Chương 11: Chẳng bằng tới Giang Nam

Edit: Phương + Thỏ

Beta: Thỏ

Đào Hoa sắc mặt càng tái nhợt dựa vào trong lồng ngực Tần Nghiêu Huyền. Tim nàng đập như sấm, tay của Tần Nghiêu Huyền vòng bên hông nàng càng lúc càng chặt, khiến cho việc hít thở của nàng thêm khó khăn.

Tiếng tim đập vững vàng, còn thêm một tiếng cười khẽ gần như tiêu tán theo gió. Hình như, hắn thích nhìn cảnh nàng co quắp như vậy.

"Để trẫm nhìn một chút!" Tần Nghiêu Huyền kéo Đào Hoa ngồi lên trên đùi mình xong sau đó ôm cả người nàng vào trong lồng ngực.

"A!"

Đào Hoa cắn nhẹ môi anh đào, biểu tình vô cùng thống khổ, giống như có nỗi niềm khó nói. Đôi mắt ngập nước sợ hãi nhìn Tần Nghiêu Huyền, nhưng lại không nói một lời. 

Chúng phi tần thấy nàng bày ra bộ dáng cậy sủng mà kêu này thì hoa dung thất sắc. Thánh thượng hỏi chuyện còn không thèm đáp nửa câu, chẳng lẽ nàng ta bị câm sao? Nếu nàng ta thật sự không khỏe thì cứ nói thẳng cáo lui để Thái y bắt mạch, lại còn dám trông cậy vào Thánh thượng chữa bệnh cho nàng ta sao? Vậy thì nữ tử Đại Diễn còn yếu ớt hơn so với các nàng gấp bao nhiêu lần.

Nhưng chúng phi tử lại không thể nhìn thấy quang cảnh phía dưới bàn đá. Lúc này, Tần Nghiêu Huyền chậm rãi hoạt động chân cọ xát giữa hai đùi nàng làm cho ngọc côn trong tiểu huyệt không ngừng di động, thân mình căng chặt của nàng mẫn cảm vô cùng, mỗi một động tác của hắn khiến cho nàng cảm thấy thẹn nhưng khoái cảm lại không ngừng phóng đại.

"Hoa Nhi không khỏe thì cứ dựa vào trẫm đi."

Cách đó không xa, tiếng roi quất 'bùm bùm' truyền đến, tiếng kêu rên tê tâm liệt phế của Lan phi chui vào trong tai nàng, một màn chuyện cũ cứ như vậy mà tái hiện. Cây roi sắc bén kia mỗi một lần quất lên trên người nàng đều khiến cho da tróc thịt bong, máu bay tán loạn, nỗi đau thấm vào trong xương tủy.

Đào Hoa giống như chú chim bị kinh hãi, nơi xương mu lại bị hắn ma sát đến phát đau, dâm thủy chảy ra sắp làm mặt váy ướt nhẹp, nàng duỗi tay túm lấy vạt áo của Tần Nghiêu Huyền, biểu tình đáng thương cầu hắn tha thứ. Cứ ở trước mặt nhiều người mà bị Tần Nghiêu Huyền đùa giỡn đến mức thất thố như vậy, Đào Hoa chỉ nghĩ thôi cũng chịu không nổi.

"Ngoan một chút!"

Đầu gối đột nhiên chọt hướng lên trên thật mạnh, khiến cho Đào Hoa rên nhẹ, cả người như cánh hoa úa tàn bị hắn nắm lấy trong lòng bàn tay mà chậm rãi nhẹ nhàng vuốt ve.

Tần Nghiêu Huyền ôm lấy eo nàng, một tay lại phủ lên trước ngực, cách vật liệu may mặc ít ỏi mà bắt lấy nhũ hoa, không ngừng sờ soạng rồi lại dùng sức mà cấu véo.

"Đau!" Đào Hoa than nhẹ một tiếng.

"Tình cảnh hiện tại của Lan phi như thế nào các người đã thấy rõ?" Tần Nghiêu Huyền không hề nhìn nàng, hắn nhẹ ngẩng đầu rồi dùng con ngươi lãnh khốc lướt qua từng phi tần có mặt ở đây.

