Chương 12: Càng vui sướng thì càng đau

Edit: Phương

Beta: Minh + Thỏ

"Nương nương, những thứ này phải xử lý thế nào bây giờ?"

"Ngươi thích thì cứ mang đi, tương lai lúc xuất cung thì lấy làm của hồi môn cũng tốt."

Bữa tối, khi nhìn thấy những vật phẩm trân quý trên bàn khiến cho Đào hoa không nhịn được mà đỡ trán than nhẹ. Từ sau khi hội ngắm hoa kết thúc, các phi tử đều chạy tới cái lãnh cung được xưng là Kim Ti Uyển này của nàng. Buổi sáng đến hành lễ, buổi chiều tới thỉnh an, các nàng vắt óc tìm mưu nghĩ kế để dâng lễ vật cho nàng. Nếu bị cự tuyệt thì sẽ bày bộ dạng nước mắt lưng tròng lấy khăn tay ra lau hốc mắt, thật giống như vừa bị Đào Hoa khi dễ xong.

Tuy rằng cả hậu cung Ngạo Quốc chỉ có duy nhất một Quý Phi là Đào Hoa nhưng nàng cũng lại là phi tử trẻ tuổi nhất. Lúc gặp mặt Đào Hoa, các phi tử khác đều gọi nàng là tỷ tỷ, vậy thì sao nàng có thể nói nặng để cự tuyệt bọn họ được cơ chứ.

Trong nhóm phi tử, dưới cấp bậc mỹ nhân tuy cũng có người nhỏ tuổi hơn Đào Hoa, nhưng phần lớn đều chiều theo sở thích của Tần Nghiêu Huyền, là thể loại lúc nào cũng chỉ biết vâng vâng dạ dạ không dám nói chuyện, tất nhiên sẽ không tự nhiên mà đến nơi này của nàng.

"Đa tạ nương nương!" Hạ Chu vội vàng hành lễ tạ ơn.

Tuy rằng mấy thứ này thua xa so với những đồ vật mà Tần Nghiêu Huyền đưa cho Đào Hoa, nhưng một số đồ có bút tích của đế vương cũng không khiến Hạ Chu có chút bắt bẻ, Hạ Chu cẩn thận chọn những thứ hợp ý nàng, phần lớn làvẫn giúp Đào Hoa đem vào trong kho.

"Nương nương, ngày mai là sinh nhật của Viện phi. Phụ thân nàng ấy là Tây Bình Vương."

Hạ Chu nếm một ngụm bánh ngọt bách hoa do Ngọc phi tự tay đưa đến, xác định không có độc xong liền đưa tới bên miệng Đào Hoa: "Người có cần đi một chuyến sang đó không? Nói không chừng thánh thượng cũng sẽ đến."

Đào Hoa lắc đầu.

Về tình về lý, nàng cũng phải tham dự. Địa vị của Tây Bình Vương ở Ngạo Quốc cực kỳ cao, mấy thế hệ đều trấn thủ biên quan phía Tây Ngạo Quốc, là vương hầu mà Đại Diễn đề phòng nhất, khi Tần Nghiêu Huyền đoạt ngôi đế vương cũng đã giúp không ít sức lực. Hơn nữa, Viện phi lại là phi tử cùng lớn lên với Tần Nghiêu Huyền, từ nhỏ được nuôi dưỡng trong cung, do tự tay Hoàng Thái Hậu dạy dỗ.

Có thể nói Viện Phi mới là công chúa Ngạo Quốc, nhận được sự sủng ái vô song.

"Nương nương, sao người lại không đến? Ba ngày nay, thánh thượng đã không đến Kim Ti Uyển. Ngày mai nếu người còn không đi thì nói không chừng thánh thượng sẽ ngủ lại ở cung của Viện phi!" Hạ Chu sốt ruột thay Đào Hoa bày mưu tính kế. "Mong người đừng trách Hạ Chu lắm lời, tại sao nương nương lại không thèm để ý một chút nào vậy? Người cứ đơn thuần thế này, tại sao lại không sử dụng một chút tâm tư để hành sự?"

Đã nhiều ngày ở chung, Hạ Chu cực kỳ thích Đào Hoa. Đào Hoa không đối xử khắc nghiệt với người hầu như những phi tử khác, mà lại giống như một tiểu cô nương, cho một viên đường sẽ nói tiếng cảm ơn. Đào Hoa cực kỳ giống với tiểu muội của nàng trước khi vào cung, luôn khiến Hạ Chu Cầm lòng không đậu mà nói: "Nương nương, thánh tâm khó đoán, người không sử dụng chút tâm tư thủ đoạn thì sẽ chịu thiệt thòi rất lớn."

"Ta không muốn cưa đứt đầu giường, mang theo xiềng xích đến tham dự."

Đào Hoa nhẹ nhàng cười, kéo Hạ Chu đang sốt ruột không ngừng ngồi xuống: "Lại nói tiếp, bệ hạ không tới chỗ ta chẳng phải càng tốt hơn sao? Hạ Chu có thể bồi ta ngủ ở phòng trong, tránh cho việc ngủ ở phòng ngoài phải bị muỗi đốt."

