Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Ngày mà Tô Nhất Uyển bị xã hội ruồng bỏ cũng là lúc cô đang ghi hình một show sinh tồn trên đảo hoang. Điện thoại đã bị ê-kíp thu giữ, mãi đến khi quần áo trên người gần như bị lột sạch, cô mới biết chuyện gì đã xảy ra—Cái tài khoản phụ chuyên đu idol và viết "văn vàng" của cô đã bị đào ra!
Theo lẽ thường, một ngôi sao hạng 18 như cô, đừng nói là tài khoản phụ, ngay cả khi có "phốt" lớn cũng chẳng có ai quan tâm, chẳng làm nên sóng gió gì.
Thế nhưng, hashtag #TôNhấtUyển ĂnTrọnTôNày lại chễm chệ leo lên top 1 hot search.
Ban đầu là do fan của các nghệ sĩ hot bị cô "cọ nhiệt" quá đà, tức giận mà đẩy lên.
Sau đó là những người qua đường hóng hớt không hiểu mô tê gì: *Cái quái gì đây?*—Từng người từng người tò mò click vào xem, rồi cười ha hả thoát ra, rủ rê bạn bè vào cùng chiêm ngưỡng.
Điều này khiến độ nóng vốn đã không giảm, nay lại càng bùng cháy hơn.
Khi "Cô Tô" lấy lại được điện thoại, ảnh chụp màn hình Weibo của acc phụ đã được lan truyền điên cuồng khắp mạng.
Cư dân mạng trên Douban cay nghiệt bình luận: "Văn học đồi trụy."
[Ăn Trọn Tô Này]: Thật không hiểu mấy cậu em này có gì đẹp để mà xem. Cứ vén áo khoe cơ bụng là tưởng làm lay động được trái tim chị đây sao? Sự đoan trang ở đâu? Nam đức ở đâu? Và số điện thoại liên lạc ở đâu?
Kèm theo là ảnh chụp chất lượng cao của Thời Phong đang cắn góc áo sơ mi, khoe múi trên sân khấu.
[Ăn Trọn Tô Này]: Đã quá đã quá đã quá đã quá, đêm nay có tư liệu để mơ rồi /liếm màn hình/liếm màn hình
Kèm theo là ảnh kịch bản Ảnh Đế Lục Diên Xuyên mặc quân phục, vẻ mặt nghiêm nghị cấm dục.
[Ăn Trọn Tô Này]: Ngón tay anh ấy linh hoạt quá đi mất!! Ý tôi là... rất thích hợp để thêu thùa.
Kèm theo là ảnh chụp màn hình diễn viên hot Tống Ngộ đang chơi Lego trong một show thực tế.
[Ăn Trọn Tô Này]:Eo của thầy Thẩm, không để tôi kẹp thật là phí của trời.
Kèm theo là ảnh tập gym của Thẩm Uyên (diễn viên thành danh từ nhỏ).
[Ăn Trọn Tô Này]:Hu hu hu hu tôi ngốc quá! Làm ướt hết cả tay rồi.
Kèm theo là GIF ảnh phòng tắm của thị đế Cố Vân Chu.
Và cả những bài để ý ông chủ của chính mình—
[Ăn Trọn Tô Này]: Đôi tay này của sếp, đâm thẳng vào XP của tôi rồi! Tôi ra lệnh cho anh ấy tối nay phải đè tôi lên giường ngay lập tức!
Kèm theo là ảnh chụp sếp Phong Tiện phát biểu tại tiệc thường niên năm ngoái, đôi tay thon dài sạch sẽ cùng với chiếc cúc tay đính kim cương đen lấp lánh.
.........Và hàng loạt những phát ngôn tương tự. Cư dân mạng thậm chí còn bắt chước:
[Anh trai chim to quá!! Ý tôi là... phải mua quần lót size to ấy]
[Cô Tô, mặc quần áo vào đi, cả nước đang nhìn kìa]
[Hồi đó cô giáo Ăn Tô rút lui khỏi giới văn đàn *Po18*, tôi là người đầu tiên nhảy ra phản đối]
[Chuyện gì vậy? Vừa vào Weibo này là bị vấp té bởi đống quần rớt đầy đất]
[Cô giáo Ăn Tô, chẳng lẽ trong giới giải trí không có nơi nào cô không muốn ở lại sao?]
[@ElonMusk, ra nhận việc đi, nếu không đủ kinh phí di cư sao Hỏa thì tìm Tô Nhất Uyển mà xin.]
Tô Nhất Uyển đang ngồi thuyền trốn khỏi đảo hoang, mạng lag kinh khủng, vừa lướt đến bình luận này thì đầy đầu dấu chấm hỏi.
