Edit: Phương
Beta: Minh
"Phong cảnh Ngạo Quốc đã xem nhiều, ngẫu nhiên cũng muốn nhìn cái khác một chút."
Đào Hoa chôn đầu trong chăn gấm, nhỏ giọng lẩm bẩm."Phong cảnh ở Kim Ti Uyển Hoa Nhi nhìn đều đã chán rồi."
Đặc biệt trong phòng ngủ của nàng, Đào Hoa đã nhìn suốt mười năm. Mỗi nét hoa văn điêu khắc như miêu tả nỗi đau đớn trong lòng nàng, thậm chí ngay cả đệm giường nàng đều rõ như lòng bàn tay.
"Hoa Nhi là sợ buồn đi."
Tần Nghiêu Huyền che lại đôi mắt nàng, giọng nói từ tính khàn khàn, rơi xuống đất lại có thanh âm: "Đợi đến khi trẫm chinh phục được hết bọn họ, chắc chắn sẽ mang Hoa Nhi đi du sơn ngoạn thủy."
Thật là quá cuồng vọng.
Đào Hoa bất giác cười khẽ. Nếu đổi một người khác nếu có hùng tâm tráng chí muốn thống nhất tứ quốc này nhất định sẽ không tin, thậm chí còn trào phúng mà cười thầm.
Nhưng Đào Hoa hiểu rõ, Tần Nghiêu Huyền sẽ làm được, cũng giống như năm đó trong trận chiến cuối cùng với Thiên Vân, là thế trận tất thắng. Thậm chí hắn còn có tâm tư ép nàng cách ngàn dặm xa xôi nhập quân chứng kiến. Nếu cẩn thận nghĩ lại, lần đó Tần Nghiêu Huyền đang ở trong trận chiến chạy về phía nàng, hình như là lần duy hất hắn bị thương.
Máu của người nam nhân này vậy cũng ấm áp, đỏ tươi.
Đào Hoa cọ cọ rồi rời khỏi tay hắn, đặt miệng vào trong lòng bàn tay hắn: "Hoa Nhi sẽ chờ đến ngày đó."
"Ngoan."
Tần Nghiêu Huyền bị nàng lấy lòng nên tâm tình rất tốt, thay nàng sửa lại chăn thật tốt rồi sau đó mới chải tóc rồi đi ra ngoài. Nhu tình đế vương làm ra vô cùng nhuần nhuyễn, khiến cho Đào Hoa không khỏi hoảng hốt.
Một đêm không mộng, khó ngủ ngon được.
Nghe A Mật Đóa nói sáng sớm Tần Nghiêu Huyền đã triệu các đại thần đến nghị sự, ngay cả Lục Thiên Hành cũng bị gọi đi.
"Sao lại thế này?"
Đào Hoa bưng chén nhỏ, càng nghĩ càng thấy kỳ quái. Loại đại sự ở triều đình, liên qua đến chuyện giang sơn xã tắc, dân sinh dân tình, chức quan thị vệ như Lục Thiên Hành có chuyện gì?
Chẳng lẽ Tây Bình Vương đã già cả, không màng chuyện triều chính nên cố ý truyền quyền lực, tước vị cả mình cho Lục Thiên Hành?
Vậy mà nàng còn coi Lục Thiên Hành như thị vệ lưu lại bên người, chẳng phải là rất quá đáng sao.
"Nô tỳ nghe nói, tài liệu đưa vào năm trước vàng thau lẫn lộn, hôm qua thánh thượng tự mình đi tra, liếc mắt một cái đã nhìn ra manh mối. Hiện tại đang tầng tầng truy xét xem đến tột cùng xảy ra vấn đền ở đâu!"
A Mật Đóa mang khăn gấm đến giúp Đào Hoa lau miệng, cau mày nói: "Cái khác nô tỳ không biết, hôm qua vừa mới đến, chuyện cấp trên cũng không dám nhiều lời cùng nương nương."
"Loại công trình này sao có thể vàng thau lẫn lộn đây? Nếu như bị tra ra, đoán chừng có thể xét nhà đi..."
Đào Hoa nhớ đến thủ đoạn hung ác của Tần Nghiêu Huyền trước kia, nhẹ thì xét nhà, nặng thì tru di cửu tộc, thật là không quá chút nào.
Căn cứ vào những gì A Mật Đóa tò mò dò đông hỏi tây ngày hôm qua, Đào Hoa cũng đoán được rõ ràng ba bốn phần rõ ràng.
