Chương 26: Lời nàng nói không tính

Edit: Phương 

Beta: Minh

"Thả lỏng, ngoan. Ân..."

Tần Nghiêu Huyền phát ra tiếng than nhẹ trong yết hầu không che dấu, Đào Hoa vốn đang e lệ muốn khóc càng thêm quẫn bách. Nàng bắt lấy vạt áo của Tần Nghiêu Huyền, cả người gắt gao chôn trong lồng ngực hắn, ngay cả cổ chân cũng co lại, sợ bị Lục Thiên Hành nhìn thấy.

Trụ thịt bị hoa huyệt bao vây càng thêm khóa chặt, nếp gấp thịt đóng mở mút vào, Tần Nghiêu Huyền không cầm được mà nheo mắt, đối mắt với con ngươi đầy hơi nước của Đào Hoa.

"Đừng kẹp chặt như vậy, cắn đứt trẫm rối."

Tần Nghiêu Huyền dùng tay ôm eo Đào Hoa, vốn là người mẫn cảm thẹn thùng chỉ cảm thấy như đang bị ôm trên bếp lò, tiến thoái lưỡng nan.

Mà Lục Thiên Hành cách một bàn nhỏ, rũ mặt xuống mà chia thức ăn, tầm mắt rõ ràng dừng trên bàn. Đào Hoa cuối cùng cũng cảm thấy giống như toàn bộ bản thân đều bị thấy một cách rõ ràng, nơi giao hợp của hai người tựa hồ như phơi bày ở trước mặt hắn, cơ thể chính mình không khống chế được mà cắn nuốt long căn của Tần Nghiêu Huyền.

"Đừng...Đừng như vậy..."

Đào Hoa mở miệng phát ra tiếng khóc, dục căn trong cơ thể lại lớn hơn một phần, quỳ đầu nghiền nát hoa tâm đến đau đớn tê dại, đôi tay Tần Nghiêu Huyền khẽ vuốt ve vòng eo, rõ ràng là đang đốt lửa.

Qúa mắc cỡ, Đào Hoa không được lắc đầu: "Từ bỏ, thả thiếp xuống."

"Hoa Nhi cắn trẫm chặt như vậy, làm cách nào để đi xuống đây?"

Tiếng nói trầm thấp không hề đè nén lại toát lên sự dụ hoặc, Tần Nghiêu Huyền ấn đầu nàng vào vai mình, duỗi đầu lưỡi liếm vành tai phấn nộn vì thẹn thừng mà đỏ lên của nàng.

Tiếng thịt châu bị mút đến rung động òm ọp, khoái cảm mãnh liệt từ chút thịt truyền thẳng lên tận óc, khiến Đào Hoa giương miệng mà rên rỉ ra tiếng.

"Đi ra ngoài, đi ra ngoài nha...thiếp không cần..."

"Ta đi ra ngoài hay vẫn là hắn đi ra ngoài?"

Vòng eo bị hắn hung hăng đỉnh một chút, âm thanh thọc vào rút ra vang lên trong phòng thật rõ ràng, Đào Hoa còn thấy tay Lục Thiên Hành rõ ràng đã run.

"Miệng nhỏ dưới thân Hoa Nhi còn chưa muốn trẫm ra ngoài, đó là đang muốn Lục Thiên Hành ra ngoài sao? Nhưng hắn còn muốn chia thức ăn, Hoa Nhi nói đã đói bụng."

Tần Nghiêu Huyền cười nhạt đôi tay nắm chặt vòng eo của Đào Hoa mà trên dưới thọc vào rút ra, huyệt thịt bị côn thịt xỏ xuyên phát ra thanh âm, tiếng ái muội vỗ lên mặt nước căn bản không thể che dấu được. Đào Hoa lắc đầu, nghĩ muốn nói Lục Thiên Hành ra ngoài nhưng vừa mới hé miệng thì yết hầu lại phát ra tiếng rên rỉ 'ô ô a a' ái muội.

Nàng chôn đầu vào ngực Tần Nghiêu Huyền không dám nâng lên, hai mắt nhắm chặt. Biên độ thọc vào rút ra vừa vặn bỗng nhiên tăng lên, mông nàng đột nhiên bị nâng lên, dịch thủy tí tách mà chảy ra bên ngoài, chỉ còn cực đại côn thịt khiến huyệt khẩu căng trướng vô cùng, hắn lại đột nhiên buông toàn bộ người nàng xuống.

