Chương 18: Có nên tin nàng không?

Edit: Phương

Beta: Minh

Tần Nghiêu Huyền ngoảnh mặt làm ngơ, sau khi đặt nàng lên giường lấy khăn lông tới, tinh tế giúp nàng lau khô tóc.

Tiếng hô ngoài cửa vang lên rất nhiều lần, còn có tiếng cung nữ dập đầu 'thùng thùng' không ngừng truyền đến. Nhưng hắn vẫn bình tĩnh, tỉ mỉ lau khô những giọt nước ẩm ướt, sau đó lấy chăn lông đắp cho nàng.

"Xem chừng bị cảm lạnh"

Đợi đến khi tay chân nàng có chút độ ấm, Tần Nghiêu Huyền mới yên tâm mà lau nước trên mái tóc ẩm ướt của mình: "Thân thể Hoa Nhi còn yếu, đợi lát nữa cung nữ đem chút canh nóng đến làm ấm người"

"Bệ hạ..."

Đào Hoa chủ động cầm lấy khăn lông, quỳ gối sau lưng hắn chậm rãi lau. Nàng thậm chí có thể nghe thấy tiếng khóc đáng thương bên ngoài nhưng lại không biết mở lời với hắn bằng cách nào.

"Hoa Nhi đang muốn hỏi trẫm xử trí Viện phi như thế nào sao?"

Ngón tay hắn mân mê đôi môi nhợt nhạt của nàng, ánh mắt Tần Nghiêu Huyền trở nên thâm trầm, bình tĩnh tựa như biển sâu, làm cho Đào Hoa rũ mắt, gật đầu.

"Hoa Nhi cảm thấy trẫm nên xử trí nàng ta như thế nào đây?"

Hắn ôm chặt Đào Hoa vào trong ngực, cằm tựa trên đỉnh đầu nàng: "Dù cho nàng ta có tâm tư không nhưng người rơi xuống nước là nàng, suýt chút nữa chết đuối"

"Hoa Nhi biết bơi, vì thế thần thiếp mới dám lớn mật ngồi lên trên đó"

Đào Hoa cọ nhẹ mặt mình lên lồng ngực nơi vang lên tiếng tim đập trầm ổn của hắn: "Cũng không phải là lỗi của Viện tỷ tỷ"

"Vậy có khác nhau sao?"

Tần Nghiêu Huyền xoa xoa đôi mắt nàng, trong bóng đêm chỉ có lòng bàn tay hắn truyền đến hơi ấm cho nàng: "Nếu có người gây bất lợi cho Hoa Nhi thì sao, mà nàng lại hiền như vậy, nếu không có trẫm ở đó thì phải làm thế nào? Nếu làm Hoa Nhi bị thương, trẫm sẽ chém đầu người đó, chu di tam tộc".

Đào Hoa hiểu rõ ý hắn. Tâm phòng người là không thể không có, đặc biệt trong hoàng cung này, càng không đề cập đến việc ân sủng, nhất định sẽ chọc người khác ghen ghét.

Nhưng nàng còn cách nào khác đây? Bây giờ cách tốt nhất chỉ có thể cẩn thận, gặp chiêu nào thì phá chiêu đấy mà thôi.

"Trẫm thật sự không muốn ngày đêm nhốt nàng ở Kim Ti Uyển, nhưng đó là cách tốt nhất để giúp nàng an toàn"

Thanh âm hắn cực kỳ nhu hòa, giống như mưa phùn rơi nhẹ nhàng: "Chỉ có như vậy trẫm mới có thể tùy lúc mà nhìn nàng, ngày đêm quan tâm nàng"

Đào Hoa nghe vậy mà trái tim lỡ hẫng mất một nhịp

Đây chính là nguyên nhân hắn cầm tù nàng sao?!

Đã biết Tần Nghiêu Huyền có tâm bệnh đến mức trở thành chấp niệm, vậy mà có thể cố chấp đến mức này sao?

Đào Hoa sợ hãi mà thò đầu ra, cầm lấy bàn tay hắn, đôi mắt nàng vừa khiếp sợ vừa bướng bỉnh nói: "Hoa Nhi vẫn luôn ở bên cạnh bệ hạ, dù vui vẻ hay khổ sở cũng không rời người đi. Cho nên, cầu xin người....xin người hãy tin tưởng Hoa Nhi...."

