Edit: Phương
Beta: Minh
"Huhu...người buông thiếp ra...đừng động vào thiếp."
Khí cụ lạnh băng dưới thân càng khẩn trương tiến vào, Đào Hoa đau đớn chỉ có thể cảm nhận được băng tra tử thâm nhập tâm oa, khiến nàng hít một ngụm khí lạnh, rơi lệ.
"Đau, đau quá."
"Là ai mới vừa rồi nói với trẫm rằng dù đau vẫn không muốn làm cùng trẫm?"
Tần Nghiêu Huyền nhấp môi, đưa khí cụ vào nơi sâu nhất rồi buông tay, nhìn bộ dáng tiểu nhân nhi dưới thân, thân hình trắng nõn phiếm phấn mê người, tơ lụa đỏ thẫm bó chặt, giống như máu tươi trên tuyết mê hoặc người.
Bọn thị nữ không có phải là vô ý vô tâm mà cắm một cành liễu, bộ dáng Đào Hoa lúc này giống như diễm kỹ nơi thanh lâu đang chờ đợi được lâm hạnh, vừa phóng đãng lại khiến cho người khác tức giận. Bàn tay nắm trọn kiều nhũ bị siết lại, hai viên anh đào theo cử động giãy dụa của thân thể mà cọ xát trên tơ lụa, tươi mới khiến người ta không nhịn được mà hạ miệng hái trọn.
Vệt nước thấm ẩm ướt, hội tụ thành từng giọt nước xuân đáp lăn xuống, ngòn tay Tần Nghiêu Huyền dính lấy một chút, duỗi ra tiến nhập miệng nhỏ không khép được của Đào Hoa.
"Hoa Nhi, trẫm là ai?"
"Ngô, ân..."
Lưỡi mềm lập tức cuốn mút, nàng đã không còn sức lực cắn răng ngăn cản sự truy tìm lung tung của người kia, tất cả so với hành động tự an ủi của bản thân nàng thì hoàn toàn bất đồng, chỉ thấy dịch thể tanh như sáp bị liếm đi, tiếng liếm mút ngón tay phát ra 'cô pi cô chụt', cuối cùng đầu lưỡi đánh qua đầu ngón tay một vòng.
"Trẫm là ai?"
Ngón tay hắn nhéo nhéo lưỡi đinh hương mềm ngọt, gằn từng chữ hỏi.
"Bệ hạ."
Đào Hoa gian nan hoạt động đầu lưỡi, thấy biểu tình bất mãn của hắn, trong đầu nàng nhất thời hỗn loạn, chỉ có hai chữ không ngừng hiện lên: "Nghiêu Huyền!"
"Vẫn còn nhận ra trẫm, rốt cuộc cũng không đau đến mức đó."
Tần Nghiêu Huyền nhíu mày nỉ non: "Chỉ khi Hoa Nhi đã ăn đủ đau, nàng mới có thểnhớ rõ những gì trẫm giáo huấn."
Đào Hoa khóc nức nở thành tiếng, âm tiết phát ra từ yết hầu nghe chua xót vô cùng.
Cơn đau đớn vô khống bất nhập mà theo từng dòng huyết nhục bò thẳng lên đại não, thật giống như từng ngụm từng ngụm cắn xuống, gặm cắn, xé nát toàn thân nàng.
Thân thể bị cắn nuốt hầu như không còn giống như biến thành một lỗ trống thật lớn, dưới thân dâng lên cảm giác hư không vô tận, huyệt thịt không biết xấu hổ mà cắn chặt khí cụ lạnh như băng trong cơ thể, xuân thủy mang theo nhiệt độ cơ thể chảy nhỏ giọt không ngừng.
Muốn càng nhiều một chút, để chính nàng không còn cảm giá như một cái võ rỗng.
"So với trẫm, Hoa Nhi thích dâm vật này hơn sao?"
