Edit: Phương
Beta: Minh
Mang theo nữ hài trở lại Hành quán, Đào Hoa rót cho nàng ấy một chén nước.
"Đa tạ cô nương đã thiện tâm."
Đôi mắt to ngập nước tràn đầy sợ hãi, sau khi uống xong nữ hài đang muốn cảm tạ nhưng lại bị Đào Hoa nâng dậy.
"Nói lời khách sáo thì không cần, ngươi hãy kể những chuyện xảy ra đi? Nhìn bộ dáng của ngươi cũng không giống như người Ngạo Quốc, lại gầy yếu như vậy, sao có thể xuất hiện ở nơi bán mình làm nô lệ?"
Nữ hài lau nước mắt, trả lời: "Ta là A Mật Đóa, mẫu thân là người Ngạo Quốc, phụ thân là vu y ở thôn xóm nào đó của Nam Cương, ước chừng khoảng hai tháng trước bọn thổ phỉ đột nhiên đi qua thôn, cha mẹ không chạy thoát được. Ta liền nghĩ tới đến Ngạo Quốc để nhờ cậy nhà mẹ đẻ của mẫu thân, nhưng bọn họ đã đổi nơi ở, ta tìm không thấy."
"Thổ phỉ tập kết thôn sao? Quan phủ mặc kệ chúng sao?"
Đào Hoa quái dị hỏi: "Tuy nói thổ phỉ Nam Cương đông đảo nhưng luôn có biện pháp thống trị, vì thế cũng khống khiến cho ngươi phải lưu lạc đến tận nơi này đi."
A Mật Đóa bất dắc dĩ lắc đầu nói: "Quốc chủ Nam Cương đã lực bất tòng tâm. Nghe phụ thân nói, quốc chủ Nam Cương mười sáy mười bảy năm trước bị yêu nữ mê hoặc thần trí, từ đó bắt đầu trầm mê dâm nhạc, căn bản không có tâm tư thống trị. Phụ thân ta cũng từ thời điểm đó mà chuyên tâm làm một vu y, ngốc trong thôn không màng thế sự."
Nói đến đoạn thương tâm, nàng ta lại rơi nước mắt: "Thổ phỉ hung hăng ngang ngược, đáng thương cho tiểu muội của ta năm nay mới 17 tuổi mà đã bị thổ phỉ bắt đi."
"Muội muội ngươi 17 tuổi?"
Đào Hoa kinh ngạc mà đánh giá người trước mắt. Dáng người nàng ta suy nhược, khuôn mặt nhìn qua so với tuổi của nàng thì không sai biệt lắm, cái đầu càng không sai biệt là bao, nhưng chính nàng hiện tại mới mười lăm tuổi thôi a.
"Ta năm này 20 tuổi."
A Mật Đóa bi thương nói: "Tiểu muội từ lúc sinh ra liền bị bệnh, phụ thân ta sợ nàng không sống được nên liền lấy huyết của ta luyện thành dược cho tiểu muội uống. Thân thể ta tốt một chút thì thân thể tiểu muội cũng tốt."
Địa vực Nam Cương hẻo lánh, đồi núi rừng rậm đan xen, các vùng thôn xóm đích xác đều có cổ thuật bí mật không thể truyền cho người ngoài. Đời trước Đào Hoa từng thấy Tần Nghiêu Huyền mời đại phu Nam Cương đến điều trị thân thể hắn, tuy rằng cuối cùng bị chém đầu nhưng trong mấy tháng kia thật sự tính tình Tần Nghiêu Huyền ôn hòa hơn rất nhiều.
"Ngươi trước hãy tắm gội, đổi một thân quần áo sạch sẽ. Ta sẽ cho người chuẩn bị chút thức ăn cho ngươi."
Đều là người lưu lạc, Đào Hoa cảm thấy đau lòng mà nói: "Nơi này của ta rất an toàn, ngươi cứ ở bên cạnh người ta, ta sẽ bảo đảm cho ngươi không lo ăn không lo mặc, được không?"
"Cảm tạ ân cứu mạng của cô nương!"
