Edit: Phương
Beta: Minh
Đại sảnh Cẩm Tiên Lâu rộng rãi, ở giữa là nơi cho thuyết thư tiên sinh, sân khấu cho gánh hát tấu nhạc.
Ở nhã gian có tầm nhìn tốt nhất, Đào Hoa duỗi đầu nghe tiên sinh dưới đài nói về truyền thuyết kỳ quái hoặc một ít kỳ văn dị sự ở trong thiên hạ. Tần Nghiêu Huyền liên tục đút điểm tâm cho nàng, cuối cùng nàng cũng không chút để ý mà ngậm trong miệng, lúc nuốt xuống do không tập trung nên bị nghẹn ở yết hầu, đấm ngực dậm chân một lát mới vơi bớt cơn nghẹn.
"Không được nhìn nữa"
Tần Nghiêu Huyền lạnh mặt kéo nàng đến vị trí bên cạnh người mình, ánh mắt ý bảo tùy tùng kéo màn che xuống, đôi tay hắn đạt ở sau lưng nàng dùng ít sức: "Dùng xong cơm trưa lại xem tiếp, nếu không, trẫm sẽ bịt mắt nàng lại"
"Đừng, thần thiếp không nhìn nữa"
Sau khi cắn miếng thịt viên hắn đút, nhưng lại cảm thấy món ngon mỹ vị nhạt như nước ốc. Trong đầu nàng vẫn còn đang suy nghĩ đến lời nói của vị đạo sĩ bịp bợm lúc nãy. Nói cái gì mà không tốt, nghịch thiên sửa mệnh, khiến nàng kinh hãi không thôi. Thân thể gầy yếu này của nàng, có liên quan đến chuyện yểu mệnh sao? Phát bệnh một cách kỳ lạ, còn phương thuốc cổ quái kia mỗi ngày đều phải dùng một lần.
"Bệ hạ, sao người lại có thể biết được sinh thần của thần thiếp?"
Tần Nghiêu Huyền đang uống trà chợt khựng lại, âm thanh có chút hòa hoãn: "Lúc nghênh nàng về cung trẫm liền biết"
Nghênh thú nàng sao?
Đào Hoa bất đắc dĩ cười khổ. Thời điểm hắn xuất binh tiếp cận với ý đồ muốn tấn công Đại Diễn, thần thái hắn sáng láng, khi đem binh lính tiến vào hoàng cung, lưỡi kiếm hắn không ngần ngại chỉ thẳng vào nàng. Nếu không đi cùng hắn, hắn sẽ chém đầu phụ hoàng nàng xuống.
Khi đó, ngay cả áo cưới cũng được tròng lên vội vã trên người nàng, Đào Hoa khóc không thành tiếng, bị trói mang vào trong xe, khóc mệt liền xỉu đi, lúc nàng tỉnh lại thì đã đến Kim Ti Uyển.
Không có hồng trang nghìn dặm, không có giờ lành để cử hành, càng không có bái thiên địa, tất cả chỉ là nàng bị hắn phủ một chiếc khăn hỉ ôm chặt vào ngực, sau đó liền trở thành một quý phi của hắn. Đây cũng coi là nghênh thú sao?
"Thiếp thân đã ăn no, xin cáo lui trước"
Lúc này, Lục Ninh Nhã lau lau khóe miệng, nở nụ cười rồi đem tùy tùng rời khỏi nhã gian. Dưới lầu đã thay người thuyết thư mới, Đào Hoa cũng muốn đứng lên nhưng lại bị Tần Nghiêu Huyền kéo xuống.
Trong phòng lúc này chỉ còn mình hắn và nàng, Đào Hoa cảm thấy có chút không ổn.
"Lại thất thần"
Tần Nghiêu Huyền nâng nhẹ cằm lên, nét sầu bị tràn ngập giữa lông mày: "Trẫm lại tưởng hôm nay mang Hoa Nhi đi dạo chắc sẽ khiến nàng vui vẻ. Thế nhưng bây giờ thấy bộ dạng của nàng, thì không bằng lúc trước để nàng ngồi ngốc trong quán, để trẫm đi giải quyết xong chuyện sông Trường Minh rồi có thể hồi cung"
Đào Hoa vội vàng lắc đầu: "Đừng! Hoa Nhi chỉ đơn thuần là tiết trời mùa xuân nên cảm thấy buồn ngủ thôi, rời thuyền không lâu nhưng còn chưa phục hồi lại tinh thần! Thần thiếp tuyệt đối không cảm thấy không vui! Hoa nhi còn muốn nghe thuyết thư!"