Tần Nghiêu Huyền trút đi áo ngoài, cả người chỉ còn áo trong ngồi bên mép giường, ánh mắt lưu luyến thân thể đang khát cầu của Đào Hoa ở phía trên. Tay phải dọc theo sống lưng nàng ngừng lại thâm trầm tách ra chân nhỏ, hoa huyệt bị căng ra thu hút sự chú ý, hắn nhẹ nhàng cọ xát đỉnh âm đế, Đào Hoa lập tức phát ra tiếng rên rỉ 'ưm ưm".
Giống như mèo nhỏ lúc mới sinh phát ra âm điệu mềm mại, vừa đáng thương lại bất lực.
Sau vài lần va chạm, hắn ung dung tách ra nhụy hoa bên trong, lộ ra những đường vân trong hoa huyệt hồng phấn, hắn dùng sức nhấn một cái, Đào Hoa a a một tiếng mà cả người căng thẳng, xuân thủy tý tách phun dâm vật trong tiểu huyệt ra khoảng nửa cây, sau đó lại bắt đầu nuốt vào.
"Rất muốn sao?"
Cả phòng lúc này đều là hương thơm cơ thể Đào Hoa, nồng đậm khắp phòng khiến lòng người mê say, Tần Nghiêu Huyền không chút nào để ý cúi người xuống hộn ngón tay bị tơ lụa buộc chặt của nàng: " Vẫn tiếp tục cứng đầu sao?"
Muốn...
Hình như muốn...
Nghĩ đến đồ vật lấp đầy thân thể nàng, cho dù là thanh đầu gỗ gậy gộc, hay chỉ cần làm cho nàng cảm nhận rõ sự tồn tại của nó thì ngay cả rơm rạ cũng đều tốt. Trước mắt Đào Hoa trở nên mơ hồ, cơ thể chìm trong sương mù mênh mông, chỉ còn trong cơ thể thanh âm rắc rắc đau đớn vang lên không ngừng.
"Nhịn."
Đào Hoa thậm chí có thể nhận ra thanh âm ùng ục trong đó, đói khát không biết thế nào là thỏa mãn, trong tiểu huyệt dưới thân truyền ra thanh âm cắn nuốt, như hận không thể đem dâm vật kia nuốt vào trong cơ thể, đưa chính mình thoát ra khỏi khốn cảnh.
Nếu lúc này bị Tần Nghiêu Huyền áp chế, Đào Hoa vô lực nghĩ thật xin lỗi bản thân nàng đã nhịn đến bây giờ.
Đã đau đến ngay cả chính mình cũng không còn sức để nói chuyện, còn có cơn đau nào có thể đau hơn nữa sao?
Không ngoài cơn đau đến chết đi.
Dù sao cũng không phải không thể tập thành thói quen.
Đào Hoa uể oải nhắm mắt lại, mặc cho đôi tay dâm loạn của Tần Nghiêu Huyền tăng thêm sức lực, thậm chí còn véo lộng thịt châu mẫn cảm, ngoại trừ phản ứng bên ngoài cơ thể đang bành trướng tình dục thì càng mờ ảo.
Giống như chính bản thân nàng thật sự bị chính độc này nhuộm đẫm toàn thân, ăn mòn không ngừng, đến khi không còn chút gì dư lại. Cảm giác xuất thần, bất lực cùng sợ hãi, Đào Hoa bỗng nhiên a một tiếng.
"Nghiêu Huyền!"
Khí cụ dưới thân bị rút ra, thay thế bằng ngón tay hắn. Đốt ngón tay nguyên cây đi vào hoàn toàn, bàn tay hắn bao bọc lấy toàn bộ hoa cốc, ngón tay trong cơ thể quấy đảo một mảnh dính nhớt, thịt huyệt xếp thành từng nếp bị ngón tay xẻo cọ đùa bỡn, khoáicảm mãnh liệt kéo đến cùng nhiệt độ cơ thể làm cho Đào Hoa phục hồi thần trí.
"Cắn đến thật chặt."
Tiểu huyệt mới bị khí cụ cắm đến mức phun nước bây giờ gắt gao mút ngón tay hắn không ngừng, Tần Nghiêu Huyền muốn thọc vào rút ra, nhưng huyệt thịt lại cắn mút không tha đòi giữ lại, chỉ có thể quấy đảo xuân thủy trong hoa kính, tiếng nước 'cô pi' vang lên khiến huyết khí hắn không ngừng dâng dâng trào.
