Chương 31: Phiên ngoại 1: Đả thương địch một trăm, tự hại mình tám ngàn (thượng)

Edit: Phương

Beta: Minh

 

"Công chúa đã một ngày một đêm rồi người chưa ăn gì. Thân thể người vốn suy yếu, người nên ăn chút gì đó đi, hà cớ gì mà người lại phải ngược đãi bản thân mình như thế này, thật khiến cho người khác đau lòng chết a."

 

Tiếng ríu rít của Tra Duyệt không ngừng vang lên bên tai, nhưng Đào Hoa vẫn không muốn ăn.

 Nàng nằm trên giường, nhìn chân trái đang uốn lượn trong tư thế quỷ dị, cơn đau kịch liệt rõ ràng bị phế đi nhưng lại bị xiềng xích cột lấy phần chân gãy của nàng.

 

Thật khôi hài nha. 

Đào Hoa không kìm được mà tươi cười.

 

Tra Duyệt thấy Đào Hoa bị gãy chân mà còn cười được, khuôn mặt lúc này của nàng tiều tụy rõ ràng khiến người khác sợ hãi, nhưng vẫn có nét đẹp tuyệt sắc phong trần, không khỏi cả kinh hỏi: "Công chúa, đầu óc người không thanh tỉnh hay điên rồi? Nô tỳ liền thỉnh Lê Vương gia lại đây thăm người, vương gia chắc chắn sẽ có biện pháp chữa khỏi chân cho người!"

 

Tần Lê Uyên sao?

 

Đào Hoa trầm mặc không lên tiếng, nhìn Tra Duyệt chạy ra bên ngoài.

 

Không bao lâu, Đào Hoa cảm thấy khát nước khó, nhưng lại không với tới chung trà bên mép giường, cũng không gọi được các thị nữ khác, nàng lại ngồi ngốc suy ngẫm.

 

"Ta...đầu óc không tỉnh táo, đến nỗi điên rồi sao?"

 

Hồi tưởng lại những gì Tra Duyệt nói, Đào Hoa chỉ cảm thấy bản thân tựa hồ như có chút điên khùng.

 

Đều nói giết địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm. Nhưng nàng thì sao đây, tự tổn hại mình một ngàn, giết địch tám mươi. Nói không chừng ngược lại là ý của Tần Nghiêu Huyền, để cho hắn thống khoái dùng roi đánh nàng.

 

Lúc này hắn đang cùng các tướng bàn cách chống lũ ở Giang Nam, dân chúng lầm than, khó khăn lắm mới có thể đến được nơi này nhưng lại bị mắng đến máu chó phun đầy đầu.

 

"Hôn quân hoang dâm, Thiên Đạo khiển trách, hại nước hại dân."

 

Niệm lại những lời này của mình, Đào Hoa chỉ cảm thấy sung sướng cực kỳ. Lúc ấy sắc mặt Tần Nghiêu Huyền phẫn nộ, gương mặt trước nay lạnh tanh thế nhưng lại nổi giận. Rốt cuộc cũng có thể chọc đến hắn.

 

Đặc biệt là nói lúc lời làm con dân Tần Nghiêu Huyền cũng thật thảm ấy, nàng khẳng định không trốn được mà chết cũng chẳng xong. Ngay cả bị nhốt trong Kim Ti Uyển dù sớm hay muộn cũng là chết trong tay hắn. Không chừng ngày nào đó bị thiên lôi đánh chết, cũng có thể chết đuối trong nước.

 

"Ta vậy mà không nghĩ lúc đó lại chết thảm như vậy..."

 

Sau đó Tần Nghiêu Huyền liền nổi long uy tức giận, cầm roi quất lên người nàng. Còn chọn nơi khớp xương yếu nhất, nhằm lúc Đào Hoa đau đớn hỏi: "Còn dám chạy nữa không?"

 

"Chạy nha. Vì sao lại không chạy a?"