Các phi tử sôi nổi gật đầu, sau đó lập tức trở về bộ dáng cung kính. Tiếng rên rỉ xin tha của Lan phi truyền vào trong tai khiến mọi người càng thêm phát run.

"Ngày sau còn dám lặp lại thì cũng sẽ phải chịu kết cục như vậy!"

Mọi người hai mặt nhìn nhau, Lan phi vừa mới làm gì? Chẳng phải chỉ là đứng dậy quá vội vàng làm quấy nhiễu hứng thú của Thánh thượng thôi sao?

Duy chỉ một mình thị nữ ở bên cạnh Lan phi lúc đó mới nghe được tiếng cười nhạo của nàng ta. Nhìn Đào Hoa đang được Tần Nghiêu Huyền ôm vào trong ngực, tuy cảm thấy không cam lòng nhưng mồ hôi lạnh lại chảy ròng ròng.

Thánh thượng thế nhưng lại đối xử thiên vị với nữ tử Đại Diễn này đến như vậy.

Đầu vú bị nắn bóp sưng to đến phát đau, cách vật liệu may mặc đều cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng, Tần Nghiêu Huyền rốt cuộc cũng buông lỏng tay, thay nàng gạt đi những lọn tóc bị ướt mồ hôi lạnh ở trên thái dương, rồi nhẹ giọng nói: "Hoa Nhi nếu không ngoan thì cũng sẽ phải chịu kết cục giống như vậy."

Đào Hoa chuyển mắt sang nhìn cả người Lan phi toàn là máu, trên lưng không chỗ nào lành lặn, hẳn là nàng ta còn phải chịu thêm hai mươi roi nữa nhưng nàng ta đã không chịu được mà ngất đi.

Thị vệ đem chậu nước đá đã chuẩn bị tốt tạt lên người Lan phi, sau đó tiếng roi cùng tiếng kêu rên thảm thiết lại bắt đầu vang lên, khiến cho Đào Hoa cảm thấy khắp cả người đều đau đớn theo.

Một Tần Nghiêu Huyền như vậy quả thật đáng sợ.

Ít nhất thì trong kiếp trước, hắn chưa bao giờ dùng roi ngựa để đánh nàng, càng không đánh đến nỗi da thịt bong tróc. Lúc nàng sắp chịu đựng không nổi mà ngất đi, hắn cũng chỉ uy nước cho nàng uống, sao bây giờ lại đối đãi tàn khốc với Lan phi như cách đối đãi với tử tù vậy a?

"Hoa Nhi sẽ ngoan."

Mắt thấy Lan phi sẽ bị quất cho đến chết, Đào Hoa sợ hãi mà liên tục lắc đầu, cũng không rãnh bận tâm đến những người khác, nàng trực tiếp ôm lấy cổ hắn xin tha: "Bệ hạ, đừng như vậy. Người làm thần thiếp thật sợ hãi!"

Thật sự là nàng bị hắn làm cho sợ hãi.

Chỉ cần hắn không đánh nàng thì hắn muốn cái gì cũng được.

"Nàng ta cứ kêu như vậy thật khó nghe, lại quấy nhiễu đến hứng thú của trẫm."

Thân mình bị Đào Hoa ôm lấy run lên, giọng nói phát ra của Tần Nghiêu Huyền cũng có chút khàn khàn.

"Kéo nàng ta xuống dưới rồi rút lưỡi cho trẫm."

Thị vệ đang hành hình lập tức dừng tay, lấy mảnh vải che miệng Lan phi lại rồi kéo đi, vẽ trên nền gạch một vết máu kéo dài.

Việc này không chỉ khiến Đào Hoa sợ hãi mà ngay cả mặt của các phi tử khác cũng xám như tro tàn, các nàng quỳ trên mặt đất, cũng không dám mở miệng cầu xin cho Lan phi. Ngày xưa, tuy các nàng có dựa vào gia thế và bối cảnh của Lan phi nhưng nay cũng chỉ còn cách ngậm chặt miệng, không dám chọc giận Thánh thượng.

