Chương 19: Người chết yểu

Edit: Phương

Beta: Minh

Thành Giang Nam đông vui, náo nhiệt.

Giang thành là nơi giàu có và đông đúc nhất. Ở đây, có sông Đại Giang cùng sông Trường Minh chậm rãi chảy qua, hàng năm hạt thóc phong thăng, hai bên bờ sông cây liễu rũ xuống mặt nước như người phụ nữ bung mái tóc dài nghiêng sông, thuyền nhỏ đi qua lại tạo nên những tia bọt nước nhỏ, còn có tiếng kêu la nối liền không dứt ở các phố hẻm hết đợt này đến đợt khác.

Bức tường bằng gạch có màu xanh non, ngẫu nhiên có một đóa hoa hấp dẫn tầm mắt Đào Hoa .

Rốt cuộc Tần Nghiêu Huyền đã không che lại đôi mắt Đào Hoa, đoàn người ăn mặc bình thường, khung cảnh náo nhiệt, đông vui như không bao giờ dừng.

Lúc này là lúc hai nước giao chiến, tuy rằng Đại Diễn sớm khó có thể chống cự nổi, nội tâm các đại thần căng thẳng không biết có nên đi theo vị vua tính tình tàn bạo này hay không. Tần Nghiêu Huyền không phải là con trưởng, mẹ đẻ có thân phận thấp kém không thế lực, lại có thể ngồi trên ngôi vị hoàng đế, năng lực tất nhiên không cần nói nhiều.

Nhớ tới những biên quan bị giáng chức, thậm chí còn chém đầu huynh đệ, những người bị khai tử, thủ đoạn hắn tất nhiên không khỏi ghê rợn.

Đế vương thô bạo đa nghi như vậy, thời khắc mấu chốt, lại đưa con tin là công chúa Đại Diễn tới Giang Nam. Mọi người đều biết, có cuộc khảo sát này vì có người dâng tấu lên nói Trường Minh Hà gặp chuyện. Chúng thần hoảng sợ, sợ có chuyện gì khiến hắn lưu tâm địa phương này. Sau thuyền từng người bận rộn công vụ, không dám làm gián đoạn cuộc du ngoạn.

"Cái này, cái này!"

Đào Hoa thấy người bán hàng rong bán hồ lô ngọt đi qua, nhảy nhót mà chạy tới phía trước, nếu không phải Tần Nghiêu Huyền túm tay trái nàng giữ lại, nếu không nàng đã suýt nữa té ngã.

"Muốn sao?"

Dẫn theo bao lớn bao nhỏ Tần Nghiêu Huyền chạy nhanh đem đồ vật trong tay giao cho Viện phi đi theo ở phía sau, đem Đào Hoa toàn bộ ôm vào trong lòng ngực, cẩn thận ôm đi đến trước mặt người bán hàng rong, tháo xuống một cây hồ lô ngọt cho nàng.

Một bên ra lệnh tùy tùng chạy nhanh lấy ra bạc vụn, người bán hàng rong kia mắt sáng rực như vàng thể hiện sự kinh ngạc, rồi nói không có tiền lẻ, liền đem mấy chục xuyên hồ lô ngọt đưa toàn bộ đưa cho tùy tùng. Lòng bàn chân nhanh như chớp mà chạy.

"Chủ tử, những thứ này người muốn dùng làm gì?"

"Ném."

Hắn buông lời nói.

"Thiếp muốn!"

Trong miệng Đào Hoa ngậm đường hồ lô, vừa ăn vừa nói: "Thiếp thích ăn, người vì cớ gì lại muốn ném đi?"

Vừa vặn cắn một nửa, khuôn mặt nhỏ phồng lên, Tần Nghiêu Huyền không khỏi cười ra tiếng tới: "Vậy liền không ném."

Thấy Đào Hoa đem hồ lô ăn đến ngon lành, ngày xuân vẻ mặt nàng phấn khởi, còn lén lút đem cánh môi dính đường cọ lên n vạt áo  hắn, Tần Nghiêu Huyền lạnh mặt đem Đào Hoa buông ra, thừa dịp đang trong hẻm nhỏ, thân cúi xuống đè đầu nàng , đem miệng nhỏ toàn bộ ngậm lấy mút vào.

Chút mật ngọt sền sệt của kẹo hồ lô khi ăn còn xót lại lúc hôn môi đã bị hắn xơi hết, lại bị hắn liếm. Cuối cùng trên mặt Đào Hoa không có mật ngọt nữa, chỉ còn lưu lại nước bọt của hắn.

"Rất ngọt." Tần Nghiêu Huyền vuốt ve cánh môi nàng, ghét bỏ mà nói: "Thật bẩn, ăn hồ lô ngọt cũng làm ta lo."

"Vậy người cũng không thể ăn thiếp nha!"

Đào Hoa đem xiên tre trong tay vứt bỏ, chân đi tới chỗ tùy tùng kia lại gỡ xuống một chuỗi, nhét vào trong miệng Tần Nghiêu Huyền, "Muốn ăn liền có đây."

