Chương 2: Kiếp trước kiếp này tràn ngập nguy cơ

Edit: Phương

Beta: Su

Tất nhiên, Tần Ngiêu Huyền không có điên, trời còn chưa sáng hắn đã xuống long sàng rửa mặt thay quần áo.

Cho dù lăn lộn nhiều lần, tàn nhẫn như thế nào, hắn vẫn sẽ không để cho quốc sự chậm trễ. Tuy rằng hắn vừa thủ đoạn vừa hoang dâm đến cực đỉnh nhưng lại là một vị đế vương cần cù và thật thà.

Đào Hoa nhắm mắt lại, hô hấp nhẹ nhàng, ấn chăn gấm trong tay một lần lại một lần. Nàng thật sự rất sợ nam nhân này, mười năm bị hắn cầm tù ở đời trước đã khiến nàng sợ hãi đến khắc cốt ghi tâm. Mỗi một ánh mắt của hắn, mỗi một lần hắn tức giận đều là vực sâu nhục nhã vạn kiếp bất phục mà nàng phải chịu.

"Để cho nàng ấy ngủ đi."

Ba chữ lọt vào tai khiến cho Đào Hoa sợ đến run rẩy, cho đến khi bước chân trầm ổn, hữu lực của Tần Nghiêu Huyền hoàn toàn đi xa, nàng mới chậm rãi nhắm mắt lại.

Đào Hoa phá lệ ngủ một giấc thật sảng khoái trên long sàng, tính nhân một giấc ngủ ngon để thả lỏng thân thể cùng tiếp thêm sức lực. Sau đó, nàng được thị nữ sai vặt đưa về Kim Ti Uyển, lúc mới bước vào điện thì đã bị một thị nữ lập tức nhào lên, vừa khóc thút thít vừa nói: "Công chúa, người đã trở lại! Đêm hôm qua nô tỳ thật sợ hãi!"

Nữ hài trước mặt so với chính nàng lớn hơn một tuổi, đã từng là một tiểu thư quý tộc Đại Diễn. Nàng ta khóc lóc nỉ non, không kiều mà mị, nghe như đã chịu ủy khuất to lớn nào đó, khiến người khác nhìn thôi cũng thấy đau lòng.

"Đừng gọi ta là công chúa nữa!"

Đào Hoa nhớ đến hành động của Tra Duyệt ở kiếp trước mà trong lòng liền cảm thấy phản cảm. Bên ngoài mặt thì quan tâm lo lắng muốn giúp nàng, nhưng kì thật lại muốn lợi dùng nàng lợi dụng thương đau của nàng, mượn cớ dâng nàng cho vị vương gia kia.

Kiếp trước, khi Đào Hoa bị Tần Nghiêu Huyền ngược đến thương tích đầy mình, vị Vương gia kia đều vụng trộm đến quan tâm, thường xuyên qua lại với thị nữ Tra Duyệt bên người nàng. Bởi vì lúc ấy so với Đại Diễn, nô tì Ngạo Quốc tự do hơn rất nhiều, Tra Duyệt liền trở thành vương phi, bỏ nàng mà rời đi chốn ngục tù này. Nàng ta khiến cho nàng bị lẻ loi tại chốn thâm cung, ngày ngày phải đối mặt với Tần Nghiêu Huyền âm tình bất định, còn nàng lại ngây ngốc mà cảm than rằng rốt cuộc, Tra Duyệt đã tìm được một mói lương duyên tốt.

Nghĩ lại, nàng cảm thấy kiếp trước bản thân thật ngu ngốc, bị người khác trăm phương tính kế, lợi dụng cùng làm nhục mà vẫn mỉm cười cảm tạ bọn chúng.

Lúc mới bước chân đến Ngạo Quốc, trở thành phi tử của Tần Nghiêu Huyền, nàng còn tự cho mình là công chúa Đại Diễn, thật giống như vịt chết còn mạnh mỏ làm người khác thêm phiền.

Đào Hoa tỏ ý muốn Tra Duyệt tránh ra, xoay người ý bảo còn thị nữ ở phía sau rồi mới đi vào trong các.

