Chương 10: Hội ngắm hoa

Edit: Phương

Beta: Thỏ

Đào Hoa bị Tần Nghiêu Huyền lăn lộn đến nửa đêm, hắn hung hăng đè nàng xuống đâm thọc, đến khi cảm thấy không đã nghiền thì lại gỡ chiếc chìa khóa trên tay trái xuống, cởi bỏ xiềng xích cho nàng, bế Đào Hoa đã xụi lơ vì cao trào đi lại quanh phòng vài lần.

Đi như thế này để thoáng khí sao? Đào Hoa chống tay ở bên cửa sổ đã bị đẩy mở ra, ngón tay đặt trên miệng cắn mạnh, ngăn cho tiếng kêu phát ra.

Gió đêm nhẹ thổi, trong phòng lại một mảnh xuân tình. Gió lướt qua đầu vú yêu kiều, làm cho Đào Hoa không khỏi run rẩy một cái, tiểu huyệt đang gắt gao cắn chặt long căn của hắn lại phun ra một cỗ mật nước.

"Hóa ra Hoa Nhi thích trẫm làm nàng như vây?"

Tần Nghiêu Huyền vốn có vóc người cao lớn, Đào Hoa cơ hồ phải nhón mũi chân, nâng mông nhỏ mới miễn cưỡng đón hắn dễ dàng cắm vào, cự long mỗi lần thọc vào rút ra đều tiến sâu vô cùng, khoái cảm mãnh liệt ập tới như hải triều, càn quét đến nỗi xuân thủy tiết ra từng đợt từng đợt.

Nàng phát ra tiếng ê a lộn xộn, gật đầu rồi lại lắc đầu.

"Đã sớm bị phát hiện." Tần Nghiêu Huyền thấy nàng khẩn trương đề phòng như vậy thì chỉ cảm thấy buồn cười, hắn không cầm lòng được mà cúi người cắn vành tai nàng trêu đùa: "Dâm huyệt của Hoa Nhi cắn trẫm như vậy, mút đến phát ra tiếng vang, bọn cung nữ chắc đã bị nàng dọa đến xấu hổ mà bỏ chạy mất rồi."

"Vậy người...A..."

Đang muốn lên án hắn vì tội cố ý nhục nhã nàng thì côn thịt lại đâm thật mạnh một cái thẳng đến hoa tâm nàng, nghiền đến cả người vô cùng tê dại, dâm thủy vì cao trào mà cuồn cuộn chảy, kết hợp lại với tinh dịch của Tần Nghiêu Huyền rót vào bụng nhỏ của nàng khiến bụng nhỏ vô cùng phình.

Tần Nghiêu Huyền làm bộ tiếc hận mà thở dài, lưu luyến lùi về phía sau, lấy nguyên cây ngọc côn cắm vào trong nộn huyệt đang không ngừng trào ra hỗn hợp bạch trọc kia của nàng.

Dường như từ trước đến nay, tiểu huyệt nàng chưa bao giờ có một chút rãnh rỗi nào, Đào Hoa đỏ mặt, ủy khuất vặn eo: "Thật căng."

"Cắm quen rồi thì sẽ không cảm thấy căng nữa."

Tần Nghiêu Huyền thấy Đào Hoa nghe tin tức hắn sắp phái binh liền thuận theo thì tâm tình tốt hẳn lên, ôm lấy Đào Hoa bước lên giường sau đó cài lại xích cho nàng: "Nếu nàng muốn có một mama giáo dưỡng thì tiểu huyệt phía sau cũng sẽ được dạy dỗ, ngày đêm đều phải hàm chứa ngọc côn."

"Không sao. Hoa Nhi sợ người lạ."

Vậy chẳng phải là đi một bước cũng đều khó chịu sao? Đào Hoa liên tục lắc đầu rồi cẩn thận dò hỏi: "Hiện tại Hoa Nhi hầu hạ bệ hạ chưa tốt sao?"

Vừa rồi rõ ràng hắn rất thoải mái. Nếu không thì sao có thể một lần rồi lại tiếp một lần đè nàng xuống hoan hảo. Nghe nói lúc Tần Nghiêu Huyền đến nơi của phi tử khác, nhiều nhất chỉ uống hai ba chén trà ngon xong sau đó liền vỗ mông chạy lấy người.

