Edit: Phương
Beta: Minh
"Lục Thiên Hành làm sai điều gì sao?" Đào Hoa khẩn trương dựa vào trong lòng ngực của Tần Nghiêu Huyền, bắt lấy vạt áo hắn nhẹ giọng hỏi, sợ chọc đến Tần Nghiêu Huyền nếu giúp tù phạm cầu tình.
"Trọng tội."
Thấy bộ dạng sợ sệt nhút nhát như vậy của Đào Hoa, nàng rõ ràng rất tò mò nghi hoặc đến nhảy dựng lên, nhưng lại vẫn cẩn thận nép trước ngực hắn. Tần Nghiêu Huyền duỗi tay vuốt ve nàng, giống như vuốt lông trấn an con thú nhỏ, nhàn nhạt nói: "Trẫm đã áp giải hắn vào tử lao đợi thẩm vấn, nghĩ hắn là thị vệ của Hoa Nhi mới không có xử lý ngay tại chỗ."
"Bệ hạ...Hoa Nhi không hiểu..."
Nghiêm trọng đến mức phải chém đầu ngay lập tức sao? Đào Hoa không nghĩ ra, ngoại trừ thông đồng với địch bán nước, hành thích vua mưu phản còn có tội danh gì phải đến nỗi như vậy.
Nhưng Lục Thiên Hành là con vợ lẽ của Tây Bình Vương, càng là mật thám Ngạo Quốc, mười năm ẩn núp ở Đại Diễn, công lao càng vất vả thì có thể thấy được sự trung thành. Lúc này mới vừa từ Đại Diễn được mấy ngày? Sao lại có thể phạm phải loại tội này!
"Theo trẫm thẩm vấn Giản Sơ như thế nào, rồi thẩm vấn tên Lục Thiên Hành đến chết cũng không há mồm kia."
Xe ngựa dừng ngoài nhà tù quan nha, Tần Nghiêu Huyền lúc này lấy ra bộ sam y mỏng màu đen bọc lấy toàn bộ Đào Hoa rồi mới bế nàng đi ra ngoài.
"Trong lao lạnh lẽo."
Đào Hoa bị bọc đến kín mít, ở trong ngực hắn vùng vẫy không ngừng, Tần Nghiêu Huyền kiên nhẫn giải thích:
"Thân thể Hoa Nhi yếu đuối nên để tâm một chút."
Tuy rằn đáng ra nên lập tức tạ ơn, nhưng tay chân Đào Hoa bị hắn bọc lại, giống như tiểu bảo trong tã lót muốn động cũng không thể động, nàng chỉ có thể nháy đôi mắt ủy khuất ba ba nói: "Giống như một con tằm cưng, muốn động cũng không thể động đậy nổi."
"Đợi lát nữa nếu khát hay đói vụng, trẫm sẽ đút cho nàng."
Đào Hoa hoàn toàn không biết Tần Nghiêu Huyền giở tính gì, nàng liền bị ôm như vậy đến trong phòng giam ngầm.
Không khí phòng giam âm trầm, những tiếng cầu xin thê lương vừa mở miệng đã bị lao đầu quất một roi đến, sau khi thu roi để lại chuỗi huyết châu trên lan can đã sớm bị loang lổ bởi máu.
Nhóm tù phạm mặc quần áo lam lũ, mặt xám như tro tàn. Sâu kín ánh lửa nơi con mắt là đau khổ một mảnh, con ngươi vẩn đục còn có mấy người nhìn qua điên điên khùng khùng.
"Nếu Hoa Nhi dám phạm tội khi quân, trẫm liền nhốt nàng trong thiên lao trọng địa."
Cửa sắt phòng thẩm hình thứ nhất ở cuối đường mở ra, trên tường là vết máu cùng các đạo cụ đáng sợ, Đào Hoa sợ đến mức sắc mặt trở nên trắng bệch, lại nghe thấy Tần Nghiêu Huyền hoãn thanh nói: "So với nơi này càng làm cho người ta sợ hãi, hiểu không?"
