Chương 24: Dị quốc tha hương

Edit: Phương 

Beta: Minh 

Về sau sẽ không còn được ăn nữa.

Những lời này khiến cho trong lòng Đào Hoa không nhịn được mà chua xót. Nhìn gương mặt ngoan ngoãn nghe lời của Lục Thiên Hành trước mắt, bộ dáng vâng vâng dạ chờ nàng trách phạt, thì khối bánh thơm ngọt nàng ăn trong miệng lại càng thêm hụt hẫng.

Cảnh tượng thảo nguyên Đại Diễn, suối ngầm, gió liệt phong nhất thời hiện lên ở trước mắt. Ngay cả việc chậu than lúc vào đông cùng chăn da cừu, cảnh tượng nàng hoảng hốt cọ mặt nơi lóp lông nhung vạt áo của hoàng huynh ở trong cấm cung thanh lãnh kia cũng khó tìm được nơi ấm áp.

"Công chúa chớ nên thương tâm, mấy ngày nữa sau khi Đại Diễn xin hàng, hoàng huynh cùng phụ hoàng của người chắc chắn sẽ đến kinh thành."

Lục Thiên Hành lấy một khối trong chiếc vải bố bọc màu nâu thẫm, tay đưa đến gần nàng thì ngừng lại giữa không trung.

"Nhưng người và họ vẫn không nên gặp nhau mới là thỏa đáng nhất!"

"Đúng vậy, thị vệ của ta là gian tế, ta không thể thoái thác tội của chính mình. Hẳn là hoàng huynh cùng phụ hoàng bây giờ hận không thể giết chết ta."

Đào Hoa cầm lấy mảnh vải lụa bố, phía trên còn có mùi máu tươi xen lẫn mùi mồ hôi của nam nhân, nàng liền ném về cho hắn, vén tay áo lên lau đi nước mắt trên mặt.

Khó trách được đời trước, hoàng huynh cùng phụ hoàng đối với nàng trước đã thờ ơ nay lại càng dùng lời nói độc ác hướng đến nàng, không ngừng châm chọc một cách khắc nghiệt.

Chỉ trách nàng không biết nhìn người mà thôi.

Đại Diễn diệt vong, tuy rằng mọi chuyện lúc này như vắn đóng thuyền, nhưng đối với sự kiện phát sinh trước mắt khiến cho Đào Hoa thấy áy náy vô cùng. Trong lúc nhất thời, nhìn Lục Thiên Hành, nàng lại cảm thấy đáng giận cực kỳ.

"Lui ra ngoài đi. Ta muốn yên tĩnh một chút!"

"Thần mong công chúa không cần phải khổ sở, tất cả vì người đứng đầu, tất cả vì quốc gia!"

Hắn nói một cách chính khí lẫm nhiên, còn ẩn chứa lòng trung thành xen lẫn quyết tâm, khiến Đào Hoa cả kinh trong lòng.

"Về sau, Thiên Hành mãi sẽ là thị vệ của công chúa!"

Lúc này, Lục Thiên Hành mới đứng dậy rồi sau đó hành lễ, hắn nói một cách rõ ràng: "Chỉ cần Thiên Hành còn sống thì cho dù là chỉ còn mỗi hơi thở cuối cùng cũng tuyệt đối sẽ không để công chúa phải chịu bất kỳ loại tổn thương nào!"

"Ta hiện tại khá tốt."

Đào Hoa yên lặng thở dài.

Lục Thiên Hành khi đó chẳng qua cũng chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi mà đã có gan dám thâm nhập địch quốc, trải qua 10 năm nằm gai nếm mật để thăm dò, mặc kệ là trước kia hay sau này, chuyện hắn trung thành bảo hộ nàng, Đào Hoa luôn tin tưởng.

Nhưng nếu Tần Nghiêu Huyền muốn ngược đãi nàng, đánh đập nàng thì liệu hắn có thể cứu nàng không?

Loạn thần hành thích vua, sao Lục Thiên Hành có thể làm được chuyện như vậy đây? Còn không bằng dỗ dành Tần Nghiêu Huyền thật tốt, nàng mới có thể có chút tự do.

Lục Thiên Hành tự biết lúc này ở trước mặt Đào Hoa chỉ là chọc nàng thêm thương tâm, hắn im ắng rời khỏi đại sảnh, cửa phòng vừa mới khép lại, tầm mắt vẫn luôn nhìn hắn kia lại càng thêm sắc bén.

