Chương 13: Giấu bệnh sợ thầy

Edit: Phương

Beta: Minh + Thỏ

Sát ý còn mãnh liệt hơn cả so với mũi tên trong thời loạn xuyên thẳng qua yết hầu ở kiếp trước, như hận không thể nghiền xương nàng thành tro.

Đào Hoa thét chói tai tỉnh lại từ trong ác mộng, nhìn khung cảnh tương đồng trước mặt, ngay tại thời điểm tay chân nàng chưa bị phế đi, dường như đã xa cách cả một đời người.

"Nương nương, người đã tỉnh rồi!"

Hạ Chu đỡ Đào Hoa ngồi dậy, lo lắng hỏi: "Bộ dáng phát bệnh của người làm nô tì lo lắng không thôi. Nô tỳ sẽ cho truyền thái y đến!"

"Đã xảy ra chuyện gì?" Đầu của Đào Hoa đau đớn như muốn nứt ra: "Bệ hạ đã đến đây sao?"

"Thái y đang chuẩn bệnh cho Thánh thượng ở Thiên thính."

"Thái y đang chuẩn bệnh cho bệ hạ sao? Long thể của người có bệnh?"

Đào Hoa hơi khó hiểu, Tần Nghiêu Huyền từ nhỏ đã tập võ nên từ trước đến nay tinh lực hắn có thể xem như là dư thừa. Kiếp trước cho dù lăn lộn nàng suốt mười năm nhưng cũng không có lúc nào nàng thấy hắn không khỏe, cũng chưa bao giờ mắc bệnh phong hàn, vì sao tối nay hắn lại ở nơi của nàng xong thì sốt ruột gọi thái y.

Hạ Chu thay nàng lau mồ hôi trên mặt, nàng ta sợ hãi nhìn Đào Hoa, đến cùng vẫn không dám nhiều lời: "Nô tỳ chỉ biết trước kia khi hầu hạ Thánh thượng ở Ngự thư phòng thì thấy mỗi ngày, sau giờ ngọ người đều uống thuốc. Nghe nói đây là thói quen bắt đầu từ nhỏ."

Còn có cả việc này sao? Nhìn thế nào Tần Nghiêu Huyền giống như một cái ấm chuyên sắc thuốc nha.

Đào Hoa muốn hỏi tiếp nhưng lúc này, cửa phòng lại được mở ra. Lương thái y đã qua tuổi 80 chậm rãi tiến vào, thanh âm già nua cất lên: "Thánh thượng ra lệnh bảo thần xem bệnh cho Quý phi nương nương, cung nữ lui xuống đi, chớ đến quấy rầy."

Ánh nến trong phòng lập lòe, nhìn thấy gương mặt tiều tụy của Lương thái y đang ngồi bên giường khiến Đào Hoa sợ hãi cực kỳ.

"Bệnh này của nương nương chắc hẳn đã hình thành ở Đại Diễn trong một khoảng thời gian khá dài, nếu không dừng uống thuốc thì sẽ không có việc gì!"

Đào Hoa gật đầu, Lương thái y không hổ danh là đệ nhất diệu thủ (tay nghề giỏi) của Ngạo Quốc, chỉ một lần bắt mạch đã phát hiện ra hết thảy.

"Lão thần còn phải về báo cáo cho Thánh thượng. Mặt trời mới vừa lặn, hàn khí lúc này dâng cao nhất, thánh thượng đang chờ thần ở Thiên thính, vì vậy thần không thể chậm trễ."

"Chậm đã!"

Đào Hoa gọi lão thái y lại hỏi: "Bệ hạ mắc bệnh gì sao? Sao tối nay lại đột nhiên gọi thái y đến chuẩn bệnh?"

Lương thái y quay người lại, hai mắt lộ ra ánh sáng lạnh, cười khàn khàn hai tiếng: "Nương nương suốt ngày cùng thánh thượng trầm mê hưởng lạc mà vẫn không phát hiện ra long thể người có chỗ nào không khỏe sao?"

