Chương 8: Chương 8: Bát Thứ Tám

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Sau khi tiễn Phong Tiện đi, Tô Nhất Uyển run rẩy bước đến trước bàn trang điểm, vịn vào bàn chậm rãi ngồi xuống.

Khoảng mười phút sau, Trúc Lị mang thuốc mỡ vào, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi nhíu lại, nhưng đôi mắt hoa đào mờ ảo lại chứa đựng vẻ xuân sắc rực rỡ.

Cô đau đến mức có chút ngây dại.

"Sếp Phong bảo em mua đấy ạ." Trúc Lị vừa đưa thuốc mỡ vừa nói.

Tô Nhất Uyển khẽ nhếch môi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy chị nên cảm ơn anh ta rồi."

Phong Tiện đòi hỏi quá mức, giữ chặt đùi cô rồi kẹp cô vào tường để làm. Mặc dù Tô Nhất Uyển cũng có cảm giác sướng, nhưng sướng xong chỉ hối hận vì đã cùng anh phát điên. Bây giờ thì đau chết đi được.

Tô Nhất Uyển cầm lấy thuốc mỡ, vào phòng tắm bôi.

Nơi tư mật sưng đỏ không chịu nổi, một quả đào xinh đẹp nay biến thành quả đào thối mê diễm chín nục. Vừa bôi thuốc, tinh dịch màu trắng vẫn róc rách chảy ra, khiến Tô Nhất Uyển tức giận cầm điện thoại lên mắng anh.

Cô không cần biết anh có phải kim chủ hay không, cô bây giờ rất bực mình!

[Địt mẹ Phong Tiện! Địt mẹ địt mẹ!]

[Ngủ với anh lần nữa tôi là chó!]

[$%&$&$]

Đang nhắn giữa chừng, Phong Tiện gọi điện đến.

Tô Nhất Uyển nghẹn lại, bắt máy: "Làm gì?"

Lúc này, ở ghế sau chiếc Maybach, người đàn ông mặc vest, quần tây vô cùng đẹp trai nói: "Không phải đau sao? Sợ em gõ chữ mệt."

"Em cứ mắng đi, tôi nghe đây."

Tô Nhất Uyển liền nhát gan lại, đôi mày xinh đẹp hiện lên vẻ tủi thân, tố cáo: "Em đau quá."

Kiểu trách móc làm nũng này, Phong Tiện rất hài lòng.

"Ngoan, lần sau tôi mua quà cho em."

Công việc quay phim của đoàn phim diễn ra một cách có trật tự. Nội dung phim tiến triển đến việc Mộc Thanh Oánh giành được lòng tin của nhân vật do Thẩm Uyên đóng, chính thức cài cắm bên cạnh anh ta để thu thập tình báo.

Trong đó có rất nhiều cảnh diễn cặp. Có một đoạn là Thẩm Uyên nghi ngờ cô. Cô liều lĩnh, dùng súng dí vào thái dương mình, nhưng bị Thẩm Uyên ra tay cướp lấy. Tiếng súng vang lên, nhưng lại bắn trượt.

Đến lúc này, Mộc Thanh Oánh đã thắng.

Trong khoảnh khắc người đàn ông không nỡ để cô gặp bất kỳ rủi ro nào, cô đã thắng rồi.

Người đàn ông tức giận ném súng đi, sau đó là một cảnh hôn sâu.

Thẩm Uyên hôn vồ vập, đầu tiên là gặm cắn đôi môi tươi tắn, đầy đặn của cô.

Tô Nhất Uyển bị xâm lược, lùi lại từng bước, cuối cùng bị đẩy vào mép bàn làm việc. Cô chống tay ra sau, chống lên mặt bàn, bị người đàn ông ôm lên đặt lên bàn, làm rơi hết tài liệu xuống đất.

Lúc này, anh mới cạy môi cô ra, cuốn lấy đầu lưỡi mềm mại, mút hôn qua lại.

Tiếng nước sột soạt khi trao đổi nước bọt trở nên rõ ràng bất thường trong không gian tĩnh lặng, cùng với tiếng thở dốc trầm thấp dâm dục của người đàn ông, tất cả đều kích thích thị giác người xem.

Cô bị hôn đến tê dại toàn thân, đầu óc mơ màng, phát ra tiếng rên nức nở khe khẽ.