Thịt trụ cực nóng xỏ xuyên hoàn toàn trong cơ thể nàng khiến cho Đào Hoa không khống chế được rên rỉ thành tiếng, rơi nước mắt cầu xin tha thứ: "Nghiêu Huyền...Không cần, không cần..."

"Ân?"

Tần Nghiêu Huyền mới vừa thỏa mãn dưới sóng hoan ái lại đem nàng thác cao, hắn liếm môi dưới hỏi: "Ăn món khai vị, thích không?"

Đào Hoa mới không muốn ăn long căn khai vị của hắn, khai huyệt còn kém hơn nhiều lắm.

"Không cần...thật sự từ bỏ!"

Tầng tần lớp lớp bị ấn cắm đến vài lần, dâm thủ tràn ra dính nơi bắp đùi, Đào Hoa cảm thấy mình như mảnh nhỏ bị Tần Nghiêu Huyền nắm chặt trong tay, trên dưới bị hắn làm vừa sâu lại nặng, tiểu huyệt nhỏ xinh bị căng ra, thu nạp hắn rút ra nhanh chóng rồi lại bị cắm vào, cứ như vậy mà lặp đi lặp lại vô cùng tê dại. Khoái cảm mãnh liệt nơi hoa tâm khi lên đỉnh, Tần Nghiêu Huyền bỗng nhiên nhắm ngay nơi nàng cắm xuống, thanh âm xì xì cắm lộng cùng với tiếng ghế dựa cùm cụp, Đào Hoa dẫm kêu tiết ra nước.

"Thân mình sướng run lên mà còn nói không cần. Hoa Nhi khẩu thị tâm phi thật là dâm đãng."

"Đừng nói nữa!"

Đào Hoa rõ ràng phản bác một cách nghiêm khắc, nhưng tiếng nói mềm mại đến mị hoặc, thanh âm dừng ở lỗ tai nàng tựa như đang gãi ngứa câu tâm người. Khuôn mặt do hoan ái cao trào tràn đầy ửng đỏ, phun khí không tự giác mà hừ lạnh, Tần Nghiêu Huyền cúi đầu hôn lấy môi nàng.

Trong hộp đồ ăn đầy thức ăn đã được dọn xong, chén sứ cùng đũa được bố trí tinh tế, Lục Thiên Hành vẫn như cũ không ngẩng đầu, khom người nói: "Thánh thượng, nương nương, thỉnh dùng bữa."

"Hoa Nhi ăn đi, trẫm ăn nàng."

Tần Nghiêu Huyền nở nụ cười gian, hắn vân vê quả hồng trên mâm đựng trái cây, cọ xát đôi môi liễm diễm ướt át của Đào Hoa: "Nơi này lại càng ngọt a"

Đào Hoa xấu hổ đến mức há mồm cắn lấy trái cây, không hề quản lời nói thô tục của Đào Hoa: "Đi xuống đi."

Lục Thiên Hành vừa mới xoay người, Tần Nghiêu Huyền lại gọi hắn lại: "Có bảo ngươi ra ngoài rồi sao?"

"Hạ thần không nên rời đi, bệ hạ có gì phân phó?"

Hắn đơn giản chỉ quỳ xuống ngay tại chỗ, tầm mắt chỉ nhìn chằm chằm mặt đất.

"Chờ cho đến khi trẫm đút Hoa Nhi ăn no rồi ngươi mới được lui ra."

Tần Nghiêu Huyền cầm lấy một viên anh đào hồng nhuận lại không duỗi ra đưa vào miệng Đào Hoa mà từ bên sườn thâm nhập vào trong vạt áo nàng, xẹt qua vòng eo, cuối cùng ngừng ở huyệt khẩu giữa cánh mông.

"Ngô?"

Đào Hoa mở to hai mắt nhìn nhưng Tần Nghiêu Huyền lại đầy nghiền ngẫm mà đem viên anh đào kia đẩy vào hậu huyệt của nàng, "Hoa Nhi ngoan, lại chảy nước nữa rồi, hay là nhét thêm nhiều nữa nhé?"