"Ngắm hoa đi!"

Tần Nghiêu Huyền làm bộ như mệt mỏi, ôm Đào Hoa trong lòng ngực đứng dậy,  ỷ ngồi ở ghế đá bên hồ nước. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, tựa như đang trêu đùa một con sủng vật nhỏ biết nghe lời.

Đám cung nữ thái giám lập tức dọn điểm tâm và nước trà trên bàn đi rồi dâng tứ bảo đan thanh lên, sau đó chuyển ghế dựa cùng nhạc cụ đến.

Theo lý thuyết là từ cao đến thấp, Đào Hoa thân là Quý Phi duy nhất nên tất nhiên là phải dẫn đầu trình bày tiết mục văn nghệ góp vui, nhưng nơi khóe mắt đuôi lông mày của nàng lúc này đều là sự sợ hãi, co ro ở trong lòng ngực của Tần Nghiêu Huyền vẫn không nhúc nhích, cũng không có người dám mở miệng mời.

Lặng im một lát, không ai dám lên trình bày tiết mục mà mình đã chuẩn bị, cũng chỉ có tiếng hít hà nho nhỏ.

Tần Nghiêu Huyền tùy ý chỉ tay vào một phi tử: "Ngươi."

"A?"

Phi tử vừa bị chỉ vào nhìn qua trông chỉ mới 17 - 18 tuổi, nàng ta lập tức làm ra vẻ mặt khóc giống như quỷ.

Tên tổng quản vẫn luôn đứng ở nơi xa vội vàng nhắc nhở: "Mau trình đàn cổ Bắc Đường mỹ nhân lên."

Thẳng đến khi bị tỳ nữ đỡ ngồi xuống, nàng ta mới biết được bản thân là người được Thánh thượng lựa chọn diễn đầu tiên.

Bởi vì khẩn trương quá mức nên khúc đàn bị đàn đứt quãng, thật là hỗn độn, Đào Hoa nghe thấy rất khó chịu. Tuy sinh ra ở Đại Diễn, nhưng Đào Hoa lại không giống như những nữ tử Đại Diễn khác, nàng ngày đêm học tập nữ giới trong cung, cầm kỳ thư họa, thêu thùa đàn ca, không chút nào tương xứng với dân phong tục tằng của Đại Diễn.

Lúc ấy, từng có người cười nhạo nàng đâu phải Công chúa, càng giống như là nữ nhân được nuôi dưỡng để mua vui cho kẻ khác, chỉ kém chưa để mấy vị ma ma dạy dỗ cách hầu hạ nam nhân ở trên giường mà thôi.

Thấy khuôn mặt nhỏ của Đào Hoa chợt nhăn theo làn điệu, Tần Nghiêu Huyền cũng chỉ lẳng lặng nghe chứ không hề đánh gãy.

Có phi tử vẩy mực vẽ tranh, khi trình lên Tần Nghiêu Huyền chỉ cười không nói, cũng có người ngâm thơ đề từ, ca ngợi quang cảnh đẹp ngày xuân. Thời gian trôi qua, Đào Hoa cảm thấy nhàm chán đến cực điểm, muốn tránh thoát khỏi sự ôm ấp của Tần Nghiêu Huyền nhưng cánh tay hắn lại chặt chẽ ôm lấy, chỉ cần nàng hơi động một chút thì liền sẽ bị véo đến mức đầu vú nàng sinh đau.

Đào Hoa chỉ đành phải dựa vào trong lòng ngực của Tần Nghiêu Huyền, mơ màng sắp ngủ.

Tần Nghiêu Huyền bỗng chốc kêu phi tử đang gõ khúc dừng lại. Tổng quản cho rằng Thánh thượng mệt mỏi nên khom người tiến lên nói: "Thánh thượng, Tả tướng cùng Thượng Thư của Công Bộ và Binh Bộ đã chờ hồi lâu ở ngự thư phòng."

"Lại vì chuyện Trường Minh Hà Giang Nam mà đến?"