Dù cô rất muốn trốn khỏi trái đất thật, nhưng không đến mức phải ủng hộ dự án di cư không gian của tỉ phú đâu.
Nhìn tôi giống người có tiền sao??
---
Tô Nhất Uyển bị triệu tập khẩn cấp về công ty trong tình trạng mặt mũi lấm lem. Các nhân viên nhìn cô bằng ánh mắt đầy sự đồng cảm.
Cái tài khoản Weibo trước khi nộp điện thoại còn 0 fan 0 bình luận, giờ mỗi bài đăng đã có hàng chục ngàn comment.
Mặc dù phần lớn là trêu đùa và các khoản truyền thông cười cợt hả hê, nhưng cũng không ít lời mắng chửi cô.
Tất cả đều yêu cầu cô cút khỏi showbiz, lo lắng kiểu người như cô mà ở lại trong giới thì có ngày sẽ thực sự "hốt" mất nam thần idol của họ.
Quản lý là chị Anh và bộ phận quan hệ công chúng bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, cả đội phản ứng lại muốn Tô Nhất Uyển xóa tài khoản hoặc phủ nhận, nhưng đã quá muộn.
Mọi bài viết đều bị chụp màn hình lưu trữ toàn mạng, một số Weibo đời thường cũng bị cư dân mạng đào ra, đối chiếu với lịch trình của Tô Nhất Uyển, mọi thứ đều bị "đóng đinh".
Chị Anh chọc vào trán cô, hận không thể chọc ra một cái lỗ để xem cô đang nghĩ gì. Tức giận đến mức
"cô... cô... cô..." lắp bắp mãi không thành lời, cuối cùng mới nói: "Não cô có vấn đề hả?! Mở tài khoản phụ làm gì, chơi Weibo làm gì?! Đừng nói là nữ minh tinh, ngay cả người thường cũng chẳng đăng mấy thứ đó! Giờ thì! Nhân cách, hình tượng! Mất sạch rồi!"
Trọng tâm của Tô Nhất Uyển lại hơi lệch: "Tôi còn có mấy thứ đó cơ à? Thế giờ phải làm sao?"
Chị Anh tức đến mức cười lạnh liên tục: "Làm sao? Công khai xin lỗi những nghệ sĩ bị cô liên lụy, và đưa ra lời giải thích thỏa đáng cho fan của họ."
Tô Nhất Uyển thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì dễ rồi, họ đều là idol tôi đã dùng tiền thật để theo đuổi, ít ra họ cũng phải nể mặt fan một chút chứ."
"Cô đã tiêu tiền gì? Chẳng phải chỉ có chỗ của Thời Phong là có thể vote bảng xếp hạng thôi sao?" Chị Anh tò mò hỏi.
"Vé xem phim của ảnh đế Lục tôi có mua mà, còn những người khác... Tôi có mua tài khoản VIP video cho họ không nhỉ?"
Chị Anh: "..."
Sau đó, mỹ nhân ngốc nghếch này lại tự tin tuyên bố: "Với lại, có người đàn ông nào được tôi xin lỗi mà lại không tha thứ cho tôi đâu?"
Câu này nghe đặc biệt giống lời sẽ nói sau khi cắm sừng chồng.
Chị Anh nghe thấy phát ngôn "tra nữ" này thì nhức hết cả đầu: "Tốt nhất cô nên độc thân mười năm, nếu không bộ phận PR còn bận dài dài."
Đội quản lý bận rộn đi xử lý khủng hoảng, Tô Nhất Uyển đang ngáp nhỏ thì một cuộc điện thoại vang lên.
"Đến văn phòng của tôi một chuyến."
Số điện thoại này không được lưu tên, chỉ có một dãy số trần trụi. Thoạt nhìn, thoạt nghe đều giống như điện thoại lừa đảo, nếu giọng của kẻ lừa đảo cũng hay đến thế, hội mê giọng như Tô Nhất Uyển có lẽ sẵn lòng dâng tiền.
Nhưng đây không phải kẻ lừa đảo, mà là kim chủ của cô.
Tô Nhất Uyển chủ động dâng mình đến văn phòng tổng tài.
Đẩy cánh cửa gỗ dày nặng ra, sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, một người đàn ông tuấn tú, cao ráo và vạm vỡ đang ngồi. Hàng mi dày khẽ nâng lên, đôi mắt đen sâu thẳm như mực nhìn chằm chằm cô: "Lại đây."
Tô Nhất Uyển vừa bước tới đã bị người đàn ông kéo vào lòng.
"Sếp này đôi tay này đâm thẳng vào XP của tôi rồi, tôi ra lệnh cho anh ấy tối nay phải đè tôi lên giường ngay lập tức?"