 

Đào Hoa cảm thấy chân mình đã không còn cảm giác, lúc cơn thịnh nộ được biển hiện trên mặt Tần Nghiêu Huyền  tâm tình nàng xác thực rất tốt, còn lộ ra tươi cười nói: "Chạy trốn ta còn có đường sống, ta lại không ngốc."

 

"Hoa Nhi cho rằng thoát khỏi trẫm, nàng sẽ sống được mà rời đi?"

 

"Bằng không thì sao?"

 

Bàn tay Tần Nghiêu Huyền bóp lấy cằm nàng, Đào Hoa theo thói cũ liền hơi hơi điều chỉnh tư thế để không bị ngăn cản quá trình hô hấp.

 

Nam nhân này đối với chuyện chính sự mặt không đổi sắc, khi ra lệnh thì thậm chí làm cho chúng thần không dám xen vào, nói một không thể hai lại đang hỏi nàng.

 

Đây chính là cơ hội hắn cho nàng, không cần phản kích chính là lãng phí a.

 

Đào Hoa vẫn cười như cũ: "Ta còn có tay có chân, rời khỏi ngươi, so với hiện tại sẽ tự do hơn. Những cẩm y ngọc ngươi cho ta căn bản không hiếm lạ, còn không bằng đưa đi ban cho nhưng phi tử lấy lòng ngươi. Ta a, dù cho xuống ruộng đào rau dại ăn rễ cây vẫn còn thoải mái hơn khi ở nơi này! ....Ô!"

 

Tần Nghiêu Huyền phủi tay quăng Đào Hoa lên giường, tay hắn phát run ném roi lên mặt đất, phát ra tiếng vang khiến người khác sợ hãi.

 

Ngoài phòng lập tức có người tiến tới dò hỏi thánh ý, không bao lâu, một đoạn sắt đã nằm gọn trong tay Tần Nghiêu Huyền

 

"Hoa Nhi, lời nói vừa rồi của nàng là sự thật?"

 

"Chứ ngươi nghi đó là giả sao?''

 

Đã từng thấy bộ dạng của hắn khi rút kiếm, bộ dáng đón gió tiêu sái khí phách xuất trần, ngón tay thon dài như ngọc lại lạnh như băng, đích xác có vài phần hương vị khiến nàng kinh diễm. Nhưng tay phải Tần Nghiêu Huyền lúc này cầm côn sắt, rõ ràng tư thế giống nhau nhưng lại tức giận bừng bừng, có thể sánh với dã thú.

 

Trong mắt hắn chứa đầy lửa giận, nào phải bộ dạng cao ngạo thanh lãnh như ngày thường?

 

Đào Hoa cảm thấy bộ dạng hắn cổ quái giống như bị dẫm lên chân đau cơ hồ nổi cả lông tơ trên người, nàng đắc ý nhếch môi cười: "Là ngươi nghênh ngang hay là bệnh đa nghi tái phát? Những lời ta nói đều là thật, ta gạt ngươi để làm gì?"

 

"Có tay có chân, trốn sao?"

"A."

 

Thanh âm cười lạnh nhẹ nhàng khiến Đào Hoa run rẩy trong lòng, giây tiếp theo, thanh âm xé gió cùng với cơn đau tận xương truyền đến từ chân trái.

 

"Tần Nghiêu Huyền! Ngươi chính là kẻ điên!"

 

Chân bị chặt đứt.

 

Nàng nói nàng có tay có chân liền trốn, hắn liền phế chân nàng đi. Nước mắt Đào Hoa tràn ra, nhìn về người đứng ở phía trước run rẩy không ngừng, thanh âm vang lên của Đào Hoa mang theo sự kìm nén: "Ngươi cầm tù ta chưa đủ, còn muốn đánh gãy chân ta? Ngươi đường đường là vua một nước bởi không làm gì được nữ nhân mà chặt chân ta! Ngươi có lợi hại thì hãy chặt đứt chân kia của ta đi, ta sẽ bò bằng tay mình!"

 

Đau quá, càng ngày càng đau. So với roi quất trên người nàng càng đau hơn.

