Edit: Phương
Beta: Minh
Hành trình đã trôi qua vài ngày, ngẫu nhiên thuyền sẽ dừng ở bờ sông nghỉ ngơi, Đào Hoa lúc này mới được Tần Nghiêu Huyền ôm vào lồng ngực, đôi mắt bị hắn bịt kín rồi lên bờ đi dạo một vòng.
Đào Hoa chỉ kịp thấy gió xuân mơn trớn trên gương mặt nàng, cảnh sắc khác lạ so với trong cung cấm lại mảy may chẳng thể nhìn thấy. Đôi lúc nàng thừa dịp Tần Nghiêu Huyền không để ý, trộm dở tơ lụa che mắt nàng lên, nhưng ngón tay vừa mới chạm vào tấm lụa thì bị ánh mắt lạnh lẽo cố định.
"Hoa Nhi."
Thanh âm trầm ổn vang lên, Tần Nghiêu Huyền buộc chặt tơ lụa. Mọi người vừa mới xuống đất liền nghỉ ngơi được một lát thì lại theo lệnh hắn mà nhổ neo xuất hành.
Che mắt, ăn cơm, chờ đợi, sau đó lại bị hắn đè dưới thân hoan hảo.
Đào Hoa cảm thấy so với tình huống trong cung có chút không khác nhau. Tuy rằng có thể thoát khỏi xiềng xích kia, nhưng đến nơi này nàng vẫn bị nhốt trên giường cùng hắn thừa hoan như cũ.
"Sao lại như vậy? Tối qua mạnh quá sao?"
Tần Nghiêu Huyền giúp nàng tắm gội sau đó lau sạch bọt nước trên người Đào Hoa, hắn lấy khăn lông quấn quanh người nàng, sau đó đặt nàng nằm nghiêng trên giường, đầu nàng liền dựa vào trong lồng ngực hắn, ngón tay hắn luồn qua từng sợi tóc của Đào Hoa, thỉnh thoảng khẽ vuốt ve khuôn mặt rồi lại vòng ra sau lưng nàng vỗ nhẹ.
"Thần thiếp không phải trẻ con."
Tiểu mỹ nhân đáng yêu ôn nhu phản bác, bên tai nàng toàn là tiếng tim đập trầm ổn của hắn, Đào Hoa cảm thấy ủy khuất vô cùng. Mắt nàng gợn nước nhìn hắn, thanh âm như mắc nghẹn trong yết hầu.
"Cũng không giống như lúc nhỏ lúc nào cũng thích khóc đâu."
Tần Nghiêu Huyền ngồi dậy, cười khẽ, hắn nâng cằm nàng nói: "Trẫm đã làm Hoa Nhi đau sao? Hay là bôi chút thuốc đi?"
Nàng sẽ không tin tưởng để hắn giúp nàng bôi thuốc đâu!
Nhìn vào đôi mắt đen ôn hòa của hắn, Đào Hoa tức giận khẽ cắn ngón tay hắn, hai cái răng nanh khả ái lưu dấu rõ ràng trong lòng bàn tay: "Người bắt nạt thiếp."
Người đem nàng ra khỏi cung chính là hắn, nhốt nàng lại cũng là hắn, bây giờ người diễn vai tri kỷ quan tâm nàng cũng là hắn nốt.
Kiếp này Tần Nghiêu Huyền càng ngày càng khó hiểu, khiến nàng thật hoảng loạn.
Ngay cả việc Viện phi tới nơi này nói chuyện phiếm với nàng cũng bị Tần Nghiêu Huyền hạ lệnh cấm. Hắn giường như đã thật sự đem nàng nuôi thành vật dưới thân mình, trừ bỏ việc đó ra, chắc hẳn hắn sẽ không yêu cầu nàng làm việc gì khác đi?
"Hoa Nhi ngoan như vậy, trẫm sao có thể khi dễ nàng đây?"