Lão ta nói giống như nàng  là yêu nữ, dùng sắc đẹp dụ hoặc Tần Nghiêu Huyền vậy. Đào Hoa nghe vậy thì đỏ mặt lên, vô cùng chột dạ lắc đầu: "Thỉnh thái y nói rõ cho ta hơn."

"Từ năm Thánh thượng 7 tuổi, mỗi ngày đều phải uống một bát thuốc, đa phần để an thần tráng thể, luyện võ cũng vì mục đích cường thân kiện thể."

Lương thái y vuốt vuốt chòm râu, ngồi xuống thổn thức không thôi: "Thân thể của thánh thượng từ nhỏ do thần điều dưỡng, nhìn bề ngoài thì trông người tinh thần khỏe mạnh như vậy nhưng kỳ thật bên trong lại bị hư mệt. Ban đêm không thể ngủ được mà dẫn đến lo âu, đa nghi dễ giận."

Khó trách tính tình của Tần Nghiêu Huyền lại cổ quái như vậy.

Đào Hoa khẽ than một tiếng hỏi: "Có biện pháp nào chữa khỏi không?"

"Bệnh thánh thượng mắc là tâm bệnh, lão thần ngu dốt, không có phương pháp nào để trị tận gốc. Mấy năm gần đây, người còn giấu bệnh sợ thầy, lão thần vì tránh chọc đến thánh tâm nên số lần tiến cung thăm bệnh càng ít. Chỉ là, thứ cho lão thần cả gan, khẩn cầu nương nương khuyên nhủ thánh thượng bảo trọng long thể, chuyện quốc gia đại sự không thể thiếu người."

"Một nước không thể thiếu vua, đạo lý này ta rõ."

Nhưng nàng chỉ là một nữ nhân bị Tần Nghiêu Huyền cầm tù cùng với bắt thừa hoan ở trên giường, làm gì có biện pháp nào để giúp hắn a?

"Hình như gần đây thánh thượng muốn đi Giang Nam, lão thần nghe nói ở đó có Vân Du thần y, chuyên điều trị những loại tâm bệnh, xin nương nương thỉnh thánh thượng vì người mà bảo trọng long thể, nếu có thể vì thánh thượng lấy được phương thuốc điều trị thì càng tốt. Chỉ là thánh thượng lại không muốn tìm y hỏi thuốc trị bệnh, luôn đặt chuyện quốc gia đại sự lên trên hết, xin nương nương lưu tâm một chút chăm sóc người. Trước khi lão thần xuất cung cũng sẽ góp lời khuyên bảo Thánh thượng."

"Ta sẽ làm vậy!"

Đào Hoa gật đầu lẩm bẩm: "Đã là phi tử của bệ hạ, tất nhiên là ta sẽ đặt bệ hạ lên trên hết."

Lương thái y lúc này mới lộ ra ý cười rồi cáo từ.

Đào Hoa cho rằng Tần Nghiêu Huyền sẽ bãi giá rời đi, tối nay có thể ngủ ngon một giấc. Nhưng trời chẳng lúc nào chiều lòng người, ngoài cửa bỗng nhiên hiện lên ánh lửa, giống như có thị vệ đem người kéo ra ngoài. Âm thanh nghe thật ồn ào hỗn loạn.

"Có chuyện gì vậy?"

Thấy Hạ Chu sắc mặt trắng bệch bước vào phòng, Đào Hoa liền có dự cảm không tốt.

"Nương nương..." Hạ Chu sợ đến mức tay chân đều run rẩy. "Thánh thượng người... người muốn kéo Lương thái y xuống chém đầu!"

Nghiêm trọng như vậy sao?

Đào Hoa nhớ đến chuyện Lương thái y nói hắn giấu bệnh sợ thầy, tâm bệnh đã lâu khiến cho tính cách trở nên tàn bạo,cả người ngay tức khắc cả liền run bần bật.