A Mật Đóa cảm kích đến nỗi nước mắt chảy ra: "Thật không dám dấu diếm, nếu không có cô nương ra tay cứu giúp, chỉ sợ không quá hai ngày ta sẽ đói chết ở đầu đường, hoặc bị bọn buôn người lừa đi."
"Vừa hay cũng đúng lúc ta thiếu một thị nữ."
Đào Hoa cười nhợt nhạt, nhìn A Mật Đóa quy củ nâng y phục nàng cấp lên, mắt nhìn thẳng đi đến phòng tắm. Tuy ánh mắt tò mò, nhưng không dám nhìn loạn.
"Thiên Hành, ngươi cảm thấy như thế nào?"
Duỗi tay gọi Thiên Hành ở ngoài phòng đến, Đào Hoa nghiêng đầu hỏi: "Ta không phải là người có ánh mắt nhìn người tốt, nhưng lại không cảm thụ được ý xấu cùng uy hiếp. Làm một thị nữ hẳn không có vấn đề gì đi?"
"Nếu công chúa cảm thấy tốt thì tất nhiên sẽ là tốt."
Lục Thiên Hành chải vuốt lại kết quả quan sát vừa rồi, nhất nhất nói: "Tuy rằng nói là người Nam Cương, trên người lại không có vị độc, đôi tay cũng không non mịn, vết chai do thường xuyên làm việc bởi vì là trưởng nữ trong thôn phải chiếu cố đệ đệ muội. Nói chuyện ăn may khí tức vững vàng, ánh mắt thành khẩn, không giống như đang nói dối. Lễ nghi quy củ tạm thời không nhìn ra, nhưng ánh mắt nàng vẫn linh động, không phải là người chất phác. Đến nỗi có thể đoán được tâm tư của người hay không tạm thời thần không nhìn ra."
"Nếu như vậy thì ta sẽ yên tâm. Có thể lưu lại hay không cũng không phải chuyện do mình ta định đoạt."
Lục Thiên Hành cúi đầu cáo lui, Đào Hoa trở lại trong phòng, không tự giác mà thở dài. Nàng nhìn đôi tay của chính mình, thế nhưng lại hơi phát run.
Ký ức mười năm trôi qua quay cuồng trong đầu, cũng không khác quang cảnh cùng bị Tần Nghiêu Huyền dùng thủ đoạn đa dạng chồng chất đùa bỡn. Một đời này, nàng thế nhưng lại tồn tại thật tốt, không có đứt tay đứt chân, cũng không bị cầm tù, mà đến Giang Nam, sự vật mà đời trước chỉ nghe nói qua lại xuất hiện ngay trước mắt.
Ngay cả Lục Thiên Hành từ khi từ biệt Đại Diễn cũng chưa gặp nhau nhưng bây giờ cũng trở về bên nàng, sự lẻ loi bất an thấp thỏm phiêu đãng rốt cuộc có một tia an ủi.
Một đời này sẽ thay đổi sao?
Tần Nghiêu Huyền sẽ đáp ứng nàng lưu lại thị nữ này sao?
Hay là cũng giống như đời trước, hắn sẽ loại bỏ tất cả mọi người bên cạnh nàng.
Đào Hoa không có bất luận nơi nào để dựa vào, chỉ biết rằng phải cẩn thận. Ngẩng đầu thấy A Mật Đóa tắm gội xong, một thân váy áo đơn giản nhưng cách ăn mặc thật ra rất đặc sắc, chỉ là lỏng lẻo không chỉnh tề.
"Để cô nương chê cười rồi, quần áo nữ tử Ngạo Quốc ta chỉ thấy mẫu thân mặc qua, ta đây vẫn là lần đầu."
"Mặc thật xinh đẹp."
Đào Hoa đến gần, thay A Mật Đóa sửa sang lại cổ áo, eo cho thẳng, lúc này mới hỏi: "Nghe nói người Nam Cương thiên về độc, ngươi có biết chút nào không?"
"Phụ thân ta là vu y, đối với độc cũng không có quá nhiều phương pháp giải. Nhưng nếu là cổ thì ta cũng từng nghe nói qua một ít."
