Chương 33: Trực diện bản tâm.

Edit: Phương

Beta: Minh

 

Tần Nghiêu Huyền cho thị vệ cùng cung nữ lui ra thậm chí ảnh vệ bố trí ở ngoài viện cũng cho rút hết toàn bộ.

 

Hắn đi vào phòng, bước chân quá nhanh khiến cho quần áo hỗn độn, sau khi khóa trái cửa phòng, hắn mới nhìn về phía sau tấm màn sa mỏng.

 

Trong không khí tràn ngập một cỗ hương đào nhàn nhạt, cùng với hỗn hợp không khí tanh ngọt, còn có chút thanh âm ngâm nga nhẹ nhàng tinh tế truyền ra từ trong trướng.

 

Tần Nghiêu Huyền cởi áo ngoài ra, cả thân chỉ mặc áo trong ngồi trên giường, trong chăn gấm tán loạn là khối thân thể trắng nõn phiếm hồng như hoa xuân đỏ ửng, ngay cả ngón chân mượt mà cũng căng chặt, cả người cuộn tròn lại run rẩy, thi thoảng còn phát ra thanh âm 'ô a'.

 

"Hoa Nhi, đừng làm loạn."

 

Hắn run rẩy vươn cánh tay trái mình rút tay của Đào Hoa đang chôn sâu trong hạ thân của nàng ra, phía trên đó trải đầy xuân thủy trong suốt. Nhưng nàng lắc đầu không ngừng, mị nhãn như tơ, ngược lại còn phát ra tiếng hừ lợi hại hơn: "Ngô...Thật thoải mái, còn chưa đủ...Sao bây giờ người mới đến? Mình thiếp đều mau...Ân...!"

 

"Loại dược này nàng sao có thể tự mình giải quyết được?"

 

Tần Nghiêu Huyền bất đắc dĩ cười, lại nhiễm ham muốn nguyên thủy của loài người mà chất giọng có hơi khàn khàn. Tiểu nhân nhi trước mặt ghé bên giường, dâm thủy dưới thân róc rách tràn ra từng mảnh, miệng nhỏ kiều diễm đỏ bừng, giống như tuổi tác hiện tại của nàng đáng yêu cùng ngây thơ lại khiến người khác dễ dàng ức hiếp.

 

Vậy mà lại chọn loại xuân dược này. Quả thật là..... Một giọt cũng không để thừa, bình ngọc dính vài giọt thủy dịch, nghiễm nhiên đã ở trong cơ thể nàng cho nàng chút khoái ý.

 

"Đến, tách chân ra, để trẫm nhìn xem có Hoa Nhi lại thao làm huyệt sưng lên không?"

 

Bàn tay nam nhân xoa nắn cổ chân trắng mịn, lực đạo vuốt ve nhẹ nhàng khiến Đào Hoa không ngừng run sợ, dưới thân hoàn toàn bị lõa lồ trước mắt Tần Nghiêu Huyền.

 

Huyệt khẩu phấn nộn bị một cây ngọc côn làm từ ngọc ấm làm cho căng ra, theo thế trước sau ngượng ngùng làm Đào Hoa mà khẽ nhúc nhích, cúc hoa phấn nộn giữa mông chảy ra vài giọt dịch trắng bóng, lại còn có tia tơ hồng vương bên ngoài.

 

Cổ họng Tần Nghiêu Huyền khẽ nhúc nhích, nhéo lấy chút tơ hồng kia kéo ra ngoài, phát ra tiếng vang leng keng thanh thúy có thể nghe được bởi tiếng nước mấp máy trong thịt ruột của Đào Hoa.

 

"Đừng nhéo...Ở bên trong...Bên trong thoải mái..."

 

Nàng ủy khuất mở miệng, sau đó hưởng thụ đem mông nhỏ cọ cọ lên bàn tay Tần Nghiêu Huyền, "Người chạm vào thiếp nữa đi. Thường ngày người thích chạm vào thiếp như vậy, sao bây giờ lại không làm? Người là đang giả vờ đứng đắn...A! Đừng...Điểm nhẹ một chút, nha!"

 

Tần Nghiêu Huyền quả thực dở khóc dở cười lấy ngón tay thâm nhập vào hậu huyệt của nàng tinh tế nghiền nát.

 

Dược này hắn để đấy, chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ đưa cho nàng dùng. Không phải chỉ do dược tính quá mạnh có thể kéo dài suốt đêm mà thân thể yếu đuối của nàng không chịu được. Không chỉ vậy dược này có thể bày ra bản tính thật, so với tự thú còn chân thật hơn.

 

Khác với mị dược bình thường chỉ khiến cho người dùng hôn loạn chỉ nghĩ đến giao hợp thì dược này làm cho con người đối mặt với bản tính của chính mình, mạnh mẽ nói ra.

 

Ngày thường nàng sợ hắn như vậy, nếu lớn tiếng nói chuyện sẽ dọa nàng. Gỉa trang bộ dáng mạnh mẽ gương mặt tươi cười, nếu như xé rách, đầu óc có thể thỏa mãn thoát ra đi?

 

Thậm chí là...

