bản không phải đối thủ Ứng Sơ Nghiêu, bị hắn chặt chẽ đè lại.
Ứng Sơ Nghiêu nghe vậy cười lạnh: "Vậy ngươi cứ việc đi nói đi, xem hắn có quản được hay không?"
"Người buông con ra!" Ứng Vô Cữu quả thật muốn điên rồi, cậu đến bây giờ còn có chút ngốc, căn bản không thể tin được.
Cậu bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, lạnh lùng nói: "Có phải người cưỡng bách tỷ tỷ hay không, nàng trước kia vẫn luôn muốn chạy trốn, có phải người bức nàng! Người là cái tên xấu xa."
Cậu đột nhiên liền bộc phát ra một cổ lực lượng, tránh thoát sự kiềm chế của Ứng Sơ Nghiêu, nhào lên đánh đấm loạn xạ.
Nhưng mà, loại đánh đấm này không ăn thua gì, rất nhanh lại bị Ứng Sơ Nghiêu khống chế, lần này là trực tiếp đem cậu ấn ở trên cỏ.
"Ứng Vô Cữu, ta cảnh cáo con, ít quản chuyện của ta, dù là ta bức bách nàng, vậy thì thế nào? Con có thể làm gì?"
Ứng Vô Cữu: "......"
Ứng Sơ Nghiêu thấy cậu ngây ngốc không nhúc nhích, mới buông cậu ra, nói: "Hoặc là đêm nay con cút trở về, hoặc là biến thành ngốc thật."
Nói đoạn, Ứng Sơ Nghiêu đi về phía xe, mở cửa, khom lưng muốn ôm Ứng Vô Hà, nhưng lại bị Ứng Vô Hà đẩy ra.
Nàng cảm thấy quá xấu hổ, căn bản không dám nhìn tới đệ đệ.
Chính mình xuống xe, liền chạy về phòng ngủ, thuận tay đem cửa khóa trái.
Nhưng không đến một lát, Ứng Sơ Nghiêu đã lấy chìa khóa mở cửa vào.
Ứng Vô Hà: "......"
☀Truyện được đăng bởi Reine☀
Editor: JeffmaterXXX
Bạn thấy sao?