"Bẩm đúng vậy. Đây đã là tháng thứ 3 trình lên, Thái thú Giang Nam cũng phái người ra roi thúc ngựa chạy tới báo tin."

Ngón tay ngừng ở trên mái tóc của Đào Hoa, thấy nàng đã nhắm mắt ngủ, Tần Nghiêu Huyền lắc đầu nói: "Đàn hát không hợp với cảnh ngày xuân, cứ ngâm thơ vẽ tranh là được."

Lại là một canh giờ trôi qua, Đào Hoa mở to mắt, thấy các phi tử các đứng ở trong đình, trên tay cầm văn bảo họa tác, lúc này mới nhớ tới bản thân có phải cũng nên viết mấy từ lấy lòng Tần Nghiêu Huyền hay không.

Thấy biểu tình của Tần Nghiêu Huyền  có biến, tổng quản lại đi tới nhắc nhở thúc giục chuyện ở Giang Nam.

"Đây là hội ngắm hoa, vậy mà Hoa Nhi có thể ngủ ngon lành như vậy." Tần Nghiêu Huyền vuốt ve môi đỏ của Đào Hoa, làm như trách móc nặng nề. "Hoa Nhi đã chuẩn bị cái gì để dâng tặng trẫm?"

Cố tình là Đào Hoa lại chưa chuẩn bị gì cả.

Nàng là Công chúa Đại Diễn, cho dù có biết mấy sở trường văn nhã của nữ tử Ngạo Quốc thì cũng không thể bày ra ở trước mặt các phi tử này. Muốn khiêu vũ, nhưng lúc này dưới thân lại đang hàm chứa ngọc côn, nàng nhưng không nghĩ muốn bắt bản thân vất vả chịu tội.

Gõ khúc, nhưng dụng cụ đều đã bị dọn xuống, chẳng lẽ muốn hát không vài câu?

Thấy ánh mắt của các phi tử đều gắt gao nhìn chằm chằm bản thân, Đào Hoa thầm kêu không ổn, nhưng lại không thể làm gì khác để xoay chuyển tình hình. Nếu Tần Nghiêu Huyền đã cố ý biểu hiện thân mật thế này ở trước mặt những người khác thì nàng cũng nên diễn cho đạt, nếu nàng yếu thế thì sau đó chắc chắn sẽ bị nuốt đến ngay cả xương cũng không dư thừa.

Đào Hoa nhớ tới chuyện ở Giang Nam ở tổng quản mới vừa nói, trong lòng ngay tức khắc có kế hoạch.

"Thứ cho Hoa Nhi ngu dốt, nhìn quen cảnh đẹp ở Ngự Hoa Viên rồi nên đã không còn biết dùng từ ngữ nào để khen."

Trong lòng không ngừng suy tư, Đào Hoa nhìn về phía Tần Nghiêu Huyền đang dùng ánh mắt nghiền ngẫm nhìn mình, ánh mắt của các phi tử sau lưng càng như là cây châm, nàng cười duyên nói: "Yên hoa tam nguyệt, Hoa Nhi muốn đi Giang Nam."

Lại là Giang Nam.

Tần Nghiêu Huyền cực ít khi thấy Đào Hoa chủ động mở miệng nói muốn cái gì đó. Ngày thường, Đào Hoa thấy hắn đều là không rên một tiếng, chỉ có khi bị nhục nhã thì mới có thể mắng hắn, khi đau đớn khó có thể thừa nhận thì mới có thể rên rỉ vài tiếng xin tha. Cẩn thận ngẫm lại, khoảnh khắc hai người bọn họ nói chuyện nhiều nhất lại là khi giao hoan ở trên giường.

Những phi tử khác khi nghĩ muốn ân sủng ban thưởng gì đó thì đều sẽ ở bên tai hắn nhẹ giọng thổi khí, trái một câu phải một câu. Không biết có bao nhiêu cái cớ được nêu ra, làm hắn chậm rãi đoán, cho hết thời gian.

"Hoa đào ở Giang Nam tất nhiên là khác với trong cung, bệ hạ, Hoa Nhi tới chỗ đó ngắm hoa rồi nhảy múa cho người xem có được không?"