 

"Trẫm hiện tại sẽ chặt đứt tay nàng."

 

"Tốt a, dù sao cũng không phải ngươi nói cái gì thì chính là cái đó! Tần Nghiêu Huyền, ngươi chính là kẻ biến thái, có phải biến ta thành nhân trệ* thì ngươi mới vừa lòng hay không? Thiên hạ thiếu gì nữ nhân, sao ngươi lại cứ hành ta! Chẳng lẽ do tiếng rên của ta đặc biệt dễ nghe? Ngươi yêu thích bị ta mắng? Ta..."

*Nhân trệ: là không có tứ chi ấy ^°^

 

Đau đớn truyền đến từ dưới thân tê tâm phế liệt khiến Đào Hoa không tự giác mà cắn đầu lưỡi, vẻ mặt thống khổ.

 

"Ngươi dám cắn lưỡi?"

 

Cả người nàng bị Tần Nghiêu Huyền nhấc lên, khớp hàm bị hắn mở ra, bóp cằm bắt hé miệng để hung hăng cắn một phen. Hỗn hợp máu cũng nước bọt tràn ra bên ngoài, Đào Hoa muốn mắng lại muốn cắn cuối cùng không chịu được mà sặc, hai mắt đẫm lệ đến vất vả mới nhuận lại khí nhưng cuối cùng lại bị Tần Nghiêu Huyền lấy mảnh vải bịt kín khớp hàm.

 

"Ô ô, ngô!"

 

Nàng thốt ra vài tiếng kêu mơ hồ không rõ, Đào Hoa nghĩ quay đầu nhìn xem rốt cuộc kẻ điên như Tần Nghiêu Huyền muốn làm gì, vì sao lại nằm trên người nàng mà thở lợi hại như vậy.

 

Quả nhiên là biến thái thích ngược đãi người khác. Chân trái vừa đứt bị hắn xoay một chút, đau đến ngay cả bị hắn cắm vào cũng không tính vào đâu, Đào Hoa ô ô quay người lại, nhưng Tần Nghiêu Huyền đã thành thói quen chế trụ eo nàng lại, lực đạo nơi khớp xương bắt đầu ra sức khai thác.

 

"Chân đều bị chặt đứt, sao có thể thoát đây? Ngoan ngoãn để trẫm thao tốt, hôm nay ngươi đừng mong ngồi dậy." 

Tần Nghiêu Huyền nói là làm, sau khi ngất xỉu rồi lại tỉnh lại, uống xong mấy chén thuốc Đào Hoa liền giống như lúc này, nằm ở trên giường không buồn ăn uống.

 

"Tần Lê Uyên lại đây nói..."

 

Trước mắt Đào Hoa là gương mặt tức giận của Tần Nghiêu Huyền, sợ hãi cùng khoái cảm. Nhớ sau mỗi lần Tần Lê Uyên đến, Tần Nghiêu Huyền sẽ tức giận chất vấn nàng rốt cuộc đã xảy ra cái gì, lặp đi lặp lại lệnh cho nàng không được tiếp xúc với hắn ( TLU) nữa.

 

Nhưng nàng càng không.

 

Bằng không phải làm như thế nào khác để khiến cho hắn khó chịu đây?

 

Làm cho Tần Nghiêu Huyền khó chịu, Đào Hoa liền sung sướng. Nếu không tại nơi không nhà không cửa này nàng còn có thể làm gì khác đây. Trong mắt người khác nàng chính là tiện nô, chân chính suốt ngày mở rộng chân chờ ơn trạch của hắn.

 

"Mới không cần đâu!"

 

Đào Hoa vừa mới gọi xong một câu này, cửa phòng liền bị mở ra.

 

"Tiểu Đào."

 Tần Lê Uyên khóc nức nở khiến cõi lòng người khác tan nát, cốt lại cố gắng lau nước mắt bước lại.

 

Đào Hoa không tự giác duỗi tay lau nước mắt cho hắn: "Đừng khóc a. Ta còn chưa khóc thì ngươi khóc cái gì?"