Nhìn nàng cắn ngón tay hắn, hàm răng trăng đều như gạo nếp lại xuất hiện chiếc răng nanh đáng yêu, khuôn mặt phấn nộn vì tức giận mà trở nên hồng hào như mèo nhỏ. Trong khoang miệng ngọt ngào, căn bản không có chút uy hiếp nào, cơn đau nhè nhẹ như độc dược thơm ngọt, mê người. Tần Nghiêu Huyền liền nổi tâm tư, đưa ngón tay vói vào khoang miệng nàng, nhéo nhẹ lưỡi đinh hương mềm mại, ngay lập tức đôi môi nàng dùng thêm chút lực, đầu lưỡi nhẹ ngoan ngoãn liếm láp.
"Hoa Nhi nghĩ thử xem."
Ngón tay hắn tự do càn quấy trong miệng nàng khi rút ra mang theo tia nước trong suốt, giống như lúc giao hoan thọc vào rút ra không ngừng, Đào Hoa liền cắn một ngụm.
Nàng giương đôi mắt ngập nước nhìn hắn như vậy khiến cho Tân Nghiêu Huyền nghe thấy ngực mình vang lên âm thanh như bạch ngọc nứt vỡ, không kiềm được mà than nhẹ một tiếng.
"Trẫm chuẩn."
Tần Nghiêu Huyền nhìn nàng ngốc lăng liền duỗi tay lật ngược nàng, dùng sức mà hôn lấy cái miệng nhỏ đang nghi ngờ thánh ý của Đào Hoa.
Ngày hôm sau, Đào Hoa chống eo nhỏ bủn rủn giống như bị bẻ gãy thức dậy, bên giường chỉ còn lại nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt của Tần Nghiêu Huyền.
Hiện tại vẫn chưa đến thời gian dùng bữa sáng nhưng hắn vẫn cần cù như vậy, chắc hẳn đang xử lý quốc sự.
Đào Hoa phát hiện cánh tay mình cùng mắt cá chân không bị tơ lụa trói buộc, nàng thấy cách đó không xa có xếp một kiện áo lụa màu xanh nhạt.
Quả nhiên là lời nói của đế vương không dung người phản kháng, Đào Hoa vui mừng nhảy nhót đi rửa mặt thay quần áo, vấn một kiểu tóc đơn giản, không trang điểm mà cắn một khối điểm tâm lót dạ.
Nàng rón rén đẩy cửa phòng, cái đầu nho nhỏ thập thò nhìn trái ngó phải, sau khi xác định không có Tần Nghiêu Huyền thì mới bước nửa bước ra khỏi phòng....
Không ai quản nàng a!
Đào Hoa nhanh nhẹn nhảy ra khỏi phòng, giống như một chú thỏ hoang. Đào Hoa nhìn không gian xa lạ xung quanh, đối với tay vịn cầu thang cũng gợi lên sự tò mò, nàng đếm từng bức điêu khắc trên tường, sau đó còn cẩn thận sờ nhẹ tay vịn cầu thang. Thị nữ đi qua biết thân phận của Đào Hoa nhưng chỉ cúi đầu hành lễ, cũng không dám bước lên dò hỏi.
Đúng thật là sáng sớm, mặt sông lượn lờ hơi nước, Đào Hoa bước vào boong tàu mà giống như lạc vào trong tiên cảnh. Bỗng nhiên từ đằng trước truyền đến tiếng cười thanh thúy, Đào Hoa tò mò bước lại gần, thì phát hiện Lục Ninh Nhã đang ngồi trên lan can, sông nước dập dềnh, thị nữ ôm lấy eo nàng trông vô cùng tiêu sái.
"Giống như đang mọc cánh thành tiên vậy!" Lục Ninh Nhã cười không ngừng: "Cảm giác dưới chân thật giống như đang bước trên mấy!"