"Ngô, vất vả cho ngươi rồi, về sau cũng phiền toái ở lâu cái tâm. Đặc biệt là sau này hồi cung, nhiều tin tức một chút thì luôn an ổn nhiều hơn một phần."
"Nô tỳ hiểu rõ. Nương nương là ân nhân cứu mạng của nô tỳ, nô tỳ nhát định sẽ làm những gì người giao phó thật tốt!"
Hai người hàn huyên trong chốc lát, Mật Đóa lại nói về chuyện trong thôn ở Nam Cương, Đào Hoa bất tri bất giác ăn rất nhiều. Dùng xong đồ ăn sáng mà bụng nàng phồng thêm một vòng, nàng đi khắp nơi trong hành quán để tiêu thực, hiệu quả cự nhỏ.
Đi ngang qua thính phòng, không khí bên trong vẫn nghiêm túc như cũ. Đào Hoa ở thật xa liếc mắt một cái, chỉ có thể nhìn thấy các đại thần cung kính quỳ xuống, hiển nhiên lúc này tâm tình Tần Nghiêu Huyền không tốt.
Vẫn không nên đến trêu chọc hắn.
"Ta nghĩ nên đi chơi."
Túi tiền ngày hôm trước Tần Nghiêu Huyền cấp cho còn dư rất nhiều bạc, Đào Hoa cười tủm tỉm nói: "Đi a, ta sẽ dẫn ngươi đi nếm thử điểm tâm ăn vặt của Ngạo Quốc. Khẩu vị Giang Nam so với thủ đô không khác nhau nhiều đâu, ta rất thích nơi này."
Hai người không ngồi kiệu cũng không ngồi liễn, một đường vừa đi một chút lại dừng. Đào Hoa vừa nhìn xem bên này lại sang bên kia sờ một chút, giống như tiểu thư nhà quan bị dưỡng trong khuê phòng khó có được một lần đi chơi, cuối cùng nàng dừng trước cửa Cẩm Tiên Lâu.
Nhã tọa, Đào Hoa tự hỏi mình có thể nhìn thấy Giản Sơ hay không, nhưng lại cảm thấy không ước lượng được thời gian cụ thể, hai ngày vừa mới qua đi, như vậy thời gian này hắn hẳn còn không có tìm được nguyên nhân trúng độc mới đúng.
Chắc là lên núi hái thuốc cả mấy ngày nay không ngừng.
"Đến cũng đã đến rồi thì hãy vào xem một chút đi."
Đào Hoa hoàn toàn không ôm chút hi vọng nào đi vào trong lâu, phòng khách lịch sự tao nhã nhất lâu đã có người.
"A Mật Đóa, ngươi ở bên ngoài, trừ phi ta gọi ngươi, đừng cho người khác tiến vào phòng, ngươi hiểu không?"
Đào Hoa phân phó một cách nghiêm túc sau đó mới gõ cửa bước vào. Bên trong là một nam tử mặc bạch y đang ngồi bên bàn nhỏ, trước mắt là một đống dược liệu vừa mới bị quy trình tản ra, trong tay hắn đang nghiền nát.
Một tia nhã hương nhàn nhạt phiêu tán, lư hương tinh xảo có một tầng hương tro không tệ, hôm nay Giản Sơ trừ khối ngọc đeo bên người còn mang theo một túi tiền màu tím nhạt.
"Đại phu."
"Nương nương khả xảo đã đến."
Hắn ngẩng đầu lên, lộ ra dung nhan tuấn mỹ cùng ý cười kinh hỉ, Giản Sơ lau mồ hôi trên trán nói: "Trăm cay nghìn đắng mới có thể hái được thảo dược, còn phải mượn bằng hữu ở Nam Cương mới có thể có tới ngàn con tiết trùng, suốt đêm độc gan để bức dược ra, nhưng có thể làm thuốc dẫn."
Đào Hoa nhẹ nhàng gật đầu: "Vất vả cho đại phu có thể để bụng với ta như vậy."
"Có thể trừ ưu giải nạn thay nương nương hoặc trợ giúp ít nhiều cho thánh thượng cũng chính là vì giúp đỡ thiên hạ, đây tất nhiên là trách nhiệm không cần nói lời cảm ơn."
Vừa nói chuyện Giản Sơ vừa nhìn thuốc bột trong tay như cũ, ba ngón tay hắn bị cắn qua vẫn được quấn băng gạc, nhưng bị dược liệu nhuộm dần đậm sắc càng thêm chói mắt.
