Chương 21: Lời nói không giả

Edit: Phương

Beta: Minh

"Nàng nói cái gì?"

Tần Nghiêu Huyền ôm chặt Đào Hoa, nhưng nàng lại muốn chạy trốn. Tay chân đấm đá thậm chí không ngại dùng móng tay và răng của mình công kích hắn, muốn thoát đi.

Hàm răng chỉnh tề cắnở trên cánh tay hắn, cách một lớp áo nhưng vẫn lưu lại dấu hồng, Tần Nghiêu Huyền bị đau liền buông tay, toàn bộ người Đào Hoa lăn xuống đất, muốn đứng dậy chạy nhưng không nổi.

"Ngươi đừng tới đây, ngươi đừng tới gần ta..."

Nàng đau đớn hét to, khuôn mặt sợ hãi như thấy quỷ, thân thể lùi về phía sau: "Ta không muốn làm với ngươi!"

Mặt Tần Nghiêu Huyền trầm xuống, hắn cưỡng chế tức giận rồi ôn nhu nói: "Hoa Nhi ngoan, chúng ta lên giường nói chuyện, được không?"

"Ta không cần! Ta không chấp nhận chuyện đó đâu!"

Tuy rằng không biết hắn rốt cuộc là hưởng thụ bộ dáng khi đau đớn của nàng , hay thật sự là lấy dương khí trên thân hắn áp chế, Đào Hoa đều không muốn nợ ân tình của hắn, càng sợ hãi độc của mình ăn mòn của thân thể Tần Nghiêu Huyền .

Bị người cứu mình ngược đãi , chuyện này thật sự quá kỳ quái!

"Tóm lại chính là không cần ngươi, ngươi cách ta xa một chút... Càng xa càng tốt a!"

"Giang Đào Hoa!"

Đột nhiên hắn duỗi tay đem nàng từ trên mặt đất nắm lấy kéo lên, đôi mắt đen nhánh của Tần Nghiêu Huyền hiện lên ánh lửa tức giận,  môi nói lời khắc nghiệt , "Cô còn tưởng nàng đổi tính, thế nhưng còn muốn chạy trốn? Nàng cho rằng nàng sẽ thoát được lần tiếp theo?"

Đào Hoa giãy giụa lại muốn cắn hắn, liền bị Tần Nghiêu Huyền nắm cổ.

"Đừng ép trẫm động thủ. Ngoan ngoãn theo trẫm lên giường."

"Không... Không cần... Cho dù ngươi có đánh hay ép ta thì ta cũng sẽ không theo ngươi!"

Đào Hoa kêu la chỉ cảm thấy yết hầu như muốn ho ra máu, cổ sau sườn bị hung hăng nhéo, cảm giác choáng váng ở trước mắt giống như trắng đen lập loè. Nỗi đau tinh mịn bất biến ập đến, nàng đương trường hôn mê bất tỉnh .

"Hoàng thượng!"

 Thị vệ ngoài cửa cùng đại thần thấy trong phòng không có động tĩnh, lúc này mới nơm nớp lo sợ mà cúi đầu cất tiếng.

"Về Hành quán."

Tần Nghiêu Huyền đem Đào Hoa gắt gao ôm trong ngực, tứ chi của tiểu mỹ nhân cuộn tròn trong lòng hắn, gương mặt non mịn vì đau đớn chảy cả mồ hôi lạnh, khi đi hai bước  sẽ run rẩy một chút.

Mặt Tần Nghiêu Huyền đen lại, gần như là cắn răng trở lại Hành quán.

Đột nhiên Tần Nghiêu Huyền rời đi, bỏ dở việc chính, các tư liệu về sông Giang Nam, tri huyện đã chuẩn bị thật tốt, thấy Tần Nghiêu Huyền trở lại, hắn ta rất vui mừng. Ai ngờ lại thấy đại thần trong triều đình đều cẩn thận đến im miệng không nói một lời.

"Bệ hạ, việc này đã không thể trì hoãn được nữa. Dựa theo ghi chép bao năm qua ..."

Các tư liệu về tình hình sông nước vừa mới được dâng lên thì liền bị Tần Nghiêu Huyền gạt sang một bên.