Tần Nghiêu Huyền nói tuyệt đối sẽ làm. Đào Hoa sợ đến mức liên tục gật đầu: "Hoa Nhi hiểu, hiểu hiểu! Thật sự hiểu!"
"Ngoan."
Thấy khuôn mặt nhỏ của nàng bị dọa đến trắng bệch, còn không không chế mà nắm chặt, khẽ động tới miệng vết thương cũng không cảm thấy đau đớn. Tần Nghiêu Huyền nhíu chặt mày, ngồi lên cái ghế sớm đã chuẩn bị tốt, cúi người hôn lê khuôn mặt Đào Hoa một cái: "Chỉ cần Hoa Nhi ngoan ngoãn một chút, trẫm sẽ không làm như vậy với nàng, đừng sợ."
Đào Hoa lúc này mới tựa như mèo dẫm phải đuôi, dựng cả lông tơ muốn chạy nhưng lại không thoát, chỉ phải hậm hực gật đầu.
Ánh mắt dừng lại hình ảnh Giản Sơ sở trên hình giá. Trước kia ăn phong uống lộ phảng phất khí chất tiên nhân, nhưng giờ này nam tử chính là đang suy sụp rũ đầu bị treo trên hình giá. Một bộ bạch y rách nát nhiễm máu tươi, khuôn mặt mỹ lệ nhìn qua thật là đáng thương, thế nhưng so với mỹ nhân rơi lệ còn khiến người khác không đành lòng.
"Không mở miệng?"
"Hồi bẩm thánh thượng, quất ro lóc thịt hắn đều không mở miệng. Ngay cả phát ra âm thanh nhỏ cũng không." Người chưởng hình nơm nớp lo sợ mà hồi phục nói: "Chính là muốn cắt gân hoa cốt sao?"
Tần Nghiêu Huyền không có động tác, một thùng nước lạnh lập tức tưới lên đầu Giản Sơ. Người chịu hình thống khổ mở mắt ra, sau khi nhìn thấy Tần Nghiêu Huyền lại không có chút sợ hãi hay phẫn nộ, ngược lại mà nhìn Đào Hoa chằm chằm, oán độc như nguyền rủa.
"Ngô!"
"Đừng sợ."
Tần Nghiêu Huyền duỗi tay vuốt ve gương mặt Đào Hoa, câu lấy phát nàng rất mềm nhẹ. "Tên thích khách này rốt cuộc có mục địch gì đây?"
Nói thực ra, Đào Hoa cũng không nghĩ ra rốt cuộc vì cái gì. Giản Sơ luôn mồm nói vì Tần Nghiêu Huyền nhưng chính nàng chỉ là người bị Tần Nghiêu Huyền cầm tù bên thân, muốn đánh liền đánh, nghĩ ngược liền ngược, ngẫu nhiên Tần Nghiêu Huyền vui vẻ sẽ cho nàng trái táo ngọt nàng đều sẽ cảm ơn trời đất.
Đào Hoa cảm thấy chính nàng không có bất luận uy hiếp nào đối với Tần Nghiêu Huyền. Tuy rằng nàng có võ, nhưng Tần Nghiêu Huyền cũng vậy, hơn nữa là sâu không thể lường trước được, kiếp trước thời điểm ngay cả ảnh vệ đều không ngăn được thích khách nhưng cuối cùng cũng bị Tần Nghiêu Huyền dùng một kiếm giết chết.
Hao hết tâm tư chọc hắn sinh khí, buồn bực khó chịu ngược lại sẽ càng khiến hắn hành hạ nàng trên giường đến đạt khoái cảm thì thôi.
Ngay cả mạng nhỏ của nàng, vinh nhục, thậm chí có ăn cơm hay không đều ở trong tay Tần Nghiêu Huyền, hoàn toàn không cần thiết phải giết chết a.