Đừng nói là vì nước vì dân, ngay cả vì chính bản thân nàng có sống tốt trong vài năm kế tiếp hay không nàng cũng chưa biết, vậy nên biện pháp cuối cùng là phải nghĩ ra cách điều trị tâm bệnh cho Tần Nghiêu Huyền!

Cửa bị đẩy ra, Tần Nghiêu Huyền bước vào giống như la sát âm ngoan, khiến cho Hạ Chu quỳ trên mặt đất không dám ngẩng đầu, vô cùng thất lễ mà cáo lui.

"Rốt cuộc Lương thái y đã nói gì với Hoa Nhi?"

Ngón tay hắn gắt gao túm chặt cằm nàng, ánh mắt Tần Nghiêu Huyền sắc bén, hận không thể đem nàng soi rõ: "Chớ nghe lão ta hồ ngôn loạn ngữ. Thân thể nàng rất tốt, trẫm cũng vậy."

"Lương thái y nói... nói bệnh của thiếp bắt nguồn từ lâu, chỉ cần uống thuốc đúng hạn thì không sao!"

Ánh mắt hắn lạnh lẽo như rắn độc du tẩu trên người nàng, khiến cho nàng sợ hãi cúi đầu, cằm lại bị hắn bóp càng thêm đau.

Môi lạnh bao trùm lấy môi nàng, cạy khớp hàm ra, lưỡi hắn mang theo vị máu tươi tiến vào khoang miệng nàng, tùy ý đảo lộng, giống như bá đạo chiếm đất, mỗi động tác hô hấp của nàng đều bị hắn nuốt vào trong bụng.

Một ngụm lại một ngụm, giống như đang muốn nuốt gọn nàng. Đào Hoa bị hôn đến đầu óc mơ hồ, thân thể đột nhiên bị Tần Nghiêu Huyền ôm qua, hai đùi nhỏ bị hắn mở ra. Nàng thậm chí còn chưa kịp thốt nên lời thì long căn nóng rực đã cắm mạnh vào tiểu huyệt còn lưu lại tinh dịch của nàng.

"A...Buông thiếp ra!"

Đào Hoa ủy khuất kêu to: "Thiếp không cần, thiếp hiện tại không muốn làm việc này, xin người buông thiếp ra, rút ra đi!"

"Đào Hoa!"

Bả vai gầy yếu của nàng bỗng nhiên bị Tần Nghiêu Huyền kéo lại, hàm răng hắn giống như con thú săn hung tợn gặm thật mạnh lên phần cổ non mịn của nàng. Động tác dưới thân của hắn càng thêm thô lỗ, côn thịt cực đại ở trong cơ thể nàng thỏa sức tung hoành, toàn bộ rút ra sau đó lại nặng nề mà sáp nhập hết vào bên trong.

"Đau, thiếp không cần. Huhu, bệ hạ, Hoa Nhi đau.."

Khoái cảm bắt đầu lên men, nhưng Đào Hoa lại cảm thấy vô cùng đáng sợ. Tần Nghiêu Huyền lại giống như kiếp trước, không chịu nghe nàng giải thích mà đã đè nàng xuống rồi đâm vào. Thân thể hắn đã không khỏe thì sao lại còn có thể phóng túng hưởng lạc như vậy?

"Đau cũng phải chịu cho trẫm!"

Tựa như càng xin tha, thì Tần Nghiêu Huyền lại càng đâm mạnh hơn, bàn tay hắn mạnh mẽ xoa bóp tuyết nhũ trước ngực, ngay cả đầu vú cũng không tha, đầu vú kiều diễm bị hắn lôi kéo xong lại véo cào, khiến cho thanh âm xin tha của nàng cũng biến thành tiếng nức nở do đau đớn.

"Thiếp từ bỏ...A! Đừng..."

Tần Nghiêu Huyền đưa tay xuống, duỗi đến tiểu huyệt bị côn thịt hắn cắm lộng, đè lên hạt đậu nho nhỏ nơi âm đế, sau đó đột nhiên véo mạnh.

