Chương 15: Trong cung ngoài cung, đều cùng một người xử lý

Edit: Phương 

Beta: Minh

Tần Nghiêu Huyền rút côn thịt còn chưa mềm nhũn trong tiểu huyệt ra, bạch dịch dính nhớp chảy dài trên bắp chân trắng nõn, Đào Hoa sợ hãi ôm chặt cánh tay Tần Nghiêu Huyền.

Cứ để như vậy mà xuống xe chẳng khác nào rước nhục vào mình.

"Đừng sợ."

Tần Nghiêu Huyền lấy khăn lụa lau giúp nàng, cho đến khi ngoài xe vang lên âm thanh thúc giục, hắn mới chậm rãi ôm Đào Hoa xuống xe.

"Thiếp thân đã an bài xong tất cả mọi chuyện, lúc lên thuyền bệ hạ có thể...Ai?"

Thanh âm như hỉ thước đang thao thao bất tuyệt bỗng nhiên sửng sốt ngừng lại, Đào Hoa có thể cảm nhận được ánh mắt bắn thẳng lên người nàng. Cánh tay hắn ôm hông nàng chặt hơn, tay kia đặt trên vai nàng, khiến nàng không thể hô hấp nổi.

Đào Hoa cũng không nhìn được gì, chỉ nhìn thấy ánh nắng trắng xóa nhạt nhẽo, nhưng cuối cùng bị Tần Nghiêu Huyền ấn đầu áp vào lồng ngực trở lại.

"Lên thuyền"

Thanh âm lạnh nhạt vô cùng, cao ngạo như núi băng, Đào Hoa không chịu nổi mà rùng mình.

Trong không gian hỗn độn tiếng bước chân, đạp lên tấm ván gỗ phát ra âm thanh kẽo kẹt, còn có tiếng trang sức va chạm thanh thúy, cùng tiếng đập vững vàng phát ra từ lồng ngực của Tần Nghiêu Huyền. Tiếng sông nước không rõ ràng, Đào Hoa muốn ngẩng đầu nhìn mọi vật cho rõ, nhưng lại bị hắn đem vào trong phòng đặt trên giường.

"Hoa Nhi ngốc nghếch"

Tần Nghiêu Huyền giúp nàng đắp chăn lông cừu lên người, bắt lấy mắt cá chân trái của nàng dùng tơ lụa mềm mại siết chặt rồi cột ở chân giường.

"Hoa Nhi đã làm sai điều gì sao?"

Sau khi cởi bỏ bịt mắt, đập vào mắt Đào Hoa là gương mặt không chút biểu cảm của Tân Nghiêu Huyền khiến nàng cảm thấy vô cùng đáng sợ. Đào Hoa chỉ mới hoạt động mắt cá chân trái đã khiến cho chân mày của Tần Nghiêu Huyền nhíu lại càng chặt, giống như điềm báo của sự tức giận.

"Đi thuyền bất tiện, thân thể nàng yếu ớt rất dễ bị say, vạn nhất gặp dòng nước chảy xiết thuyền lắc lư nàng sẽ ngã"

Tần Nghiêu Huyền vừa nói vừa đem dải lụa cột vào tay trái của nàng, rồi quấn vài vòng quanh đầu giường khiến nàng dù muốn động cũng không thể dù chỉ một chút.

Ủy khuất.

Vậy mà lại nói sợ làm nàng ngã bị thương, hắn rõ ràng là sợ nàng chạy trốn. Mệt cho Đào Hoa còn nghĩ rằng bước chân khỏi Kim Ti Uyển nàng sẽ được tự do, kết quả cuối cùng vẫn bị hắn cầm tù trên giường.

Đào Hoa mở lớn mắt nhìn xung quanh phòng một lượt, tuy rằng căn phòng này so với tẩm cung của Tần Nghiêu Huyền thì kém xa nhưng vẫn không thiếu sự xa hoa khí phái.

Nhưng chưa kịp nhìn kỹ thì màn giường bỗng nhiên bị buông xuống.

"Trẫm có quốc sự muốn giải quyết, Hoa Nhi ở đây chờ trẫm."

Hắn cúi xuống thân mật cắn nhẹ vành tai nàng, đầu lưỡi ấm áp liếm láp chóp tai kiều nộn: "Nếu để cho trẫm phát hiện nàng tự tiện cởi bỏ..."

"Thần thiếp không dám!"

Dù chưa nói đến kiếp trước hắn đã phế đi hai chân nàng, nhưng chính kết cục thê thảm của Lan phi mấy ngày trước đã khiến cho Đào Hoa sợ hãi không ngừng.