"Nếu Hoa Nhi bị thương, trẫm sẽ thương tâm khổ sở. Nhưng nếu hắn là vì gây bất lợi cho trẫm thì vì sao phải ương cá ngập trong chậu đây?"
Phi tử hậu cung nhiều như vậy, rõ ràng Viên Phi đối với Tần Nghiêu Huyền càng dễ dùng hơn. Bắt cóc nàng để uy hiếp Tần Nghiêu Huyền? Đào Hoa lẩm bẩm nói: "Bệ hạ trăm công nghìn việc, càng coi trong giang sơn xã tắc hơn Hoa Nhi, lấy Hoa Nhi đến để làm người thương tâm, thật là một ý nghĩ kì lạ."
Đôi mắt Tần Nghiêu Huyền ảm đạm đi một phần, người chung quanh liền tức khẳng tiến lên hát đệm, tỏ vẻ nên lấy long thể làm trọng, người hậu cung tất nên tự mình hiểu lấy.
"Nếu thật sự là như thế, Giản Sơ có thể yên tâm tìm chết."
Tiếng nói rách nát hàm chứa đau đớn nồng đậm, ánh mắt Giản Sơ như phảng phất nhắc nhở Đào Hoa phải nhớ đến hiện tại nàng rốt cuộc đang nói cái gì. Giây tiếp theo, cổ họng hắn bỗng nhiên giật mình.
Tay phải Tần Nghiêu Huyền nâng lên, chung trà bay về phía gò má thành kính chịu chết của Giản Sơ, lạch cạch một tiếng đánh thẳng đến đỉnh đầu.
Máu tươi chậm rãi chảy xuống, Giản Sơ không biết đã chết hay là hôn mê.
"Buông xuống, trói tứ chi ở sau lưng, tưới nước sau đó nhét mảnh vai vào trong miệng, rồi tái thẩm."
Thẳng cho đến khi Tần Nghiêu Huyền phân phó xong, bế Đào Hoa lên đi nơi khác nàng mới phục hồi tinh thần lại.
Tần Nghiêu Huyền lúc nãy thật sự là có ý tứ giết người, hơn nữa cũng hạ sát thủ! Nếu không phải ngón tay hắn uốn lượn thu vài phần lực, Giản sơ đã chết rồi!
Thật đáng sợ a!!
Đào Hoa sợ tới mức khụt khịt mũi, người nam nhân này đời trước có năng lực lợi hại như vậy sao? Hia ngón tay ném chung trà vẫn có thể lấy đi tính mạng người?
"Sợ sao?"
"Không...Không có...Chỉ là cảm thấy...Bệ hạ thật là lợi hại..."
Đào Hoa cảm giác chính mình như một khối thịt giữa răng Tần Nghiêu Huyền, hắn chỉ cần nhẹ nhàng cắn một cái, nàng liền sẽ chảy máu mà bị cắt thành hai đoạn đi đời nhà ma.
"Sớm đã biết bệ hạ lợi hại như vậy, Hoa Nhi còn nhỏ liền không tập võ nữa."
"Bởi vì có trẫm bên người nàng sao?"
Rõ ràng sớm biết hắn lợi hại như vậy, chính mình lúc trước ở Đại Diễn còn ôm ý nghĩ muốn đồng quy vu tận ám sát đế vương thật là quá ngốc!
Nhưng vì sao Tần Nghiêu Huyền lại đột nhiên tốt, từ trước đến nay mím chặt từ từ gợi lên, tươi cười khiến chi tâm thần của Đào Hoa cũng trở nên nhộn nhạo, lại là thật sự không rõ ràng.
" . Nhưng lại sợ bệ hạ ghét bỏ Hoa Nhi vô dụng, cho nên..."
"Như thế nào? Nhưng thật ra trẫm rất vui vì Hoa Nhi học vài thứ khác." Xuyên qua một gian nhà tù, Tần Nghiêu Huyền đề thấp tiếng nói từ tính cào tâm người, "Giống như cách lấy lòng trẫm ở trên giường như thế nào, hay như thế nào để làm chính nàng sung sướng chút."