Nàng thuận thế ngồi vào lồng ngực Tần Nghiêu Huyền, đưa tay ôm lấy hắn, gương mặt mềm mại cọ vào người hắn mà nói: "Nghiêu Huyền, hay là chúng ta cùng nhau đi xuống đó để nghe thuyết thư đi! Phía dưới có nhiều người khiến Hoa Nhi nghe một mình sẽ sợ hãi"
"Lớn như vậy rồi mà còn sợ người lạ sao?"
Có ôn hương nhuyễn ngọc ở trong ngực mình tinh tế thì thầm, Tần Nghiêu Huyền lúc này đã bị bộ dạng lấy lòng của nàng xoa dịu, đôi tay xoa nhẹ đỉnh đầu nàng: "Buổi chiều trẫm có chút chuyện quan trọng phải làm, nếu Hoa Nhi muốn nghe, trẫm sẽ cho người mị thuyết thư tiên sinh tốt nhất đến đây kể chuyện cho mình nàng nghe, được không? Nếu thấy mệt mỏi, thì hãy nghỉ ngơi một chút, đêm nay phòng bếp Cẩm Tiên Lâu do tám đầu bếp lừng danh tiếp quản, nên có thể sẵn sàng phục vụ việc ăn uống của nàng bất cứ lúc nào"
"Thật tốt!"
Đào Hoa ngẩng đầu, nhẹ nhàng mổ lên cánh môi mỏng của hắn: "Bệ hạ thật là tốt!"
Giống như khi nàng ngoan ngoãn không chọc giận hắn, hắn sẽ thật sự không đánh hay cầm tù nàng. Tần Nghiêu Huyền vừa xuất tay chính là kỹ xảo diễn xuất của đế vương, vừa xa xỉ lại vừa bá đạo săn sóc, khó trách có thể làm cho nữ nhân thiên hạ động tâm.
"Uống chén canh này xong thì mới được đến khách phòng"
Tần Nghiêu Huyền bị nàng hôn nhẹ cánh môi chỉ biết lắc đầu mà không biết như thế nào: "Hoa Nhi đã thay đổi rồi"
Đào Hoa không biết chính mình rốt cuộc đã thay đổi ở điểm nào, nhưng Tần Nghiêu Huyền lại là người mà nàng ngày càng không thể nắm bắt.
Phòng khách tốt nhất Cẩm Tiên Lâu được trang trí thanh nhã vô cùng, Phật hương thoang thoảng khắp phòng. Trên tiểu án được chuẩn bị sẵn nước trà cùng chiết mộc, phía sau bức rèm đặt chiếc giường trải sẵn chăn lông cừu cùng gối mềm.
"Nô tỳ tên là Tiếu Hoàn, có nhiệm vụ là canh của cho nương nương, nếu có chuyện việc gì xin người hãy nói cho nô tỳ"
Sau khi pha trà và dọn điểm tâm tươm tất, Tiếu Hoàn mới cung kính lui ra. Đào Hoa không thể không cảm thán diễn xuất của Tần Nghiêu Huyền thật xa xỉ, Long Tĩnh tiến cống, bánh đào hoa. Ngay cả đến cung nữ, cũng phải là nữ quan từng ở bên cạnh hầu hạ hắn.
"Có thể là thuyết thư giúp Qúy phi nương nương giải buồn, thật là vinh hạnh cho tại hạ"
Ngoài dự đoán của nàng, vậy mà vị thuyết thư tiên sinh cho nàng lại là một nam tử trẻ tuổi với thanh âm trong sáng. Đào Hoa tò mò ngước mắt lên, người nọ lại đến vén rèm châu lên, làm hiện lên một thân ảnh bạch y tiêu sái bất phàm.
"Ngươi là?"
"Tại hạ tên là Giản Sơ " Nam tử ngẩng đầu lên, lộ ra một đôi phượng nhãn câu nhân vũ mị, khuôn mặt tuấn tú so với nữ nhân lại tinh xảo hơn một phần, nét anh khí xuất trần, bên hông đeo một khối bạch ngọc bình thường.
Đào Hoa bị hắn nhìn xem chằm chằm, giống như đang liếc mắt đưa tình, nàng vộ vàng gạt qua một bên rồi quái dị hỏi: "Tiên sinh nhìn tài hoa hơn người, sao không có chí thi đậu công danh, mà lại trở thành một thuyết thư làm gì?"
"Tất nhiên là muốn có một cuộc sống nhàn hạ."