"Tiểu thư tất nhiên giống như tiên nữ rồi." Cung nữ cười làm lành khuyên nhủ: "Tiểu thư mau xuống dưới đi, buổi sáng sương phủ nhiều, đợi lát nữa thuyền có chút xóc nảy, tiểu nhân lo không ổn."
Lục Ninh Nhã lắc đầu, tay đang nắm nắm chặt lan can gan lớn buông ra, nàng giương tay lên cho gió lùa vào tay áo khiến cho ống tay áo tung bay trong không gian như bức họa cuộn tròn.
"Đào Hoa muội muội tới rồi sao?"
Quay đầu lại thì thấy Đào Hoa, Lục Ninh Nhã lập tức nhảy xuống lan can, bộ dãng quẫn bách đi giày vào: "Khiến cho muội chê cười rồi."
"Không có đâu, lúc nãy nhìn thật khí phách! Nhìn bộ dáng của Viện tỉ tỉ thật nhẹ nhàng như trên mây, trông như tiên nữ trên trời vậy."
Đào Hoa cũng thử mở hai tay ra, đưa lên đưa xuống tạo ra âm thanh phành phạch, ngược lại trông thật giống như con gà, làm cho Lục Ninh Nhã phụt cười, chỉ chỉ nơi nàng ta ngồi lúc nãy, hỏi: "Đào Hoa muội muội có muốn đến thử không?"
Nàng...có thể sao?
Sự tò mò không ngừng kích thích từ đáy lòng, Đào Hoa liền cởi giày thêu, giống như sợ có sơ xuất liền thu gọn lại tay áo mới ngồi lên lan can. Vòng eo nàng bị Lục Ninh Nhã tóm chặt, hai chân nhỏ thử quơ quơ nhẹ nhàng, sương mù xen qua kẽ chân, bọt nước bắn lên lòng bàn chân nàng, cảm giác như xúc tua gần như có thể chạm đến.
"Chơi rất vui phải không?"
Lục Ninh Nhã thấy gương mặt đỏ bừng vì kích động của Đào Hoa, không chịu nổi liền cảm khái: "Hiếm khi mới được xuất cung một lần nhưng muội lại nhốt mình trong phòng cả ngày, muội thật quá thẹn thùng, thật ra bên ngoài có nhiều chuyện vô cùng thú vị mà trong cung không thể gặp đâu."
"Hoa Nhi đã biết, cảm ơn Viện tỷ tỷ đã quan tâm."
Đào Hoa xoay mặt cười nhẹ, thấy cung nữ bên cạnh Lục Ninh Nhã ở trong khoang thuyền cùng lái thuyền nói gì đó.
"Nương nương, mau xuống dưới!"
Tiếng hét thất thanh trong cơn gió lớn làm nàng không thể nghe rõ, Đào Hoa muốn đưa tay đem tay áo bị gió thổi bay thu gọn, thuyền bỗng nhiên xóc mạnh. Gió bỗng nổi lên, Đào Hoa chỉ cảm thấy dưới thân trơn trượt, toàn bộ thân thể không chịu nổi mà rơi xuống nước.
Lục Ninh Nhã thét chói tai muốn bắt nàng lại, nhưng cuối cùng vẫn chỉ kéo được áo ngoài của nàng.
Nhìn mặt nước trước mắt, ký ức lúc nhỏ bị chết đuối bỗng nhiên hiện lên, Đào Hoa nhanh nhẹn hít sâu một hơi, bùm một tiếng rơi xuống nước, nước sông tuy đã sang xuân nhưng vẫn như cũ lạnh đến thấu xương.
Dòng nước chảy xiết dưới đáy thuyền tạo thành lốc xoáy như muốn xé rách nàng, bên tai chỉ còn tiếng nước ùng ục.
Dòng nước cách xa thuyền cũng không chảy xiết nữa, Đào Hoa mở to mắt nỗ lực bơi hướng lên trên nhưng ngay khi mặt nước gần như gang tấc nàng liền bị một bàn tay túm lại
"Giang Đào Hoa!"