Hận chính mình?

 

Tần Nghiêu Huyền không dám nghĩ đến.

 

Nhưng hiện tại tận mắt nhìn thấy bộ dáng phó mặc hưởng thụ của Đào Hoa, trong lòng hắn lại sinh ra cảm giác thỏa mãn cùng vui mừng.

 

"Hoa Nhi thật dâm đãng."

 

Hắn nhẹ nhàng ngâm, thăm dò tràng đạo sau khi ma sát một lát liền mang ngọc côn cắm trong hoa huyệt của nàng rút ra.

 

Tiếng 'cô pi' giữ lại ngọc côn không tha, Đào Hoa không tình nguyện rầm rì: "Hoa Nhi dâm đãng! Không phải người thích như vậy sao?"

 

"Hoa Nhi nói như thế nào thì là thế đó, trẫm rất vui mừng."

 

Thuận thế bế tiểu nhân nhi lên, dương vật dưới thân Tần Nghiêu Huyền trướng đến phát đau, nhưng Đào Hoa phía trên không ngừng cọ xát hoa huyệt ướt đẫm, lại nhíu mặt đầy thống khổ nói: "Người đừng nhúc nhích, đợi lát nữa người lại muốn đánh thiếp! Thiếp đến, thiếp chính mình làm! Đợi lát nữa người đến làm thiếp đã muốn nổi điên, đau đã chết...Mỗi lần đều đau quá, đau quá, ô ô."

 

Vốn tưởng rằng nàng chỉ kêu đau làm nũng, nhưng hai hàng nước mắt vậy mà lại  tuôn đến tan nát cõi lòng, khiến Tần Nghiêu Huyền kinh ngạc không biết nên xin lỗi hay răn dạy nàng, chỉ theo ý Đào Hoa bị nàng ấn xuống, cả người nghiêng nghiêng dựa trên đầu giường.

 

"Hoa Nhi, dừng tay."

 

Thấy Đào Hoa cả người trần trụi, mái tóc đen tán loạn quỳ gối giữa thân hắn, đã cởi bỏ quần ra sau đó vuốt dương vật của hắn, Tần Nghiêu Huyền than một tiếng: "Đừng nháo, để trẫm đến..."

 

"Thiếp sẽ không! Mỗi lần người đều làm thiếp đau! Hoa Nhi muốn chính mình đến!"

 

Tay phải bị thương vì sốt ruột cũng bị nàng sử dụng, Tần Nghiêu Huyền kêu lên một tiếng, vội vàng theo ý nàng mà ôn nhu trấn an: "Vậy thì để Hoa Nhi làm, được không? Đừng động đến miệng vết thương của nàng, lát nữa hết dược lại khóc lóc than đau..."

 

Nhưng cả người Đào Hoa lại mềm mại khinh phiêu, so với uống rượu còn vui sướng hơn, chỉ nghĩ đến thoải mái dễ chịu mà làm một hồi, căn bản không cảm thấy đau. Nhưng thật ra cổ họng Tần Nghiêu Huyền run rẩy, bộ dajng cắn răng nhíu mày, giống như nàng đã làm đau hắn sao?

 

"Hoa Nhi sẽ nỗ lực..."

 

Dương vật cực đại đứng thẳng trong lòng bàn tay nàng căn bản không bao bọc hết được, thịt trụ đỏ tươi trên đỉnh còn phun ra vài giọt bạch dịch tanh nồng. Rõ ràng là đồ vật có mùi đáng ghét, nhưng hiện tại lại giống như cam lộ, Đào Hoa vươn đầu lưỡi liếm một cách nhẹ nhàng.

 

"Ân."

 

Tần Nghiêu Huyền lập tức cắm ngón tay vào trong phát gian của nàng, vốn định kéo ra một phen nhưng lại thấy Đào Hoa đưa lưỡi phấn nộn liếm khẽ, bộ dạng thấp thỏm khẩn trương.

 

Cái lưỡi mềm mại nhẹ nhàng đánh qua lại ở lỗ chuông, miệng nhỏ linh hoạt làm côn thịt thêm phần trướng ngạnh, tay trái nàng nhẹ nhàng loát động lên xuống, vuốt ve một cách mềm nhẹ cẩn thận.

 

"Hoa Nhi thỉnh giáo ma ma giáo dưỡng sao?"

 

"Mới không phải! Rõ ràng là người bắt thiếp học!"

 

Miệng nhỏ ngậm lấy toàn bộ mãng đầu, gương mặt cố gắng của nàng nhìn đáng yêu cực kỳ, nước mắt chậm rãi tràn ra trong mắt. Không biết do hưng phấn hay ủy khuất, bộ dáng nàng phun ra nuốt vào cùng với thanh âm nức nở của nàng khiến cho máu huyết trong cơ thể hắn đều như thiêu đốt sôi trào.

 

Nhưng nàng lại cố tình không để hắn được như ý, nhổ côn thịt ra sau đó hôn nhẹ một vòng côn thịt mẫn cảm, đầu lưỡi mềm mại ẩm ướt liếm láp trên xuống, bỗng nhiên một ngụm ngậm lấy túi trứng trứng, tay Tần Nghiêu Huyền thêm lực đạo, nhưng Đào Hoa lại hé miệng nuốt côn thịt vào yết hầu.