Đào Hoa đỏ mặt, mơ hồ không rõ đáp lại: "Hoa Nhi đã biết...Sẽ..Sẽ nỗ lực hậu hạ bệ hạ..."
" Ân? Lớn tiếng chút nữa, trẫm nghe không rõ."
Cửa lao phát ra thanh âm 'rắc', Đào Hoa sợ chọc giận Tần Nghiêu Huyền nên vội vàng kêu lên
"Hoa Nhi nói...Hoa Nhi sẽ ở trên giường hầu hạ bệ hạ thật tốt!"
"Ừm, Hoa Nhi ngoan."
Tần Nghiêu Huyền lúc này mới vừa lòng bước đến phía trước, Đào Hoa thình lình phát hiện thế nhưng đã đến địa phương này.
Lục Thiên Hành bị xiềng xích khóa lại quỳ ở giữa, tứ chi bị cột chặt đến tứa máu.
"Thánh thượng! Nhân chứng vật chứng đã đủ, đã đều cung khai!" Thủy tư Giang Nam đem một đống sổ đưa đến trước mặt Tần Nghiêu Huyền, quả nhiên có Lục Thiên Hành cùng dấu tay ký tên của đại thần Công Bộ.
"Tự tiện đổi huyền thiết đúc đê điều, trong quá trình kiếm lời bỏ túi riêng, thông đồng với trọng thần triều đình làm bậy."
Đào Hoa chỉ xem vài câu trước xong liền ngậm miệng lại.
Nguyên lai năm trước vận chuyển tài liệu tới Giang Nam, đúng là đã trải qua tay Công Bộ cùng Binh Bộ, từ đích trưởng tử của Tây Bình Vương hộ tống. Lục Thiên Hành âm thầm phái người thư từ, thông đồng với huynh trưởng và đại thần, đem tại liệu cùng kiên thạch tinh thiết bình thường trộn lẫn hơn phân nửa, đập nước sông Trường Minh mới có thể kém chất lượng như vậy.
"Khó trách ngươi chỉ nghĩ muốn làm thị vệ của Hoa Nhi, không muốn tham gia vào chuyện triều chính, lại đã sớm đào quốc khố của trẫm, muốn tránh đến nơi thật xa để sống yên ổn quan ngày sao!"
Ánh mắt Tần Nghiêu Huyền tràn đầy lạnh lẽo nguy hiểm, nhàn nhạt nói: "Nếu không phải lần này trẫm tự mình điều tra, mạo hiểm thiệp thủy, tận mắt nhìn thấy tại liệu bị trộm tráo đi, hậu quả thật không dám tưởng tượng được! Sông Trường Minh nếu đúng như lời thủy tư lan tràn, không ít bá tánh vô tội ở Giang Nam sẽ chết đi, ngươi có biết?"
"Tội thần minh bạch, tội thần nguyện lấy cái chết tạ tôi."
Hắn rũ đầu hoàn toàn quỳ xuống đi về phía trước, Lục Thiên Hành không có nhìn Tần Nghiêu Huyền mà chính là nhìn Đào Hoa đang bị ôm trong ngực hắn.
Đôi mắt Lục Thiên Hành khẽ nhúc nhích, lại xả ra một tia thoải mái cùng ý cười chua xót.
"Tội thần nguyện gánh vác một mình, thỉnh thánh thượng ban chết."
"Từ từ!"
Mắt thấy Tần Nghiêu Huyền muốn hạ lệnh, Đào Hoa giãy dụa tay trái lành lặn, ôm lấy cổ Tần Nghiêu Huyền sốt ruột nói: "Bệ hạ, Hoa Nhi cảm thấy việc này còn có điểm đáng ngờ!"
"Còn có cái gì đáng ngờ?" Tần Nghiêu Huyền cười lạnh, "Làm lớn mật như vậy, căn bản không dấu được."