Đôi con ngươi thủy nhuận lẳng lặng nhìn hắn, không có sự mong đợi, ngược lại như là đang dò hỏi.

Tần Nghiêu Huyền cảm thấy Đào Hoa thật sự đã thay đổi. Hắn biết, nàng biết nhảy múa nhưng lại chưa từng thấy qua.

Nàng vẫn sợ hắn, muốn chạy trốn, nhưng quả thực giống như lời nàng nói, trốn vào trong lòng ngực hắn.

"Hoa Nhi ngoan như vậy, tất nhiên là theo ý nàng."

Tần Nghiêu Huyền ban thưởng vài thứ cho tất cả phi tử, dù chưa được tấn phong, nhưng có Lan phi mở đầu như vậy, một đám phi tử cũng đã cảm thấy mỹ mãn, mang ơn đội nghĩa mà khấu tạ long ân rồi lui xuống lĩnh thưởng.

Đào Hoa bị Hạ Chu đỡ trở lại Kim Ti Uyển, trong chốc lát lại có hai cái rương to được đưa tới, Hạ Chu nhìn kinh ngạc cảm thán không thôi, nhưng Đào Hoa lại không thể vui vẻ nổi.

Nàng nhớ rõ Giang Nam, kiếp trước kiếp này đều là một nơi có cảnh vật cực đẹp.

Chỉ là ở kiếp trước, nàng chưa bao giờ được rời khỏi hoàng cung, mặc dù bị cầm tù trong Kim Ti Uyển lạnh lẽo nhưng lại cũng có nghe nói qua thủy tai ở Giang Nam.

Lúc ấy, Tần Nghiêu Huyền tấn công Đại Diễn, tin chiến thắng liên tiếp được báo về, cả quốc chúc mừng, bá tánh coi hắn giống như là thần hoàng tái thế. Nhưng Đại Diễn mới đầu hàng được mấy ngày thì thuế sông trọng hình tăng cao, Trường Minh Hà liền tràn lan vỡ đê.

Ngàn khoảnh ruộng tốt bị ngập nước, thành quận chìm trong biển nước, xác chết trôi khắp nơi, sau đó, nạn đói cùng ôn dịch nối liền nhau liên tiếp ập đến.

Nam Cương nhân cơ hội này tấn công Ngạo Quốc, dân chúng Ngạo Quốc nhất thời lầm than, mỗi người trong cung đều cảm thấy bất an. Lời đồn đãi trời phạt nổi lên bốn phía, trên triều đình cũng tâm tư lo lắng không thôi.

Trong khốn cảnh thiên tai nhân họa, Tần Nghiêu Huyền lại ổn định được thế cục. Giết không biết bao loạn thần tặc tử bất trung, một đám bị xét nhà diệt cửu tộc, trước điện máu chảy thành sông, hắn thành một tên bạo quân.

Trong nửa năm đó, Tần Nghiêu Huyền cực ít khi ở bên cạnh Đào Hoa, nhưng mỗi lần đều là vận dụng hết sức lực lăn lộn nàng.

Sau một đêm nào đó khó ngủ, Đào Hoa nghe thấy Tần Nghiêu Huyền than thở, lúc ấy nếu có thể quyết tâm rời khỏi cung, tự mình đi Giang Nam một chuyến là tốt rồi.

Thế cho nên, đời này, Đào Hoa cũng không biết đến tột cùng thì trong cung có thứ gì có thể trói buộc được Tần Nghiêu Huyền, khiến hắn không thể nhẫn tâm rời đi, nhưng giờ nàng nên làm hắn đi Giang Nam xem tình hình ở đó.

(thỏ: vì chị nên anh Huyền không nhẫn tâm rời đi đó chòi oi)

"Cũng coi như là vì bá tánh mà góp một chút lực mỏng đi?"

Đào Hoa nỗi lòng cuồn cuộn, chỉ có thể nghĩ đến lý do này.        

---------------------------------------------- 

chòi!!!!!!!!! bấm vote đi mn ơi

#L

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...