 

"Ta tưởng tượng hoàng đệ đối với ngươi không bằng súc sinh như vậy, đương nhiên đau lòng không chịu đựng nổi. Nam nhi không nên rơi nước mắt, nhưng Tiểu Đào chịu ủy khuất to lớn như vậy..."

 

Tần Lê Uyên nắm chặt lấy tay Đào Hoa vuốt ve, lẩm bẩm nói: "Ta cho người mang theo thuốc mỡ đến, thử một lần không chừng có thể tốt hơn"

 

Thấy Tần Lê Uyên muốn xốc chăn nàng lên, Đào Hoa nhanh chóng duỗi tay ngăn cản. "Xương cốt đều đã vỡ thành vụn, thuốc mỡ có tốt cũng vô dụng. Ngươi không cần nhìn, miễn làm ô uế mắt ngươi."

 

"Ít nhiều cũng để ta xem thử vết thương của ngươi có nghiêm trong nhiều không."

 

"Tần Nghiêu Huyền xuống tay tàn nhẫn, ngươi còn không biết sao?" Đào Hoa cười khổ một chút lắc đầu: "Đút ta uống chút nước được rồi?"

 

"Được, tiểu Đào nói cái gì cũng được."

 

Tần Lê Uyên nhanh chóng bưng chung trà đến, đỡ lấy sống lưng để nâng thân mình nàng lên, nhưng hắn cố tình đút quá mức cẩn thận, khiến Đào Hoa chỉ có thể uống được chút nước. Đào Hoa thật sự miệng đắng lưỡi khô, duỗi tay bắt lất cánh tay Tần Lê Uyên hướng đến miệng mình rót vào.

 

"Tiểu Đào uống chậm một chút."

 

Hắn nhìn Đào Hoa ôn nhu, nói: "Hoàng đệ vậy mà cũng không đút cho ngươi một ngụm nước, thật sự là cực điểm quá phận."

 

Đào Hoa lại uống một chén nước, không muốn nói chuyện, chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều đau, ho khan vài tiếng.

 

"Lại uống thêm một chút đi?"

 

Thấy Đào Hoa lắc đầu không uống, Tần Lê Uyên tiếp tục hàn huyên: "Nếu Tiểu Đào cảm thấy ngồi dậy phiền toái, ta dùng miệng đút cho nàng cũng được."

 

"Vẫn không nhọc ngươi lo lắng. Nam nữ thụ thụ bất thân."

 

Dùng miệng đút nước? Nàng lại không phải hôn mê, tội gì phải dùng phương pháp này.

 

"Tiểu Đào với ta còn khách khí sao? Khi còn nhỏ nàng rơi xuống nước, không phải ta đã hô hấp nhân tạo cho nàng mới có thể cứu nàng trở về?"

 

"Sao có thể đánh đồng như vậy được."

 

Đào Hoa lắc đầu, đối với người chiếu cố cùng có ân cứu mạng nàng trước mặt rất cảm khái. Nhưng hắn đã cưới hỏi vương phi đàng hoàng, cũng bị Tần Nghiêu Huyền áp chế, sao có thể mang nàng trốn đi đây.

 

"Vương gia, thánh thượng đến!"

 

Tra Duyệt vẫn luôn bên ngoài bỗng nhiên tiến vào nhắc nhở nói: "Ngài đi nhanh đi, thánh thượng đã bãi giá, đang trên đường đến đây!"

 

Sắc mặt Tần Lê Uyên cả kinh, bắt lấy Đào Hoa dặn dò vài câu sau đó lập tức rời đi một vội vàng.

 

"Nô tỳ đã cất đồ vật vương gia mang đến, tránh để Thánh thượng phát hiện, đến lúc đó công chúa không có đồ bồi bổ." Tra Duyệt vội vàng thu thập thuốc mỡ cùng thuốc bổ Tần Lê Uyên mang đến, nhưng nàng thật sự sốt ruột quá nên quên dọn chung trà ở mé giường.