"Thánh thượng!"

Tới chỗ hành lang gấp khúc, Lục Thiên Thành quỳ gối ở trước mặt Tần Nghiêu Huyền đang ngồi rồi cúi đầu nói: "Đa tạ ý tốt của thánh thượng, có thể cho thần cùng công chúa gặp nhau một lần."

"Tất nhiên là trẫm rất yên tâm về ngươi. Suốt mười năm ở Đại Diễn, có thể bảo hộ Hoa Nhi thật tốt cũng đã là vất vả cho ngươi rồi."

Tần Nghiêu Huyền rõ ràng đang cười, nhưng lại mang theo tia lạnh lẽo uy hiếp: "Hiện giờ thân mình Hoa Nhi đang có độc, cũng không cần mượn tay ngươi, làm gì hay không nên làm gì, trong lòng ngươi đã rõ ràng chưa?"

"Thần chỉ là thị vệ của Quý Phi nương nương."

Lục Thiên Hành không tự giác mà nắm chặt vải lụa bố trong lồng ngực, trên trán hắn chảy ra một tầng mồ hôi mỏng: "Thần tất nhiên sẽ bảo hộ nương nương thật chu toàn."

"Thật tốt!"

Tần Nghiêu Huyền đứng dậy, nhàn nhạt nói: "Trẫm bận rộn chuyện quốc sự, chờ lát nữa khi ngươi dẫn Hoa Nhi đi dạo trên đường giải sầu thì hãy thuận tiện chọn cho nàng ấy một vài thị nữ tri kỉ. Những người trước đó mà muội muội ngươi chọn thật phiền phức."

"Thần minh bạch!"

Lục Thiên Hanh gật đầu, lúc này mới đem đồ vật hình dáng khác trong lồng ngực lấy ra giao cho Tần Nghiêu Huyền: "Đây là phương thuốc thần lấy được từ Y các ở Đại Diễn, không biết có phải là thứ mà người và nương nương đang dùng hay không?"

Đồ vật quan trọng như vậy, mà bây giờ mới giao lại cho hắn, Tần Nghiêu Huyền dùng thanh âm lạnh lùng nói: "Ái khanh đúng là bảo hộ kín mít, hôm qua có hỏi muội muội của ngươi, thế mà nàng ta còn nói không biết có chuyện gì quan trọng đấy!"

"Là thần quá mức vội vàng nên đã quên!"

Đại thần ở Viên Ngoại các chờ đã lâu nhưng lại tự mình đi thúc giục nên phái người khác đến, Tần Nghiêu Huyền cũng không cần cùng hắn so đo thêm bất hòa.

Lục Thiên Hành cung kính tiễn Tần Nghiêu Huyền đi, đưa mắt trộm nhìn về hướng đại sảnh, xuyên thấu qua cánh cửa sổ mơ hồ thấy Đào Hoa đang ăn bánh sữa, bộ dáng vẫn không tự kiềm chế được nỗi ưu thương như cũ.

Hắn xoay người sang hướng khắc nơi viện phòng, tập võ nhiều năm lại giỏi về ẩn nấp nên tiếng bước chân cực kỳ nhẹ, lại khiến người trong phòng kinh hồn khiếp vía.

"Tam ca."

Lục Ninh Nhã nơm nớp lo sợ nhìn huynh trưởng khuôn mặt kiên nghị, bộ dáng phong sương trước mặt mình. Rõ ràng là con vợ lẽ nhưng lại có địa vị tối cao trong vương phủ, ngay cả phụ thân chuyện gì cũng đều nghe theo ý hắn, luôn nhìn sắc mặt hắn mà quyết định.

"Ta nghe nói ngươi luôn khăng khăng đi theo chuyến đi này, ngay cả sinh thần cũng bỏ qua?"

Lục Thiên Hành ngồi ghế chủ vị, bộ dáng tùy ý, khí thế lại bức người: "Khi Đào Hoa rơi xuống nước là lúc ở bên cạnh ngươi sao?"

"Là... Là muội không trông coi nàng ấy thật tốt, không nắm chắc."