Hàm răng hắn cắn nhẹ, khiến cả người nàng run rẩy, vội vàng ôm lấy cổ hắn một cách thân mật, mềm mại nói: "Hoa Nhi sẽ ở nơi này chờ người quay về"

"Ngoan"

Tần Nghiêu Huyền dùng trán cọ nhẹ trán nàng, sau khi kiểm tra kỹ màn che dày nặng không lọt một tia sáng nào xong rồi rời đi.

Thuyền này chẳn hẳn rất lớn, đi mỗi hồi lâu nhưng vẫn không có cảm giác xóc nảy. Đào Hoa nhàm chán nằm dài ở trên giường, tò mò vén màn giường lên, nhưng lại sợ bị Tần Nghiêu Huyền phát hiện ra nên ngón tay mới đụng tới liền nhanh chóng rụt về, con mắt mòn mỏi nhìn ra bên ngoài.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy suốt ba lần, Đào Hoa cuối cùng cũng quyết định mở màn hé ra để hít thở chút không khí, nhưng ai ngờ ngón tay vừa mới chạm vào tấm màn thì cửa đột nhiên lại bị mở ra.

Lại trùng hợp như vậy sao?!

Đào Hoa sợ đến mức mặt trắng bệch, nhưng sau khi màn giường bị vén lên, lại là khuôn mặt của một nữ nhân.

"Đào Hoa muội muội sao lại như vậy, say tàu sao?"

Nữ nhân một thân hoa phục viền tơ vàng, tay áo phồng lên, bàn tay đeo vòng phỉ thúy chạm vào trán nàng, lo lắng lẩm bẩm không ngừng: "Hình như trán có chút nóng, hay là gọi ngự y đến đây?"

"A!"

Đào Hoa sợ đến mức cả người co về phía sau, giống như con thú bị kinh hãi siết chặt thảm lông cừu che lại bả vai và cổ nàng. Đêm qua Tần Nghiêu Huyền hung ác như vậy, nhất định khắp người nàng lúc này toàn là dấu vết, nàng không muốn bị nàng ta nhìn thấy.

"Đào Hoa muội muội sao lại xấu hổ? Chúng ta đều là phi tần của bệ hạ, đây chính là phúc phận"

Nàng ta lùi tay về, che miệng cười khẽ nói: "Không trách được bệ hạ ngày đêm nhớ đến muội, muội muội thật sự là mỹ nhân làm bằng nước, khiến cho người ta không thể rời khỏi nửa bước"

Đào Hoa nhìn ngũ quan anh khí của nữ nhân trước mặt, đôi mắt hạnh chan chứa nước ngơ ngác nhìn nàng ta, giương môi không biết phải trả lời như thế nào.

"Đào Hoa muội muội có thể gọi ta là Viên tỷ tỷ. Nếu muội không ngại cũng có thể gọi thẳng khuê danh của ta, Ninh Nhã"

Viện tỷ tỷ...Ninh Nhã...Lục Ninh Nhã?

Đây không phải là Viện phi của Tần Nghiêu Huyền sao! Hôm nay cũng không phải sinh nhật của nàng ta, sao nàng ta lại có thể xuất hiện trên thuyền!

Đào Hoa chân tay luống cuống trả lời: "Nguyên lai là Viện tỷ tỷ, Hoa Nhi...Hoa Nhi nhất thời thất lễ, xin..."

"Đều là tỷ muội, sao lại nói như vậy?"

Lục Ninh Nhã mỉm cười vươn ngón tay đặt trên môi nàng, nhẹ nhàng lắc đầu: "Nói gì thì nói, Đào Hoa muội muội mới là Qúy Phi, vừa rồi đâu phải là thất lễ với ta."

Đào Hoa nghe vậy chỉ biết chột dạ lui về phía sau, nàng nhìn tay mình không biết phải trả lời nàng ta như thế nào.

Tuy rằng nàng đã ngây người trong hoàng cung suốt mười năm ở kiếp trước, một tin tức xảy ra cũng có thể nghe được chút ít, nhưng ngoại trừ Tần Nghiêu Huyền ra nàng chẳng bao giờ có thể thấy qua nhiều người. Viện phi này đời trước là người rất thủ đoạn, nàng có gia thế lại hiểu lý lẽ, là ứng cử viên tốt nhất cho vị trí hoàng hậu.