Nàng ngồi dậy, dâng cánh môi thơm của mình lên môi mỏng của hắn: "Nghiêu Huyền, được không?"

Hơi thở hắn lạnh lùng thanh lãnh, giống như điềm báo cho sự tức giận, Đào Hoa tự nhủ lòng mình ngàn vạn lần không được sợ hãi, không được trốn tránh.

Cánh tay nàng vòng quanh cổ hắn, bày ra bộ dáng chim nhỏ nép vòng lòng.

Nàng thật tình sẽ không trốn chạy.

Cho dù bỏ trốn cũng sẽ giẫm lên vết xe đổ của kiếp trước mà thôi.

Tay Tần Nghiêu Huyền vòng thành 1 đường tròn đáp trên hông nàng, chặt đến nỗi nàng thở không nổi.

Nàng rất ngoan ngoan ngoãn, không khóc không nháo để cho hắn tùy ý ôm như vậy.

"Trẫm có nên tin nàng không?"

Vậy mà hắn hỏi lại nàng.

Đào Hoa chưa bao giờ vô thố như hôm nay. Một vị đế vương quyết định việc nước, quản chuyện thiên hạ thế nhưng lại đang nhìn chằm chằm nàng, đôi mắt như đang nghi hoặc không ngừng tìm tòi nghiên cứu, thậm chí có chút lo được lo mất.

Một Tần Nghiêu Huyền từ trước đến nay luôn không hối hận, luôn vô tình lãnh khốc, thế nhưng lại có ngày xuất hiện bộ dáng bị quản chế nghiêm khắc này. Đào Hoa vươn bàn tay của mình lên che khuất đôi mắt khiến nàng tan nát cõi lòng của hắn, nàng sợ hãi vươn người hôn hắn một ngụm.

"Dưa xanh hái không ngọt, cành chiết nhiều hoa không thơm. Nhưng Hoa Nhi có thể nỗ lực thử một lần"

Nàng cười hì hì nói: "Nói không chừng sẽ nở ra một đóa hoa đào xinh đẹp, sau đó lại kết thành một trái đào tròn trĩnh ngọt ngào đấy."

Tần Nghiêu Huyền kéo tay nàng xuống, nhìn thấy bộ dáng tự cho mình là thông mình cứ cười ngây ngô không ngừng khiến hắn không kiềm được mà dùng sức hôn một cái trên tay nhỏ của nàng.

"Hoa Nhi ngốc, trẫm không cần nàng bày ra bộ dáng thật tốt cho trẫm xem"

Ánh mắt sương lạnh của hắn dần nhu hòa, giống như băng đông hóa thành một hồ nước đêm xuân tĩnh lặng, "Bất quá, nếu Hoa Nhi muốn sinh cho trẫm một tiểu đào, tất nhiên sẽ càng tốt"

Mặt Đào Hoa đột nhiên đỏ lên. Nàng ngụy biện chỉ muốn lấy được lòng Tần Nghiêu Huyền, muốn hắn tin tưởng nàng không trốn đi. Thế nhưng nàng chỉ tùy tiện nói vài câu, hắn đã nghĩ đến việc nghiêm túc này rồi?

 Sao có thể đột nhiên liền quay sang nói chuyện sinh tiểu đào nha?

Mắt thấy quần áo nàng mới mặc vào lại sắp bị Tần Nghiêu Huyền cởi ra, Đào Hoa e lệ giống như đóa hoa mùa xuân bị gió xuân trêu chọc, bộ dáng của nàng khiến Tần Nghiêu Huyền bật cười thành tiếng, tay hắn cách vải dệt dừng ở trên đầu vú xoa vài vòng, ôm chặt eo nhỏ của nàng trong ngực.

"Hiện tại thân thể Hoa Nhi yếu ớt như vậy, tất nhiên không thể thị tẩm lúc này, hay là chờ đến buổi tối rồi lại nói?"