Lộ Ninh Nhã nhũn gối quỳ xuống, sợ Lục Thiên Hành nên đề cao giọng nói: "Bệ hạ đã phạt qua muội, muội cũng không cố ý xúi giục Đào Hoa ngồi trên lan can!"

"Tiểu Hoan thốt ra lời nói bậy kia, cũng là người ngươi chọn cho thánh thượng. Việc này thánh thượng đã phạt qua ngươi sao?"

"Vẫn chưa..."

"Chờ gia quy hầu hạ hay là tự vả miệng?"

Trà trên bàn đã sớm bị Lục Thiên Hành một ngụm uống cạn, giống như đang kiềm nén lửa giận, biểu tình trên mặt hắn vẫn lạnh nhạt như cũ: "Hay là đang chờ ta tự động thủ?"

Thanh âm khàn khàn khiến Lục Ninh Nhã run bần bật, nước mắt cuồn cuộn, chảy ra không người rớt ra bên ngoài, nàng ta nâng tay, tát lên gương mặt tinh xảo của mình phát ra thanh âm 'bạch bạch'.

"Muội sai rồi, muội nhìn người không tốt, muội nên bị phạt!"

"Tát xong rồi thì tự mình dùng dược, đừng để Đào Hoa nhìn thấy, sẽ làm nàng ấy sợ hãi. Nàng ấy hơi nhát gan!"

Lộ Ninh Nhã nuốt nước mắt xuống.

Giang Đào Hoa nhát gan hay không nàng không biết, nhưng khi ở trước mặt Lục Thiên Hành thì ngay cả nàng có lá gan to thế nào cũng trở nên bé như hạt vừng. Nhưng có ra sao nàng cũng không nghĩ đến Lục Thiên Hành nằm vùng ở Đại Diễn vậy mà lại mượn ánh sáng của Giang Đào Hoa, còn cam tâm tình nguyện làm thị vệ cho nàng ta.

Sớm biết mọi chuyện như vậy, Lộ Ninh Nhã chỉ hận lúc ấy người rơi xuống sông không phải là chính mình, không để cho Đào Hoa chịu chút sơ xuất nào.

Tần Nghiêu Huyền lúc sinh khí cũng đủ đáng sợ, hắn nếu phát hiện ra sẽ nhổ tận gốc, lột da hủy thịt,  mà khi Lục Thiên Hành tức giận cũng đáng sợ không kém, ra quyết định sống hay chết trong nháy mắt.

Nhưng cũng chính đại ca nàng là một ví dụ, bởi vì có người dám nghị luận thánh thượng, trộm đi một nửa phần lực. Ngay khi màn đêm buông xuống, Lục Thiên Hành liền ném vật chứng và nhân chứng ở trước mặt hắn ta, không đợi hắn ta nhận sai hay giải thích gì mà đại ca nàng đã liền dùng một nhát kiếm xuyên thẳng qua yết hầu hắn ta.

Lục Ninh Nhã hiện tại nhớ đến cái chết thảm của Phó Lưu Loát kia mà trong lòng còn sợ hãi. Lực tay nàng tưởng chừng như lười biếng nhưng lực đạo bên trong lại nặng hơn một phần, sợ buổi tối Lục Thiên Hành phát hiện.

Nàng chỉ dám ra tay mạnh chứ không dám nhẹ.

...

Đào Hoa ăn bánh sữa, tâm tình cuối cùng cũng mới hoà hoãn được một chút. Dù sao thì sống chết của nàng cũng đều bị Tần Nghiêu Huyền vây khốn, chi bằng cứ thừa dịp này mà tự do ra ngoài dạo một chút.

"Chúng ta mời Viện tỷ tỷ cùng đi!"

Nếu chỉ đi một mình nàng thì sợ là Lục Thiên Hành nửa ngày cũng không mở miệng nói một câu, nếu chỉ có ngươi hỏi ta đáp, Đào Hoa sợ bản thân sẽ cảm thấy buồn phiền.

"Muội muội của thần đêm qua ngủ không ngon. Hiện tại hẳn là đang ngủ bù. Bây giờ muốn gọi nàng sao?"

"Vậy thì thôi!"

Đào Hoa suy nghĩ hồi lâu, mới kinh ngạc nói: "Cha ngươi là Tây Bình Vương sao?"

"Thần là con vợ lẽ, không có gì hay để nói!"