"Có thể để Hoa Nhi tự hỏi hắn một chút không?"
Thấy Tần Nghiêu Huyền có dấu hiệu tức giận, Đào Hoa nỗ lực bình tĩnh nói: "Hoa Nhi chỉ cảm thấy, Lục Thiên Hành coi như một nhân tài khó có được, nếu hữu dụng như vậy liền trực tiếp ban chết, không nói quá mức lãng phí, công đạo chỗ Tây Bình Vương cũng không tốt. Hơn nữa, Viện phi tỷ tỷ bên kia... Khẳng định cũng sẽ có ngăn cách cùng bệ hạ..."
"Hoa Nhi cảm thấy, đi một mình sự, yêu cầu phải cố kị Tây Bình Vương cùng Viện phi sao?"
Bá đạo lại lãnh khốc, Đào Hoa gật đầu thật mạnh: "Hoa Nhi viết bệ hạ không người nhưng bác, nhưng vì Hoa Nhi mà thử một lần đi? Hoa Nhi chỉ muốn vì bệ hạ san sẻ một chút..."
Tần Nghiêu Huyền nhìn chằm chằm con ngươi khẩn thiết của nàng, nhẹ giọng nói: "Hoa Nhi đang lo lắng cho trẫm sao?"
"Hoa Nhi xen vào việc người khác?" Đào Hoa lầu bầu đáp lại.
"Đợi lát nữa đến phòng trẫm."
Ôm Đào Hoa thả xuống trên ghế, Tần Nghiêu Huyền nhìn thoáng qua nàng thật sâu cùng Lục Thiên Hành đang quỳ trên mặt đất, giống như uy hiếp đáng sợ, xoay người rời đi.
Theo cửa lao đàn khép lại, lao dịch rời đi thật xa, phảng phất là bộ dạng hai phạm nhân bị giam giữ, Đào Hoa mới cẩn thận mở miệng: "Thiên Hành, ngươi thích Đại Diễn sao?"
"Không." Lục Thiên Hành ngẩng đầu nhìn quần áo màu đen trên người Đào Hoa, tươi cười rất là khờ, "Công chúa không cần hỏi lại, trước khi chết có thể thấy ngài được sủng ái như vậy, Thiên Hành chết cũng không tiếc."
"Vậy ngươi là...thích ta?"
Lục Thiên Hành vội vàng lắc đầu.
Đào Hoa trẫm tư hồi lâu, nghi vẫn nói: "Vậy ngươi vì cái gì muốn đem vườn tạo ở Đại Diễn? Tây Bình Vương xác thực không giàu còn đông đúc, nhưng là thanh danh đã lâu, quyền thế ổn định. Ngươi nếu tạo vườn ở Ngạo Quốc, hoa tiền càng thiếu, tạo càng tốt. Nhưng cũng không cần lo lắng bị chiến tranh xâm nhập, so với quê nhà ngươi cũng gần. Như vậy lo lắng cố sức bỏ gần tìm xa, thậm chí lén lút lừa gạt mọi người tạo ở Đại Diễn, dù sao cũng phải có lý do đi?"
"Tội thần... Tội thần đã từng mộng tưởng xa vời, muốn mang theo công chúa đến ở nơi đó."
Đào Hoa như bị chọc thủng, gương mặt Lục Thiên Hành toát ra tia xấu hổ hồng hào, "Từ khi công chúa rời khỏi Đại Diễn bị xem như là con tin đưa vào Ngạo Quốc, tội thần ngẫu nhiên nghe thấy người cùng Đại hoang tử truyền tin, nhớ nhà sốt ruột, cũng nhờ người hiểu biết một ít hành vi thánh thượng đối với ngài, càng cảm thấy...càng cảm thấy..."
