Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Thẩm Uyên đã chuyển sang chế độ loa ngoài để nghe.
Dù có minh diễm động lòng người đến đâu, cô cũng mới 21 tuổi. Giờ đây, cô lại đang thút thít nói với anh rằng mình bị hạ thuốc.
Lòng Thẩm Uyên thắt lại, lập tức đi thang máy xuống sảnh tầng một, tìm thấy Tô Nhất Uyển trên ghế sofa khu vực tiếp khách.
Một bàn tay trắng sứ của cô khẽ kéo góc áo, đôi chân không ngừng cọ xát vào nhau.
Thẩm Uyên bước nhanh tới, một tay đặt vào gáy cô, nửa ngồi xổm xuống.
"Biết là chuyện gì xảy ra không?"
Mặt Tô Nhất Uyển đỏ bừng, lắc đầu: "Không biết."
"Khó chịu quá, thầy Thẩm, tôi nóng quá." Mắt cô phủ một lớp sương mù mông lung, nhìn Thẩm Uyên không rõ ràng lắm, nhưng cô biết lúc này người duy nhất cô có thể bấu víu là anh.
Một tay Thẩm Uyên luồn qua chân cô. Nhờ tập gym thường xuyên, lại thêm Tô Nhất Uyển có thân hình nhẹ nhàng, anh không tốn chút sức lực nào đã bế ngang cô lên.
Thẩm Uyên thực sự rất hợp với vest, mang đến cảm giác của một kẻ bạo tàn mặc vest.
Trong chiếc sơ mi đen, đôi chân dài được bao bọc dưới quần tây nhanh chóng bước ra ngoài. Anh đặt cô vào ghế phụ, cài dây an toàn rồi đóng cửa.
Đường phố có chút kẹt xe, không chỉ xe của Thẩm Uyên mà nhiều xe khác cũng bấm còi inh ỏi. Nhưng người thực sự cấp bách lúc này chỉ có Tô Nhất Uyển.
Cô kẹp chặt chân, bàn tay nhỏ xoa nhẹ nơi riêng tư qua lớp vải mỏng, không ngừng rên hừ hừ, thỉnh thoảng lại thúc mạnh eo về phía trước.
Thẩm Uyên một tay giữ vô lăng, một tay thò sang ghế phụ, vỗ nhẹ đầu cô.
Tô Nhất Uyển nắm lấy tay anh, dùng má chạm vào lòng bàn tay hơi lạnh của anh, hừ hừ thỏa mãn.
Không ngờ hành động này lại là một sự quyến rũ chết người.
Thẩm Uyên nhìn đoạn đường tắc nghẽn, thầm chửi thề trong lòng.
Rẽ phải ở đèn đỏ, cuối cùng xe cũng đi vào đường dẫn đến khách sạn.
Thẩm Uyên lái thẳng vào tầng hầm, tháo dây an toàn rồi nghiêng người sang ghế phụ, hôn Tô Nhất Uyển.
Tô Nhất Uyển ngoan ngoãn vòng tay qua cổ người đàn ông, hôn đáp lại.
Tay Thẩm Uyên mò đến khóa an toàn, cạch một tiếng mở khóa, bế cô qua.
Tô Nhất Uyển dang hai chân quỳ ngồi trên đùi Thẩm Uyên. Một bàn tay lớn thò xuống dưới, chạm vào âm hộ mềm mại đã tiết ra một vũng dâm dịch ấm nóng.
Thẩm Uyên gần như bật cười.
Rốt cuộc là ai đã hạ thuốc, lại đưa bảo bối này đến tay anh chứ.
Anh tiếp tục xoa âm hộ và hạt le qua lớp vải mỏng để làm dịu dược tính trong người cô.
Tô Nhất Uyển vẫn cảm thấy chưa đủ, không ngừng đẩy hông về phía trước để cọ xát vào dương vật đang nằm rạp dưới háng người đàn ông. Chẳng mấy chốc đã cọ cho nó cương cứng, nổi hình thù. Cô lại tiết ra một bọc mật hoa.
