Edit: Phương
Beta: Minh
Chiến qua kim minh, tiếng ngựa gào rống vang lên. Vài mũi tên đâm vào song sắt của xe chở tù nhân, hướng về phía yết hầu của Đào Hoa bắn tới, nàng vẫn như cũ nhìn chằm chằm nam nhân thực thụ đang chỉ huy vạn quân trên chiến trường một cách tự nhiên, không hề có chút nao núng kia.
Nhìn hắn chạy về phía nàng với một thân chiến bào nhiễm đầy máu, mũi tên bay loạn đâm thủng thân hình hắn, nàng chợt nhếch môi cười.
Nàng hận nơi ngục tù đã ngược đãi nàng suốt mười năm qua, trước khi chết, nàng rốt cuộc cũng nhìn thấy thần sắc kinh hoàng cùng thống khổ của hắn, nhìn thấy hắn bị thương mà đổ máu như vậy đáng lẽ ra nàng nên khoái chí mà cười to, lúc ấy nàng đã nghĩ dù có thành tro mình cùng thấy thoải mái.
Thế nhưng giờ đây, trước tiếng gào tê tâm liệt phế của hắn, nàng lại chậm rãi nhắm mắt.
Trái tim nguyên vẹn đã bị hắn dẫm đạp, dù cho có còn di nguyện nào đi nữa, thì vẫn là để đến kiếp sau đi. Một chuyến nhân thế này, nước mất nhà tan, mười năm xích sắt, làm nô lệ dưới thân người.
Âm mưu cung đình, tính kế tranh sủng đã khiến nàng căm hận thấu xương, khóc khô nước mắt.
Thân thể dần trở nên lạnh băng, dường như có cái gì ấm áp châm rãi rơi xuống phủ lên mặt nàng. Đó là cái gì đây?
"Đào Hoa, Giang Đào Hoa... Hoa Nhi!"
Lại là ai kêu tên nàng, dù cho chính nàng cũng không thể nhớ nổi tên của mình
A, dẫu biết được cũng còn nghĩa lý gì đâu, vì nàng đã là người chết rồi.
Vô luận là công chúa của Đại Diễn, con tin liên hôn hay là phi tử bị đày vào lãnh cung, thừa ân tiện nô, đều không còn quan hệ gì đến nàng. Dù cho sau này hắn thống nhất tứ quốc tám phương thì cuối cùng cũng không còn liên quan đến nàng nữa.
...
Đau, cơn đau xé rách làm Đào Hoa đột nhiên mở mắt.
"A!"
Nàng tưởng chừng muốn thét chói tai nhưng lại sợ hãi không thốt được một thanh âm nào. Đôi mắt sắc, đen nhánh đang phiếm lửa giận nhìn chằm chằm nàng, giống như muốn đem nàng hủy xác, lột da.
Sao có thể! Không phải nàng đã chết sao? Vì cớ nào lại phải trì trệ ở thế gian như địa ngục tăm tối này?
Chẳng lẽ nàng bị hắn làm bẩn đến mức ngay cả địa ngục cũng không chịu thu nhận nàng sao?
"Bỏ qua cho ta..."
Đào Hoa giãy giụa, muốn trốn đi, nhưng vẫn như mười năm trước, hắn dùng côn thịt của mình hung hăng mà tiến vào thân thể nàng, đem nàng xỏ xuyên lại nghiền nát, không ngừng phá hủy đi tôn nghiêm cùng tự do mà nàng từng sở hữu.
"Mơ tưởng."
Hắn như dã thú gầm nhẹ, dục vọng bị lửa giận vùi lấp, khiến động tác dưới thân ngày càng nhanh.
Tứ chi Đào Hoa bị trói, tơ lụa siết làm nàng đau điếng. Nàng bị xâm chiếm, hắn đỉnh lên không ngừng, khiến cho thân thể không ngừng tiến về phía trước , đầu đụng đến đầu giường khắc kim long, lúc này mặt nàng đã một mảnh trắng bệch, nhưng tiếng đụng vẫn cứ chạm ầm ầm vang lên.
Nhìn ấm trướng màu vàng sáng, Đào Hoa nhớ rõ đây là long sàng của hắn, nhớ rõ tứ chi bị trói, nhớ rõ hai chân bị bắt phải mở rộng ra để hắn dễ dàng cắm vào.
"Ngươi không có máu xử nữ."
Hắn bỗng nhiên cúi người, liếm đi nước mắt của nàng rồi sau đó cắn phần cổ trắng ngần ấy, tựa như mỗi khi đặt kiếm trên yết hầu nàng để uy hiếp như kiếp trước.