Giản Sơ lui về phía bên ngoài rèm, kiểm tra một lát mới cười nói: "Hôm nay tiểu dân muốn đến thưởng thức tay nghề của tám đại đầu bếp nên mới xuống núi. Vừa vặn bắt gặp lão bản đang tìm người đến hầu hạ quý nhân, sợ sẽ có người thô bỉ đến xâm phạm bậc bề trên, làm người thấy kinh hách, nên lão bản liền năn nỉ thảo dân đến giúp người giải buồn. Nương nương muốn nghe chuyện nào đây?"
"Xuống núi sao?"
Đào Hoa đối với khí chất không giống người bình thường của người trước mặt tò mò cực kỳ. Tưởng tượng một thuyết thư sinh tất nhiên sẽ hiểu biết chuyện của giang hồ, nàng liền mở miệng hỏi: "Ta nghe nói ở Giang thành có Vân du thần y, y thuật cao siêu chuyên trị tâm bệnh, ngươi có từng nghe nói qua?"
"Úc?" Giản Sơ Bá mở ra quạt xếp rồi nói: "Nương nương nghe được tin này từ đâu?"
"Từ một thái y ở trong cung"
Thấy hắn giống như có tin tức, Đào Hoa liền nhanh nhẹn vén rèm châu lên, ngồi vào tiểu án trước mặt hắn mà nghiêm túc khẩn cầu: "Ta muốn tìm vị thần y kia để xin phương pháp trị bệnh, cho nên mới đặc biệt lặn lội đường xá xa xôi để đến Giang thành"
Giản Sơ cười ha hả một tiếng: "Thật là thành tâm thì sẽ linh nghiệm. Thật là xảo ngộ, nương nương, người mà người đang muốn tìm chính là tại hạ. Không dám xưng thần y, chỉ là tại hạ ở trên núi nhàm chán, ngẫu nhiên liền muốn ra tay trị bệnh cho người khác mà thôi"
Ai?
Đào Hoa ngay lập tức sửng sốt, chỉ thấy Giản Sơ đem quạt giấy thu hồi, lấy bọc tùy thân của mình rồi mở ra, vậy mà tất cả đồ vật trong đó đều là dụng cụ hành nghề của đại phu.
Để tay hắn thăm dò mạch tượng của chính mình, Đào Hoa liền ngủi được một cỗ hương dược liệu nhàn nhạt. Chỉ có người quanh năm suốt tháng tiếp xúc với dược liệu mới có mùi hương độc đáo như này, dù cho người bỗ thuốc ở Thái Y Viện cũng khó có được như vậy.
"Đại phu, thân thể ta thế nào?"
Thấy nét mặt Giản Sơ đang mang theo ý cười sau đó bỗng trở nên nghiêm túc, tâm Đào Hoa lại căng thẳng khẩn trương cực kỳ.
"Nương nương do thâu hoan quá mức lâu ngày sinh ra tật, thân thể lại gầy yếu bất kham. Nói thật lòng thì thật khó nghe, nhưng thứ cho tại hạ nói thẳng, mạch tượng của nương nương hỗn loạn suy yếu, hẳn là do độc gây ra"
Độc sao?
Đào Hoa trừng lớn mắt, hỏi: "Chính ta cũng chưa bao giờ phát bệnh do độc, nhiều lắm...nhiều lắm..."
Nhớ đến khi bệnh phát tác, thái độ nàng bỗng trở nên túng quẫn, Đào Hoa không dám nói rõ.
"Nói đến cũng thật lạ kỳ, độc này hẳn đã theo nương nương một thời gian dài, theo lý mà nói đã từ lâu hút sạch sự sống của người như tằm ăn dâu, một chút cũng không còn. Nhưng hiện tại, người lại có thể còn sống, chẳng lẽ trên đời này thật sự có linh đan diệu dược hay tiên nhân cứu tế sao?"
Giản Sơ dùng tay khác thăm dò nàng, khiến nàng sợ hãi không thôi: "Nương nương đã dừng thuốc mấy ngày rồi? Chiếu với tình hình của người, chỉ còn mấy canh giờ nữa thôi là chất độc sẽ phát tác, nếu có thể đem thuốc uống vào nhanh một chút mới tốt"
"Nếu ta không uống thuốc thì sao?"
Giấu bệnh sợ thầy không phải là biện pháp tốt ngay lúc này, Đào Hoa lấy hết can đảm nói: "Lần trước lúc ta phát bệnh, thánh thượng giao hợp cùng ta thì bệnh mới hết cơn"
"Khó trách"
Giản Sơ thu hồi tay, sau khi viết xuống một phương thuốc mới tấm tắc thở dài: "Âm dương giao hợp chính là việc thiện, không ngừng bổ sung cho nhau. Thánh thượng là long thể thiên tử, chắc đã dùng long tinh thuần dương của mình cấp cho nương nương, giúp nương nương áp độc chứng xuống"
Sao...sao có thể như thế này?