Lúc Tần Lê Uyên vẫn còn là Thái tử, Lục Ninh Nhã đã nuôi chí trở thành Thái tử phi, nhưng tiếc nỗi nàng ta một lòng say mê Tần Nghiêu Huyền, vì vậy nàng không chịu gả cho Tần Lê Uyên, tuy rằng người ngôi lên vị trí hoàng đế là Tần Nghiêu Huyền, nhưng ngôi vị Hoàng Hậu lại không phải do nàng chưởng quản.

Thậm chí trong hậu cung, địa vị tối cao cũng không thuộc về nàng.

"Đào Hoa muội muội khát nước sao? Bệ hạ rời đi cũng quá vội vàng, lại quên mang nước cho muội"

Lục Ninh Nhã thốt ra từng lời nói đầy quan tâm như đại tỷ đang cố gắng chiếu cố tốt muội muội mình, nàng ta đến trước bàn nhỏ rồi rót một chén trà, sau khi thử qua độ ấm mới đưa đến trong tay Đào Hoa: "Không lạnh, vị còn rất ngọt."

"Cảm ơn Viện tỷ tỷ"

Đào Hoa uống một ly trà mà cả bụng tràn đầy nghi vấn, không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu. Không gian phút chốc im lặng, cuối cùng Ninh Hinh Nhã đánh vỡ trầm mặc trước.

"Đào Hoa muội muội đến Ngạo Quốc đã hai năm, có nhớ nhung Đại Diễn không? Trong cung trước giờ luôn nhàm chán, ta luôn muốn đến Kim Ti Uyển thăm muội, bồi muội nói chuyện cho khuây khỏa nỗi lòng, nhưng khổ nỗi bệ hạ luôn sợ ta quấy rầy muội nghỉ ngơi"

Lục Ninh Nhã mang toàn bộ điểm tâm trên bàn thả xuống giường, chia cho Đào Hoa, mỗi người một nửa: "Lần này ta nghe nói Đào Hoa muội muội đi đến Giang Nam ngay cả một thị nữ cũng không mang theo, ta thấy thật không yên tâm. Ta đã cố ý chuẩn bị tất cả, nếu trong suốt hành trình có nơi nào không quen, hãy đến báo với ta, ta sẽ xử lý"

"Mọi việc đều do Viện tỷ tỷ xử lý sao?"

Ăn xong một miếng điểm tâm mềm mại, Đào Hoa bỗng kinh ngạc.

Những việc này không phải là việc của các quan viên phụ trách mọi việc ở bên ngoài sao?

"Mọi việc trong cung của bệ hạ đều do tay ta quản lý. Việc đột nhiên đi tuần này của người ta cũng phải đi theo để lo mọi chuyện ổn thỏa hơn."

Nàng ta nhẹ nhàng cười, nói tiếp: "Mỗi lần ta đưa châu báu, trang sức đến cho muội, đều là gởi chút tình đến Kim Ti Uyển, trước đó ta cũng đã xem qua thánh chỉ của bệ hạ, những đồ vật dễ khiến muội bị thương đều không được mang sang đâu."

Đào Hoa không ngừng cắn môi cảm thấy chột dạ cực kỳ.

Nguyên lai mỗi đồ vật mang đến cho nàng lại dụng tâm như vậy, nhưng kiếp trước nàng lại hung hăng dẫm đạp, ném ra ngoài cửa.

Đào Hoa cho rằng việc này không chỉ là hung hăng dẫm lên tâm ý của Tần Nghiêu Huyền mà còn khinh thường hắn, nhưng nàng không nghĩ đến việc này còn liên lụy đến người khác.

Lục Ninh Nhã nhìn Đào Hoa ăn nhiều như vậy, nàng ta liền vui vẻ nói: "Xem ra điểm tâm này hợp với khẩu vị của muội. Bệ hạ đưa đồ đến cho muội cũng không tốt bằng tỷ muội chúng ta hiểu rõ lẫn nhau"

Nàng ta cười ha hả rồi nói tiếp: "Rốt cuộc nam nữ khác biệt. Ta cùng bệ hạ chơi cùng nhau từ nhỏ, hắn chưa bao giờ hiểu được tâm tư nữ tử, chỉ biết mặt lạnh nói 'đừng khóc' mà thôi. Hiện tại trưởng thành rồi, cuối cùng cũng biết được cách đau lòng nữ nhân"

Đào Hoa nghiêng nghiêng đầu nói: "Cái đó cũng tùy vào tính tình đi? Cũng có nhiều nam nhân biết đau lòng người khác"

"Nam tử Đại Diễn sao?" Lục Ninh Nhã lộ ra biểu tình kinh ngạc: "Ta còn tưởng rằng nam nhân Đại Diễn sẽ cộc cằn hơn nam nhân Ngạo Quốc, vừa thô lỗ lại không hiểu tâm tư nữ nhân a."

