Convert: Vespertine
Edit: Phương
Beta: Minh
Khí lạnh ở cổ, ngoài phòng vang lên tiếng hô của quan binh. Trong đó còn có bước chân rõ ràng của ảnh vệ có nội lực cao siêu, nhất thời liên đổ về Cẩm Tiên lâu khiến nơi này chật như nêm côi.
Giản Sơ không tiếng mà cười.
"Không hổ là đương kim thánh thượng, vừa nhanh lại đủ tàn nhẫn."
Hắn tựa hồ không chút sợ hãi, con ngươi ẩn ý vẫn lưu chuyển ánh sáng như cũ, nhìn chằm chằm bộ dạng lãnh đạm của Đào Hoa khẽ cười nói: "Ngươi cho rằng hiện tại ta không có cách nào giết ngươi sao?"
"Chẳng lẽ không phải sao?"
Đào Hoa nghiêng đầu, tay dùng sức, mũi nhọn ngược lại cắt vào cánh tay, Giản Sơ không thấy động tác rõ ràng của nàng, gân trên cánh tay vững vàng bị cắt ra, thuốc bột bên trong túi tiền tức khắc trở nên vô dụng.
"Tâm tư độc ác."
Hắn vẫn luôn cười nhạt, mặt bỗng nhiên xuất hiện cái khe, hung tợn nói: "Thánh thượng cũng là bị bộ dạng xinh đẹp vô tội này của ngươi che mắt."
Rốt cuộc là hắn đã sai ở chỗ nào đây?
Giản Sơ cũng không nghĩ ra, rõ là một tiểu cô nương đơn thuần, đôi mắt trong suốt giống như mặt hồ yên tĩnh, không chút vô cấu, ngay cả tâm cơ đều không thể nhìn ra.
Hắn là thuyết thư từng đi khắp hang cùng ngõ hẹp, cái hắn hiểu nhất chính là nhìn mặt đoán ý. Hơn nữa còn hành y chữa bệnh, nếu vọng văn vấn thiết thì chỉ cần sờ một cái đã có thể đoán được bảy tám phần tâm tính người khác.
Nhưng sao Đào Hoa có thể đột nhiên biến thành hung lệ như thế?
Tuổi còn trẻ, lại có thể có bộ dạng này sao?
"Thủ đoạn này của ta, cũng là học từ Tần Nghiêu Huyền thôi. Còn nhiều thứ khiến ngươi sống không bằng chết, có muốn thử xem không?"
Trên tay Đào Hoa nhỏ xuống từng giọt máu, cơn đau nhắc nhở nàng cả hai đời: "Vì sao lại muốn thiết kế giết ta? Lương thái y bị bệ hạ chém đầu thị chúng, ngươi cũng hắn có quan hệ sao?"
Tiếng bước chân ngoài phòng càng ngày càng gần, tay Đào Hoa vội vàng dần dần phát run.
Nàng thật sự rất muốn biết chân tướng.
"Ha ha ha."
Giản Sơ nhìn người nắm giữ sinh mệnh mình lộ ra biểu tình nôn nóng, sắc thái giống như cầu xin, không kìm được mà cười to nói: "Sự tồn tại của ngươi chính là sai lầm, ngươi sẽ sớm phải chết! Hôm nay ta không giết được ngươi, thì người khác cũng sẽ giết ngươi! Ngay cả uống nước cũng sẽ bị sặc chết!"
"Ngươi có ý tứ gì..."
Đào Hoa còn chưa kịp hỏi, quan binh thị vệ phá cửa xông vào, kêu to muốn tróc nã hung thủ, đoạt lấy Giản Sơ trong tay nàng rồi lập tức đi ra ngoài.
Tốc độ chỉ trong một cái nháy mắt.
Bàn tay đả thương người sát hại tính mạng mình không ngừng run rẩy, khi nhìn thấy Tần Nghiêu Huyền thì càng thêm mệt mỏi, cơ hồ không kiềm chế được mà phát run.
"Thả hung khí xuống, Hoa Nhi."