 

"Ngô, ân..." 

Nàng hôn một cái nặng nề, giống như đang nói ăn ngon, Tần Nghiêu Huyền vội vàng kéo đầu nàng ra.

 

Nguy hiểm, quá nguy hiểm.

 

Thiếu chút nữa liền công đạo ở nàng há mồm.

 

"Ô ô! Đau!"

 

Da đầu đau đến phát khóc, Đào Hoa ủy khuất cực kỳ: "Người không phải thích thiếp quỳ xuống liếm cho người sao? Thiếp đều chủ động...Người còn khi sễ thiếp...Có phải người lại muốn đánh gãy hàm răng thiếp hay không? Đại phôi đản! Tần Nghiêu Huyền người là một bạo quân, người chính là hôn quân dâm đãng!"

 

"Hồ ngôn loạn ngữ vái gì vậy? Trẫm sao có thể nỡ làm đau nàng."

 

Tần Nghiêu Huyền vội vàng xoa đầu nàng, nghi hoặc nhìn Đào Hoa lấy lòng mà cúi cuống liếm láp hạ thân hắn, hỏi: "Bao lâu rồi trẫm chưa từng thương tổn qua Hoa Nhi  thì sao lại có thể nỡ đánh gãy hàm răng nàng."

 

"Nhưng người có làm! Có làm đấy!"

 

Đào Hoa tức giận mà lấy hữu quyền chùy trên giường, nàng há to miệng chỉ vào miệng mình nói: "Chính tay người nhổ từng chiếc! Chỉ bởi vì thiếp không chịu liếm cho người! Thiếp không chịu dùng tay giúp người, người còn đáy gãy tay thiếp! Chân thiếp cũng vậy! Mỗi lần đều trói lại làm thiếp, đau đến chết! Người chính là thích khi dễ thiếp!"

 

Đào Hoa cởi xuống một đoạn vải trắng đầu giường, động tác lanh lẹ trói đôi tay Tần Nghiêu Huyền lại: "Nha, giống như vậy! Rõ ràng có thể làm thật thoải mái nhưng tại sao mỗi lần đều phải khiến thiếp đau như vậy? Có phải người đặc biệt thích nghe tiếng kêu thảm thiết a...Vẫn là chỉ ngược đãi thiếp người mới sung sướng sao?"

 

"Hoa Nhi?"

 

Đầu Tần Nghiêu Huyền đầy mồ hôi lạnh nhìn Đào Hoa bĩu môi khóc lóc kể lể, trong lúc khiếp sợ phát hiện tay mình bị nàng trói chặt chắc chắn, hoàn toàn chính là thủ đoạn dùng để thẩm vấn.

 

"Hoa Nhi chính là mơ thấy ác mộng sao?" Thấy ngôn từ nàng chuẩn xác, càng nói càng kích động, cuối cùng nàng thậm chí còn dùng tay túm lấy dương vật của hắn, Tần Nghiêu Huyền nghi hoặc trấn an nàng: "Trẫm từng đối xử với nàng như vậy sao?"

 

"Mỗi ngày buổi tối, ban ngày, lúc người nhớ đến đều làm! Người vẫn luôn vẫn luôn vẫn luôn khi dễ thiếp!"

 

Giọng nói khóc đến khàn, Đào Hoa lung tung lau nước mắt, phát hiện trước ngực lỏa lồ của Tần Nghiêu Huyền khiến người khác thèm nhỏ dãi, cắn một ngụm nhất định hương vị sẽ không tồi.

 

Nhục côn dưới thân bị niết có chút uể oải, nàng bẹp miệng, có chút không hài lòng. Tuy rằng thứ này thật chán ghét nhưng cũng làm cho nàng thật thoải mái.

 

"Nghiêu Huyền, người có thể làm thiếp nhẹ nhàng được không? Hoa Nhi sợ đau. Thiếp nhất định ngoan ngoãn, người không cần đánh thiếp, được không?"

 

Răng trong khoang miệng hình như vẫn còn giữ, Đào Hoa bị nước thuốc thúc giục đến vô cùng thẳng thắng rốt cuộc cũng ngượng ngùng, nàng mơ mơ màng màng nói: "Nghiêu Huyền, nhìn người làm thiếp mười năm, thiếp chết một lần vẫn trở về bên cạnh người, người tốt với thiếp một chút không tốt sao! Thiếp nhất định sẽ ngoan, nghe lời!"

 

"Mười năm, chết qua một lần?"

 

Tần Nghiêu Huyền thấy Đào Hoa mở hai chân khóa ngồi trên người hắn, thịt môi phiếm tia nước nhắm thẳng thịt trụ, gian nan ngồi xuống, đầy mặt bị căng trướng khó nhịn, thân thể lại lấy lòng mà hàm nhập hắn vào nơi sâu nhất, hắn nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

 

"Trẫm còn tưởng rằng, người mơ thấy ác mộng, chỉ có một mình trẫm mà mà thôi."

 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...