A Mật Đóa đỡ Đào Hoa ngồi trở lại bên bàn, dùng tay phủi bọt nước trên quần áo, sau đó mới cẩn thận thăm dò trên cổ tay Đào Hoa: "Thân thể cô nương suy yếu, trong cơ thể có độc sao?"
"Có. Nhưng cụ thể là cái gì thì không biết."
"Kỳ quái, mạch đập cô nương cùng tiểu muội ta rất giống. Ngày thường cũng có người lấy máu đút cho người sao?"
A Mật Đóa tinh tế thăm dò, lẩm bẩm nói: "Hơi thở mỏng manh, từ nhỏ đã bị bệnh, hơi thở này khẳng định không đủ để nuôi sống cô nương, cũng không có phương pháp nào để kéo dài mạng sống cho cô nương như vậy. Nhưng nếu nói là cổ, thì lại không giống."
Đào Hoa nghe mà như lọt vào sương mù, A Mật Đóa cũng tràn ngập đầy sự nghi ngờ trên mặt.
"Cô nương nếu có biện pháp thì có thể đến Nam Cương tìm cung y hỏi một chút."
A Mật Đóa thu hồi tay, cẩn thận nói: "Phụ thân ta từng nói, vương tộc Nam Cư Cương ở trong cung có rất nhiều cổ độc cùng quái độc hiếm lạ, có thể hại người cũng có thể cứu người, thần kỳ nhất là kéo dài tuổi thọ, lấy mạng đổi mạng tựa hồ cũng có."
"Như vậy cũng quá hão huyền đi."
Đào Hoa lắc đầu nói: "So với đạo sĩ đoán mệnh cho ta nói ta chết yểu thì còn không đáng tin cậy bằng."
A Mật Đóa cười ha hả nói: "Đại sĩ đoán mệnh nào có tin cậy. Xem mệnh lý mệnh cách trên đời này chuẩn nhất chỉ có thể là người Thiên Vân quốc ở đương số cực bắc biên. Phụ thân ta đã từng may mắn được chỉ điểm, chuyên tâm làm vu y nên cứu được không ít người."
Thiên Vân quốc sao?
Đào Hoa a một tiếng, khi cò nhỏ ta từng đi qua nơi đó nhưng không gặp được người đoán mệnh nhưu ngươi nói a. Nhưng cảnh sắc nơi đó thật đẹp, vân trời cao cung dường như."
"Ta nghe phụ thân nói, có thể bị mời đi đều là người có tầm ảnh hưởng lớn. Đây cũng chứng minh mệnh cách cô nương không bình thường."
Đem ống tay áo của Đào Hoa kéo xuống, A Mật Đóa lại nói một ít chuyện thú vị nơi thôn xóm.
"Cô nương sao lại tò mò với tiểu muội của ta ?"
"Không gạt ngươi, ta vẫn luôn bị dưỡng ở trong cung, nghe qua đã ít mà gặp lại càng ít."
Đào Hoa chép miệng, nghiêng đầu nhìn A Mật Đóa: "Thật hâm mộ các ngươi có thể đến trong núi bắt chim câu cá. Huynh đệ tỷ muội của ta chưa bao giờ mang ta đi ra ngoài chơi."
Bất tri bất giác nói chuyện trên trời dưới đất ngay cả thời gian dùng bữa tối đều bỏ lỡ. Ngoài phòng thị nữ hô qua ba lần, nhưng Đào Hoa mải nghe A Mật Đóa kể chuyện nên hoàn toàn không để bụng, thẳng đến lúc thắp đèn, Lục Thiên Hành gõ cửa nàng mới phát giác rằng đã muộn.
"Người này ta dẫn đi trước."
Lục Thiên Hành tỏ ý bảo A Mẫn Đóa đuổi kịp, Đào Hoa cảm thấy kỳ quái, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc.
Theo cánh cửa khép lại, hơi thở Tần Nghiêu Huyền tới càng thêm gần, Đào Hoa không tự giác mà nắm chặt tay, chỉ nghĩ đến lui về sau.
Trước khi nàng từ ghế dựa ngã xuống, Tần Nghiêu Huyền một phen tiến lên, ôm cả người nàng vào trong lồng ngực.