Đào Hoa cố nén tiếng rên rỉ mắc nghẹn nơi yết hầu, bộ dáng quẫn bách vô cùng lôi kéo áo quần che chắn trước ngực. Chỉ là được hắn chạm vào một lát, nhụy tiêm sao có thể đứng lên như vậy rồi?

Qủa nhiên hắn rất hiểu biết thân mình nàng.

Ngoài cửa lại vang lên tiếng đập cửa 'thùng thùng', Đào Hoa nhân cơ hội kéo nhẹ ống tay áo hắn nói: "Bệ hạ, bên ngoài còn có người đấy"

"Hoa Nhi gọi trẫm là gì?"

Hắn cúi người xuống, thân mình to lớn bao phủ nàng, khiến cho Đào Hoa sợ đến mức một động tác cử động nhỏ cũng không dám làm.

"Nghiêu Huyền?"

"Ân"

Tâm tình Tần Nghiêu Huyền bỗng trở nên tốt cực kỳ, ngay cả nụ hôn của hắn cũng trở nên mềm nhẹ. Hắn nhẹ nhàng liếm qua đầu lưỡi đinh hương cùng khoang miệng ngọt ngào, mỗi tấc trong khoang miệng đều được hắn tinh tế ghé thăm. Đào Hoa cảm thấy nụ hôn này thoải mái cực kỳ, thậm chí nàng còn chủ động hé miệng ra để hắn thuận lợi tiến sâu hơn.

"Được. Trẫm nên đi ra xem Viện phi"

Thấy bộ dáng say mê động tình của người trong ngực mình, Tần Nghiêu Huyền không nỡ buông nàng ra, cảm nhận được nàng níu kéo lại liền khẽ cười: "Chờ buổi tối vậy?"

Âm cuối vang lên giống như đang dò hỏi, mang theo một tia ý xấu như chế nhạo. Giống như ngay lúc này nàng đang hận không thể cùng hắn mây mưa một phen. Đào Hoa phục hồi tinh thần, nàng chỉ cảm thấy đầu nóng lên, nhanh nhẹn chui vào trong chăn rồi nói mệt muốn nghỉ ngơi.

Tần Nghiêu Huyền cách chăn vỗ nhẹ, cũng không giống như đang trêu đùa, sau khi buông xuống màn giường mới trấn an nàng nghỉ ngơi thật tốt.

Thay xong bộ cẩm y màu đen, sửa sang dung nhan rồi mới ra khỏi phòng. Ngoài cửa, tùy tùng từ cung nữ đến người lái thuyền đều đồng loạt quỳ xuống thỉnh tội, thậm chí còn có Viện phi cùng một số đại thần có quan hệ tốt với nàng ta.

Bộ dáng đang thương nhất trong số đó không ai bằng Viện phi, cái trán nàng ta dán sát trên mặt đất giống như tù phạm xin được ban chết.

"Tất cả đứng lên đi!"

Tần Nghiêu Huyền đi đến khoang thuyền khác, lúc này mới ngồi xuống chiếc ghế mà người hầu mới đem đến, ánh mắt lạnh lùng nói: "Người không biết là vô tội"

Mắt thấy long nhan tức giận, rất nhiều người không hiểu hai mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là tâm phúc bên người hắn tinh ý, đưa mắt bảo toàn bộ lui ra.

Nhất thời trong khoang chỉ còn lại Viện phi cùng cung nữ thiếp thân bên người nàng ta, vừa vặn còn có người lái thuyền lúc thông báo sắp gặp dòng nước chảy xiết.

"Tất cả là lỗi của thiếp thần, do thiếp thân không nắm chắc Đào Hoa muội muội"

Cảm nhận được ánh mắt như dao dừng ở trên người nàng, Lục Ninh Nhã ngẩng đầu, làm lộ cái trán sưng đỏ, đôi mắt phiếm lệ mà hô: "Là thiếp thần sai, bệ hạ muốn phạt thì hãy phạt thiếp thần đi!"

Cung nữ bên cạnh nàng ta nghe vậy liền quỳ nói: "Là do nô tỳ không tốt, nô tỳ đáng ra nên hầu hạ trực tiếp bên người hai vị nương nương! Nhưng nhất thời thất trách nên sự tình hôm nay mới xảy ra"

Tần Nghiêu Huyền trước sau vẫn không nói một lời, nghe Viện phi khóc kêu không chăm sóc tốt cho Đào Hoa, thỉnh cầu hắn trừng phạt.