Quần lót đã ướt đẫm, ấm áp.
Thẩm Uyên ôm lấy vòng eo mềm mại của cô. Hôm nay cô mặc một chiếc áo phông hồng bó sát tôn lên vòng ngực kiêu hãnh và vòng eo thon gọn, bên dưới là váy xếp ly kẻ caro, đôi chân thon thả đi tất cao đến đầu gối màu đen trắng.
Bàn tay lớn thò từ gấu áo vào, không ngừng vuốt ve, di chuyển trên lớp thịt mềm mại, tinh tế, vừa vặn trong lòng bàn tay.
Tô Nhất Uyển cũng vén áo sơ mi đen của người đàn ông lên, không nhịn được mà vuốt ve.
Thẩm Uyên quản lý hình thể rất tốt, không có một chút mỡ thừa nào.
Cơ bụng rắn chắc, đầu ngón tay chạm vào làn da cơ bắp hơi cứng.
Cô không nhịn được liền cúi xuống, cắn mút núm vú của người đàn ông qua lớp áo sơ mi, rồi xuống đến cơ bụng bên dưới.
Thẩm Uyên hơi ngửa đầu, chịu đựng sự liếm mút và gặm cắn của cô.
Chết người thật.
Bàn tay lớn vươn ra sau lưng Tô Nhất Uyển, tách một tiếng, khóa áo ngực bung ra.
Cô vẫn đang liếm cơ bụng, bị người đàn ông đẩy dậy, ấn vào vô lăng. Chiếc áo phông hồng bó sát bị đẩy lên đến xương quai xanh, hai vú trắng mịn bật ra, thịt ngực khẽ rung động vài cái. Núm vú màu hồng nhạt, xinh đẹp nhanh chóng căng lên, dựng đứng dưới không khí và ánh nhìn của người đàn ông.
Thẩm Uyên hít một hơi sâu, một tay xoa thịt ngực, một tay ôm cô và cúi xuống hôn vào tai cô đang đỏ bừng: "Uyển Uyển, em rốt cuộc là bảo bối gì vậy? Hả?"
Tai Tô Nhất Uyển càng đỏ hơn. Đầu Thẩm Uyên cúi xuống, ngậm lấy đỉnh anh đào mút mạnh.
"A,..." Tô Nhất Uyển uốn cong eo thon rên rỉ, tiểu huyệt ẩm ướt cọ xát vào háng người đàn ông.
Thẩm Uyên mút núm vú cô bóng loáng mới ngẩng đầu lên: "Về phòng trước nhé? Tôi muốn chịch em thật mạnh."
Rõ ràng trong xe không đủ chỗ cho anh phát huy.
Đuôi mắt cong vút của Tô Nhất Uyển đỏ lên đáng thương, cô nức nở tháo dây lưng da của người đàn ông: "Thầy Thẩm... bây giờ luôn đi..."
Nếu không cô sẽ chết mất.
Khóa kéo được kéo xuống, dương vật khó khăn được giải thoát.
Chỉ thấy dương vật thô dài, kiêu hãnh của người đàn ông bật ra, quy đầu to lớn, thân gậy đầy gân nổi lên, hình dáng gợi cảm, màu tím đỏ.
Hơi thở gấp gáp của Tô Nhất Uyển khựng lại hai nhịp. Dâm dịch không ngừng tiết ra từ tiểu huyệt, làm ướt đẫm đùi cô.
Thẩm Uyên nắm lấy bàn tay mềm mại của cô đặt lên đó, thủ dâm vài cái.
Đôi lông mày cương nghị của anh giãn ra.
Môi mỏng hé mở: "Không tự mình ngồi lên sao?"
/( ̄▽ ̄)//( ̄▽ ̄)//( ̄▽ ̄)/
Quên bộ này trùi uiiii. Thả SAO và cmt cho em nha cả nhà oiii
Bạn thấy sao?