Bạch bạch____
Bàn tay to không nặng không nhẹ rơi trên cánh mông nàng khiến Đào Hoa sợ đến mức kêu to lên: "Đừng đánh thiếp! Đừng đánh thiếp! Thiếp biết sai rồi!"
"Ân! Như vậy liền biết sai rồi sao?"
Tần Nghiêu Huyền ôm Đào Hoa đến bên giường, tay phải hướng vào trong cổ áo của nàng, nhẹ nhàng chạm vào xương quai xanh sau đó tham lam tiến nhập quần áo, nắm chặt một bên bạch nhũ trong tay mà vuốt ve. Tay trái lại đâu vào đấy thoát đi quần áo huyền sắc trên người hắn, đăý mắt tất cả là ánh sáng đen tối .
"Nói cho trẫm thật tốt, một cách cẩn thận mà nói, nếu không đêm nay đừng nghĩ được dễ chịu."
"Ô, đau..."
Ngón tay bị gió sông thổi cả ngày nên hơi lạnh, vừa mới chạm đến nhũ quả liền làm cho Đào Hoa giật mình một cái. Ngón tay hắn dùng sức véo lộng, đầu vú phấn nộn lập tức đỏ lên phát ngạnh, xúc cảm cháy bỏng do lòng bàn tay ấm áp hắn mang lại khiến đầu Đào Hoa choáng váng như say xe.
Tần Nghiêu Huyền là đang muốn phạt nàng, muốn làm nàng sao?
"Đáp lời."
Hắn rút đi áo ngoài, cởi giày và vớ (tất), Tần Nghiêu Huyền ngồi ở trên giường, ánh mắt trần trụi cơ hồ có thể giết người: "Sai ở chỗ nào rồi?"
"Ngô, Hoa Nhi không nên bỏ bữa tối. Đói bụng thì sẽ không hầu hạ bệ hạ thật tốt được."
Trời mới biết là nàng làm sai ở chỗ nào rồi.
Nàng chỉ là bị bộ dáng kia của Tần Nghiêu Huyền dọa sợ, nhận sai trước mới tốt!
"Vì sao không ăn bữa tối?"
Buông đầu vú phiếm hồng bị chà đạp của Đào Hoa ra, Tần Nghiêu Huyền kéo áo yếm của nàng xuống, vén váy lụa lên chỉ còn lại áo ngoài, ngón tay trượt xuống hoa cỗ, nghiến viên trân châu giấu trong nhụy châu ý tứ muốn ra tay tàn nhẫn.
"Hoa Nhi nói chuyện phiếm vui như vậy, đã quên."
Đào Hoa muốn khép hai chân lại nhưng bị Tần Nghiêu Huyền dùng ánh mắt tràn ngập uy hiếp nhìn như vậy nên phải ngoan ngoãn mở hai chân ra, đôi tay cầm cổ chân của mình, ủy khuất nói: "Bệ hạ có thể hay không...nhẹ một chút?"
"Như thế này liền sợ sao?"
Ngón tay tu bổ đến mượt mà linh hoạt thâm nhập thịt môi nho nhỏ, ở nơi nộn thịt kiều diễm mẫn cảm đến cực điểm mà châu thượng hoa lộng, khiến Đào Hoa ô a mà kêu ra thành tiếng: "Ô ô...Đau a..."
"Đau mà còn chảy nước sao?"
Âm đế kiều nộn bị kích thích một cách thô lỗ, đứng trong không trung thật đáng thương, Tần Nghiêu Huyền dùng tay xoa nắn khe thịt hồng nhạt từ trên xuống dưới, xác định bộ dáng Đào Hoa lắc mông có chút ý vị mong muốn, mới chậm rãi tham lam thâm nhập vào bên trong mật huyệt của nàng.
"Ngô!"
Đột nhiên bị ngón tay cắm vào khiến cho Đào Hoa có chút sợ hãi mà nhìn Tần Nghiêu Huyền, ánh mắt nơm nớp sợ hãi hỏi: "Bệ hạ...Hoa Nhi còn chưa ăn tối...đợi lát nữa sẽ không chịu nổi nha..."