"Ngươi làm sai chỉ có một chuyện này thôi sao?"

Tần Nghiêu Huyền vươn mũi chân, dùng mũi giày nâng gương mặt đau khổ tràn đầy nước mắt của Viện phi lên, nhàn nhạt nói: "Nếu trẫm trên sông có điều gì bất trắc, ngươi biết ngươi phạm phải tội gì không?"

"Mưu...mưu hại quân vương..."

Nhưng đó là do thánh thượng khăng khăng muốn nhảy xuống, sao có thể là lỗi của Viện phi đây?

Thấy cung nữ định lên tiếng giải thích, Viện phi nhanh tay giữ nàng ta lại.

"Thiếp thân đã biết sai rôi. Về sau cam đoan sẽ cẩn thận gấp bội lần, lấy trách nhiệm của một tỷ tỷ mà chiếu cố Đào Hoa muội muội thật cẩn thận."

Tần Nghiêu Huyền không hỏi nàng làm việc gì với Đào Hoa, thậm chí cũng không hỏi nàng cố ý hay vô tình. Chỉ trực tiếp đi vào chính sự.

Ngay thời điểm hắn kích động nhảy xuống nước, bộ dáng khiến mọi người sợ hãi không thôi, thật khó có thể hiểu được. Nhưng Viên phi đã hiểu rõ, thậm chí trái tim cũng vì thế mà trở nên lạnh như băng.

Đào Hoa nếu như có mệnh hệ gì tất nhiên cũng không phải là lý do quan trọng để hắn xứ lý nàng mà là Tần Nghiêu Huyền sẽ vì nàng ta mà nhảy xuống, tất nhiên sau đó mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn.

Nàng giở trò gì với Đào Hoa suy cho cùng không phải là thủ đoạn ngầm ở hậu cung mà là tội mưu hại quân vương, mà khi quân, hành thích vua ở Ngạo Quốc là trọng tội.

"Viện phi thật thông minh"

Thấy nàng ta bày ra bộ dáng như tro tàn, Tần Nghiêu Huyền khẽ nhếch môi mỏng, gợi lên một độ cong sắc như dao "Vô tâm chi thất, dựa theo quy củ nên phạt hai mươi roi, nhưng vì tin tức chiến thắng của huynh trưởng ngươi, nếu phạt như vậy đến lúc đo huynh muội gặp nhau không tiện, vì vậy phạt ngươi ở phòng ngẫm nghĩ lỗi lầm"

Lục Ninh Nhã may mắn vì có gia thế cùng huynh trưởng để dựa vào. Nếu là người khác, giống như Lan phi hôm đó chỉ sợ bây giờ đã bị đánh chết.

"Đa tạ bệ hạ trách phạt"

Lục Ninh Nhã dập đầu cố nén tiếng khóc, thanh âm hòa hoãn nói: "Sau này thiếp thân nhất định sẽ thật tâm đối xử với muội muội tốt gấp bội lần"

"Biết thì tốt"

Tần Nghiêu Huyền đứng dậy, thân ảnh to rộng che phủ trước người Lục Ninh Nhã, thanh âm hung ác nham hiểm khiến cho nàng ta không thể hô hấp nổi.

"Đào Hoa là do trẫm dùng hết tâm tư để cướp về, hiểu không?"

"Thiếp thân đã rõ"

Cũng không phải cưới hỏi đàng hoàng, cũng không phải vì tình nghĩa, càng không vì sắc đẹp mà động tâm.

Lục Ninh Nhã cảm thấy tâm bệnh của Tần Nghiêu Huyền ngày càng nặng, nàng ta run bần bật nói: "Thiếp thân sẽ làm theo thánh ý, đối đãi với Đào Hoa muội muội thật tốt"

Tần Nghiêu Huyền lúc này mới gật đầu, sai người đem Viện phi tái nhợt trở về phòng.

 ***

----------------------

Sorry vì up trễ. Nay Lá hơi bận xíu

#L

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...