Tần Nghiêu Huyền tức giận, toàn thân tản ra khí lạnh phần phật, tiếng nói trầm thấp khiến não Đào Hoa phát hoảng, "Buông."
"Thiếp không!"
Tần Nghiêu Huyền bước về phía trước một bước, Đào Hoa sợ đến mức đôi tay cầm chủy thủ không ngừng lắc đầu nói: "Người đừng đến đây! Người lại muốn đánh thiếp phải không? Rõ ràng là thiếp không sai! Sau người lại muốn giam thiếp lại, cái gì cũng không cho thiếp biết, cái gì cũng không nói...thiếp..."
Nhưng Tần Nghiêu Huyền sẽ nghe nàng nói sao?
Thật vất vả mới ra ngoài một lần mà lại gặp phải sự việc không thể tưởng tượng này. Hắn nhất định sẽ không cho nàng chút cơ hội nào...
Thủ đoạn đả thương người đều là học khi còn ở Đại Diễn, lúc ban đầu phụ hoàng và hoàng huynh nàng còn nói qua cho nàng rằng nếu có cơ hội thì giết Tần Nghiêu Huyền chính là tốt nhất. Nhưng mười năm ở kiếp trước nàng căn bản không có cơ hội này, tay chân nàng sớm bị hắn phế bỏ, không còn cấu thành chút uy hiếp nào.
Nhưng hiện tại Đào Hoa tất nhiên không có lá gan này, cuối cùng nàng chỉ suy sụp ngồi dưới đất lẩm bẩm: "Thật sự thiếp không sai. Người đừng đánh thiếp. Thiếp chỉ tự bảo vệ bản thân mình, không cố ý thương tổn người..."
"Hoa Nhi?"
Tần Nghiêu Huyền nắm chặt tay, im lặng bước đến trước Đào Hoa, nhìn nàng, rồi hắc y tôn quý chạm đất, cả người cũng ngồi xuống.
"Trẫm không đánh nàng, trẫm chỉ sợ nàng tự làm mình bị thương."
Tay phải phủ lên đôi tay đang run nhè nhẹ của Đào Hoa, Tần Nghiêu Huyền nhẹ nhàng lấy đoản chủy dính đầy máu trong lòng bàn tay nàng, thở dài nói: "Có đau không?"
"Không đau."
Đào Hoa nháy đôi mắt, nhìn không rõ Tần Nghiêu Huyền do bị tóc che khuất mặt. Điểm điểm miệng vết thương vào bàn tay hắn, cực kỳ ủy khuất.
"Người đánh thiếp còn đau hơn nhiều, thật sự không đau. Thiếp đã quen rồi."
Trầm mặc.
Cái ôm của Tần Nghiêu Huyền trở nên lạnh lẽo, Đào Hoa sợ đến mức không dám cử động.
Thật lâu sau hắn mới nhẹ nhàng thở dài một tiếng: "Trẫm sao có thể bỏ được mà đánh nàng đây."
"Ai?"
Rõ ràng là lời nói chân tình thật lòng, cảm khái đến cực điểm nhưng vào tai của Đào Hoa lại giống như đang chê cười.
"Hoa Nhi không ngoan như vậy, lòng bàn tay bị thương, trẫm nhất định phải phạt nàng."
Tần Nghiêu Huyền lấy tay áo của mình lau đi tia máu trên lòng bàn tay nàng, không lấy băng gạc Giản Sơ hành nghề y trên bàn nhỏ mà dùng khăn gấm trong ngực mình giúp Đào Hoa băng bó miệng vết thương. "Nhưng phạt Hoa Nhi thì có ích lợi gì đây?"
Đào Hoa liên tục gật đầu.
"Trẫm nên khóa nàng lại, đóng lại thật kín, khiến cho người khác ngay cả một chút cũng không thể thấy. Như vậy sẽ không xảy ra việc như hôm nay."