Đào Hoa cả kinh, nàng gian nan ngẩng đầu thấy thân thể mình bị dấu hôn phủ kín. Thân thể mới vừa cập kê kiều nộn trắng nõn vô tội, bụng nhỏ lúc này bị cự vật nóng bỏng với hình dáng lồi lõm đáng sợ ra vào, như có thể đem nàng chọc xuyên.
Hai cánh thịt môi mỏng dưới thân đang mút côn thịt đỏ tươi của hắn, chất lỏng trong suốt quấn quanh côn thịt đầy gân xanh, nhưng xác thật không có một tia máu nào.
Đào Hoa nhớ rõ rằng ở kiếp trước, lúc ấy nàng rất phẫn nộ, không lựa lời liền mắng hắn là kẻ hôn quân dâm loạn, ngay cả giày rách người khác đã dùng mà còn phải nhặt lại mà mang.
Lúc ấy nàng không nghĩ đến tiếp theo sẽ như thế nào, còn lừa hắn rằng nàng bị đoạt lấy lúc bao tuổi, ngày nào tháng nào cùng với người nào, sau đó liền bị hắn hung hăng lật thân, dùng sức thao cho đến khi ngất xỉu.
Khi tỉnh lại, trên người nàng đã là một kiện áo lụa cùng một dây xích sắt. Từ đấy cuộc sống cầm tù ở lãnh cung của nàng bắt đầu, làm nô lệ của hắn trong suốt mười năm. Lúc ấy, Đào Hoa chỉ nghĩ đến việc phải trả thù nam nhân đã cưỡng bách nàng, dù cho hắn là đế vương trẻ tuổi nhất của Ngạo Quốc, còn nàng là công chúa Đại Diễn được cử để liên hôn cùng hắn, nàng không muốn khuất phục như vậy.
Mười năm...... Nàng của lúc ấy dùng những mười năm đối nghịch hắn, chọc giận hắn rồi kết quả đem lại cho mình nhiều vết thương, lại bị hắn vũ nhục cùng xâm phạm nhiều hơn. Nhưng nàng vẫn không biết mệt, tựa như thấy nam nhân kia dù địch quốc tới phạm thủ túc phản chiến vẫn chưa thấy hắn nhăn mày nhăn mày một lần, nhưng lại bị nàng chọc đến mức tím mặt, nàng mới có thể lộ ra chút ý cười.
"Đáp lời."
Hàm răng của hắn cắn yết hầu nàng, đầu lưỡi liếm láp chiếc cổ kiều nộn, phảng phất như độc xà vờn quanh, âm điệu khàn khàn ẩn chứa dục vọng của nam nhân bên trong.
Hết thảy không có chút thay đổi, kiếp trước lại tái hiện trước mắt nàng.
Chỉ là... Nàng còn muốn trở lại mười năm làm nô lệ sao?
Nàng không nghĩ như vậy!
Đào Hoa phục hồi lại tình thần, buông đôi môi bị nàng cắn chặt để không bật ra bất kì thanh âm tiếng rên rỉ nào ra, nàng run rẩy đem đôi môi dính tia máu của mình hôn lên tuấn nhan của người phía trên.
"Hoa Nhi không biết là vì sao lại có việc này." Nàng lộ ra bộ dáng ủy khuất, xé đi ngụy trang của mình, run rẩy nói: "Hoa Nhi cho đến ngày hôm nay mới cùng bệ hạ ở nơi này nếm được tư vị của hoan hảo là gì."
Nam nhân trong mắt đang tràn ngập lửa giận, liền bị bộ dáng điềm đạm đáng yêu của nàng làm cho bình ổn một chút, động tác thô lỗ của hắn dần trở nên ôn nhu. Hắn quấn lấy đôi môi mềm của nàng, liếm đi tia máu trên môi, đầu lưỡi cường ngạnh mà xông vào trong miệng thơm để hấp thu nước bọt.
Mỗi tấc trong khoang miệng nàng đều bị hắn chiếm lấy, Đào Hoa khẽ híp mắt, cố lấy gan đáo trả nụ hôn của nam nhân ấy thì liền bị động tác cắm vào dưới thân của hắn áp xuống, vì thế chỉ có thể bị động tùy ý để mặc hắn nhấm nháp hết thảy.
"Ngô, ưm...Ân..." Đào Hoa bị hôn đến mức cả người khô nóng, khoái cảm khác thường dần xâm chiếm khắp toàn thân.