Nàng cũng sẽ không ghét bỏ hắn, "Đại nam nhân hai mươi mấy tuổi đã làm hoàng đế ,còn muốn ăn hồ lô ngọt."

Tần Nghiêu Huyền nhướng mày, trong mắt làm như phẫn nộ. Tùy tùng cùng đi theo phía sau Viện phi, thị nữ sợ tới mức hít thở cũng không dám.

"Ăn sao, ngọt."

Đào Hoa thấy bộ dáng này của Tần Nghiêu Huyền , phát giác chính mình đã được nhiều ngày tự do, thoải mái một chút, thật là tự do tự tại a. Như được sống lại tuổi thơ lúc nàng 15 tuổi a.

Nàng chột dạ mà liếm một ngụm, nhỏ giọng nói: "Thật sự rất ngọt."

Tần Nghiêu Huyền nắm tay Đào Hoa, cắn 1 viên hồ lô nàng đang ăn dở: "Lời nói Hoa Nhi  không sai. Mấy viên kia trẫm cũng muốn nếm thử."

Hả, thì ra hắn sợ dơ!

Bị bắt lấy thân thử độc, Đào Hoa mỗi viên phải liếm một ngụm, cắn một chút, xác định hương vị xong mới đưa đến  miệng Tần Nghiêu Huyền. Ăn xong một chuỗi làm nàng mệt muốn chết.

Cuối cùng còn một viên, Đào Hoa rốt cuộc thả lỏng mà thở, Tần Nghiêu Huyền bỗng nhiên túm đầu nàng , đem toàn bộ viên hồ lô dính đầy nước miếng của hắn tiến vào trong miệng nàng. Khi buông ra còn không quên mút đầu lưỡi nàng, tiếng hôn môi ở hẻm nhỏ cực kỳ rõ ràng .

Đào Hoa mặt đỏ tim đập mà khó nuốt, nói lẩm bẩm : "Không khỏi dơ a..."

"Đặc biệt ngọt." 

Bên môi Tần Nghiêu Huyền nhếch lên nụ cười nhạt, vuốt ve nàng thoáng nhìn, tùy tùng theo phía sau sớm đã phi lễ chớ nhìn mở to mắt, còn Viện phi cùng với thị nữ đi theo đã quay sang nhìn những người khác.

"Ôi thiên địa ơi! Vị phu nhân này khó lường,vận may mấy ngày gần đây chắc chắn có hỉ sự, càng có mệnh tốt lẫn tướng vượng phu a!"

Một tiếng chúc mừng cao vút truyền đến, Đào Hoa quay đầu nhìn lại, không nghĩ tới lại là đạo sĩ mắt mù vì tuổi già nên tiều tụy, ngồi dưới đất trong quán nhỏ khuôn mặt u sầu của Viện phi cùng thị nữ rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười tươi, cảm tạ đạo sĩ đưa ra lời tiên tri đưa 3 đồng tiền hạch đào**, cảm ơn rồi sau mới đứng dậy.( lời đạo sĩ tiên tri là cho Viện phi không phải Đào Hoa)

** 3 đồng tiền hạch đào = 3 lượng bạc . Những triều đại khác nhau giá trị ngân lượng không giống nhau. Thời cuối triều Thanh giá trị khoảng 150 đến 220 nhân dân tệ (523 nghìn đồng đến 768 nghìn đồng), triều Minh khoảng 600 đến 800 tệ (2 triệu đồng đến 2.8 triệu đồng), giữa thời Bắc Tống, giá trị khoảng 600 đến 1300 tệ (2 triệu đồng đến 4.5 triệu đồng), triều Thịnh Đường giá trị khoảng 2000 đến 4000 tệ (khoảng 7 triệu đến 14 triệu đồng) 

"Sạp đoán mệnh ."

Đào Hoa vì trọng sinh nên với số mệnh rất tò mò, lôi kéo Tần Nghiêu Huyền vào  quán, dò hỏi: "Có thể bói cho ta sao?"

"Lão hủ chỉ có đoán mệnh duyên người , thiên cơ không thể tiết lộ, số mệnh không nói trước được, bại hay thành đều do mình."

Hắn duỗi tay lo vuốt chùm râu ngắn ngủn, nói: " Trong lòng cô nương rất nhiều chuyện phiền muộn, lại khổ vì tình, vì vậy muốn biết cái gì?

Tần Nghiêu Huyền lấy ra chiếc một khăn lụa màu cẩm ngọc ở lòng bàn tay Đào Hoa , lúc này lão đạo sĩ mới bấm đốt ngón tay.

Đạo sĩ này chính xác xác là người mù.

Đào Hoa chỉ cảm thấy thần kỳ, lại không dám hỏi nghi vấn sâu nhất của mình, chỉ nhỏ giọng nói: "Kẻ hèn người phàm tục, đương nhiên muốn biết có thể hay không sống lâu trăm tuổi, không bệnh không ưu phiền."