"Tiểu huyệt của Hoa Nhi thật dâm đãng, phía sau cũng muốn sao?"
Theo sự moi lộng của ngón tay hắn, thân mình run rẩy, tiểu huyệt kết hợp với huyệt khẩu đóng mở không ngừng, Tần Nghiêu Huyền nghe thấy Đào Hoa 'ngô' rồi gật đầu, sau đó lại 'ô a' mà lắc đầu.
Hắn mở lọ thuốc cao do thị nữ đặt trên đầu giường, chấm đầu tay một chút rồi sau đó đẩy tay vào trong cúc huyệt của nàng.
"Ô a! Đừng...Trướng..."
Dưới thân bị cắm vào một cách đồng thời khiến cho Đào Hoa cảm giác sợ hãi cực kỳ, cảnh tượng bị sỉ nhục, dạy dỗ cùng hoan ái không ngừng hiện lên trước mắt, nhưng khối thân thể nàng lúc này mới là thân mình thiếu nữ mười lăm tuổi ngây thơ, mẫn cảm lại thẹn thùng.
Ngón tay mang theo thuốc cao tiến vào huyệt nhỏ nhẹ nhàng trêu chọc, Tần Nghiêu Huyền khẽ cười một tiếng "Chảy nước."
Hoa huyệt phun xuân thủy, cúc huyệt tiết ra tràng dịch, Cơ thể khao khát đến mức mãnh liệt cầu xin hắn cắm vào.
Tần Nghiêu Huyền chậm rãi trừu động ngón tay trước sau cắm trong hai huyệt nàng, vừa ra lại vừa vào, thẳng cho đến khi cả hai huyệt đều nở rộ ra màu sắc dâm mỹ cùng vệt nước lên men thì mới dừng lại thủ đoạn.
"Trẫm là ai?"
Hắn hủy diệt chất lỏng trên tay, nâng mặt Đào Hoa lên khẽ hôn: "Đau cũng đủ, nháo cũng xong, hiện tại có muốn trẫm cắm vào hay không?"
"Muốn...muốn a..."
Đào Hoa tin chính mình không thể chịu đựng được nữa, thân thể đã không khống chế được mà chạy đến nơi Tần Nghiêu Huyền, chỉ đành khóc thút thít nói: "Chính là do thiếp không muốn cùng làm với người...trên người thiếp có độc...độc sẽ truyền qua cho người...đối với người không tốt...."
"Ai cũng tốt, chỉ cần không phải là nàng."
Đào Hoa tuyệt vọng nói hết lòi, yết hầu tràn ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn, bị Tần Nghiêu Huyền bắt được toàn bộ sau đó nuốt vào trong miệng.
Môi lưỡi giao triền khiến cho tinh dịch hắn cũng trở nên mỹ vị. Đào Hoa không biết thỏa mãn mà thăm dò miệng hắn, nuốt luôn tiếng thở dốc của hắn.
"Hoa Nhi nếu đã biết chính nàng không chịu nổi, thì hãy ngoan ngoãn nằm cho tốt, mặc trẫm đòi lấy."
Tần Nghiêu Huyền rút đi một tầng áo trong cuối cùng, lộ ra một tầng mô hôi mỏng trên thân thể, mỗi một tấc cơ bắp đều run rẩy giống như nàng trong cơn đau đớn.
Nhiệt độ cơ thể cực nóng của hắn đè trên người nàng, Đào Hoa thậm chí có thể cảm nhận được tiếng tim đập trong lồng ngực rắn chắc của hắn, hắn tháo ra đầu tóc đen, môi mỏng hạ xuống cần cổ tuyết trắng của lộ rõ mạch máu của nàng mà dùng lưỡi vẽ ra từng dấu vết: "Trừ trẫm ra, ai cũng không thể chạm vào nàng"
Rõ ràng là lời nói bá đạo vô lý, lại bị ngữ điệu ôn nhu lưu luyến của hắn lấy lòng, Đào Hoa phảng phất cảm thấy bị cái gì nâng lên, cuối cùng đặt ở nơi bí ẩn quý trọng nào đó.
