Edit: Phương
Beta: Minh
Tâm tư của đế vương rất khó đoán, mà tâm tư của Tần Nghiêu Huyền còn khó đoán hơn, giống như tìm trăng trong nước.
Chốc lát trước đó, nàng còn đau muốn chết đi sống lại, hiện tại hắn lại ôm nàng đi tắm rửa, xông hương, vốn nên để thị nữ hầu hạ việc này, nhưng bây giờ tất cả đều đổi thành hắn làm, săn sóc đến nỗi mái tóc ướt của nàng cũng được hắn lau sơ qua. Nhìn tay trái hắn ấn bóp, tay phải vuốt ve, bộ dáng chậm rãi, ôn nhu, so với thị nữ càng thuần thục hơn.
Một sợi tóc của nàng vương ở trên bàn tay hắn, Đào Hoa nhìn biểu tình nghiêm túc của Tần Nghiêu Huyền như vậy bất giác a một tiếng.
"Đau sao?"
Hắn đổi lược, tỏ ý bảo Đào Hoa quay đầu lại: "Đã nhiều ngày ngồi thuyền, tóc Hoa Nhi vậy mà đã xơ xác đi rất nhiều!"
"Có sao...."
Đào Hoa duỗi tay sờ soạng một phen, nàng không có cảm giác gì khác lạ, thoạt nhìn rất trơn bóng, mềm mại.
"Trước kia ở trong cung mỗi khi vuốt rất trơn mềm!"
Tần Nghiêu Huyền nắm lấy tay nhỏ của nàng rồi khẽ hôn xong cắn nhẹ, lúc này hắn mới buông lược xuống, nói: "Hoa Nhi càng mềm thêm một chút mới tốt!"
Đào Hoa cảm thấy có chút ấm áp đang lan dọc tứ chi, giống như có ngọn lửa nhỏ chui vào trong lòng, khi bị Tần Nghiêu Huyền bế thả lên trên giường, cả người Đào Hoa nóng lên. Ánh mắt hắn rõ ràng bình thản không chút gợn sóng, bóng đêm lạnh lùng yên tĩnh thế nhưng lại khiến Đào Hoa thẹn thùng mà né tránh.
Ở trước ngực hắn lộ ra một khoảng da thịt lõa lồ, bọt nước tinh tế còn chưa lau khô, chuyển động theo lồng ngực phập phồng nhìn cực kỳ mê người.
Thật muốn duỗi tay sờ, Đào Hoa cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, ngô, thật muốn cắn một ngụm thì càng tốt.
Không được, không được, Đào Hoa tuy nghĩ muốn làm như vậy nhưng nếu tự tiện chạm vào thân thể hắn chỉ sợ đứt tay đứt chân chỉ tính là nhẹ.
"Ngủ đi!"
Tần Nghiêu Huyền thấy mặt nàng càng ngày càng hồng, tuy nhìn thấu tâm tư nàng nhưng không lên tiếng, hắn gọi cung nữ tiến vào tắt đèn. Cả căn phòng lúc này chỉ còn ánh sáng mỏng manh của viên dạ minh châu, hắn ôm Đào Hoa trước đó vẫn ở trong mép giường tiến vào lồng ngực mình.
"Gối ngủ?"
"Bệ hạ!"
Đào Hoa sợ đến mức lắc đầu thẳng thừng, chóp mũi cọ trên cơ bắp khẩn trương đến đáng sợ "Hoa Nhi kê gối mềm để ngủ là được rồi"
"Cũng không phải là lần đầu tiên!"
Bàn tay của Tần Nghiêu Huyền để ở trên đầu nàng vỗ nhẹ, giống như đang dỗ dành tiểu hài tử.
Trong lòng liền bùm bùm nhảy loạn, đợi cho đến nửa đem, Đào Hoa rốt cuộc cũng không chịu nổi cơn buồn ngủ mới chậm rãi đôi mắt đang trừng lớn lại, hoảng hốt nghe thấy thanh âm Tần Nghiêu Huyền lẩm bẩm tự nói.
'Trước kia ngoan hơn nhiều!'
Đào Hoa mơ màng sắp ngủ không tự chủ mà bĩu môi, trước kia nàng rất ngoan sao?
Rõ ràng ở hiện tại cũng tương đối thức thời đi!
Đào Hoa cảm thấy, Tần Nghiêu Huyền lúc này tựa hồ có chút không giống nhau, nhưng nếu nhìn cẩn thận một chút cùng với một bộ dáng đời trước lấy chuyện ngược đãi nàng làm thú vui lại không khác nhau. Đồ ăn sáng được bưng lên khi Đào Hoa ngồi đối diện trước mặt Tần Nghiêu Huyền, trên bàn nhỏ của hai người, lúc này chuyện ăn uống phá lệ áp lực vô cùng.
Chiếc đũa thấp thỏm hạ xuống mâm đồ ăn, kẹp lấy củ cải nhỏ khắc thành hình hoa, đây là thứ Đào Hoa ghét ăn nhất, nên trong lúc nhất thời, cánh tay nàng cứng đờ.