Hắn ấp úng hồi lâu, mới chôn đầu cơ hồ như nhìn không thấy, run rẩy nói: "Càng cảm thấy thẹn với sự tín nhiệm giúp đỡ nhiều năm của công chúa. Cho nên mới không từ thủ đoạn mà tạo ra vườn kia, hy vọng ngày sau Đại Diễn không tồn tại nữa nhưng công chúa vẫn như cũ có nhà để về. Tội thần, hổ thẹn với công chủ."
"Nhưng ngươi có biết hay không, ngươi làm như vậy , mấy chục vạn bá tánh Giang Nam có thể bị trôi dạt khắp nơi!"
Nguyên lai chính vì nàng sao? Đào Hoa nhớ tời đời trước Giang Nam gặp thủy tai, chính nàng thế nhưng là thủ phạm, chỉ cảm thấy khúc mắc cự điểm, ho khan cơ hồ muốn phun ra máu.
"Tội thần lỗ mãng ích kỷ, đều là việc một mình thần làm! Không quan hệ đến công chúa!"
Lục Thiên Hành nặng nề khấu đầu vài cái, Đào Hoa cũng không muốn nhìn hắn.
"Hơn nữa tội thần nghĩ, chỉ đổi chút tài liệu, cũng sẽ không gây hậu quả trọng đại. Lúc này mới đầu não làm ra loại chuyện khi quân này."
"Thật sự có hậu quả nào ngươi chết ra sao cũng không biết được!"
Đào Hoa tức giận, tâm đau đớn cực kỳ, nàng cười đau khổ nói: "Hơn nữa, cho dù ngươi làm vậy thì cũng có lợi ích gì đâu? Ta là người của thánh thượng thì sao có thể trở về Đại Diễn?"
Lục Thiên Hành bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng Đào Hoa, bộ dạng rất kinh ngạc: "Công chúa yêu thánh thượng sao?"
Bằng không tại soa lại không nghĩ muốn rời đi.
"Khả năng như vậy đi. Hiện tại...bệ hạ đối với ta...khá tốt...Hơn nữa bệ hạ là đế vương, có nữ tử nào không tranh nhau mà tiếp cận hắn đây?"
Đào Hoa cười nhợt nhạt: "Đa tạ ý tốt của ngươi, nhưng ta đã quyết định lưu lại bên người bệ hạ, sẽ không rời đi."
"Nhưng tính tình thánh thượng sẽ đối với công chúa làm ra chút chuyện, hai năm qua công chúa nhất định đã rõ ràng. Tội thần, thực sự lo lắng ngày nào công chúa sốt ruột tưởng niệm Đại Diễn sẽ khiến cho thánh thượng tức giận, công chúa không có nơi để đi."
Đào Hoa lắc đầu "Ta một chút cũng không tưởng niệm đến Đại Diễn. Hiện tại, đa phần ta chỉ nghĩ đến việc phải làm như thế nào để được bệ hạ sủng ái."
"Lời nói này của công chúa là thật sự sao?"
"Thật sự a~ "
Đào Hoa không chút để ý mà cười ra tiếng, trong lao tươi đẹp như ánh sáng ấm áp hơi trán, "Hơn nữa, ta không lưu lại bên người Tần Nghiêu Huyền thì có thể làm sao đây? Nói không chừng ngày nào đó hắn lại hiểu ý yêu ta đây?"
Bảo hổ lột da cũng không phải là chuyện tốt, hiện tại Đào Hoa chỉ nghĩ trấn an Tần Nghiêu Huyền như thú đang tức giận động cái liền cắn xé người kia, liền cảm thấy hạnh phúc hơn so với đời trước quá nhiều.
"Nếu công chúa như vậy, Thiên Hành chúc phúc người cùng thánh thượng..."
Trong mắt Lục Thiên Hành suy nghĩ muôn vàn, chậm rãi mở miệng: "Tội thần nghĩ muốn lập công chuộc tội mong được khoan thứ, thỉnh công chúa có thể thay tội thần báo một tiếng với Thánh thượng hay không?"
Bạn thấy sao?