"Ngô...ha a..."
Huyệt khẩu mê đắm khát cầu dương vật tiến vào, trên dưới cọ sát mà ướt đẫm dâm thủy, chậm rãi đi vào bên trong cơ thể nàng. Cự vật cực chậm mà đi vào khiến mỗi tấc mẫn cảm đều được hắn săn sóc, chiếu cố, mang theo từng tia lửa nóng mỏng manh, cuối cùng cực đại quy đầu cũng đâm đến nơi miệng nhỏ non mềm kia.
Cự vật tăng vọt dục vọng vốn thong thả thọc vào nhưng lại nhanh chóng rút ra dâm huyệt chứa đầy mật thủy, mỗi lần ra vào lại rút ra một ít sau đó tiểu huyệt lại phun ra một ngụm, hương bên trong cắm mạnh vào đến nỗi vài giọt bắn lên, môi thịt phiếm hồng bị căng ra nhiễm nước trong suốt
"Rõ ràng tiểu huyệt kiều nộn như vậy, lại nuốt trẫm thẳng thừng không thể nhả ra."
Tần Nghiêu Huyền đối với sự kháng cự của nàng khó có thể tiêu tan, cố ý đè nặng vòng eo nàng, nhục nhã nói: "Hoa Nhi bộ dáng dâm đãng như thế này, ngoài trẫm ra còn muốn cho ai xem nữađây?"
"Không...không phải..." Đào Hoa thẹn thùng lắc đầu, nhưng thân thể lại không tự chủ được mà phun ra nuốt vào long căn hắn: "Chỉ một mình bệ hạ a...Hoa Nhi không muốn để cho người khác nhìn..."
"Ngoan."
Cuối cùng cũng bị lấy lòng một chút, Tần Nghiêu Huyền rốt cuộc cũng cho nàng thống khoái. Cự vật bị thịt non mút đến rút ra, lại hung hăng cắm vào, nhiều lần dùng nguyên căn mà xuống đất thỏa mãn miệng nhỏ trương lên, đỉnh lên chỗ kiều nộn mẫn cảm, khiến cho Đào Hoa không ngừng tiết thân.
Hắn cởi bỏ trói buộc cho Đào Hoa không còn chút sức lực nào, tiểu nhân nhi nhu nhược không xương nằm trên người hắn, không biết nhìn hắn như thế nào cho phải.
"Tự mình ngồi dậy."
Tay Tần Nghiêu Huyền bắt lấy eo nhỏ của Đào Hoa, ý bảo nàng ngồi dậy, hoa huyệt nuốt dương vật vào thật sâu, nàng cơ hồ nhịn không được mà sắp ngã xuống.
Sao có thể như vậy nha...
Đôi tay Đào Hoa chống lên bụng nhỏ của hắn, hai chân mở rộng khóa ngồi phía trên, tiểu huyệt không ngừng phun ra nuốt vào long căn nóng bỏng, mỗi lần đều làm cho nàng cảm thấy thẹn thùng đến cực điểm.
"Hoa Nhi như vậy có tính không, tội khi quân dưới thân?"
Tần Nghiêu Huyền duỗi tay lôi kéo đầu vú nở rộ hoàn toàn của nàng mà véo nhẹ, tiểu nhân nhi liền ô a mà tiết thân, mềm mại ghé vào lồng ngực hắn, ở bên tai hắn à bật ra tiếng làm nũng.
"Hoa Nhi không đau."
Thân thể bị hắn cắm vào mãnh liệt khiến cho đau đớn hoàn toàn biến mất, Đào Hoa ủy khuất nói: "Rút ra đi, đừng làm thiếp nữa...Vạn nhất lại đem độc truyền cho người, hoặc làm người bị thương, không được, không cần như vậy..."
"Hoa Nhi ngốc nghếch."