 

Thời điểm Tần Nghiêu Huyền tiến vào, Đào Hoa đang ghé bên giường, không thèm để ý đến hắn.

 

"Đêm trước đã đối xử tàn nhẫn với Hoa Nhi, đánh đến hung bạo, không phải đã dặn qua Hoa Nhi nên uống ít nước miễn cho thương tổn đến nội tạng. Chỉ cần uống chút dược là được sao?"

 

Cầm lấy chung trà không bên mép giường nhẹ nhàng ngửi, thanh âm Tần Nghiêu Huyền trở nên lạnh lùng.

 

"Hình như trẫm vừa mới thấy hoàng thân vương đã đến."

 

Đào Hoa vẫn không để ý đến hắn, nhắm mắt lại nuốt nước trà còn sót lại trong khoang miệng vào.

 

Nàng bị thương đến không thể uống nước, sao hắn không một đao dứt khoát mà giết nàng chết đi.

 

"Thân mình yếu đuối như vậy, vẫn còn uống hết chung trà sao?"

 

Tần Nghiêu Huyền nhìn bàn nhỏ nơi xa, lại nhìn về phía Đào Hoa, thanh âm trầm thấp: "Tay nào cầm lấy chung trà?"

 

Đào Hoa vươn tay phải ra.

 

"Trẫm nói không nghe sao?" 

Tần Nghiêu Huyền nắm lấy tay nàng vuốt ve nhẹ nhàng, đáy mắt đen tối không thấy rõ, "Tần Lê Uyên cho ngươi uống ngươi liền uống sao?"

 

Chính nàng muốn uống. Nhưng lời nói ra lại biến thành: "Ai cần ngươi lo."

 

Răng rắc...

 

Tay bị kéo xuống một cách mạnh mẽ phát ra thanh âm xương cốt đứt gãy cùng huyết nhục, Đào Hoa hô 'ngô' một tiếng, kiên cường cắn răng không khóc: "Ngươi đem tay của ta...chặt đứt tay...về sau ta lấy nước uống như thế nào?"

 

"Trẫm muốn trẫm hủy luôn hàm răng ngươi, rót vào sao? Ân? Chính mình nuốt."

 

Kia chẳng phải là muốn cùng người khác miệng đối miệng đút ăn!

 

Đào Hoa tưởng tượng đến hình ảnh kia liền cảm thấy da đầu tê dại, nhanh chóng há miệng uống một ngụm. Nhưng chung trà lập tức dịch sang nơi khác.

 

Nàng nghi hoặc nhìn Tần Nghiêu Huyền, lại thấy môi mỏng hắn gọi lên độ cong nhàn nhạt.

 

"Trẫm nói, không cần phải uống nước quá nhiều."

 

"Ngươi chính là kẻ điên! Người cho ta uống là ngươi, không cho ta uống cũng chính là ngươi!"

 

Đào Hoa dùng cánh tay trật khớp với lấy chung trà nhưng lại bị Tần Nghiêu Huyền bao lại, gây ra một trận đau đớn.

 

Cái này giống như bị phế đi hoàn toàn.

 

"Nếu đã khăng khăng muốn uống, thì cứ uống một ngụm đi."

 

Nhưng tay phải Tần Nghiêu Huyền cầm chung trà run rẩy, giống như cánh tay hắn bị chặt đứt, rải đầy mặt Đào Hoa.

 

Tính tình hắn biến thái ác liệt. Đào Hoa cắn răng nhìn sắc mặt tái nhợt của Tần Nghiêu Huyền mà sinh ra ý nghĩ căm giận

 

***

Lời tác giả:

Thể nghiệm một chút trình độ quỷ súc kiếp trước của nam chủ, nghịch ý chọc giận hắn thì hắn thật sự sẽ nổi điên cắn người a.

( chỉ mong chương này sẽ không khiến người đọc sợ tới mức chạy trống trơn, chắp tay trước ngực cầu nguyện)

 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...