"Hoa Nhi tự nhiên sẽ sống lâu trăm tuổi."

Đôi mắt Tần Nghiêu Huyền buồn bã, thanh âm thâm trầm như uy hiếp.

Tiền tài, phúc đức và tai họa. Lão đạo cũng biết chính mình không nên nói lời không may mắn, nhưng lông mày nhíu chặt, thấp giọng nói: "Sống lâu trăm tuổi, lời này của cô nương thật sự thú vị. Thân thể ngươi suy yếu đã lâu, tay lại càng khó đoán. Xin hỏi bát tự lúc sinh ra?"

Đào Hoa cũng không biết bát tự sinh thần của chính mình, nhưng Tần Nghiêu Huyền lại buột miệng thốt ra, "Ngươi cần phải xem cho tốt."

"Kỳ quái thay."

Lão đạo mắt mù không chỉ không nhìn biết được ánh mắt đầy âm lệ của Tần Nghiêu Huyền, trên người hắn từng trận lạnh lẽo phát hiện không nói, tính nửa ngày, thậm chí lấy ra la bàn bát quái. Đào Hoa đều sốt ruột, hắn mới lải nha lải nhải niệm: "Cô nương này số mệnh quái dị, vốn là yểu mệnh mà chết, không có khả năng sống quá trăng tròn, sao lớn lên được như vậy? Chuyện này căn bản là trái ngược luật trời... Nếu không phải người bên cạnh là thiên tử nên vận phúc gia tăng về sau... Nhưng cũng..."

Lão đạo càng tính càng hoảng, thế nhưng phun ra một ngụm máu, vội vàng thu dọn quán nói: "Không tính không tính! Ngươi đây là yêu vật quấn thân, lệ quỷ lấy mạng! Ngọc hoàng thượng đế, đệ tử đều không cố ý mạo phạm!"

"Lão đạo sĩ, khoan đi đã!"

Tiền còn chưa trả đâu! Đào Hoa thấy bộ dáng hắn hoảng sợ, chỉ cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu .

Vì cái gì tiên đoán cho Viện phi là vận may vào đầu, nàng lại là người... người chết yểu?

Chính mình không phải đã chết sớm sao? Vì mà mình còn tồn tại! Còn sống đến hai đời!

"Chớ nghe hắn bậy bạ. Làm nàng hoảng sợ, rồi lừa nàng mua bảo bối của hắn thôi."

Tần Nghiêu Huyền đem Đào Hoa ôm trong lòng ngực, cũng không màng trước mắt bao người, gắt gao ôm lấy trấn an: "Bọn giang hồ bịp bợm thôi, ánh mắt không biết như thế, chỉ vì muốn có tiền mà cái gì cũng, cô liền phái người đem hắn ép vào tù lao ."

Đào Hoa vẫn đắm chìm trong lời nói của lão đạo sĩ, đầu vai không khỏi co rúm lại. Chính mình không thể hiểu được trọng sinh, thật sự là quá mức quái dị.

"Ta... Ta sợ hãi..." Đào Hoa nắm chặt tay Tần Nghiêu Huyền , xác định là thật, có máu có thịt, mà không phải thứ gì đó mơ hồ, càng không phải là quỷ ma.

"Chỉ là giang hồ hành nghề lừa lọc thôi. Đào Hoa muội muội bộ dáng tự nhiên xinh đẹp như vậy, mới làm hắn dọa ngươi."

Thấy sắc mặt Tần Nghiêu Huyền biến đổi, Lục Ninh Nhã chạy nhanh tới tiến lên trấn an, chỉ vào 3 đồng tiền đào hạch nói: "Chỉ nói như vậy mà liền muốn 3 lượng bạc! Càng không phải là kẻ lừa đảo sao?"

Thế nhưng muốn ba lượng bạc!

Đào Hoa lúc này mới gật gật đầu, chỉ cảm thấy kẻ lừa đảo này thủ đoạn thực sự dọa người, làm nàng còn tưởng rằng là cao nhân đắc đạo .

"Chủ tử, đều vì chuyện này có chút mệt, đi đến cơm trưa đi."

Một bên tùy tùng chạy nhanh đến bẩm: "Cẩm Tiên Lâu của Giang thành là nơi nổi tiếng có thức ăn ngon, tất nhiên điểm tâm cũng mới lạ không kém, có mùi vị khác nhau. Đã bày ra sẵn chờ ngài cùng nương nương ngồi vào bàn."

Đào Hoa cảm giác bụng trống trơn, rũ đầu, để Tần Nghiêu Huyền dắt tay nàng đi Cẩm Tiên Lâu .

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

------------------

Sorry mấy cô nàng xinh đẹp theo dõi bộ này. Ta nói mỗi ngay đều có nhưng nay ta có rất nhiều bài kiểm tra nên không kịp up truyện. Mong mọi người thông cảm.

#L🍀

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...