Tần Nghiêu Huyền bắt lấy vòng eo nàng, bỗng nhiên hướng lên đỉnh đầu, nhìn đôi mắt mênh mông nước của nàng cười khẽ: "Có độc hay không thì nàng vẫn là người của trẫm. Trẫm muốn làm nàng, thì chính nàng có thể cự tuyệt sao?"
Ý nghĩ quan tâm của chính nàng trước mặt hắn thật là nực cười. Đào Hoa cảm thấy chính mình đang ở trong ngày xuân lòng còn ấm áp nhưng lại bị hắn làm cho lạnh lẽo không ít. Khó trách kiếp trước hắn cầm tù nàng, phế đi chân của nàng, cũng không cho nàng trốn đi. Hiện tại dù chính hắn đã biết bản thân nàng đang mang độc, nhưng vẫn khăng khăng muốn làm việc này cùng nàng.
Thật sự cho dù có chết hắn vẫn không buông tha nàng.
"Hoa Nhi, vô luận có ra sao đi nữa, dù sống hay chết, tình nguyện hay không, nàng đều là người của trẫm, đừng hòng trốn đi, cũng đừng nghĩ đến việc cự tuyệt trẫm."
Thấy ánh mắt nàng mông lung, Tần Nghiêu Huyền xoay người nàng lại, đặt nàng ở dưới thân, dùng dương vật dạo một vòng trong cơ thể nàng, khiến cho vòng eo mềm mại càng thêm xụi lơ.
Hắn bỗng niên thọc ra rút vào vài cái, để ở nơi sâu nhát trong tiểu huyệt nàng mà bắn ra nùng tinh, ánh mắt dày đặc tình dục như cũ.
"Ngoan một chút!"
Tần Nghiêu Huyền cầm lấy một cây ngọc côn bình thường cắm vào trong huyệt của nàng, ôm lấy Đào Hoa đang lã chã chực khóc ôm vào trong ngực: "Trẫm chỉ cần nàng."
"Vì sao?"
Thanh âm Đào Hoa lạnh như băng "Nghiêu Huyền, người mang tâm bệnh, có phải là rất nặng hay không? Thiếp cái gì cũng không có, người sao có thể luôn giam giữ thiếp không buông"
"Trẫm mang tâm bệnh sao?"
Toàn bộ nét mặt hắn đều mang theo sự khinh thường chế nhạo, cuối cùng lại hóa thành sự chua xót cùng tự giễu, môi mỏng giương lên một độ cung nhàn nhạt, thở dài: "Trẫm chưa từng sợ qua cái gì, chỉ duy độc sợ nàng."
Ai?
Đào Hoa ngây ngẩn cả người.
"Hoa nhi, nếu nàng yêu người khác, nàng sẽ chết."
Hắn hôn lấy đôi mắt ngây ngô kinh ngạc của nàng chậm rãi kể ra
Yêu người khác thì sẽ chết sao?
Đào Hoa chưa từng yêu qua sợ đến kinh hoảng mà thất thố.
Là chết dưới tay của Tần Nghiêu Huyền sao?
"Nghiêu Huyền...người yêu thiếp sao?"
Đào Hoa nghĩ bể đầu cũng không nghĩ ra lý do tại sao Tần Nghiêu Huyền lại có thể làm như vậy, hắn điên rồi sao, nhưng hắn cũng nên nói đạo lý.
"Không ngừng yêu nàng."
Tần Nghiêu Huyền che lại đôi mắt tò mò của nàng, môi răng kề sát "Nàng chính là sinh mệnh của ta, Hoa Nhi ngốc. Nếu nàng còn tiếp tục tự tra tấn bản thân như vậy nữa thì trẫm sẽ trói nàng lại, khiến cho nàng ngày ngày đêm đêm không rời khỏi trẫm nửa bước."
Trải qua quá trình chết đi sau đó trọng sinh, Đào Hoa đã trải qua hai đời, nhưng Tần Nghiêu Huyền xưa nay luôn lấy việc ngược đãi nàng làm thú vui, lúc này lại làm nàng ngốc lăng.
Hắn rốt cuộc đang nói cái gì?
Tần Nghiêu Huyền kiếp này...điên rồi sao?
Bạn thấy sao?