"Trẫm có chút chuyện quan trọng cần phải làm, sẽ rất nhanh thôi."

 Trong mắt các đại thần thì thấy Hoàng thượng là vì hồng nhan mà bỏ việc, Tần Nghiêu Huyền gọi Tiểu Hoàn cùng vài thị nữ tới, lệnh cho các nàng ôm Đào Hoa vào trong phòng hắn.

"Trói nàng ấy lại, đặc biệt là tay chân, còn miệng thì cũng dùng miếng vải bịt lại."

Tần Nghiêu Huyền hạ lệnh nói: "Phải cẩn thận cột chắc vào."

"Thỉnh hoàng thượng yên tâm!"

Phụng dưỡng hoàng đế đã lâu, thị nữ rất nhanh liền hiểu ý của hắn .

"Nói đi."

Tần Nghiêu Huyền ngồi vào ghế, tay lấy chung trà run nhè nhẹ, giọng lạnh lẽo : "Nói ngắn gọn."

Chúng thần lập tức chia làm hai phe bắt đầu đàm luận.Tranh nhau tự thuật khả năng nước sông tràn lan cùng với nguyên nhân và cách phương pháp.

Tán thành vây thành một đám, cho rằng thành Trường Minh Hà nhiều lần bị lũ lụt, hậu quả vỡ đê không dám tưởng tượng tới .

Cũng có người cho rằng lúc này Ngạo Quốc đang cùng Đại Diễn khai chiến, nhân lực khan hiếm, điều động quân binh làm việc cực nhọc rất có thể làm cho quốc gia thiếu hụt người bảo vệ, Ngạo Quốc liền sẽ đánh lén, .

"Thuỷ lợi của thành Trường Minh Hà xây dựng sớm đã trăm năm tuổi, mỗi năm chi tiêu tu sửa chưa bao giờ giảm bớt, năm trước tiên đế càng đầu tư nhiều khoản tiền hơn, còn có vương hầu tự mình chỉ huy quá trình sửa chữa, vậy sao bây giờ tình trạng lũ lụt này lại vẫn còn tiếp diễn?" (Minh: ở đây có ý là có đê nhưng nước vẫn tràn bờ trong khi hằng năm luôn được cấp tiền sửa chữa)

Người nắm giữ vai trò sông Giang Nam lộ vẻ mặt khó xử nói: "Mỗi năm xây dựng lại, tác dụng cũng chỉ trong thời gian ngắn. Lần này mấy ngàn năm mới có 1 cơn lũ to như vậy phải cẩn thận! Nếu đê Trường Minh Hà cùng sông Đại Giang đồng thời tràn lan, Giang Nam nhất định trở thành 1 đại dương mênh mông!"(Minh: ý tác giả muốn nói ở đây là đê vỡ thì nước sông dâng cao, kết hợp cùng mùa lũ rất có khả năng không chỉ đơn giản là ngập cả một thành mà có khi là cả nước chìm trong biển nha mấy nàng)

Năm trước khi sửa chữa đê xây dựng xong phát hiện còn rất nhiều vật liệu quý hiếm nên có người lấy làm của riêng. Phụ trách hộ tống lúc đó là Thái Tử Tần Lê Uyên, cùng với một vị vương hầu nữa.

Tần Nghiêu Huyền thấy hai bên đều nói có sách mách có chứng, nhất thời tranh không phân cao thấp, xoa huyệt Thái Dương nói: "Để ngày mai trẫm đi Trường Minh Hà rồi tự mình xem xét. Ngày mai trình số sách ghi chép lại quá trình tu sửa sông Giang Nam từ trước đến giờ lên. Nhớ phác thảo lại kế hoạch, tính ra các khoản nhu cầu chi tiêu, ngày mai đến Trường Minh Hà rồi trẫm sẽ bàn tiếp."

"Chẳng qua cũng chỉ là một con sông mà thôi, sao phải phiền bệ hạ tự mình đến?"

Về vấn đề này, ý kiến của hai bên đều nhất trí.

Nhưng thánh ý đã hạ, phất tay cho mọi người lui ra.