Kiếp trước, nàng đã từng bị dạy dỗ qua một lần nên nàng cũng không nghĩ đến việc phải học lại từ đầu.

"Cái này liền xem xét biểu hiện của Hoa Nhi đi!"

Tần Nghiêu Huyền vuốt ve môi anh đào của nàng, trong con mắt đen nhánh của hắn hiện lên toàn ý nghĩ xấu xa. Đào Hoa ỡm ờ mà vươn đầu lưỡi, bị ngón tay hắn kéo xuống, toàn thân quỳ xuống dưới háng hắn, nàng vùi đầu liếm mút long căn. Đợi đến khi được nàng hầu hạ thoải mái bắn ra long tinh xong, Tần Nghiêu Huyền mới đứng dậy rời đi.

Kiếp này, Đào Hoa sẽ không quan tâm đến kết cục của Đại Diễn nữa. Nàng hiểu rõ rằng, Đại Diễn không phải là quê hương của nàng, mà nàng cũng không có một họ hàng thân thích nào ở nơi đó. Tuy rằng nàng lớn lên ở Đại Diễn, nhưng suốt quá trình đó lại bị nhốt trong lãnh cung, ngày ngày chịu huấn luyện về lễ nghi nữ tắc.

Mẫu phi mất sớm, phụ hoàng lại càng không quan tâm nàng. Đa số huynh đệ tỷ muội đều xa lánh nàng, chỉ một mình nàng sống trong cảnh tịch mịch, Đại Hoàng tử ngẫu nhiên sẽ đến thăm nàng, mang cho nàng một chút thức ăn.

Cho đến khi Đào Hoa trưởng thành thì mới nhận ra rằng, ngay cả chi phí ăn uống của một cùng nữ còn tốt hơn nàng gấp mấy lần.

Bây giờ, khi cẩn thận ngẫm lại, ở Đại Diễn suốt ba năm qua, ngày nàng sống với thân phận Công chúa chính là ngày nàng bị đưa tới Ngạo Quốc để liên hôn.

Đào Hoa chua xót cười nhẹ, ôm chăn gấm cuộn thành một đoàn.

Kiếp này, nếu nhìn thấy phụ hoàng cùng hoàng huynh, liệu nàng còn sẽ khóc lóc sao? Có lẽ là có đi. Dù sao thì họ cũng đã lừa nàng 20 năm, dâng thân thể nàng lên cho Tần Nghiêu Huyền để lấy lòng, mặc cho hắn đùa bỡn, ngay cả đến khi nàng chết đi, họ cũng không chịu nói thân phận thật của nàng cho nàng biết.

Nếu thật sự có họ hàng thân thích, chắc chắn họ sẽ đau lòng cho nàng.

Đào Hoa bị cầm tù ở Kim Ti Uyển qua mấy ngày, hoa đào trong hoàng cung kiều diễm nở rộ, Tần Nghiêu Huyền sai người mang chìa khóa đến mở xiềng xích trên chân của nàng.

"Hôm nay là hội ngắm hoa, nương nương nên rửa mặt chải đầu mà sửa soạn một phen!"

Hắn không chỉ đưa chìa khóa đến mà còn tặng thêm ba rương to, toàn bộ đều là trang sức châu báu, trang phục son phấn.

Hạ Chu che miệng cầm lấy viên đá hình mắt mèo nói: "Nương nương, bảo bối này là lễ vật của Nam Cương tiến cống cho tiên đế nhân đại thọ 60 tuổi! Không ngờ rằng Thánh thượng lại sai thợ thủ công tạo thành một bộ trang sức, người hãy nhìn xem, màu sắc rực rỡ phát sáng."

Vừa dứt lời, Hạ Chu lại cầm một bộ váy thêu mây lên: "Bộ này được Dệt Y Cục mỗi năm làm một chiếc, phần lớn đều là màu sắc dành cho Thái hậu, không nghĩ tới lại có màu hồng nhạt... Xúc cảm này, giống như vừa được dệt mấy hôm trước!"

"Vậy thì mặc bộ này đi!"