Lục Thiên Hành chạy nhanh về phía trước một bước, Đào Hoa bởi vì kinh ngạc nên không để ý đường, một chân suýt nữa ngã xuống bậc thang. Vậy mà lại được hắn trầm mặc nhưng lại cẩn thận nâng đỡ, ngay tức khắc cảm thấy cực kỳ buồn cười.

"Nhắc nhở ta một chút chẳng phải tốt hơn sao. Lỡ như ta ngã ở trên người ngươi thì phải làm sao bây giờ?"

Trước không đề cập đến khả năng đâm đau hắn, nếu để Tần Nghiêu Huyền biết được thì nói không chừng Lục Thiên Hành sẽ có kết cục cực thảm.

"Giọng nói của thần có chút thô lỗ, sợ làm công chúa bị kinh hách."

"Gọi ta là nương nương."

Thấy bộ dáng Lục Thiên Hành dù có như thế nào cũng không sửa được cách xưng hô, Đào Hoa bĩu môi nói: "Nếu ta gọi ngươi là Thiên Hành, ngươi cũng gọi ta là Đào Hoa thì tốt rồi!"

Ánh mắt Lục Thiên Hành hơi rung động, sau đó lộ ra tươi cười sán lạng: "Đào Hoa."

Đào Hoa hoài nghi rằng nếu như hắn có cái đuôi, có phải hay không lúc này sẽ lắc lắc. Sao có thể gọi một cái tên mà bộ dáng hắn giống như được ban thưởng, bộ dáng nghiêm trang lại ngây ngốc.

"Ta muốn ăn hồ lô đường."

"Cái túi tiền này thơm quá, ta muốn!"

"Kẹo Đường!"

Đào Hoa kiếm lời xoay cái bàn tròn một vòng mà chỉ trúng được con chuột nhỏ nhất, thế là nàng bẹp miệng vô cùng ủy khuất.

"Ta muốn con phượng hoàng kia."

Lục Thiên Hành ở phía sau, nghe vậy thì liền buông bao lớn bao nhỏ xuống, sau đó móc hai đồng tiền ra rồi nhẹ nhàng quay cái bàn tròn, kim quay dừng ngay ở cạnh nhỏ nhất kia. Người bán hàng rong đã lấy đủ tiền của Đào Hoa nên cũng không để ý, cười hì hì phụ hoa tốt một con phượng hoàng giao cho nàng.

"Thiên Hành thật lợi hại nha, ta muốn cái gì thì ngươi cũng có thể quay trúng cho ta sao?"

Cầm bó kẹo đường đầy tay, Đào Hoa liếm mấy cái xong liền đưa toàn bộ cho Lục Thiên Hành.

"Chẳng qua cũng chỉ là ra tay thêm vài phần lực đạo, người tập võ đều có chừng mực, kỳ thật thì công chúa... Đào Hoa chỉ cần định tâm quan sát một lát thì cũng có thể bách phát bách trúng vừa lòng đẹp ý."

"Ngươi câm miệng đi!"

Nhét hết kẹo đường vào trong cái miệng lải nhải của Lục Thiên Hành xong, Đào Hoa thở phì phì nói: "Như vậy còn có ý nghĩa gì không?!"

"Ngô ngô ngô."

Trong miệng bị nhét đến tràn đầy, Lục Thiên Hành mới vừa nuốt xuống một ngụm thì Đào Hoa nhét thêm món ăn vặt cho hắn. Biết vậy thì hắn đã khuyên nhủ nàng mua ít đồ thôi, giờ thì bản thân vừa ôm nhiều đồ vừa không mở miệng nói chuyện được.

"A, mệt mỏi mệt mỏi, chân nhức quá."

Ngồi ở trên bậc thềm ở đầu đường, Đào Hoa nhìn bộ dáng đáng thương của Lục Thiên Hành lúc này thì chỉ muốn cười: "Ngươi bây giờ thật giống như lúc nhỏ lén lút tới phòng bếp trộm đồ ăn."

Chỉ là hiện tại khác với ngày xưa. Ở bên cạnh Tần Nghiêu Huyền được ăn no uống tốt, không còn cần Lục Thiên Hành thừa dịp đêm tối tới phòng bếp trộm điểm tâm và hoa quả cho nàng bồi bổ thân mình.