Ánh mắt quét khắp phòng, đều là cách bố trí tục tằng của Đại Diễn. Từ một căn phòng trang nhã đang êm đẹp lại trở thành nơi treo đầy da thú, xác thú hỗn loạn. Lúc nàng mới vào cung, Tần Nghiêu Huyền ban thưởng trăm điếu chăn gấm, tất cả đều bị ném sang một bên, mấy tấm da thú được sử dụng làm chăn trông quái dị cực kỳ.

Sau khi tắm gội xong, Tra Duyệt mang tới quần áo Đại Diễn khiến Đào Hoaa càng thêm bất mãn. Kiếp trước bởi vì nàng vẫn luôn cường điệu thân phận công chúa Đại Diễn của mình mà dẫn đến nhiều nét bất đồng so với nữ nhân Ngạo Quốc, ở những trường hợp tiếp đãi đặc thù, tiếng đàn của nàng vừa không hợp hoàn cảnh cũng không xuất sắc, càng khiến nàng như một kẻ điên tự cao tự đại, không nói đến việc bị mọi người trong hậu cung xa lánh, cũng chưa nói đến nhiều lần còn chọc Tần Nghiêu Huyền phiền chán không thôi.

Phải chịu qua từng cơn roi, trải qua đủ loại hình phạt, Tần Nghiêu Huyền cũng không cho nàng mang quần áo, áo lụa thiến sắc dán lên người làm bộ dáng nàng thêm dâm đãng cực kỳ, tựa như kỹ nữ thấp kém ngày đêm chờ người tới lâm hạnh.

Nhớ đến ác mộng về người nọ mà Đào Hoa không ngừng phát run, cơn đau đớn phảng phất ở dưới thân như nhắc nhở nàng mười năm địa ngục trước kia, rằng chính mình đã bị Tần Nghiêu Huyền làm nhục như thế nào, ngày đêm bị hắn thọc vào rút ra không ngừng, bị hắn bức thành dâm oa, đãng phụ không biết liêm sỉ.

Tất cả vẫn còn tốt, hết thảy đều còn sớm.

Đào Hoa nhìn bóng dáng kiều mị phản chiếu trên mặt nước. Thân mình trắng nõn như tuyết đầu mùa, hoàn toàn không giống với nữ tử Đại Diễn rắn chắc, thô tráng, mà ngược lại càng giống với nữ tử Giang Nam yêu kiều, tinh tế. Một mái tóc đen, bóng mượt, che đậy bộ ngực phấn nộn hơi gồ lên, phía trước là hai viên nhụy hồng, dưới thân càng là một mảnh trơn bóng, chọc lòng người thổn thức.

Đào Hoa lại gần thêm một chút, liền thấy khuôn mặt ngây ngô của chính mình hiện ra, nét mặt như chưa trải qua bất cứ cuộc mây mưa nào, cùng sự thanh thuần như ngọc, mọi hành động của nàng đều toát lên vẻ xinh đẹp cùng quyến rũ.

Tần Nghiêu Huyền, thứ hắn muốn chính là khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành, khuôn mặt trời đất tạo thành này sao?

Hẳn là không phải, bởi lẽ đời trước không phải nàng chưa từng nếm qua tư vị tự hủy đi dung mạo, cuối cùng cũng được Tần Nghiêu Huyền dùng biết bao linh đan diệu dược cứu trở về, rồi lại chính tay hắn đem thân thể nàng tàn phá, dẫm đạp.

Chậm rãi nhắm mắt lại, Đào Hoa vỗ khuôn mặt của chính mình, thầm nhắc nhở bản thân rằng nếu được trong sinh một lần này, tất nhiên nàng sẽ không dẫm lên vết xe đổ của kiếp trước.

"Công chúa, người sẽ mặc bộ nào? Là trường bào da hổ hay áo khoác da sói?" Đào Hoa xua tay tỏ ý cự tuyệt, nhìn về phía tủ quần áo, rút ra một bộ váy lụa hồng nhạt trong số hàng trăm bộ quần áo do Tần Nghiêu Huyền ban thưởng.