Đào Hoa dốt đặc cám mai khi nói về y lý, đối với việc kiếp số hư ảo nàng càng không có chút hiểu biết nào.
Nàng cuối cùng cũng chỉ là một phàm phu tục tử mà thôi.
Khó trách mỗi lần phát bệnh, Tần Nghiêu Huyền sẽ ôm nàng hoan ái. Thì ra không phải là thưởng thức bộ dáng thống khổ của nàng. Đào Hoa còn cho rằng mỗi khi phát bệnh hắn sẽ làm nàng một cách hung ác, chỉ đơn giản là do tính tình hung tàn của hắn...
"Đây cũng không phải là kế sách lâu dài. Thánh thượng là thanh niên trai tráng, long thể an khang, nhưng cuối cùng sẽ không chống đỡ được độc trong người nương nương, thân thể sẽ dần hư nhược, đối với cả hai bên đều có hại."
Sau khi Giản Sơ nói xong cũng không viết tiếp mà hắn liền trực tiếp khai châm, nói: "Bây giờ tại hạ sẽ giúp nương nương lấy máu độc ra, đây cũng là phương pháp để thải độc tố ra bên ngoài"
Thần y quả nhiên có cách làm việc không bình thường.
Ngân châm trát vào cánh tay khiến Đào Hoa đau đớn vô cùng, Giản Sơ xoa máu tràn ra, nàng cẩm giác được một cỗ kỳ quái theo tay hắn mà thấm vào da thịt nàng, sau đó hắn đem một cung trà đến rồi cắt một đường trên ngón út của nàng.
Tia máu đen nhánh như một sợi dây nhỏ, chỉ tràn ra một nửa nhưng rốt cuộc vẫn không chảy xuống. Đào Hoa lúc trước còn bán tín bán nghi nhưng lúc này đã thực sự tin tưởng, thật sự trong người nàng có độc.
Giản Sơ khẩn trương, lấy băng gạc băng bó cho nàng rồi nói: "Thứ cho nội lực tại hạ thấp kém, tập võ chỉ nghỉ đến y kinh cùng thảo dược, chỉ có thể bức ra một chút máu độc"
"Đa tạ đại phu."
Cánh tay được châm càng nhiều thì sau cơn đau đớn lại có càng nhiều cảm giác vui sướng, Đào Hoa cảm thấy thật thần kì
"Nếu có thể tìm ra được cách thải hết độc thì thật là một phương pháp tốt."
Giản Sơn đem ngân châm rút ra, sau đó mới nói: "Cùng người khác giao hợp không phải là một cách hay, chỉ là trị ngọn không trị gốc, việc này khiến cho lần phát bệnh tiếp theo ngày càng trầm trọng, làm cho chứng bệnh ngày càng diễn biến phức tạp. Nếu nương nương có thể chịu đựng được thì hãy cố chịu đựng, còn không mới có thể dùng biện pháp này để cưỡng chế."
Giản Sơ đưa phương thuốc đã viết sẵn dâng lên cho Đào Hoa, nói: "Trong đây có một số loại dược liệu khó tìm, tại hạ sẽ cố gắng lên núi tìm kiếm, thỉnh nương nương cho tại hạ thời gian hai ngày, tại hạ sẽ nghiên cứu tốt về chứng độc này. Đến lúc đó, tại hạ sẽ ở phòng này, Cẩm Tiên Lâu chờ nương nương"
Thấy hắn vội vàng thu thập đồ đạc rời đi, bộ dáng cấp tốc, Đào Hoa nhỏ giọng hỏi: "Tại sao đại phu lại đặc biệt để bụng chuyện của ta như thế?"
"Y gả nhân tâm, người hành y không thể thấy chết mà không cứu."
Giản Sơ xoay người lại, nụ cười chân thành tha thiết: "Càng không cần để cập đến đương kim thánh thượng. Đây là do thảo dân muốn vì quốc gia mà tận tâm tận lực, thiên tử an khang thì thiên hạ mới sống trong thái bình, Trị hết cho nương nương cũng là giúp cho thánh thượng phân ưu đôi phần. Nếu long thể thánh thượng mắc bệnh nhẹ, chẳng lẽ bá tánh có thể sống tốt sao? Đến lúc đó tại hạ cũng không thể sống cuộc sống an lành mà chỉ có thể ngày đêm đào cỏ cho qua cơn đói."