"..."
Tô Nhất Uyển phát hoảng, bị xã hội toàn mạng chửi chưa đủ, còn bị chính chủ công khai hành hình.
Không muốn sống nữa, chi bằng mỗi người một nhát giết cô đi.
"XP là gì, giải thích xem."
Tô Nhất Uyển trưng vẻ mặt vô cảm: "Một hệ điều hành cổ của Windows."
Phong Tiện khẽ cười một tiếng: "Đêm em đăng bài Weibo đó, tôi có đè em lại không?"
"..." Chuyện đó xảy ra từ tiệc thường niên năm ngoái, nhưng Tô Nhất Uyển vẫn còn ấn tượng.
Đêm đó anh uống chút rượu, trong trạng thái say nhẹ, anh mãnh liệt đến mức khó tin, tháo cà vạt trói chặt hai tay cô lên đỉnh đầu, rồi tàn bạo "làm" cô.
Phản ứng của cô lúc đó cũng rất... dâm thủy nhỏ tong tỏng...
Có lẽ cuộc ái ân đó quá dâm mỹ, Phong Tiện cũng chợt nhớ ra.
Gậy thịt dưới mông cô đã ngóc đầu dậy. Tô Nhất Uyển kinh ngạc:
"...Cái này anh cũng..." Cô vừa mới sống sót trở về từ hoang dã, toàn thân dính đầy bụi đất, anh ôm cô thì thôi đi, thế mà vẫn cương được.
À, chắc anh ấy yêu mình thật rồi!
Nhưng giây tiếp theo, Phong Tiện nhíu mày, buông cô ra: "Đi tắm đi."
Văn phòng sếp tổng mà không có phòng nghỉ riêng thì không gọi là sếp tổng được.
Phòng nghỉ của tổng tài Công ty Đồ Sơn giống như một căn hộ cao cấp, bồn tắm trong phòng tắm còn có chức năng mát xa.
Tô Nhất Uyển nằm trong bồn nghịch bong bóng. Trong phòng tắm có sữa tắm, dầu gội, sữa dưỡng thể dành cho phụ nữ, đều là nhãn hiệu cô thường dùng.
Khi cô mặc áo choàng tắm bước ra, cả người như quả đào chín mọng, làn da trơn bóng, hồng nhạt, tỏa ra mùi hương mềm mại quyến rũ.
"Anh còn hài lòng với những gì anh thấy không?" Ánh mắt cô quyến rũ, điệu bộ "dầu mỡ" vuốt nhẹ những lọn tóc xoăn, nói câu thoại mà cô yêu thích nhất của sếp mình.
Nói lời hay nói của sếp, khiến sếp không nói nên lời, đó là tôn chỉ quyến rũ Phong Tiện của Tô Nhất Uyển.
Và rồi ông chủ Phong Tiện—
Chỉ liếc cô một cái: "Tôi đi họp, em tự nhiên."
Rồi anh đi mất.
Tô Nhất Uyển: ?
???????
Cơ thể cô dính đầy bùn đất anh còn cương, tắm sạch sẽ rồi lại bảo cô "tự nhiên"?
Người đàn ông này có bị bệnh không?
Tô Nhất Uyển biết có lẽ anh phải đi họp khẩn cấp, nhưng vẫn tức giận mở một chai rượu vang đỏ quý hiếm mà Phong Tiện cất giữ bấy lâu, vừa uống vừa mềm nhũn trên ghế sofa dài rồi ngủ thiếp đi.
Cuộc họp kéo dài hai tiếng kết thúc, Phong Tiện trở lại phòng nghỉ, chỉ thấy người phụ nữ lười biếng say mèm nằm ngủ trên ghế. Khuôn mặt ngủ vốn đã xinh đẹp lại càng trong trẻo, tĩnh lặng, hàng mi đen như mực nhẹ nhàng che đi đôi mắt. Một chai rượu vang đỏ đổ xuống đất, chất lỏng màu đỏ tươi làm ướt tấm thảm màu xám, một chiếc ly cao cũng nằm trên sàn, có thể hình dung ra cảnh người phụ nữ vừa tự vui vẻ uống rượu thì đột nhiên bất tỉnh nhân sự.
Phong Tiện xoa xoa thái dương, cúi xuống nhặt đồ, dọn dẹp bãi chiến trường, rồi vỗ nhẹ vào má cô.
Bàn tay nhỏ mềm mại liền vòng lên cổ anh. Tô Nhất Uyển hé mở đôi mắt say ngủ, mềm mại "Ưm" một tiếng: "Anh về rồi à."
Bạn thấy sao?