Một ngón tay tinh tế của hắn miêu tả huyệt khẩu bị căng ra, lừa gạt dâm dịch chảy ra càng nhiều, nhưng chỉ chừa ra một chút, tất cả đều bị côn thịt thô to tắc ở trong tiểu huyệt khiến cho phồng lên khó nhịn.

Bọt mép xuân thủy dính nhớp bị anh đào mang đi, làn da chỗ giao hợp truyền đến cảm giác hơi lạnh kích thích cực kỳ, Đào Hoa thả lỏng một cái, viên anh đào thứ nhất toàn bộ đi vào.

"Hàm chưa thật tốt, đừng để rơi ra."

Một viên nhét ở bên trong, Đào Hoa liền 'ngô' một tiếng, tiểu huyệt cắn khiến hắn vô cùng sảng khoái.

"Không được...ăn không đi vào...đừng ..."

Vốn đại anh đào nay bị tắc hơn mười cái, hai huyệt trước sau đều tràn đầy, Đào Hoa cảm thấy thẹn đến mức cả người phiếm hồng, chẳng sợ bọc áp ngoài nhưng cũng có thể nhìn thần thái quẫn bách của nàng.

"Đằng trước có muốn hay không?"

Bỗng nhiên bị rút ra còn giữ lại nên phát ra tiếng òm ọp, Đào Hoa sợ đến mức nhanh chóng quắp lấy quần áo của hắn, sợ từ trên xuống dưới đều bị Lục Thiên Hành đang quỳ trên mặt đất phát hiện.

"Chậc chậc..."

Tần Nghiêu Huyền vừa mới rút ra, lại cắm vào toàn bộ. Đáy mắt đen nhánh tràn đầy bất đắc dĩ cùng dục vọng: "Càng thích hàm chứa đồ vật của trẫm sao?"

"Ân..ân ân!"

Nàng mới không cần trước sau đều bị nhét đầy anh đào đâu, Đào Hoa nghẹn miệng cực kỳ ủy khuất, "Bệ hạ, Hoa Nhi không ăn nữa, chúng ta làm tư thế khác được không? Cho Lục Thiên Hành lui ra ngoài đi, chỉ còn lại hai người chúng ta được không?"

Ngón tay nàng nhẹ nhàng câu nơi xương quai xanh hắn, hắn làm như vừa lòng mà gật đầu: "Đi ra ngoài."

Lục Thiên Hành cuống quít cáo lui, ngay cả một câu cũng chưa nói.

Cửa bị khép lại thật mạnh, Đào Hoa mới thở một hơi, bỗng nhiên bị Tần Nghiêu Huyền bế lên, bàn ăn bị hắn vung lên quét sạch. Thanh âm bùm bùm, tiếng vang thanh thúy, toàn bộ cơ thể của Đào Hoa đều bị hắn đặt trên bàn, hai chân bị nắm lấy, thịt trụ đỏ tươi nghẹn trướng hồi lâu dùng sức xỏ xuyên qua hoa huyệt.

Tiếng thọc vào rút ra vang lên 'bạch bạch bạch' cùng tiếng rên rỉ 'ô a' của Đào Hoa, đôi tay nàng như muốn bắt lấy cái gì, nhưng lại không nắm lấy được. Bạch nhũ bị đâm đến mức rung động lên xuống, Tần Nghiêu Huyền túm lấy rồi xoa bóp, dưới thân nặng nề đâm vào sâu bên trong: "Thích không?"

"Ô ô...Thích...Thích a..."

Mắt cá chân nàng trên trên đầu vai hắn, thủy huyệt ẩm ướt quá đà bị thịt trụ quá phận cắm vào khiến cho càng ngày càng đói, dâm thủy nơi giao hợp của hai người tí tách tung bay, cảnh tượng dâm mỹ khiến Đào Hoa cảm giác mình như một ngụm cơm, còn Tần Nghiêu Huyền là đang tinh tế nhấm nháp hưởng dụng.

Hậu huyệt chỉ cách một tầng cơ bắp mỏng manh co rút không ngừng, tràng đạo theo khoái cảm mà bị anh đào nghiền đến dẫn đến kích thích kì dị cùng cảm giác thẹn thùng.

Tần Nghiêu Huyền cố ý dừng lại một lát, rút ra dục căn dính đầy dâm thủy, ánh mắt nhìn bộ dáng của Đào Hoa bị hắn làm đến nỗi không khép được chân lại, hoa huyệt đỏ tươi kiều nộn co rút phun ra nuốt vào, hậu huyệt chảy xuống một tia hồng.