Lục Thiên Hành thật vất vả mới mượn nước trà để nuốt xuống đầy điểm tâm ở trong miệng, đang muốn nói chuyện thì bên người lại truyền đến tiếng khóc huhu.

Ở cách đó không xa, có mấy tên đại hán đang vây quanh cái gì đó, cười to haha, vừa nhìn thì liền biết không có chuyện tốt.

Một giọng nữ nhu nhược khóc lóc truyền đến.

"Tiểu nữ tử chỉ bán mình làm nô làm tì chứ không hề muốn bán thân thể!"

Đào Hoa nâng chén nước đường lên xong tò mò nhìn qua thì thấy có một nữ hài ăn mặc áo quần lố lăng, váy lụa dài màu tím nhạt, trên đầu còn có mấy cây cỏ xanh khóc thút thít giải thích: "Bởi vì quê nhà chiến loạn nên tiểu nữ mới phải trốn tới nơi đây, lúc này dị quốc tha hương, lẻ loi hiu quạnh, chỉ có thể bán mình làm nô."

Bên người nàng còn có một chiếc chiếu, trong lòng ngực một thân quần áo rách nát, một cái chén bể rõ ràng là được người khác cho.

Người qua đường ném một cái màn thầu mốc bị nhúng nước vào trong chén của nữ hài rồi vui cười muốn lôi kéo nữ hài về nhà làm cẩu thả việc, Đào Hoa trong lúc nhất thời đau lòng cực kỳ.

"Buông nàng ấy ra! Người này ta mua!"

Đưa chén nước đường cho nữ hài xong, Đào Hoa nghiêm túc nói: "Đúng lúc ta đang thiếu một người hầu hạ, ngươi liền đi theo ta đi! Bảo đảm ngươi được ăn màn thầu trắng sạch!"

"Aizz, ngươi cái cô nương thì biết cái gì a, xem náo nhiệt làm cái gì hả! Một đám da thịt non mịn không ở nhà chờ nam nhân trở về dang rộng chân ra làm việc mà còn ra ngoài đường khoe khoang cái gì phong tao!"

Tên nam tử lôi kéo nữ hài xì một tiếng khinh miệt, nghiễm nhiên là ác bá ở đây không người dám quản.

Đột nhiên, cái miệng líu lo nhục mạ của hắn ta ngừng lại, sắc mặt kiêu căng ngạo mạn lúc đầu ngay tức khắc chuyển thành sợ tới mức xanh tím.

Mũi kiếm để ở trước cổ họng của hắn, cứa làn da, nhè nhẹ máu tươi phun ra.

"Xin lỗi nàng ấy đi." Lục Thiên Hành dùng sắc mặt đạm mạc nói: "Xin lỗi."

"Đang rõ như ban ngày mà ngươi dám động ta! Biết cha ta là ai sao? Việc ta muốn ngủ với ai còn cần ngươi quản sao? Hay là ngươi có ý tứ gì với tiểu nương tử kia, cũng nghĩ đến xin ké một chân?"

Đào Hoa nghe tên nam tử càng mắng càng bẩn thì chỉ cảm thấy ghê tởm, nàng mang theo nữ hài sợ tới mức hoa dung thất sắc đi ra ngoài.

"Thiên Hành, ta mang nữ hài này đi trước."

"Ân."

Lục Thiên Hành dùng khóe mắt thoáng nhìn Đào Hoa mang theo nữ hài đi xa, sau đó đưa lưng về phía nơi đây rồi nói cái gì đó, uống nước đường, lòng bàn tay hơi hơi vừa động xong liền thu kiếm.

"Thỏi bạc này cho ngươi."

Đủ hai quan bạc, nam tử cũng không thèm so đo bị mất vài giọt huyết, sợ bị người tình nhớ thương nên hắn ta liền vội vàng chạy đi.

"Đã xử lý xong?"

"Ân." Lục Thiên Hành kéo Đào Hoa lui về phía sau, hơi chút ngăn cách với nữ hài bán mình kia rồi nhàn nhạt nói: "Đã cho hắn tiền bán mạng."

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

-----------------------------

Gửi ngàn lời xin lỗi đến mấy bạn. T định up sớm mà nhà cúp điện đến giờ mới có TT

Đọc xong thì ngủ ngon nha. Đừng quên vote cho truyện 

#L

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...