Nàng nhớ rằng công phu trên giường của nam nhân này rất đa dạng, mỗi một lần đều làm nàng đến mức thủy dịch giàn dụa, chật vật cầu hắn mang đến cực lạc cho mình.
"Hoa Nhi"
Sau khi kết thúc nụ hôn dài, hắn liền hôn lên khóe miệng nàng, gương mặt, khóe mắt thậm chí là ở trán, như người bệnh lâu ngày tìm kiếm được tiên dược, hô hấp dồn dập.
"Đời này của nàng đừng nghĩ đến việc thoát khỏi tay trẫm."
Đào Hoa nhớ rõ rằng lúc bị hắn lăn lộn đến ngất xỉu ở kiếp trước, hắn cũng đã nói câu này với nàng. Lời hắn nói chính là thánh chỉ, vừa vô lý lại bá đạo giam cầm hết thảy tất cả những gì nàng đang sở hữu.
"Không trốn"
Nàng nỗ lực lộ ra tươi cười dù cho rõ ràng sợ đến cả người đều run rẩy, lại thử cố gắng nâng eo đến gần hắn.
"Hoa Nhi đời này theo bệ hạ, chỉ mong bệ hạ thương tiếc."
Nàng sao có thể trốn đây? Đã tường mười năm trước đây, nàng không thể thoát khỏi tay hắn một bước dù cho đến chết. Nàng mất khống chế, nhận đau đớn hắn ban tặng , bị xích sắt trói người,chân cũng bị hắn đánh gãy,nếu đã đối nghịch hắn, người đó nhà tan cửa nát, trăm họ lầm than.
Trốn có nghĩa lí gì sao?
Đào Hoa nhìn chằm chằm nam nhân trên người mình. Nàng biết hắn có chí thâu tóm thiên hạ, là người mưu lược gan dạ, sáng suốt. Sau này hắn trở thành bá chủ thiên hạ. Vậy vì lẽ lì mà nàng phải đắc tội hắn?
Đặc biệt là gương mặt tuyệt tình lạnh lẽo như băng của người kia vừa khiến nàng cảm thấy lạnh lẽo vừa khiến nàng cảm thấy kinh diễm.
Hắn nhìn chằm chằm nàng bằng ánh mắt phức tạp, giống như lúc phê duyệt một tấu chương khúc chiết.
Hắn nhíu chặt mày, khẽ nhấp môi mỏng, thật lâu sau mới buông ra một tiếng thở dài.
"Nếu ngươi phạm phải tội khi quân..." Hắn đem người nàng lật lại, ánh mắt lưu luyến dừng ở mái tóc đen bóng như thác đổ của nàng, rồi dừng trên sống lưng bóng loáng mà mấy ngày trước hắn đã lưu lại vết roi. Hắn cởi đi tơ lụa đang siết đau nàng, từ sau lưng nàng hôn một đường đến eo, vừa khẽ gặm cắn lại phảng phất như đang chơi đùa.
"Những chuyện liên lụy tới cửu tộc, Hoa Nhi minh bạch" Đào Hoa bị hắn khiêu khích đến mức hừ nhẹ ra thành tiếng, còn có chút ngây ngô pha nhiễm sự kiều mị, nàng nắm chặt chăn gấm long văn dưới thân, vòng eo theo đại chưởng của hắn mà nâng lên.
"Ngay khi Hoa Nhi bước chân vào cung liền không còn thân thích, chỉ có một mình bệ hạ" Đào Hoa nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ, từng chữ đến nét mặt không giống như đang lấy lòng. Một giọt nước mắt theo khóe mắt chậm rãi chảy xuống, nàng thầm cười nhạo bản thân, vì cái gì mà đời trước lại ngốc ngếch như vậy, cho đến khi chết mới biết phụ hoàng cùng hoàng huynh không phải có chung quan hệ huyết thống với mình.
Khó trách lúc họ đưa nàng tới Ngạo Quốc không một chút đau lòng nào. Nàng hao tốn bao tâm cơ, ăn không biết bao nhiêu roi cùng nhục nhã mới trộm gửi thư cầu cứu, nhưng đáp lại nàng chỉ bốn chữ 'nằm gai nếm mật'.
Nàng cam nguyện bị hắn giẫm đạp cùng vũ nhục, chỉ vì những người không thân thích đã đem nàng vứt bỏ ở Đại Diễn.
Thật là nực cười.