Tra Duyệt bối rối: "Công chúa, sao người có thể mặc loại quần áo của Ngạo Quốc! Người đường đường chính chính là công chúa của Đại Diễn, sao có thể giống như nữ tử ở Ngạo Quốc, lộ vai lộ ngực, thật không biết xấu hổ!"

Sự thật không phải đồi phong bại tục như lời nói của Tra Duyệt, tuy rằng quần áo Ngạo Quốc dành cho nữ tử yêu kiều, tinh tế nhưng áo quần Đại Diễn phù hợp với tình hình chiến sự của quốc gia.

Nhưng những bộ y phục da thú đó lại càng thêm thuận tiện cho việc hành hoan.

"Ta đã có suy nghĩ cả rồi, trên người ta có vết thương."

Đào Hoa chậm rãi mặc váy lụa, trong gương hiện lên tiểu mỹ nhân mắt ngọc mày ngài, môi đỏ nhẹ nhàng, châu thoa lay động, linh khí bức người.

Bản thân nàng đã thật sự trở lại năm tháng đó, ngay cả hương hoa đào thanh nhã vẫn còn thoang thoảng trên người.

"Vậy người nên phối với đầu sói này đi ạ. Nơi này không giống như ở Đại Diễn chúng ta, công chúa luôn nó mang theo mình như vật tùy thân, người còn sợ nô tì giữ sẽ không cẩn thận làm mất."

Đào Hoa nhìn ngọc bội hình đầu sói màu đen, được tạo ra bởi thủ pháp thô ráp, dữ tợn làm cho người khác dễ dàng sợ hãi. Đây cũng chính là lễ vật mà phụ hoàng cùng hoàng huynh của nàng đưa cho trước khi thành thân, nói là đồ vật duy nhất mà vị mẫu thân số khổ của nàng để lại.Đào Hoa cầm lấy mà lòng bàn tay đều phát run.

Kiếp trước nàng xem vật này như bảo bối, đem nó như lá bùa hộ mệnh, ngày đêm đều mang bên người. Đến mức đã không ít lần bị Tần Nghiêu Huyền ra lệnh thu hồi nhưng nàng không đồng ý. Cho đến khi đồ vật dài bằng nắm tay này bị Tần Nghiêu Huyền dùng để dâm loạn nàng, từ đầu, bộ ngực, yết hầu, thậm chí còn nhét nó vào trong tiểu huyệt, khiến nàng chảy máu đầm đìa đến bảy ngày sau mới có thể dừng lại, phải dựa vào từng bát thuốc để cầm hơi, suýt nữa mất mạng xuống cửu tuyền. Đào Hoa nhớ rõ bản thân lúc đó từng nằm trên mặt đất khóc thét cầu xin hắn giết chết nàng để nàng được thống khoái, nhưng sao Tần Nghiêu Huyền có thể đáp ứng đây.

Quả thật rất đáng sợ. Tay chân Đào Hoa nhũn ra, ngọc bội hình đầu sói trên tay nàng rơi xuống mặt đất phát ra tiếng vỡ lạch cạch, thế nhưng bên trong là một khối bạch ngọc khác.

Tra Duyệt trong đang đăm chiêu chợt khiếp sợ, Đào Hoa lại mở miệng phân phó: "Đưa đến đây cho ta."

Một khối ngọc tinh xảo, giống như đầu sói, tựa như đã được dùng qua.

Đào Hoa im lặng mà đặt nó vào trong hộp của mình, nhìn chằm chằm Tra Duyệt không ngừng run rẩy mà ý nghĩ bay xa.

Có nên lập tức bắt Tra Duyệt lại để xử lí nàng ta hay không đây?

Nhưng hiện tại, Tra Duyệt vẫn chưa làm ra việc gì quá phận, không có nàng ta, nàng lại không còn ai nương tựa trong hoàng cung này.