Sau khi Giản Sơ làm lễ cáo từ, trong phòng chỉ còn lại Đào Hoa đang suy nghĩ không ngừng.
Tần Nghiêu Huyền là hoàng đế Ngạo Quốc, là người sau này có thể thống nhất dân chúng tứ phương. Sự sinh tồn của quốc gia hòa vào cùng nhịp thở của hắn. Nếu hắn đi một cước sai lệch sẽ khiến cho thế sự thay đổi.
Nếu hắn có mệnh hệ gì, việc núi rung sông chuyển là việc chắc chắn sẽ xảy ra.
Nghĩ đến thế, kiếp trước, khi lũ sông Trường Minh dâng lên khiến dân chúng thương vong nhiều vô số kể, Giang thành bị bao phủ, chỉ thiếu nỗi Tần Nghiêu Huyền chưa tự mình xuất cung để khảo sát.
Hắn cuối cùng cũng không xuất cung, chẳng lẽ bởi vì chính nàng không có dược sao? Hắn là sợ để nàng lưu lại trong cung ngày đêm bị sự đau đớn dày vò không ngừng sao?
"Không thể nào, ta đây không phải là sắc đẹp khuynh thành hay yêu nữ hoặc quân, là đầu sỏ làm hại bá tánh lầm than."
Đào Hoa càng nghĩ càng sợ, cứ liên tục uống trà, một chén lại một chén, nhưng vẫn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Không được, mặc kệ Tần Nghiêu Huyền có tư tưởng đó hay không, nếu Giản Sơ đã nói có khả năng ảnh hưởng đến long thể của hắn, vậy thì nàng không thể cùng hắn hoan ái nữa!
"Ồ...."
Sau khi uống cạn một bình trà , Đào Hoa mới phát giác ra điểm kỳ lạ. Nơi kim vừa mới ghim nơi cánh tay dần dần đau đớn quen thuộc lại bắt đầu lan tỏa, sau đó tràn ra khắp người.
Qủa thật giống như lời Giản Sơ nói lúc nãy, nhiều nhất là mấy canh giờ nữa độc sẽ phát tác.
"Tại sao lại như vậy?" Đào Hoa gian nan đứng dậy, phát giác giữa hai chân mình dần dần lộ ra mảnh dính nhớp.
Nàng vừa muốn cười vừa muốn khóc. Kiếp trước mỗi lần Tần Nghiêu Huyền cùng nàng giao hoan, thân thể không ngờ độc dược phát tác lại cực kỳ phối hợp mà ướt át xuân dịch, miệng nhỏ không ngừng cầu xin hắn tiến vào để áp chế cơn đau tê dại.
"Không được, không thể để hắn làm."
Đào Hoa sợ trong cơn đau đớn sẽ làm ra việc tự mình hại mình, nên nàng liền xé khăn gấm thành từng miếng, dùng răng mà cột chặt tay mình lại, sau đó cắn một miếng vải vụn vì sợ trong cơn đau chính nàng sẽ không tự chủ mà cắn lưỡi mình bị thương.
Đau đớn như thủy triều dâng lên không ngừng, nước mắt Đào Hoa lả tả rơi xuống.
Đau quá!
Thân thể như bị sâu gặm cắn hút đến khô máu dẫn đến cơn đau tới tận xương tủy, trước mắt xuất hiện hình bóng mơ hồ, thế giới xung quanh trở nên kỳ quái chỉ còn có cơn đau tê dại lan tràn.
"Mau một chút sẽ qua thôi"
Nàng không ngừng mặc niệm chính mình, bỗng nhiên ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng hô.
"Thánh thượng, nương nương đang ngủ trưa bên trong! Xin người đừng quấy nàng"
Cơ hồ bên ngoài vang lên âm thanh phá cửa muốn xông vào, Đào Hoa có thể cảm nhận không khí lạnh lẽo bắn thẳng về phía mình
"Sao có thể biến thành bộ dạng như vậy?"
Tần Nghiêu Huyền rút đi vải vụn trên miệng nàng, trong mắt hằn lên tia máu: "Có việc sao không gọi người khác? Nàng đang làm cái gì?"
"Người đừng động vào thiếp!"
Đào Hoa đưa hai chân đá thẳng vào người hắn: "Đừng chạm vào thiếp! Cách thiếp xa một chút! Thiếp chính là... chính là đau muốn chết đi...Thiếp không cần cùng người làm chuyện đó!"
***
Bạn thấy sao?