"Hoa Nhi há mồm, trẫm còn chưa đút qua đâu."

Quy đầu làm bộ đỉnh nơi hậu huyệt vài cái, Đào Hoa không nhịn được mà lắc đầu khóc kêu: "Không cần! không cần! Sẽ đau chết!"

"Trẫm đương nhiên luyến tiếc cứ như vậy mà khai bao cho Hoa Nhi."

Xì một tiếng liền đi vào trong huyệt, Tần Nghiêu Huyền cảm thấy mỹ mãn mà than thở một tiếng: "Một thời gian nữa Hoa Nhi nẩy nở một chút, lại bàn đến việc này. Trẫm chờ đến khởi."

Đào Hoa cuối cùng cảm thấy hắn tựa hồ muốn nói, vì muốn đè nàng chiếm hữu nàng mà xỏ xuyên, hắn giống như phải đợi rất nhiều năm.

"Chuyên tâm một chút."

Tần Nghiêu Huyền có ý xấu mà đỉnh đến nơi mẫn cảm của nàng, hắn kéo nàng vào bể dục, chính mình lại lôi đề tài: "Thời điểm vừa rồi lúc bị Tần Thiên Hành nhìn, Hoa Nhi rõ ràng cắn chặt trẫm như vậy, sao bây giờ lại ngoan ngoãn để cho trẫm thao, chân lại thả lỏng, đúng, cứ tách ra như vậy một chút."

"Khi dễ người ta..."

Theo động tác thọc ra út vào dưới thân, lời nói của Đào Hoa cũng trở nên đứt quãng: "Hoa Nhi không muốn cho...A...Cho người khác nhìn a..."

"Hắn không phát hiện. Yên tâm."

Tần Nghiêu Huyền cắm vào nơi sâu nhất rồi thả lỏng phóng ra tinh dịch, hắn không hề đi lấy ngọc côn mà là ngồi trở lại trên ghế nhìn Đào Hoa hai chân mở rộng, nộn huyệt đang trào tinh dịch ra ngoài, hắn liền vươn tay nhẹ nhàng búng véo hỏi: "Hoa Nhi nên giải thích một chút."

Đào Hoa bị làm đến thần chí không rõ không ngừng vặn eo, không biết phải giải thích cái gì,

"Sao lại thu lưu một thị nữ không rõ lai lịch, cũng không hề nói với trẫm?"

Thấy nàng thật sự bị khi dễ một cách tàn nhẫn, miệng trừ bỏ tiếng rên rỉ 'ân ân  a' cũng không hề thốt ra cái khác, Tần Nghiêu Huyền thực tủy biết vị than một tiếng, rốt cuộc cũng chịu phóng thoáng đôi phần, nhắc nhở nói: "Lại còn nói chuyện cùng với nàng ta lâu như vậy, ngay cả bữa tối cũng không ăn."

"Ân...Hoa Nhi cảm thấy nàng ấy thú vị nên mới giữ lại..."

Tinh dịch bị moi ra, sau đó lại bị ngón tay hắn đổ trở lại, bị Tần Nghiêu Huyền ra ra vào vào một hồi, ngay cả chút sức lực Đào Hoa cũng thật sự không có, chỉ nghĩ có thể nhanh chóng nhân sai sau đó hắn sẽ thả nàng nghỉ ngơi.

"Về sau nếu có chuyện gì, Hoa Nhi khẳng định sẽ nói với bệ hạ đầu tiên."

"Ngoan."

Ánh mắt Tần Nghiêu Huyền chợt lóe, ý cười bên môi lại lạnh hơn một phần: "Hôm nay Hoa Nhi tự chủ trương, nên phạt."

Quả nhiên, ngay cả chút tự do nàng cũng không có, tâm Đào Hoa nhất thời chua chát đến lợi hại, ngay cả chân cũng không dám khép lại, chỉ có thể để tầm mắt Tần Nghiêu Huyền gian dâm hạ thân mình, hơi hơi co rúm lại.

"Liền phạt Hoa Nhi đêm nay chịu đói đi!"

Hắn nhàn nhạt nói một câu khiến cả người Đào Hoa ngốc lăng.