Đào Hoa ngồi an vị trước bàn nhỏ nhìn hắn nghiêm túc đùa nghịch, vừa nhấp trà dò hỏi: "Đều nói y giả đại năng nhưng diệu thủ hồi xuân, chỉ cần còn thừa nửa phần khẩu khí vẫn có thể đoạt người từ tay Diêm Vương. Mệnh này ở trong tay thần y, có thể cứu trở về được hay không đây?"
"Nương nương sao lại nói ra lời này. Bệnh lâu hại mệnh, tất nhiêu phải trị. Nếu mệnh số đã tẫn, y thuật cũng không cứu được." Giản Sơ không ngẩng đầu lên mà chỉ cung kính, khiêm tốn trả lời.
Đào Hoa cười nhạt lộ ra chút tươi cười: "Vậy theo như thần y đã nói, hẳn là mệnh số của ta chưa hết vẫn có thể còn cứu chữa được. Vài ngày trước đó ta đã gặp một đạo sĩ nói ta chính là người chết yểu, mệnh số đã sớm nên cạn."
"Đừng nghe những lời hồ ngôn loạn ngữ của hắn, bất quá chỉ để lừa chút tiền. Thân thể nương nương chỉ hư nhược, vận số không đủ, có sự tương trợ của thánh thượng đây không phải rất tốt sao?"
Giản Sơ lắc đầu cười khẽ "Trên đời này người có tư cách xem mệnh số cho người khác nhất là người Thiên Vân. Bọn họ xem mệnh lý mới kêu nhất tuyệt. Nếu người Thiên Vân nói mệnh số đã hết vậy thì không cần cứu chữa nữa."
"Nhưng khi còn nhỏ ta được mời đến Thiên Vân một chuyến mà vẫn chưa cảm thấy có nơi nào thần kỳ. Nhưng thật ra những đại ca ca đại tỷ tỷ nơi đó mỗi người đều có bộ dáng động lòng người, nhìn giống như tiên tử. Ta cũng không biết dãy núi kia là dãy núi nào nhưng nhìn qua giống như nơi đất sỏi đá cằn cỗi, nhưng sao có thể nuôi người trở nên tốt đến như vậy."
"Thiên Vân nhị tuyệt được xem là một mệnh lý, nhị đây là người."
Giản Sơ dừng động tác trên tay, con ngươi buông xuống: "Trừ lần đó ra, quả thật không đúng chút nào."
Nén hương kia châm lên thật mau đã cháy hết, Đào Hoa nhẹ nhàng thở dốc, liền vươn tay trái ý cho hắn châm kim. Nhưng ngân châm chưa châm xuống mạch, Giản Sơ liền nhíu mày thở dài: "Trong cơ thể nương nương dương khí đã đủ, chính là cùng thân mật sao?"
"Ân, không nghe theo lời dặn của thần y, nhưng việc này không phải do ta."
Giản Sơ lắc đầu, hạ xuống mấy châm sau đó nơi cánh tay truyền đến cơn đau đớn hướng tận tim, sau đó hắn liền chia dược liệu thật tốt gói lại thành bọc, lấy ra một viên thuốc, nói: "Tuy rằng không biết độc trong người nương nương cụ thể ra sao, nhưng thuốc viên này có thể áp chế hiệu quả quả độc, không ngừng dùng như cách dùng phương thuốc sắc, bất quá ba tháng có thể ốt hơn một nửa. Độc còn sót lại tất nhiên sẽ chậm rãi tiêu tán."
Đem viên thuốc kia đưa đến bên miệng, Đào Hoa há miệng thở dốc, hàm nhập, nàng nhăn mặt lại thấy Giản Sơ lộ ra tươi cười.
Nụ cười toát ra từ đáy lòng, giống như người bệnh phối hợp sắp khỏi hẳn.
Cũng giống như kẻ thù ngu dại sắp trúng chiêu.
"Lấy độc trị độc, có phải có quá phiền toái hay không?"
Ngay khi Giản Sơ lộ ra dung nhan tuấn mỹ cùng ý cười câu nhân, Đào Hoa liền phun toàn bộ thuốc vào chung trà, nhàn nhạt nói: "Thân thể ta đã hư nhược như vậy, thần y còn hạ nặng tay như thế, thậm chí không chút thương tiếc mà dùng mê hương là hương liệu xúc tác. Rốt cuộc là đang cứu người hay là đang đòi mạng đây?"
"Thuốc đắng giã tật." Giản Sơ vội vàng lấy dược ra, lột đi lớp ngoài cùng một chút, giải thích: "Tại hạ mất thật nhiều tâm tư mới tìm được tài liệu, nương nương chính là vì bản thân cũng tốt, nhưng cũng phải suy nghĩ cho hoàng thượng, nhất định phải thử một lần. Giản Sơ lấy y thuật đảm bảo sẽ không để cho nương nương thiệp hiểm."