Phòng nghị sự tức khắc chỉ còn hắn. Tần Nghiêu Huyền lúc này mới cầm lấy chung trà, uống cạn bỗng ít máu trong cổ họng phun ra.

"Bệ hạ, thiếp thân đem thuốc bổ cho người."

Lục Ninh Nhã cung kính cúi đầu, bưng chén thuốc đến gần bên Tần Nghiêu Huyền nói: "Chúc mừng bệ hạ, trận chiến với Đại Diễn rất thuận lợi."

"Lục Thiên Hành đã trở lại?"

Tần Nghiêu Huyền uống một hơi cạn sạch, lại ho khan vài tiếng hỏi: "Hắn ta có nói gì đó không?"

"Thiếp không thấy có tin gì quan trọng. Gia huynh truyền tin tới không bao lâu nữa sẽ tới Hành quán, hẳn rất nhanh. Bệ hạ có muốn chờ không?"

"Không được. Sau khi hắn đến thì bảo hãy nghỉ ngơi trước rồi tới gặp trẫm."

Khi đứng lên, Tần Nghiêu Huyền thấy thị nữ Tiểu Hoàn vội vã chạy tới, kêu Lục Ninh Nhã lập tức lui ra.

"Quý Phi nương nương điên rồi!"

Tiểu Hoàn thấy trong phòng không người, kinh sợ mà quỳ xuống nói: "Nương nương mới vừa rồi tỉnh lại, vẫn luôn giãy giụa chạy trốn, bọn nô tỳ phải dùng hết biện pháp thì mới trói chặt được nàng ấy, nhưng nương nương lại nói chút... Nói chút lời dâm loạn ..."

Tiểu Hoàn quỳ ở trên mặt đất sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ hồ: "Hôm nay, người kể chuyện kia cực kỳ tuấn mỹ, cùng nương nương nói chuyện, nhưng lại vội vàng rời đi, ngay cả một hồi trò chuyện cũng chưa nói xong. Nô tỳ thấy mặt nam tử kia đầy xuân phong..."

"Nói tiếp."

Tần Nghiêu Huyền nhìn chằm chằm người quỳ dưới chân: "Không cần che lấp."

"Nô tỳ đáng chết!"

Tiểu Hoàn dập đầu nặng nề xuống sàn nhà: "Thật không dám dấu diếm, nô tỳ ở ngoài cửa nghe thấy trong phòng có động tĩnh lạ, mới vừa rồi, khi Quý Phi nương nương được thánh thượng ôm, dưới thân lại là xuân triều một mảnh. Lúc tỉnh lại thì trong miệng còn lải nhải những lời dâm loạn như cho ta, không cần làm, nô tỳ không dám lại lừa gạt bệ hạ... Nương nương có khả năng..."

"Tiểu Hoàn."

Âm thanh Tần Nghiêu Huyền vững vàng, nhìn qua giống vẻ cao ngạo ngày thường.

"Ngươi đi theo trẫm, đã hơn 3 năm?"

"Dạ... Đúng vậy..." Tiểu Hoàn không tự chủ được mà rùng mình: "Nhận được ân trạch từ thánh thượng, từ khi hoàng thượng vẫn còn là hoàng tử, nô tỳ đã liền phụng dưỡng cuộc sống hàng ngày của người." (Minh: anh Huyền mới lên làm vua được 1-2 năm gì đấy thì phải)

"Những lời nô tì nói không giả. Người là chủ tử mà nô tỳ luôn trung thành."

Môi Tần Nghiêu Huyền nhẹ nhếch, làm Tiểu Hoàn vừa mừng vừa sợ, hắn liền duỗi tay bóp cổ ả ta: "Ngươi thật sự đáng chết."

Trong lòng bàn ta phát ra tiếng rắc rắc, Tần Nghiêu Huyền chán ghét ném thi thể của ả ta qua một bên, sau khi lau sạch máu, mới bước ra khỏi phòng thì liền đụng phải Lục Ninh Nhã.

"Trẫm cần tìm người thành thật."

Tần Nghiêu Huyền nhìn chằm chằm Lục Ninh Nhã, lời nói như đưa tối hậu thư : "Viện phi thực hiểu người khác, đúng không?"