"Người ngàn vạn lần đừng nghĩ như vậy! Nô tì mỗi ngày đều ước được canh giữ bên ngoài vì người và thánh thượng nha!"

Hạ Chu vội vàng nói xong, gương mặt bất giác đỏ lên, cúi đầu chạy đi, còn không quên hỏi: "Nương nương, đồ vật dưới thân người đã ba ngày rồi chưa được lấy ra? Có phải rất khó chịu hay không? Hay để nô tì xoa bóp eo cho người đi?"

"Được."

Đã ba ngày liên tiếp không lấy ngọc côn ra, khiến cho dưới thân vừa căng lại vừa đau. Giống như hắn nói ở hội ngắm hoa rằng sẽ theo ý nàng, nhưng cho đến giờ vẫn chưa thấy hắn thật sự mang nàng đến Giang Nam. Đào Hoa nghĩ, hắn chính là muốn dùng xiềng xích này để cầm tù nàng đến chết mới đúng.

Muốn thay đổi hắn, vẫn còn quá khó khăn sao?

Hạ Chu dùng chút lực đạo, nhu nhu giống như đang cào ngứa, Đào Hoa tựa bên giường mà bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Đã nhiều ngày chưa uống thuốc, thân mình nàng lại càng hư nhược.

"A?"

Nàng chợt hoảng hốt, dưới thân như có cái gì khẽ động. Giống như bị kiến nhỏ gặm cắn vòng eo, đau đến phát ngứa, như có dị vật đáng sợ xẹt qua, Đào Hoa mơ màng vặn vẹo eo thì lại bị bàn tay hữu lực đè lại.

Nhưng càng lúc, nàng càng cảm thấy ngứa.

Mỗi một ngụm như kiến cắn đều mang lại cảm giác tê ngứa không thôi, thịt non trong hoa kính bị chà đạp đau đến tê dại. Rõ ràng không có khoái cảm nào nhưng dâm thủy lại chảy róc rách không ngừng. Dường như một đoàn kiến bò vào trong tiểu huyệt cắn xé khiến tiểu huyệt đau đớn không thôi, cả người như phát hỏa mà nóng lên.

"Không cần..." Âm thanh cầu xin đáng thương vang lên, Đào Hoa vì cảm thấy bản thân như bị sâu cắn nên liền hút một ngụm khí lạnh, đôi mắt mở to lại thấy màn giường đang rũ xuống.

"Hoa Nhi ngoan."

Phát hiện có người ở phía sau, Đào Hoa liền xê dịch đầu, xuyên thấu qua tầng hơi nước đong đầy trong mắt mới phát hiện là Tần Nghiêu Huyền ở trên giường. Sắc mặt hắn so với nàng càng khó coi hơn, môi răng giao chiến, mày nhíu chặt, mồ hôi lạnh trên trán nhỏ giọt xuống lưng nàng thế nhưng lại lạnh lùng khiến cho người ta sợ hãi không ngừng.

Ngực hắn phập phồng lên xuống, giống như người chết đuối, hai tay nắm chặt thành quyền, đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

"Bệ hạ, thiếp đau."

Đào Hoa xoay người lại, cảm giác được được dâm thủy ướt đẫm dưới thân. Giống như biểu hiện phát bệnh ở kiếp trước, hy vọng Tần Nghiêu Huyền sẽ cho nàng càng nhiều đau đớn hơn để áp cái cảm giác đang gặm nhấm xương tủy này của nàng xuống.

Nàng hy vọng hắn dùng một đao kết liễu nàng cho thống khoái.

"Trẫm biết."

Tần Nghiêu Huyền ngồi thẳng người lại, duỗi tay thăm dò trong tiểu huyệt đang tràn lan dâm thủy, bắt được ngọc côn rồi cứ thế mà thọc vào rút ra.

"Đừng...đừng mà!"

Thật sướng, đau quá!

Đào Hoa không biết bản thân mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng dâm thủy phun rất nhiệt tình, ngọc côn ra vào mang theo tiếng nước dâm đãng, nhưng mỗi một chỗ ngọc côn cọ qua đều kèm theo nỗi đau đớn tận xương.

Khoái cảm cùng cơn đau khiến nàng không thể nào phân biệt được, càng tích tụ càng nhiều thì càng thêm đáng sợ, đã lâu không phát bệnh khiến cho lần này càng thêm gian nan.

Đào Hoa liền khóc lớn: "Nghiêu Huyền, có phải thiếp sắp chết rồi không? Người đừng chơi thiếp...Cầu xin người hãy cho thiếp...Mau tiến vào a..."

"Hoa Nhi?"

Thấy người dưới thân thần chí không rõ ràng nói đến chuyện sống chết, rõ ràng là nàng rất đau đớn, liên tục kêu khóc khiến hắn gần như cắn chặt môi mình đến xuất huyết.

Trong khi Đào Hoa đau đến lăn lộn, hận không thể dùng ga giường tự xiết chết chính mình thò Tần Nghiêu Huyền bỗng chốc bắt lấy tay nàng, sau đó nhanh chóng áp chặt nàng xuống.