"Huhu!"

Cơn đau đớn quét đi tất cả khoái cảm đến không còn một mống. Trước mắt nàng bỗng biến thành màu đen, động tác thọc ra rút vào dưới thân càng ngày càng mạnh, khiến cho nàng cảm thấy mình bị đùa bỡn đến nỗi biến thành một bãi thịt vụn, mặc cho Tần Nghiêu Huyền nhiều lần xỏ xuyên đùa bỡn.

Thật quá đáng sợ, Tần Nghiêu Huyền như bây giờ thật đáng sợ.

Đào Hoa tuyệt vọng nhắm mắt lại, cho đến khi tỉnh lại, nàng đã không còn thấy xiềng xích ở trên chân mình.

"Ai?"

Quang cảnh trước mắt vô cùng xa lạ. Tiếng vó ngựa lộc cộc văng vẳng bên tai, còn có âm thanh của bánh xe, đây là ở trong xe ngựa!

Dưới thân lót thảm lông cừu mềm mại, cùng với một cái gối mềm.

"Hoa Nhi tỉnh rồi sao?"

Tần Nghiêu Huyền buông sách xuống, đưa mắt nhìn về phía Đào Hoa. Sắc mặt hắn cực kém, giống như không ngủ suốt cả đêm qua.

"Bệ hạ, chúng ta đang ở đâu?"

"Trên đường đi Giang Nam. Nàng vừa mới ngủ hai canh giờ (4 tiếng đồng hồ) trước."

Tần Nghiêu Huyền mở hộc tủ  được đặt trong xe ngựa ra xong lấy một lọ thuốc cao đưa cho nàng: "Xuất phát vội vàng, trẫm còn chưa bôi thuốc cho nàng. Tới đây, tách hai chân ra."

Ngữ điệu của hắn rất nhẹ nhàng, Đào Hoa nắm chặt thảm lông cừu dưới thân, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm của Tần Nghiêu Huyền, nàng cũng buông ra. Trên người nàng cuối cùng chỉ còn một chiếc áo lụa mỏng manh, Đào Hoa nhấp môi rụt rè nói: "Xin bệ hạ thương tiếc..."

"Chỉ bôi thuốc chứ không phải làm nàng."

Tần Nghiêu Huyền than nhẹ một tiếng, xoa đầu nàng: "Đêm qua trẫm có chút tàn nhẫn, Hoa Nhi có giận trẫm không?"

"Thần thiếp không dám!"

"A"

Cười lạnh.

Việc này có nghĩa là Tần Nghiêu Huyền lại bắt đầu tức giận đi, Đào Hoa không biết mình đã làm sai điều gì. Vì sợ hắn động tay động chân trên xe ngựa, nàng cưỡng bức bản thân nhịn xuống sự sợ hãi, tới gần ôm lấy hắn, chủ động tách hai chân ra rồi ngồi lên đùi hắn và nói: "Bệ hạ, nơi này của thiếp đau. Muốn người xoa xoa."

"Hoa Nhi nếu ngoan một chút thì tốt rồi!"

Tần Nghiêu Huyền nhớ tới những lời hôm qua Lương thái y đã nói, đôi mắt càng thêm thâm trầm: "Chỉ nghe lời nói của một mình trẫm thôi có được không?"

Đào Hoa liền cảm thấy bất lực trong lòng.

Bây giờ, nếu nàng nói không được thì liệu Tần Nghiêu Huyền có thể sẽ lập tức dẹp đường hồi cung rồi cột nàng lên trên giường, sau đó hung hăng trừu cắm hay không? Nàng không có cách nào khác nên chỉ đành lạnh run mà gật đầu rồi để lộ ra khóe miệng tươi cười nói: "Hoa Nhi đều nghe bệ hạ."   

--------

Hôm qua watt nhà có vấn đề nên ko up được

#L🍀

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...