Nội tâm Đào Hoa đau đớn, đời trước nàng không biết nên chỉ có thể sống trong sợ hãi. Đời này trọng sinh, nàng biết rằng chính mình lẻ loi hiu quạnh, không nơi dựa dẫm. Thậm chí ngay cả thân thế của bản thân cũng không biết.
"Kêu tên của trẫm."
Dưới thân thể hắn đĩnh lên, côn thịt thô tráng như đang nghiền khai khiến thân mình nóng rực của nàng khẽ run rẩy, mang lại cho Đào Hoa vô vàn khoái cảm cùng tê dại khiến nàng rơi nước mắt.
"Bệ hạ...Không thể...Ân, ha a...Bệ hạ..." Đào Hoa lắc đầu, nàng chỉ dùng nhan sắc lấy lòng, cầu xin được yêu thương thôi, làm sao có thể dám kêu thẳng tên của hắn?
"Nghiêu Huyền."
Hắn bỗng chốc dùng sức đĩnh về phía trước, khiến cho nàng đang lên đỉnh bỗng trở nên mẫn cảm, tiểu huyệt bị quy đầu cực đại không ngừng nghiền áp, kích thích. Thân mình Đào Hoa co rút, giãy giụa không ngừng.
Dâm thủy của thiếu nữ cùng hắn dâm loạn đang tí tách chảy ra, dưới ánh sáng nhàn nhạt của ánh nến lại nhìn thất vệt nước trải rộng giữa hai chân đang run rẩy của nàng. Thân dưới của nàng lại bị hắn làm căng ra, trông đáng thương cực kỳ, hai mảnh môi thịt đang hàm chứa cự vật của hắn đỏ tươi lại có chút sưng, bọt mép vương vãi hình thành do động tác đâm ra rút vào của hắn.
Lặp đi lặp lại, nơi giao hợp càng trở nên dâm mỹ. Bản thân nàng đã mềm thành bãi nước, mặc hắn đòi hỏi hay vuốt ve.
"Hoa Nhi, kêu tên trẫm."
Hắn lật người nàng lại, rút đi lụa cẩm trong miệng nàng, nâng hai chân nàng đặt trên vai mình, hắn cố ý ấn đầu nàng xuống, khiến nàng nhìn rõ mình đang bị hắn đỉnh như thế nào, chiếm hữu như thế nào.
"Không được..."
Cảm thấy thẹn với hình ảnh dâm loạn đó, sắc mặt Đào Hoa ửng hồng, ngón tay nắm chặt chăn gấm của nàng dần trở nên trắng bệch
Côn thịt nóng hổi chôn trong cơ thể nàng bỗng đảo sâu, Đào Hoa do mới nếm thử sự đời lại càng khiến bản thân nàng thêm thẹn thùng, mẫn cảm. Dương vật hắn vẫn như vậy, vẫn đem đến cho nàng nỗi sợ hãi cực đại, mỗi khi thọc vào rút ra đều mang theo tiếng nước.
Vừa tê dại vừa trướng, nhưng... khiến lại nàng thật thỏa mái...
Đào Hoa cảm thấy chính mình tựa như trở lại làm nô lệ dưới thân hắn, cảm giác vừa thẹn vừa vui sướng khiến nàng sắp ngất xỉu.
Giọng hắn mang theo uy hiếp: "Kêu tên trẫm, trẫm sẽ cho nàng!"
Sao hắn lại có thể nhục nhã nàng như vậy? Đào Hoa ngậm nước mắt lắc đầu. Đôi mắt hắn trở nên sắc bén, lạnh lùng, đang muốn rút côn thịt ra nhưng tiểu huyệt dưới thân lại gắt gao cắn chặt côn thịt hắn, mạnh mẽ mút vào nhằm giữ hắn lại làm hắn không nhịn được than nhẹ, lại hung hăng à cắm vào.
"Thật dâm đãng..."
Nghe thấy hắn lại dùng lời lẽ để nhục nhã nàng, âm cuối lại phảng phất tươi cười, Đào Hoa lại cảm thấy khoái cảm càng tăng. Tiểu huyệt dưới thân như lời hắn nói lại phun ra đại lượng dâm thủy.
Nhìn nàng không nói lời nào, hắn liền đem chân nàng nâng lên gồi tách ra, vòng eo nàng lên cao, bắt nàng phải nhìn thấy cảnh chính mình đem côn thịt hắn nuốt vào toàn bộ, rồi lại phun ra.
"Không được...Ân..."
Thật là thoải mái. Hóa ra cùng hắn hoan hảo có thể mang lại vui sướng như vậy. Đào Hoa không thể không duỗi tay bắt lấy cánh tay rắn chắc của hắn, đôi chân quấn lên vòng eo tinh tráng của hắn mà khóc cầu: "Cho ta... Cho ta..."