"Cũng không thể xem là nam nhân Đại Diễn so với nam nhân Ngạo Quốc khác nhau hoàn toàn. Chỉ là mỗi người đều khác nhau mà. Thị vệ của ta tâm tư tỉ mỉ, mỗi lần ta cảm thấy khó chịu hắn liền..."

"Liền như thế nào đây?" Lục Ninh Nhã nhéo khuôn mặt nàng "Có phải lại đem hồ lô cho muội ăn đúng không?"

Gương mặt Đào Hoa bị nhéo đau bất giác lại phát ra tiếng cười.

Nàng cùng người kia đã mười lăm năm rồi chưa gặp nhau, ký ức tốt đẹp đã sớm bị bóng tối nuốt chửng cũng không còn.

Như thế nào mang đến cho nàng sao?

Đào Hoa cũng không thể nhớ ra, chỉ nhớ rõ khi hắn từng thay nàng chịu phạt, bị đánh đến bàn tay không nơi nào lành lặn, một tay còn lại thì xiêu vẹo giúp nàng chép phạt. Dù bị phạt qùy xuống cả đêm nhưng dùng lồng ngực mình giữ ấm bánh sữa để đút cho nàng. Lúc ấy, nàng luôn muốn biết hình dáng hoa đào như thế nào hắn liền lặn lội trong đêm bão tuyết, môi xanh tím vì lạnh chỉ để đưa cho nàng một nhành mai.

"Không phải hồ lô đường"

Đào Hoa lắc đầu, không nói. Lẳng lặng chờ nghe chuyện còn nhỏ của Lục Ninh Nhã và Tần Nghiêu Huyền. Điểm tâm đã ăn hơn phân nửa, cửa phòng lại được mở ra, tiếng cười lanh lảnh của Lục Ninh Nhã tắt đi, nàng ta đứng dậy hành lễ: "Bệ hạ"

"Sao ngươi lại ở nơi này?"

Tần Nghiêu Huyền đưa mắt nhìn thẳng vào điểm tâm trong tay Đào Hoa, hắn liền bước đến bên giường rồi cầm lấy ném xa: "Ăn nhiều điểm tâm như vậy, sao lát nữa có thể ăn cơm trưa đây?"

Lúc này Đào Hoa mới nhận ra mình ăn có hơi nhiều, cho dù là ai thì nàng cũng không thể cự tuyệt, Lục Ninh Nhã muốn nàng nếm thử, nàng liền đem toàn bộ ăn vào khiến cho bụng nàng phồng lên.

"Viện tỷ tỷ nói là ăn rất ngon..." Đào Hoa vừa nói vừa lấy một miếng bánh cuối cùng đưa đến bên miệng Tần Nghiêu Huyền: "Thật sự! Bệ hạ nếm thử là biết ngay!"

"Được"

Trong con mắt kinh hoảng, Tần Nghiêu Huyền há mồm nuốt vào: "Cũng được"

Đào Hoa lúc này mới có thể nhẹ nhàng thở ra. Nàng vừa định hỏi hắn có ngon không nhưng Viện tỷ tỷ đã chuẩn bị rất chu đáo, giường màn bỗng nhiên được kéo lên.

Cửa phòng khép hờ, trong phòng không một bóng người. Ngoài cửa như có tiếng nói chuyện, nhưng Đào Hoa không nghe rõ lắm.

"Không có sự cho phép của trẫm, không được tự tiện vào phòng"

Tần Nghiêu Huyền liếc mắt nhìn Viện phi đang cúi đầu không nói trước mặt, tiếng nói cực lạnh lùng.

"Thiếp thân chỉ sợ muội muội nhàm chán, nghe nói thánh thượng đã dặn dò qua thái y rằng nàng say tàu nặng, nên mới sang thăm nàng một chút, muốn trò chuyện cùng nàng" Lục Ninh Nhã thoải mái , hào phóng cười: "Đây cũng xem như không tuân thủ thánh ý sao?"

Tần Nghiêu Huyền híp mắt lại: "Đang kể công sao?"

"Thiếp thân không dám" Lục Ninh Nhã bước một bước về trước sau đó dựa sát vào người hắn: "Thiếp thân chỉ muốn cùng bệ hạ chia sẻ ưu sầu. Tối này đi qua khúc nước chảy siết, Đào Hoa muội muội chắc chắn sẽ cảm thấy khó chịu. Không bằng tối này thần thiếp hầu hạ người?"   

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...