Đào Hoa nghiêng đầu nhìn Giản Sơ trừ bỏ bộ dáng cười lãnh đạm vẫn không lộ ra một biểu tình nào khác nhưng lại pha chút tan rã, nôn nóng.
Càng thêm cảm thấy buồn phiền.
"Trùng ngàn châm là cổ độc dở dung ngay cả nước trà của ngươi cũng trộn lẫn sáp thảo, tuy rằng hương vị cực kỳ nhạt nhưng ta vẫn nếm ra."
Đào Hoa cười lạnh: "Thật gian xảo a, ta tới tìm thần y thì ngươi liền chờ ta, hôm ấy sau khi bị ngươi thi châm nên độc tái phát càng nhanh. Giản Sơ ngươi ăn bản không nhằm vào ta đi?"
Nếu đúng như lời hắn, độc này có khả năng truyền cho Tần Nghiêu Huyền, gây hại thân thể hắn, trước kia Tần Nghiêu Huyền làm nàng mười năm, cũng không phải là tinh lực vẫn tràn đầy, ngày đêm vùi đầu vào quốc sự, thống nhất tứ quốc.
"Nương nương còn có chút thông tuệ. Nếu biết nơi này của ta chính là Hông Môn Yến, vì sao lại muốn tiến đến một mình."
Trong tay áo Giản Sơ lộ ra một cây đoản chủy, ánh sáng chói lọi kề sát cổ Đào Hoa: "Còn để cho ta tùy ý thi châm trên người ngươi cho rằng thánh thượng sủng ái ngươi nên ta không dám động đến ngươi hay giết ngươi sao? Nữ nhân ngu xuẩn, ta và ngươi không thù không oán, hành động này bất quá là vì để cho thánh thượng an khang, bá tánh nhạc nghiệp mà thôi! Vốn định nhìn thấy thiên hạ thống nhất làm một, thái bình sênh ca, nếu ngươi không muốn ngoan ngoãn chịu chết ta đành phải giết ngươi, Giản Sơ sẽ tự tự vận chờ lệnh."
"Đúng vậy, tại sao ta có thể tiến đến đây một mình đây?"
Chuôi đoản chủy bắt đầu rung động phần phật nhưng cắt không đến, Đào Hoa càng nghĩ càng thấy kỳ quái, nhưng bản năng thân thể đã sớm phản ứng.
Nàng duỗi tay giao ra cánh tay trái, cánh tay phải nâng lên một cách vững vàng nắm lấy lưỡi dao. Nỗi đau đớn cắt vào trong thịt cùng ánh mắt kinh ngạc của Giản Sơ nhắc nhở cho Đào Hoa tình cảnh hiện tại.
Nàng vừa mới cập kê, bất quá cũng chỉ mới 15 tuổi, thân thể còn sống, tứ chi nguyên vẹn mạnh khỏe, Tần Nghiêu Huyền vẫn chưa cầm tù nàng, ngược nàng đến phát điên muốn chết.
Hết thảy, nàng đều tồn tại một cách chân thật.
Lời nói của Lục Thiên Hành ở quán đồ chơi bằng đường đã nói, cũng không thể không hiểu được như vậy.
"Bởi vì ta đã tập võ qua, so với ngươi mới tập võ nghiêm túc hơn nhiều lần."
Tay nàng theo chủy dưới thân hoạt, máu đỏ tươi phun ra, phát ra tiếng vang nhỏ. Giản Sơ chỉ thấy vẻ mặt không sợ lãnh đạm tự nhiên của Đào hoa, lại giống như tự mình làm hại chính mình.
"Thế cho nên chuyện của chính mình thì chính mình tự giải quyết không phải là tương đối tốt sao."
Trong nháy mắt hắn khiếp sợ, Đào Hoa nhúc nhích cánh tay bị ngân châm đâm đến phát đau mà cầm lấy lư hương nện trên đầu Giản Sơ. Sau khi cho hắn ăn đau một phen nàng liền đoạt lấy đế cây đoản chủy đặt nơi cổ họng hắn, tiếng nói vậy mà mang theo vài phần cao ngạo lạnh lẽo độc hữu chỉ Tần Nghiêu Huyền mới có: "Có thể nói vì sao muốn giết ta? Nếu không nói, ta sẽ giết ngươi."
Mũi nhọn đâm vào làn da nhắc nhở Giản Sơ một cách chân thật rằng tiểu cô nương này thật sự có thể nói được làm được.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?