"Gọi tên trẫm."
Hắn vậy mà lại đỉnh xuống, khiến cho nửa thanh côn thịt chôn trong cơ thể nàng. Hai mắt Đào Hoa nhìn hắn đẫm lệ, nhưng hắn vẫn như cũ là người lãnh khốc vô tình, là chúa tể của tất cả, lúc này, đáy mắt hắn lại nhiều thêm một tia tình dục cùng chờ mong.
Trong mắt hắn chỉ còn thân hình đơn bạc của nàng.
"Nghiêu Huyền, cho ta... Ta muốn ngươi..." Thanh âm nàng cực nhỏ.
Sau đó, trong nháy mắt, Đào Hoa vui thích đến cực điểm phát ra tiếng rên rỉ chói tai. Toàn bộ long căn hắn đi sâu vào trong huyệt nàng, quấy lên một mảnh xuân thủy, châm dục hỏa lên cao, mỗi một tấc mềm mại của nàng đều bị hắn nghiền nát, thao cắm. Mỗi một nơi mẫn cảm đều bị hắn chơi không ngừng khiến nàng sảng khoái đến mức không thể tự chủ.
Thanh âm "Bạch...Bạch...Bạch" không ngừng phát ra từ nơi giao hợp càng thêm càn rỡ, hắn chế trụ vòng eo nhỏ nhắn của nàng không ngừng đâm vào. Vừa nhanh lại vừa ướt, hắn cố ý muốn dừng lại một lát để nàng thư hoãn một chút nhưng tiểu huyệt nhỏ nhắn của nàng lại không đáp ứng, vẫn cứ gắt gao quấn lấy côn thịt cắn nuốt, như muốn hắn tiến vào nơi sâu hơn. Hắn càng trở nên hung hãn, càng dùng sức thao nàng, tiểu huyệt vẫn cắn chặt hắn không buông, ngược lại càng cắn chặt hơn
"Nghiêu Huyền, ta không được...Thật sự...A a...Tới rồi a..."
"Ân." Hắn gật đầu đáp ứng, Đào Hoa rốt cuộc cũng giống như được cứ vớt khỏi bãi nước . Một cỗ xuân thuỷ trào ra, tưới lên long căn của hắn. Hắn ngậm lấy nhũ thịt yếu ớt của nàng, tham lam mút cắn "Còn muốn sao?"
Hắn lại muốn làm nhục nàng...
Đào Hoa rưng rưng gật đầu, hắn liền lập tức bắt đầu một vòng chiếm hữu khác.
Cung nữ trực đèn đã thay đổi người khác, giọng nói của Đào Hoa đều khàn khàn, xương cốt toàn thân như bị hắn đập vỡ rồi ráp lại, nhưng hắn vẫn hứng thú dâng trào như cũ.
Nam nhân này thật đáng sợ...
Hắn bỗng nhiên vùi vào chỗ sâu nhất của nàng, bắn vào đại lượng bạch dịch sền sệt.
"Phải chứa cho thật tốt, không cho phép chảy ra!"
Nói xong liền đem cây ngọc thế cắm vào trong huyệt của nàng, Đào Hoa kinh hoàng nhìn hắn đem chăn gấm che lại thân thể của hai người, cánh tay duỗi ra ôm lấy eo nhỏ của nàng, cũng chẳng màng đến quy củ, liền ngủ như vậy.
Bệ hạ vậy mà đem long tinh của hắn ban thưởng cho nàng, còn muốn nàng lưu lại, chẳng lẽ hắn muốn nàng sinh con cho hắn sao?
Sau khi thị tẩm còn ở lại trên long sàng của hắn?
Đào Hoa sợ đến mức không dám cử động. Thật lâu sau, tim nàng vẫn không ngừng đập mạnh, nhẹ nhàng duỗi tay chạm vào khuôn mặt của hắn, không phải mặt nạ da người, bậc đế vương như hắn cũng không dễ để người khác có thể giả mạo. Đây qủa thật là đế vương mà thiêu hạ phải cúi đầu, Tần Nghiêu Huyền không sai.
Hay là...
Một đời này...hắn ...điên rồi?
***************
Lời tác giả:
Nữ chủ không có máu xử nữ là thật, đây là đêm đầu tiên của hai người cũng là thật.
***
Khai hố mới 1vs1, ngày 15/2/2019 cùng với nick mới của team ><
Bạn thấy sao?