Thẩm Uyên ấn cái mông mềm mại của cô về phía háng mình. Tô Nhất Uyển cảm nhận được vật cứng đàn ông đang rình rập.

Cảnh hôn này đặc biệt dữ dội và quyến rũ. Nhân viên không dám thở mạnh. Rất lâu sau, đạo diễn mới hô Cắt.

Khi Thẩm Uyên buông ra, anh cắn nhẹ vào môi cô một cách ái muội, lùi lại một bước. Ngón tay thon dài miết lên đôi môi mỏng dính son môi phụ nữ của mình, ánh mắt tăm tối nhìn chằm chằm cô.

Tô Nhất Uyển mềm nhũn toàn thân, ngồi trên bàn hồi lâu không xuống được.

Cô biết Thẩm Uyên hôn giỏi đến mức nào, đây cũng không phải lần đầu cô bị hôn đến mức này.

Lần đầu tiên hai người hợp tác là trong một bộ phim cổ trang về lịch sử đế vương. Thẩm Uyên là nam chính, Tô Nhất Uyển đóng vai sủng phi của anh, kiểu rất được sủng ái, nhưng đoản mệnh, chỉ sống được vài tập.

Lúc đó cũng có rất nhiều cảnh hôn, số lần mây mưa trên ghế mềm không ít.

Đạo diễn suy nghĩ một chút, nói: "Quay thêm một cảnh nữa. Thầy Thẩm cắn Mộc Thanh Oánh một cái, cắn mạnh vào, kiểu như cắn rách da nhưng không cần bị thương thật. Bên hậu kỳ hóa trang sẽ làm thêm hiệu ứng."

"Được."

Thế là, dưới tiếng Action của đạo diễn, Thẩm Uyên tấn công dữ dội, dùng lực nghiền và ăn môi cô. Đôi môi ẩm ướt chạm nhau, toát ra một vẻ diễm lệ.

Cuối cùng, Thẩm Uyên cắn mạnh một cái. Tô Nhất Uyển ưm lên kéo dài cổ, hai tay chống lên ngực người đàn ông, muốn đẩy ra, nhưng bị anh giữ chặt, buộc phải chịu đựng sự gặm cắn của anh.

"Cắt! Xong rồi."

Hai tay Tô Nhất Uyển được thả ra, vô lực chống trên mặt bàn.

Đợi cô bình tĩnh lại, mặt bàn hơi cao, cô đi giày cao gót nên không dễ nhảy xuống.

Thẩm Uyên thấy vậy, vòng tay ôm eo bế cô xuống.

Tô Nhất Uyển chỉnh lại chiếc sườn xám xẻ tà một bên: "Cảm ơn thầy Thẩm."

Thẩm Uyên nheo mắt cười: "Không có gì."

Chuyên viên trang điểm đến dặm lại lớp trang điểm cho cô. Rời khỏi camera độ nét cao, nhìn Tô Nhất Uyển bằng mắt thường, người ta không thể tránh khỏi bị tấn công bởi vẻ đẹp của cô trong chốc lát.

Đôi mắt đẹp cong lên, chứa đựng một làn nước mùa thu lấp lánh. Mí mắt dưới hơi ửng đỏ vì bị hôn, như thể được kẻ một đường eyeliner màu hồng nhạt, toát lên vẻ diễm lệ quyến rũ.

Dặm lại lớp trang điểm xong, Tô Nhất Uyển đi đến trước màn hình giám sát xem lại. Nhìn cận cảnh cảnh hôn, lưỡi ẩm ướt quấn lấy nhau, cùng với âm thanh thu được rõ ràng, cô không khỏi nóng mặt.

Đặc biệt là Tống Ngộ cũng đang ngồi trước màn hình giám sát.

Quay xong đoạn của Thẩm Uyên, đến lượt quay đoạn của Tống Ngộ.

Đổi sang một căn phòng khác, nhân viên ánh sáng điều chỉnh ánh sáng ban ngày thành đêm tối.

Mộc Thanh Oánh dáng vẻ yêu kiều bước vào, đưa tin tức tình báo cho cấp trên.

Ánh mắt Tống Ngộ lại dán chặt vào khóe môi bị cắn rách của cô. Đôi mắt đen láy đột ngột thắt lại, anh kéo cô gái vào lòng, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng xoa môi cô, giọng nói lạnh nhạt mang theo vẻ nguy hiểm: "Anh ta cắn?"

____________

Khum có quên bộ này đâu nhaaa

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...