"Khụ khụ khụ..." Bởi vì không bị sặc nước nên Đào Hoa có thể nghe thấy tiếng rống giận như sấm, nàng sợ đến mức cả người run rẩy không ngừng, nước sông do sặc vào mũi khiến giọng nói nghe khó chịu cực kỳ.
"Người...người đừng đến đây..."
Đào Hoa đẩy tay Tần Nghiêu Huyền ra, ở trong nước không ngừng giãy giụa: "Thiếp sẽ bơi, người đừng đến đây!"
Thấy nàng sợ đến mức mặt trắng bệch, bộ dáng như sắp gục, Tần Nghiêu Huyền nắm chặt tay nàng không hề đến gần. Hai người cứ thế giằng co hồi lâu.
Một lát sau có thị vệ lái thuyền hoa nhỏ đến, vô cùng khẩn trương mà kéo hai người lên thuyền.
Đào Hoa được Tần Nghiêu Huyền ôm vào lòng mà run bần bật cả người, chỉ thấy hắn chùm chiếc áo khoác đen in long văn bao lấy thân mình ướt đẫm của nàng. Một đám thuyền viên, thị vệ cùng thần tử đều mất hồn lo lắng nhìn theo.
Mãi cho đến khi hai người tắm qua nước nóng, hắn đưa nàng đặt xuống giường, Đào Hoa đột nhiên lại giãy giụa đứng lên.
Hắn lại muốn cầm tù nàng!
"Thiếp không trốn!"
Thấy Tần Nghiêu Huyền vần luôn đen mặt, Đào Hoa sợ hãi đến mức hàm răng cũng run nhẹ: "Thiếp chỉ không cẩn thận mà rơi xuống, thiếp không trốn, người đừng đối xử với thiếp như vậy..."
"Trẫm đối với nàng như thế nào?"
Tần Nghiêu Huyền chật vật đem nàng ngồi cạnh mình trên ghế, bồng nhiên bóp cằm nàng ép nàng nhìn thẳng vào mắt mình: "Trẫm mới thả nàng không bao lâu nàng đã rơi xuống sông? Nếu không phải chính mắt trẫm theo sát nàng, thì có phải bây giờ đã phái người vớt thi thể nàng lên?"
"Thiếp biết bơi..."
"Khi nào nàng mới có thể bơi đây?" Tần Nghiêu Huyền bắt cả người nàng quay về phía hắn mà chất vấn: "Khi nhỏ đã suýt chết chìm một lần còn không nhớ sao? Sao lại không biết suy nghĩ một chút? Nàng như vậy thì sao trẫm có thể yên tâm đây?"
"Nhưng từ sau lần đó thì thiếp đã biết bơi nha!"
Thanh âm Đào Hoa mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào, thật lâu sau mới có thể phục hồi lại, nàng lạnh run mà nhìn Tần Nghiêu Huyền, hỏi: " Sao bệ hạ lại biết thiếp suýt chết đuối...là...là Lê Vương gia nói cho người sao?"
"Tất nhiên là trẫm biết."
Nghe thấy lời chất vẫn của nàng, Tần Nghiêu Huyền thở dài một tiếng, phát hiện cổ nàng bị hắn bóp đỏ lên mới chậm rãi buông ra rồi ôm lấy nàng.
Nhưng hắn dựa càng gần nàng thì Đào Hoa lại sợ hãi hơn, cả người nàng run rẩy so với bộ dáng trên sông kia lại lợi hại hơn.
"Đừng đánh thiếp..."
Đào Hoa khóc không thành tiếng nhắm chặt mắt, giống như con thú nhỏ đợi bị hắn làm thịt: "Không phải thiếp muốn trốn đi."
Tần Nghiêu Huyền cảm thấy lòng hắn vô cùng căng thẳng, trái tim đau đớn không thôi. Nếu như lại hung hăng với nàng, chỉ sợ nàng sẽ bị dọa đến ngất xỉu đi.