Côn thịt cứng rắn cứ như vậy mà tiến vào trong cơ thể khiến cho Đào Hoa khóc lóc phun nước.

"Đau, thiếp đau quá!"

"Một lát sau liền thoải mái!"

Tần Nghiêu Huyền cởi bỏ xiềng xích cho Đào Hoa, ôm cả người đau đến run rẩy  của nàng vào trong ngực, côn thịt đâm sâu vào cơ thể nàng.

Hắn cúi người hôn lấy Đào Hoa, làm cho khoang miệng hai người đều tràn ngập vị máu tanh.

Dưới thân bị hắn đâm đến phát ngứa, Đào Hoa híp mắt kêu rên, một cỗ long tinh nhão dính phun vào trong cơ thể nàng làm giảm đi cảm giác đau đớn.

"Có dễ chịu chút nào không?"

Tần Nghiêu Huyền dừng dộng tác lại, nhìn gương mặt đầy ủy khuất của nàng mà dò hỏi: "Còn chịu được không?"

"Được a, ân... ha a..."

Đào Hoa mềm mại tựa mình trên người hắn, cảm giác thân thể mình đã không còn là của mình nữa, ngay cả tiếng rên rỉ phát ra cũng quái dị lạ thường: "Lại mạnh hơn đi."

Tuy rằng rất đau đớn, nhưng trong lòng lại có một cỗ thanh âm không ngừng đòi hỏi muốn nàng đến gần hắn, cầu hắn, đem hắn cắn nuốt trong cơ thể đến khi không còn một giọt long tinh nào mới tốt.

"Theo ý nàng vậy!"

Tần Nghiêu Huyền đè nàng xuống dưới thân, sau đó lại ở trong tư thế quỳ bò mà đâm thọc nàng từ sau lưng, Đào Hoa không thấy rõ thần sắc của hắn, chỉ có thể thông qua động tác hung ác của hắn mà nhận ra lúc này hắn đang bối rối.

Cơn đau quái lạ rốt cuộc cũng bị áp xuống, Đào Hoa híp mắt không ngừng hừ nhẹ: "Từ bỏ... thần thiếp bị đâm đau quá... Tiểu huyệt sắp hư..."

"Nàng a!"

Sau một tiếng than nhẹ khó có thể thể nghe thấy, côn thịt đang làm xằng bậy ở sau lưng nàng rốt cuộc cũng rút ra ngoài.

Thuốc mỡ mát lạnh lại được xoa lên từng tấc thịt non, mang lại cảm giác thoải mái lạ kỳ.

Tiếng vắt nước vang lên, sau đó khăn lông ấm áp liền phủ lên lau khắp thân thể nàng, hỗn độn dâm thủy cùng tinh dịch dưới thân bị lau khô. Ngay cả một giọt mồ hôi cũng không bị hắn buông tha, Đào Hoa nhắm mắt lại, tiếng nói mềm mại như một hồ xuân thủy: "Hạ Chu lau người thật khiến ta thoải mái, lại còn giúp ta xoa bóp eo..."

"Nương nương?"

"Hử?"

Chiếc khăn ấm áp đặt trên vòng eo nàng, lực đạo lúc này có chút mạnh, cũng không phải đang gãi ngứa. Đào Hoa thoải mái đến lông tóc đều tê dại, lầu bầu nói: "Lau đến khi ta ngủ mới dừng... A A... Thật thoải mái..."

Nhéo vài cái, Đào Hoa liền mơ màng chìm vào giấc ngủ. Miệng nhỏ không ngừng nói mớ. Nàng nghe thấy tiếng thái y cõng hòm thuốc vội vã bước đến bên giường, một bộ dáng như nàng đang mắc bệnh tình nguy kịch.

"Thánh thượng mau ngồi xuống, lão thần bắt mạch cho người!"

Thanh âm già nua như vậy, chắc là Lương thái y có tay nghề diệu thủ hồi xuân đi?

Chẳng phải ông ấy đã sớm cáo lão hồi hương rồi sao?

Đào Hoa vừa cảm thấy ủy khuất vừa lại thấy kỳ quái, rõ ràng người đau đến chết đi sống lại là nàng thì tại sao ông ấy lại bắt mạch cho Tần Nghiêu Huyền trước chứ? Tần Nghiêu Huyền chỉ cần trở về uống một chén thuốc bổ thận tráng dương là được rồi không phải sao? Hơn nữa, vì cái gì thái y vừa đến thì động tác xoa bóp của Hạ Chu liền dừng lại, nàng ấy đi châm trà sao?

Hình như bọn họ đang nói đến chuyện gì đó, nhưng vì Đào Hoa thật sự quá buồn ngủ nên căn bản không nghe rõ được đó là chuyện gì.

"Đã không còn thuốc."

"Lão thần có thể mở một phương thuốc nhưng chỉ có thể trị ngọn chứ không thể trị tận gốc."

"Lão thần liều chết khuyên người một câu, trước mắt chỉ có một biện pháp duy nhất."

"Đó chính là giết nàng."

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Huyền ca hi sinh cho Hoa tỷ nhiều lắm đấy aizz ==

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...