"Nghiêu Huyền, người ăn đi!"
Đào Hoa bị Tần Nghiêu Huyền nhìn chằm chằm đến nỗi cả người nổi da gà, trở tay liền đặt củ cải hoa vào trong chén hắn.
Cung nữ bên cạnh đều tái mặt hết rồi.
Ngạch...
Lúc này Đào Hoa mới hậu tri hậu giác nhớ đến chính mình không ăn cái này, Tần Nghiêu Huyền cũng không ăn món này.
Mày hắn chậm rãi nhăn lại, Đào Hoa lo lắng có thể hay không hắn sẽ phất tay áo đứng dậy chạy lấy người, hoặc là đem cả bàn củ cải ném vào trong chén nàng, nhưng ai ngờ giây tiếp theo, hắn vậy mà lại dùng đũa kẹp lấy củ cải ăn.
Mặt không đổi sắc ăn hết.
"Ăn có ngon không?"
Biểu tình Tần Nghiêu Huyền cũng không chán ghét, Đào Hoa còn tưởng rằng củ cải Giang Nam có chỗ thần kỳ, cũng gắp cho mình một miếng, nhưng cuối cùng vẫn là không hợp khẩu vị.
Trong lúc nhất thời, mặt mày nàng đều nhíu lại.
"Thật ngọt."
Tần Nghiêu Huyền buông chén đũa xuống, tỏ ý đã ăn xong. Đào Hoa nhân lúc hắn đứng dậy liền chạy nhanh lén lút đem miếng củ cải nhổ ra, bắt lấy một khối bánh kịp thời nhét vào miệng.
Thời tiết Giang Nam thật chiều lòng người, Đào Hoa nghĩ đến việc đi chơi, cũng muốn đi đến sông Trường Minh cùng hắn, trái phải suy tư không biết phải mở miệng như thế nào.
"Lúc trước trẫm cùng các đại thần thương nghị, đợi lát nữa sẽ đi đến bờ sông khảo sát một phen. Địa thế nơi đây không rõ, Hoa Nhi thân mình yếu ớt, trẫm sẽ không mang nàng đi theo."
Trở về trong đại sảnh, Tần Nghiêu Huyền lôi kéo tay nàng ngồi xuống, móc ra một hà bao thêu tinh xảo.
"Hay là Hoa Nhi tự mình đi chơi?"
Nặng trĩu, lúc Đào Hoa mở ra nhìn thấy tất cả đều là vàng bạc, còn có mấy tờ tiền giấy. Những tiền đông nho nhỏ cũng vẫn còn mới.
Hắn hào phóng cho phép nàng đi chơi sao?
Đào Hoa mở to hai mắt không dám tin tưởng vào mắt mình, sợ Tần Nghiêu Huyền đang chơi nàng.
Có thể hay không hắn đang chờ ngay thời điểm nàng bước ra khỏi cổng chính của hành quán sẽ phái người bắt nàng về sau đó đánh gãy chân nàng.
Đào Hoa cảm thấy rất có khả năng, nàng đem túi tiền ném trở về, phác trong lồng ngực hắn, mềm mại nói: "Bệ hạ không có ở bên người, Hoa Nhi không dám đi chỗ nào một mình cả!"
Thấy ánh mắt Tần Nghiêu Huyền khẽ biến, Đào Hoa thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đang làm gì, câu cá sao?
Xem nàng như là một con cá?
Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, suýt chút nữa nàng đã mắc câu.
"Một mình Hoa Nhi, trẫm cũng không yên tâm."
Tay Tần Nghiêu Huyền vuốt ve gương mặt nàng, trên mặt lạnh lùng lộ ra ý cười nhợt nhạt.
"Xét thấy đêm qua Hoa Nhi hầu hạ trẫm thoải mái như vậy, trẫm hôm nay liền cho nàng một niềm kinh hỉ."
Nhớ đến chuyện xảy ra đêm qua, hắn mạc danh mà cho rằng nên nói, Đào Hoa vừa thẹn thùng vừa khiếp sợ, chỉ đơn giản mà ngồi trong ngực hắn không phát ngôn.
"Truyền người tiến vào."
Thấy bộ dáng người trong ngực như vậy, Tần Nghiêu Huyền thuận thế đem tay nàng ở trước mắt, càng dùng sức mà ôm lấy eo nàng.
Bước châm trầm ổn hữu lực từ từ đến gần, khi quỳ xuống, dập đầu thật mạnh, bùm một tiếng khiến cho Đào Hoa kinh hãi không thôi.
"Hồi bẩm thánh thượng, bên phía Đại Diễn đã sụp đổ, bố trí ở bên trong quân danh toàn là quân ta, không quá ba ngày là có thể toàn thắng mà trở về."
Thanh âm quen thuộc, khiến Đào Hoa giật giật, nhưng Tần Nghiêu Huyền không cho nàng xem.
"Suốt mười mấy năm này ở Đại Diễn nằm gai nếm mật, đã vất vả cho ngươi rồi!"