Tần Nghiêu Huyền thích nhìn nàng mặc váy lụa màu sáng, quần áo đưa đến đều là thể loại này.

Hạ Chu lục rương hồi lâu, mỗi thứ đều là trân bảo, nàng chọn đến mức mệt mỏi, đứng phía sau Đào Hoa để búi tóc cho nàng mà hai tay run rẩy. Hạ Chu nhìn khuôn mặt đạm mạc của Đào Hoa, khó hiểu nói: "Nương nương, người thực sự không muốn mang bộ trang sức mắt mèo kia sao? Bộ trâm cài tóc này vô cùng thanh thuần, trân châu phỉ thúy cũng không tốt, sao có thể so sánh với bộ kia?"

"Quá nặng."

Đào Hoa bất đắc dĩ lắc đầu: "Thân mình ta không khỏe, càng đơn giản thì càng tốt."

Khuôn mặt chỉ đánh thêm chút má hồng mà đã liền tăng thêm vài phần thần thái, nhấp qua giấy son xong sau đó nàng mới đi thử giày cẩm tú màu bạc do Tần Nghiêu Huyền sai người mang đến.

Nguồn gốc của hội ngắm hoa đã có từ lâu, nghe tên thì thấy thật thơ tình nhã ý nhưng thực chất đều là cơ hội để cho các phi tử đến tranh nhau thánh sủng, ở trước mặt Thánh thượng ngâm tụng vài câu, cầu được hắn chú ý, phong thưởng ban chức...

Đào Hoa một chút cũng không muốn tranh sủng, vị trí Hoàng hậu kia, dù gì cũng chẳng có ai có thể ngồi lên, phượng ấn đã được định sẽ không có người chưởng quản.

Chi bằng nàng thuận theo tự nhiên đến đó ngắm hoa, giả trang thành một người câm điếc, không phát ra câu nào chọc Tần Nghiêu Huyền không vui.

Hoa Viên hôm nay náo nhiệt vô cùng, Đào Hoa một đường đi đến, trông thấy muôn hoa khoe sắc, rất nhiều nụ còn chưa khai, nhiều hoa lại bung nở, dù cho héo tàn nhưng vẫn kiều diễm như cũ. Thấy đình nhỏ bên hồ tụ tập từ 5 cho đến 60 người, trừ bỏ cung nữ, phi tử ước chừng có khoảng 20 người. Đào Hoa tỏ ý muốn Hạ Chu theo sát phía sau mình, hướng tới đình nhỏ mà đi đến.

Mới đi được vài bước thì nàng liền cảm thấy không khí có chút khác thường.

Không nghĩ tới Tần Nghiêu Huyền thế nhưng đã đến rồi. Hắn lúc này mặc một thân áo dài màu đen bình thản ngồi trên ghế đá, mắt nhắm lặng im mà cao ngạo vô cùng, dường như sương lạnh chưa tan trong tiết trời mùa xuân, khiến người khác trong lúc nhất thời không dám tiến đến quấy rầy.

Đào Hoa đứng ở vị trí bên rìa, trước nàng là thị nữ đang đỡ lấy thân mình của một vị phi tử nào đó, nàng chỉ lặng yên cúi đầu chờ đợi.

"Nếu đã đến rồi thì tại sao lại không hành lễ?" Bỗng chốc, Tần Nhiêu Huyền lại mở mắt ra, trong đôi mắt đen nhánh tràn ngập tức giận.

Mọi người đều ngay lập tức quỳ xuống rồi cùng hô lên 'Thánh thượng vạn tuế', kêu đến mức Đào Hoa thấy chóng mặt nhức đầu.

Đào Hoa có chút không tập trung, sau khi nghe vậy thì sắc mặt nàng bỗng chốc trắng bệch, dưới đầu gối nhũn ra, nàng run rẩy mà quỳ xuống hành lễ.

Tất cả mọi người đều chú ý đến vị Công chúa từ trước đến nay luôn hành xử khác người kia - Công chúa của Đại Diễn.

Đầu tiên, họ khinh bỉ cách ăn mặc của nàng, sau đó vừa chế nhạo vừa xem trò hay đang diễn ra. 