Nhưng rốt cuộc nàng là ai, thân thế nàng như nào, Tra Duyệt mới là con đường duy nhất liên quan đến nàng và phụ hoàng của nàng, nàng ta cũng là người mà bọn họ an bài bên cạnh nàng để giám sát, nên tạm thời phải giữ nàng ta lại.

Như vậy, bây giờ nàng chỉ phải gặp chiêu nào liền tiếp chiêu đó. Vị chủ tử bị nô tì dẫm đạp để đi lên, tất cả chỉ có trong kiếp trước của nàng mà thôi.

Đào Hoa nở nụ cười nhạt, giọng điệu quan tâm nói với Tra Duyệt: "Mới đó mà đã đến giờ dùng ngọ thiện, Duyệt Nhi có muốn dùng với ta? Ngươi cùng ta là những người tha hương, điều tốt nhất bây giờ là nên bảo trọng thân mình."

Tra Duyệt nghe xong, nhìn thấy Đào Hoa đắn đo vì thân thể nàng, trong trực giác thầm trào phúng Đào Hoa quả là một nữ hài ngu xuẩn, cười tủm tỉm: "Tất nhiên, mời công chúa di giá, hai ta sẽ cùng nhau dùng cơm."

Tuy nói như thế, nhưng việc chia thức ăn vẫn do Tra Duyệt làm, chờ đến khi ngự trù đưa nước đường đến, Đào Hoa đã ăn không ít.

"Công chúa, buổi chiều hôm nay, ở Tình Hoa viên."

Tra Duyệt tất nhiên không muốn ăn cơm thừa của Đào Hoa, trong lòng nàng ta vẫn còn tâm tâm niệm niệm vị Vương gia kia, tới gần Đào Hoa nhỏ giọng nhắc nhở: "Người phải nắm chắc cơ hội này! Bệ hạ đối với người như thế này khẳng định về sau này sẽ càng thêm quá phận, lúc này người còn không tìm cách trốn đi thì sau này gian nguy ra sao sẽ rất khó đoán a!"

Tay cầm ly trà của Đào Hoa khẽ run. A, nàng nhớ khi tiên đế băng hà, lúc tang lễ được cử hành xong, những cung tần, phi tử của hoàng đế đều sẽ bị tống cổ ra khỏi cung. Một cơ hội tốt như vậy tất nhiên kiếp trước Đào Hoa sẽ không buông tha, nàng mặc đồ tang trà trộn vào đám người để gặp vị Vương gia kia, muốn hắn giúp đỡ mình với ý đồ muốn lẫn vào các vị phi tử của tiên đế để ra khỏi cung.

Sau đó lúc hai người nói nhỏ ở Tình hoa viên liền bị Tần Nghiêu Huyền vừa lúc bắt gặp. Đừng nói là thoát khỏi hoàng cung này, ngay cả đôi chân này của nàng đều bị xích sắt trói chặt, ngay cả bước một bước cũng khó khăn.

Lúc sau lại như thế nào đây? Tất nhiên phải đón nhận một phen dâm loạn của Tần Nghiêu Huyền, xích sắt trói chặt tứ chi nàng, trông nàng thật thảm hại như một tù nhân của hắn.

Sau khi vị Vương gia kia biết liền đau lòng không thôi, đưa đến một đống dược liệu quý giá bồi bổ, nhưng sau cùng, phần lớn đều rót vào bụng Tra Duyệt.

"Công chúa, công chúa, người ngàn vạn lần không được cảm thấy sợ hãi"

Đào Hoa mở mắt ra thấy Tra Duyệt nôn nóng trước mặt mình, giống như nếu không đáp ứng nàng ta sẽ ăn luôn nàng.

Hai mắt Đào Hoa tối sầm lại. Kiếp trước, vì sao Tần Nghiêu Huyền lại đột nhiên xuất hiện? Hắn bận trăm công nghìn việc như vậy, thật không phải vừa khéo mà trùng hợp như thế mà bắt gặp...

Việc này có phải hay không cùng Tra Duyệt có liên hệ?

Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đy nả ><

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...