Tần Nghiêu Huyền cũng không có ý trấn an, ngay sau đó hạ lệnh nói: "Về sau, liền tiếp tục nhiệm vụ trước kia, che chở cho Hoa Nhi thật tốt!"
"Lục Thiên Hành."
Đào Hoa giãy giụa kéo tay Tần Nghiêu Huyền ra, nhìn về nam tử đang quỳ trước mặt, sau mười năm không thấy, xa cách chừng một thế hệ, nhưng hắn vẫn mang bộ dáng trầm mặc dịu ngoan giống như trước kia. Gió liệt phong nơi thảo nguyên Đại Diễn thổi trúng khiến làn da hắn thêm đen, tóc thêm vàng, ngũ quan rõ nét giống như hoang mạc Lập Thạch.
"Bái kiến công chúa."
Lục Thiên Hành trước sau như một vẫn không dám ngẩng đầu nhìn nàng: "Đã hai năm không gặp."
Đối với Đào Hoa mà nói là đã hơn mười năm không gặp.
"Hoa Nhi đối với niềm kinh hỉ này có vừa lòng hay không? Có Thiên Hành bảo vệ nàng, trẫm rất yên tâm."
Tần Nghiêu Huyền đặt Đào Hoa ngồi ở trên ghế chủ vị, sau đó mang theo cung nữ rời đi. Sau khi cánh cửa đóng lại, Đào Hoa nhìn người đang quỳ trên mặt đất cụp mi rũ mắt như thỉnh tội, mà chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
"Vậy là ngươi không phải là người Đại Diễn? Thời gian lúc trước khi tiến cung, ngươi đã nói rõ ngươi là cô nhi, vì muốn cầu một chén cơm ăn nên mới tiến cung làm nô phụng dưỡng ta."
Nhìn người trước mắt một thân áo dài đen như mực, tuy rằng không bằng nam tử Ngạo Quốc ôn nhuận, tài giỏ văn chương, mộ dáng tự phụ như đã hiểu rõ mười phần. Đào Hoa chỉ cảm thấy buồn cười cực kỳ: "Ngươi nên cho ta lời giải thích."
"Công chúa vẫn không nên nghe những lời này!"
"Giải thích!"
Đào Hoa cắn răng, chỉ cảm thấy trong lòng chưa xót cực kỳ: "Năm đó, tên thị vệ ta cầu hoàng huynh lưu lại bên cạnh mình là thám tử của địch quốc, chuyện là như thế sao?"
Lục Thiên Hành lúc này mới ngẩng đầu lên, trên mặt mê mang kinh hoảng, gật gật đầu.
"Khó trách Đại Diễn binh bại như núi đổ, ..."
Đào Hoa mê mang cười một tiếng: "Lúc ấy ngươi nói muốn học võ, ta liền xin hoàng huynh đưa ngươi đến học tập cùng Mông tướng quân, vậy nên nói khi đó ngươi đã có mục đích khác?"
"Thần từ lúc ba tuổi đã tập võ, xác thực đã có tâm tư khác!"
Người quỳ dưới đất vội vàng một chút: "Nhưng ý nghĩ muốn bảo vệ công chúa cũng là sự thật."
Lục Thiên Hành nói một cách sốt ruột hoảng hốt, mặt cuối cùng cũng đỏ lên, nhìn Đào Hoa nói không nên lời, một câu không hoàn chỉnh. Đào Hoa cảm thấy mình thật ngu ngốc khi nghĩ rằng hắn là một nam tử thành thật, cẩn thận.
"Dù sao thì Đại Diễn cũng đã vong, nếu còn gọi ta là công chúa sẽ khiến cho người khác chế nhạo."
Đào Hoa xuống dưới ngồi, hít sâu một hơi nói: "Hiện tại, ta thuộc về bệ hạ, ngươi cũng nên gọi ta là nương nương."
Lục Thiên Hành đứng lên, lúc này Đào Hoa mới phát hiện cánh tay trái hắn còn đang quấn băng gạc, hẳn là hắn bị thương.
"Từ Đại Diễn đến đây thì gặp phải mai phục, thần bị bao vây, thế cho nên phải ném hết toàn bộ hành lý, chỉ còn vật muốn mang đến cho công chúa này còn sót lại ở trong ngực."
Bàn tay nhỏ tiếp nhận lấy bọc vải, Đào Hoa mở ra, khối bánh sữa vàng nhạt vuông vức hòa tan cùng nhiệt độ cơ thể hắn, có mấy khối còn dính máu.
Đào Hoa liền trở tay ném thứ trong tay trở về: "Ai muốn ngươi bảo vệ thứ này cho ta!"
"Công chúa không ăn nó thì vết thương này thần phải nhận này cũng như không!"
Lục Thiên Hành trước sau vẫn ngơ ngốc như cũ, không nói một lời: "Về sau không còn Đại Diễn nữa, thế cho nên công chúa cũng sẽ không thể ăn được món bánh này nữa."
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Hnay,mấy truyện khác không có nhưng có khi quân cho các nàng đỡ chán nè.
#Sắc
Bạn thấy sao?