Thánh thượng đã mở miệng muốn hành lễ, chỉ có mình nàng ta đứng ở nơi đó kiều kiều nhược nhược không chịu quỳ xuống, đây chẳng phải là đang cầu người khác trách phạt sao? Có người thậm chí còn mong rằng Thánh thượng sẽ nhanh chóng bãi bỏ vị trí Quý phi của Đào Hoa để miễn cho các tiểu thư danh môn khuê các như các nàng đều bị nữ tử Đại Diễn này đè một đầu.

Nhưng chỉ thấy Tần Nghiêu Huyền đứng lên, đi hướng Đào Hoa, nhíu chặt mày.

Lan phi ở gần đó không khỏi cười nhạo thành tiếng, thầm nghĩ rằng rốt cuộc đã đến ngày tàn của công chúa Đại Diễn, Thường ngày làm loạn ở Kim Ti Uyển thì cũng thôi đi, đã nếm không ít roi của bệ hạ mà vẫn không thèm nhớ kỹ. Hiện tại thì làm việc không hợp lễ nghi ở hội ngắm hoa, phải biết rằng, Thánh thượng là người rất xem trọng quy củ, trước mắt bao nhiêu người, nàng ta như thế nào cũng bị lột mất một lớp da.

Lan phi nghĩ đến chuyện bản thân nàng ta hôm qua đã gãi đúng chỗ ngứa, đưa tặng hắn một cây roi ngựa thượng đẳng, hắn có thể sẽ sai người mang nó đến đây để phạt Dao quý phi hay không?

Vậy thì thật đáng tiếc, roi ngựa kia là vật sử dụng để thuần phục những con ngựa khó dạy bảo, mỗi tấc roi đều được gắn gai, nếu quất lên da thịt thì sẽ khiến máu tươi bắn đầm đìa, thật khó mà rửa sạch nha.

"Sao sắc mặt lại kém như vậy?" Tần Nghiêu Huyền bước đến bên người Đào Hoa, ôm lấy thân mình sắp sửa quỳ xuống của nàng rồi chậm rãi nói: " Phải chú trọng thân thể, không thoải mái thì không cần quỳ."

"Tạ ơn bệ hạ."

Đào Hoa bị Tần Nghiêu Huyền nắm tay kéo đến ngồi trên ghế đá xong sau đó hắn dùng nước trà  mà hắn mới nhấp một ngụm đút vào miệng cho nàng, lúc này mới xem như đã thả lỏng.

Các phi tử vô cùng kinh ngạc, bởi vì không nghe thấy Tần Nghiêu Huyền hô bình thân nên cũng không dám ngẩng đầu.

Thế nhưng Lan phi lại há to miệng, thấy Thánh thượng kéo Đào Hoa ngồi xuống cạnh mình, mặt mày lạnh như băng đút nàng ta uống trà. Lan phi xác định bản thân không bị hoa mắt. Nhưng rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Nghe nói,hội ngắm hoa là thời điểm thích hợp nhất để có được sự sủng ái và chú ý của Thánh thượng, chẳng lẽ là Dao quý phi này lại chọt trúng điểm nào rồi?

Vậy thì Lan phi nàng cũng...

Thấy Lan phi muốn đứng dậy, Tần Nghiêu Huyền thuận thế ôm Đào Hoa vào trong lồng ngực rồi nhàn nhạt nói: "Chớ nên cô phụ cảnh xuân hiếm có này. Tất cả đều đứng lên đi!"

Lan phi vèo cái đứng lên, bộ dáng lo lắng không chút dáng vẻ của tiểu thư khuê các này khiến cho thị nữ bên cạnh hoảng sợ không thôi.

Ánh mắt của Tần Nghiêu Huyền liền dừng lại trên người nàng ta.

Sau đó, trong khi Lan phi kinh hỉ và đang cố gắng giữ bình tĩnh thì nàng ta  lại nhìn thấy môi mỏng của Thánh thượng khẽ mở.

"Quấy nhiễu hứng thú của trẫm, thưởng 50 roi. Vừa lúc hôm qua trẫm mới nhận được cây roi mới, rốt cuộc cũng có dịp dùng thử."

***

Gậy ông đập lưng ông ><

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...