" Thần thiếp minh bạch."

Lục Ninh Nhã hai chân run lên, vẻ mặt kinh hoảng vô tội quỳ xuống dập đầu, xin tha mạng. Lúc sau, nàng tiến vào phòng nghị sự nhìn thấy thi thể Tiểu Hoàn, lập tức mặt xám như tro tàn ngất đi.

Bước nhanh về hướng phòng mình, toàn bộ thị nữ  đứng ngoài cửa đều bị Tần Nghiêu Huyền đuổi.

Đẩy cửa ra, cảnh tượng phòng trong làm cổ họng hắn căng thẳng.

Trên giường, một màn kiều diễm, thân thể mỹ nhân , bị cột chặt trên giường, hai tay bị bó lại bởi một dải lụa đỏ thẫm, giữa hai chân một mảnh xuân tình, với tư thế quỳ bò, đường cong hiện ra hoàn mỹ.

"Ướt như vậy còn không cần sao?"

Tần Nghiêu Huyền nâng mặt nàng , dâm dịch tràn lan đã sớm đem mảnh vải tẩm ướt, hắn chậm rãi cởi bỏ khăn bịt mắt của nàng .

"Không cần, ta không cần..."

"Cậy mạnh."

Với lời lẩm bẩm tự nói của nàng hắn chỉ cảm thấy buồn cười, tay Tần Nghiêu Huyền theo sống lưng một đường đi xuống, ngang qua da thịt cùng tơ lụa , cuối cùng là dừng ở hoa huyệt nàng.

 Thần sắc hắn lập tức biến đổi.

Hai ngón tay tách hoa huyệt thấm ướt , kẹp lấy âm đế, Đào Hoa cảm giác hỗn loạn vui thích cùng tiếng rên rỉ thống khổ lập tức vang lên: "Huhu, đừng... Đừng a... Làm đau ta..."

"Không cần trẫm, thế nhưng muốn ngọc thể?"

Tần Nghiêu Huyền  cắn răng hỏi: "Ngươi rốt cuộc suy nghĩ cái gì?"

"Ta không muốn làm với ngươi."

Đào Hoa đã bị đau đớn tra tấn đến suýt nữa nổi điên, chỉ còn lại một chút ý chí kiên trì: "Không cần cùng ngươi làm, ngươi đi đi, nếu ngươi tốt hơn ta đã không muốn bỏ trốn."

"A!"

Thống khổ cực độ, tiếng thét chói tai cùng với côn thịt bị cắm vào trong cơ thể phụt tiếng nước, Tần Nghiêu Huyền nắm côn thịt mạnh mẽ cắm lộng: "Như vậy cũng được?"

"Huhu... A... Như vậy liền được... Chỉ cần không phải ngươi liền tốt a!"

"Đúng không. Ngươi cho rằng ngươi muốn là được?"

Tần Nghiêu Huyền ho khan vài tiếng, nâng lên mặt Đào Hoa tràn đầy nước mắt, trong lòng lửa giận hóa thành mãnh thú dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, "Không cho ngươi đau, thật là, nếu không bị đau thì Hoa nhi của ta chắc sẽ không nhớ."

Hắn đứng dậy, gọi tới thị nữ đưa lên mấy cây côn thịt hình dáng khác nhau, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài: "Đã nhiều ngày, trẫm vẫn là quá nhân từ với nàng."

Theo công cụ được làm bằng đồng bị chậm rãi đẩy vào trong cơ thể, Đào Hoa ô ô mà kêu rên ra tiếng.

Nàng chỉ là muốn bỏ trốn, không nghĩ mượn Tần Nghiêu Huyền áp chế độc của mình, không muốn nợ hắn và cũng không muốn hại hắn, vì cái gì lại khó khăn đến như vậy?

Ở ngoài phòng nghe, một cảnh xuân tình kiều diễm.

------------------------------------------

nay gần thi r... nên mn trong team sẽ rất bận....truyện sẽ ra chậm hơn tại vì dàn edit rất nhiều bạn thi THPT và ĐH. Mong mn thông cảm

#L

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...