Lộp bộp---
Tâm Đào Hoa vừa mới nhảy lên lúc này trong nháy mắt đã ngã xuống đáy cốc. Ngay cả lòng bàn tay còn mang đau đớ cũng chưa thay đổi sắc mặt bây giờ nghe thấy lời nói của Tần Nghiêu Huyền thì nước mắt rơi xuống rào rào, thanh âm khụt khịt tinh tế nhẹ nhàng, một câu cũng không nói nên lời.
Qủa nhiên vẫn là bộ dạng này, mệt cho nàng còn nghĩ một đời này của nàng rốt cuộc đã thay đổi!
"Mắt sẽ sưng."
Ngán tay lau hốc mắt cho nàng, sắc mặt lạnh lùng của Tần Nghiêu Huyền chậm rãi tan rã, cuối cùng hắn mới cười khổ, nói: "Hoa Nhi không khóc, được chứ?"
"Thiếp...Thiếp...Hoa Nhi không muốn bị nhốt lại..."
Thậm chí còn nấc từng cái, cho đến khi giọng Đào Hoa đều khàn mới ngừng, "Hoa Nhi có thể múa một khúc cho bệ hạ hay không? Thật khó mới đến được Giang Nam, sự việc đã nói lúc trước còn chưa làm được."
Chỉ cần tưởng tượng đến những ngày tháng sau, Đào Hoa không kiềm chế liền khó chịu.
Nàng nhìn chằm chằm đoản chủy, bỗng nhiên ý nghĩ muốn tự sát nổi lên.
Nhưng một giây trước khi nàng động thủ, Tần Nghiêu Huyền lập tức nắm lấy cổ tay nàng.
"Làm cái gì?"
"Hoa Nhi không muốn bị nhốt lại."
Thà chết cũng không muốn dẫm vào vết xe đổ, Đào Hoa cắn răng, khiến cho chính mình bình tĩnh nói: "Hơn nữa nhiều người như vậy Hoa Nhi không nên ở bên cạnh bệ hạ, đều nghĩ rằng Hoa Nhi chết đi, còn không bằng tùy theo ý bọn họ. Cũng thức tỉnh bệ hạ lao lực lao tâm quan tâm thiếp, đến lúc đó lại cấp một cái phi tử đại thần khác tên tuổi dễ nghe."
Tần Nghiêu Huyền thật sự bị chọc cười: "Trẫm không muốn nàng chết."
"Cãi lời thánh ý đồng nghĩa với việc chém đầu?" Đào Hoa lệch đầu, vẫn giãy dụa như cũ tìm kiếm cây đoản chủy.
"Lại nháo, trẫm liền phế tay chân nàng, thật sự nhốt lại."
Vẻ mặt nữ hài nhi trong ngực hắn tràn đầy ý chết, giống như hết thảy niệm tưởng trên thế gian này không quan hệ gì đến nàng. Trong đầu Tần Nghiêu Huyền chỉ ong ong phát đau.
Đào Hoa hôm nay, Đào Hoa mấy ngày nay, thật sự không giống nhau.
"Trẫm thế nhưng không biết, đến tột cũng Hoa Nhi làm sao mới có thể tốt lên đây."
Đột nhiên kéo cánh tay bị thương của Đào Hoa , dán vào môi nàng khiến nàng ăn đau, đầu lưỡi chui vào trong khoang miệng nàng mút vào thật sâu, thẳng cho đến khi vòng eo nàng bị hôn mà trở nên mềm nhũn, Tần Nghiêu Huyền mới buông nàng ra.
"Bệ hạ?"
Nụ hôn xảy ra thình lình khiến chân tay Đào Hoa luống cuống. Hốc mắt khô khốc lại bắt đầu rơi nước mắt.
"Hư."
Tần Nghiêu Huyền dùng một tay che đi đôi mắt của Đào Hoa, khiến nàng nhìn cái gì cũng không thấy.
"Hoa Nhi nếu cứ nước mắt lưng tròng mà nhìn trẫm, trẫm sẽ nhịn không được."
"Nhịn không được cái gì..."
"Nàng nói cái gì trẫm đều đáp ứng nàng." Tần Nghiêu Huyền cười đến trào phúng cực kỳ, "Cho nên đừng khóc, được không?"
***
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?