"Trẫm biết."
Ngón tay trước sau thọc vào rút ra, làm dâm thủy tý tách từ lỗ nhó phấn nộn chảy ra, huyệt thịt lúc đóng lúc mở mút vào đốt ngón tay phát ra âm thanh òm ọp, Tần Nghiêu Huyền cười khẽ nói: "Hoa Nhi đang đói bụng sao? Căn ngón tay trẫm không buông. Muốn ăn cái khác sao?"
"Muốn ăn bữa tối."
Bụng thành thật mà phát ra tiếng kêu, Đào Hoa cầu xin nói: "Để Hoa Nhi ăn vài thứ sau đó lại hầu hạ bệ hạ, được không?"
"Hoa Nhi chỉ cần mở chân ra là được, trẫm ôm nàng."
Tần Nghiêu Huyền cởi áo trong ra, khiến cho cự long thô to thình lình lộ ra, khiến Đào Hoa muốn chạy trốn khi khinh thân mà thượng. Nhưng lại bị hắn dùng một đốt ngón tay quấy lộng nộn huyệt đến nỗi nước sốt đầm đìa, gắt gao cuốn lấy dục căn, Đào Hoa bị cắm đến nỗi vòng eo như muốn nhũn ra, tay để ở trước ngực hắn nhẹ nhàng xô đẩy.
"Làm nhẹ một chút..."
"Chậm rãi cắm."
Tầ Nghiêu Huyền phát ra tiếng kêu rên cực nhẹ trong yết hầu, cúi xuống bắt được Đào Hoa ủy khuất mím môi mà liếm láp: "Kỳ thật trẫm muốn dùng sức mà xỏ xuyên qua nàng."
"Bệ hạ làm như vậy cũng sẽ đau sao."
Cố ý kéo lớn thanh âm cuối mang theo tia mềm mại cùng làm nũng, Đào Hoa đưa hai chân treo trên vòng eo hắn, nháy đôi mắt nói: "Hoa Nhi không có sức lực."
"Hoa Nhi không ăn bữa tối."
Tần Nghiêu Huyền cúi người bế Đào Hoa lên, theo tư thế giao hợp mà cắm vào đi đến bên cạnh bàn, khiến Đào Hoa sợ đến mức ôm hắn thật nhanh. Cự vật thô tráng tiến sâu vào trong nộn huyệt, mỗi bước đi đều cắm lộng một chút, dâm thủy tí tách không khống chế được mà tràn ra ngoài, như vậy cả một đoạn đường liền khiến cho nơi giao hợp dính đến một mãnh dâm mĩ.
"Ăn cơm no trước, lại nghe nàng chậm rãi nói sai ở nơi nào rồi."
Tần Nghiêu Huyền khép lại áo ngoài của Đào Hoa thật tốt, nhưng tư thế hai người họ như vậy, ai lại không biết dưới thân họ đang làm gì?
Hành vi của hắn vẫn mắc cỡ trước sau như một.
Cửa trầm mặc mà bị đẩy ra, Đào Hoa nghe thấy có người mang theo hộp cơm tiến đến chia thức ăn, hương thơm ngào ngạt mỹ vị khiến Đào Hoa thèm nhỏ dãi.
Dưới thân bỗng nhiên bị đỉnh một chút, nàng không nhịn được mà phát ra một tiếng rên rỉ khó nhịn.
"Trẫm đút nàng ăn."
Tần Nghiêu Huyền duỗi tay cầm lấy một khối đường tô, tỏ ý bảo Đào Hoa ngẩng đầu lên: "Ăn no chút, đợi lát nữa mới có sức lực giải thích thật tốt cho trẫm nghe."
Thanh âm hắn tự tự, ngay cả căn thịt trong cơ thể cũng giống như thình lĩnh muốn đâm vào, Đào Hoa nhanh chóng há mồm cắn lấy thức ăn trong tay hắn.
Ngẩng đầu, mới kinh ngạc phát hiện, người đưa cơm không phải là thị nữ là....
Là Lục Thiên Hành.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?