Nói thật ra cả người nàng đều bủn rủn, một chút cũng không đói bụng, chỉ nghĩ được uống chút nước nhuận nhuận yết hầu vì rên rỉ mà trở nên khàn khàn, sau đó tắm một chút rồi đi ngủ.

"Nước vẫn có thể cho Hoa Nhi uống nhưng trẫm lại luyến tiếc nhẫn tâm với Hoa Nhi như vậy."

Lại bị ôm vào trong lồng ngực hắn, bị môi lưỡi hắn mang theo một ngụm trà thơm tiến vào, hương vị trên người hắn thế nhưng lại phá lệ khiến nàng thoải mái. Đào Hoa nheo đôi mắt lại, buồn ngủ cực kỳ.

"Thật vất vả mới dưỡng Hoa Nhi được mấy cân thịt."

"Hoa Nhi về sau nhất định phải ăn nhiều ngủ nhiều."

Tần Nghiêu Huyền đặt nhẹ cằm lên đỉnh đầu nàng, sau khi thu thập xong thân mình hai người liền tiến đến giường năm, Đào Hoa bị Tần Nghiêu Huyền đặt ở tư thế nằm bò, hai ngón tay hắn dính chút thuốc cao chui vài bên trong mông để bôi.

"Nhét anh đào sâu như vậy có làm nàng bị thương không?"

"Hơi có chút đau."

Đào Hoa nhân cơ hội mà làm nũng,: "Nhẹ nhàng một chút."

"Được được được."

Liên tiếp nói ba từ được, Tần Nghiêu Huyền rất đau lòng mà thả chậm động tác, cho đến khi thoa xong thuốc mỡ hắn rồi mới thay nàng đắp chăn thật tốt.

Hắn vậy mà không ngủ ở đây.

Đào Hoa kinh ngạc nhìn Tần Nghiêu Huyền mặc quần áo, đều đã lăn lộn đến đêm hôm khuya khoắt, cũng không nghe ngoài phòng có thị vệ cùng cung nữ đang cờ, lúc này hắn định đi đâu?

Còn có việc vội sao?

"Nếu Hoa Nhi muốn lưu lại, trẫm tất nhiên cũng sẽ tận tâm tận lực, điều tra cho rõ."

Tần Nghiêu Huyền điểm nhẹ chóp mũi nàng nói: "Thật là khiến người khác không yên tâm."

"Thiếp đã tra qua, hơn nữa... Hơn nữa ,Lục Thiên Hành đã nói không có vấn đề gì!"

"Trẫm đã nói không có vấn đề sao?"

Sắc mặt Tần Nghiêu Huyền bỗng nhiên hóa lạnh lùng, ngón tay hắn ấn trên cổ nàng, nhàn nhạt nói: "Hoa Nhi, mỗi một chuyện xảy ra xung quanh nàng, trẫm đều phải tự mình xem qua rồi đồng ý thì mới được, nàng hiểu không?"

"Vì cái gì? Chỉ là một chuyện nhỏ thôi a! Thiếp không phải ngu ngốc!"

"Hoa Nhi của trẫm tất nhiên không ngu ngốc."

Nhìn đôi mắt to tràn đầy ủy khuất cùng không cam lòng của nàng, Tần Nghiêu Huyền nhẹ nhàng than một tiếng: "Chỉ là trẫm thật sự không yên tâm về nàng."

Đào Hoa nghẹn miệng, nắm chăn lẩm bẩm: "Có gì không yên tâm, thiếp sẽ không trốn...Huống hồ người chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay, thiếp không phải sẽ trở về trong lòng bàn tay người sao? Thiếp lại không phải là kẻ ngốc, sao lại muốn chạy trốn..."

Tần Nghiêu Huyền nhíu mày: "Nàng thực sự ngoan như vậy?"

Là thật sự sẽ sợ đến mức đó sao?

"Cho dù Hoa Nhi không muốn trốn thoát, trẫm cũng lo lắng có người hống nàng lừa nàng bức nàng rời đi."

Hắn ngồi trở lại mép giường, nắm lấy toàn bộ tay nhỏ đang nắm chặt chăn của Đào Hoa vào lòng bàn tay mình: "Vạn nhất có người lừa Hoa Nhi đến Nam Cương, hoặc là Thiên Vân thì hiện tại chính là ngoài tầm tay của trẫm."

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...