"Trẫm biết. Trẫm chỉ là lo lắng cho nàng."
Hắn nỗ lực thả chậm ngữ điệu của mình rồi ôm nàng vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ về an ủi: "Trẫm sao có thể đánh nàng đây?"
"Nhưng người muốn đánh thiếp..."
Mới vừa thoát khỏi cảnh nguy nan dưới nước, Đào Hoa cảm thấy hắn chuyển thái độ ôn nhu với nàng, Đào Hoa nhấp miệng, vô cùng ủy khuất mà lên án: "Người dùng roi đánh thiếp."
Tần Nghiêu Huyền nghi hoặc suy tư một lát, mới nói: "Lúc trước là Hoa Nhi không ngoan, dám quăng ngã lễ vật của trẫm, sao trẫm có thể không phạt nàng đây? Chỉ mười roi ngày đó khiến nàng nhớ đến hôm nay sao? Ngay sau đó trẫm đã giúp nàng bôi thuốc, nàng quên rồi sao?"
Đào Hoa ngơ ngác mà nhìn Tần Nghiêu Huyền. Lời hắn nói cũng không sai. Ban đầu, trong suốt hai năm nàng chưa bị hắn phá thân đó, nàng vẫn được hắn nuôi thật tốt.
Tuy nàng đã làm không ít chuyện đại nghịch bất đạo nhưng hắn vẫn không xử phạt nàng, lúc ấy tiên đế vẫn chưa băng hà, hắn mang nàng đi thỉnh an, nhưng nàng lại dám nhục mạ hắn trước mặt tiên đế, làm hắn đánh mất mặt mũi trước hoàng thất, lúc ấy mới bị hắn dùng roi xử phạt.
Sau khi bị hắn chiếm đoạt, Đào Hoa càng ngày càng bất chấp tất cả mọi thủ đoạn mà thực hiện nghiêm trọng hơn, thậm chí còn có ý đồ làm hắn đoạn tử tuyệt tôn. Chỉ là không chờ cho Tần Nghiêu Huyền lên tiếng, nàng đã bị cung nữ cùng thị vệ lao đến ngăn cản, lúc này hắn mới đưa ma ma giáo dưỡng đến.
Một đời này của hắn, một chút như vậy thật không đáng chút gì.
"Rơi xuống nước nên choáng váng sao?"
Thấy nàng như vậy, Tần Nghiêu Huyền nhanh chóng đem trán mình kề sát trán nàng, lẩm bẩm nói: "Người nàng lạnh toát cả rồi, truyền thái y..."
Nhưng Đào Hoa nhanh nhẹn ôm chặt lấy cổ hắn.
Lúc này lại đến phiên Tần Nghiêu Huyền sững sờ.
"Muốn uống thuốc không?"
"Dạ có."
Đào Hoa nhẹ nhàng lên tiếng, bỗng nhiên cảm thấy có chút gì đó hòa tan trong lòng: "Bệ hạ ôm thiếp khiến thiếp thật ấm áp."
"Ngoan!"
Thấy ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng vẫn còn run rẩy sợ hãi, Tần Nghiêu Huyền mới cảm thấy có chút may mắn, hắn khẽ vuốt sống lưng nàng rồi ôm nàng về giường không ngừng trấn an.
Thời điểm muốn vén chăn lông lên, thì bên ngoài truyền đến thanh âm
"Khởi bẩm thánh thượng. Viện phi nương nương đang quỳ xuống thỉnh tội ở bên ngoài, nghe theo xử lý của thánh thượng."
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
---------------
Chào mấy nàng. Chắc có lẽ một số nàng mới hoặc mấy nàng không để ý thì sẽ nghĩ Lá là thành viên của nhóm edit. Nhưng... đó là điều sai hoàn toàn nha Lá là con desgin không phải edit dừng có nhầm nhé
Bạn thấy sao?