Edit: Phương
Beta: Thỏ
"Nghiêu Huyền..."
Đào Hoa nghe mà muốn kinh hồn táng đảm, nước mắt ngập trong con ngươi rơi xuống từng giọt.
"Hoa Nhi ngốc, sao lại khóc?"
Tần Nghiêu Huyền không am hiểu cách đối mặt với nước mắt, cũng không am hiểu cách đối mặt với Đào Hoa, càng không nói đến nước mắt của nàng. Hắn vội vàng duỗi tay ra lau, nhưng càng lau nước mắt càng nhiều, cuối cùng Đào Hoa khụt khịt thở hổn hển, khuôn mặt xinh đẹp khóc đến phiếm hồng lại trở nên trắng.
Có lẽ là đang mơ, còn không có tỉnh lại.
Hắn nhẹ nhàng thở dài, duỗi tay xoa đầu Đào Hoa, "Thôi, nàng muốn khóc hãy khóc đi."
Đào Hoa thật minh bạch rằng nếu như ngày xưa, Tần Nghiêu Huyền đã sớm bóp cổ nàng, lạnh như băng mà nói ràng nếu nàng khóc hắn liền bóp chết nàng.
Sau đó hắn sẽ thật sự xuống mười phần lực đạo, để lại trên cổ dấu tay đỏ tươi, để mặc cho nó phát đau đỏ lên sau đó hóa thành vết máu bầm. Dấu vết màu tím đen giống như con rắn ác độc, quay quanh ở nơi kia gặm cắn máu nàng, đó là ấn ký hắn để lại cho nàng.
Nhưng Tần Nghiêu Huyền hiện tại, lại không làm như vậy.
Tay hắn xoa nhẹ đỉnh đầu nàng, nhu nhu, ngay cả ngữ điệu nói chuyện đều cẩn thận.
"hoa Nhi không khóc." Thấy trong mắt hắn thâm trầm như đêm thoáng hiện lên hoảng loạn cùng vô thố, Đào Hoa nín khóc mỉm cười, chui vào trong lòng ngực hắn, đánh bạo bôi nước mắt dính nhớp lên ngực trần trụi của hắn.
"Ngoan. Phi tử khác cầu cũng đều không thượng vị được, sao tới phiên Hoa Nhi thì lại ủy khuất rồi?"
Bởi vì...
Từ trước đến nay Đào Hoa không nghĩ đến vị trí hoàng hậu bỏ trống 10 năm, 10 năm không có người chấp chưởng phượng ấn, thế nhưng lại để lại cho nàng. Tần Nghiêu Huyền rốt cuộc đã yêu nàng từ lúc nào? Yêu một người bị hắn cầm tù trong cung, yêu đến...Thà rằng không có cũng không cho người khác.
Lục Ninh Nhã không phải cũng rất tốt sao? Nhưng phi tử kia đều không tốt sao? Nữ tử danh môn vọng tộc không tốt sao?
Đào Hoa không nghĩ ra, nhưng Tần Nghiêu Huyền chưa bao giờ nói giỡn với nàng.
"Chỉ là, tuổi Hoa Nhi còn nhỏ. Hơn nữa, lại còn là người của Đại Diễn."
"Trẫm hiểu rõ hơn Hoa Nhi." Tần Nghiêu Huyền liếm nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt nàng đi, nhẹ giọng nói: "Hoa Nhi chỉ cần vẻ vang ngồi ở vị trí đó, nói cho khắp thiên hạ biết nàng là Hoàng hậu của trẫm, những chuyện nàng lo lắng, trẫm tự nhiên sẽ giải quyết."
Lời nói của Quân vương, Đào Hoa còn có thể nói gì nữa đây. Nàng ngơ ngác gật gật đầu, để mặc cho Tần Nghiêu Huyền ôm nàng đi tắm rửa thay quần áo, ngay cả chải tóc hắn cũng tự mình làm. Lược ngọc trong tay hắn nhẹ nhàng lại cực kỳ thuận tiện, tóc đen tán loạn được búi bởi trâm cây. Ngay cả giấy ngậm môi đều được hắn cắt xong rồi mới đưa đến bên miệng nàng.
"Nghiêu Huyền."
Ngay khi Tần Nghiêu Huyền đang buộc đai lưng bên hông, Đào Hoa mới nhịn không được mà hỏi: "Người...Đã từng chiếu cố cho người khác sao?"
"Ừ."
Hắn lại chuyển qua thay nàng thu thập vạt áo phía sau, nhàn nhạt nói: "Vì hôm nay có luyện qua, Hoa Nhi có vừa lòng hay không?"
Đâu chỉ vừa lòng, nàng quả thật cảm động đến mức khó có thể tin.
Y phục trên người được hắn mặc cho là thật, kể cả cây trâm lưu li được cài trên tóc cũng là thật.
Trong lúc nhất thời nàng không biết phải ở chung với hắn như thế nào, Đào Hoa nghe được trong bụng lộc cộc một tiếng, lại há mồm nói: "Muốn ăn cháo hoa."
Đồ vật loại này nếu nếm một ngụm, liền có thể khiến cho người ngấy đến không dám hạ miệng.
"Tại sao Hoa Nhi lại muốn ăn thứ này?" Tần Nghiêu Huyền khẽ lắc đầu, nắm lấy tay nàng nói: "Cũng tốt, đợi Hoa Nhi ăn cơm xong, Lục Thiên Hành bên kia cũng cần được cấp một kết quả. Đã qua một đêm rồi."
Lúc này mới gần chỉ một đem, mắt Tần Nghiêu Huyền từ trước đến nay đều lạnh lẽo, nhưng nhìn về phía nàng lại hàm chứa tia xuân thủy nhợt nhạt.
Tươi đẹp đến không chút che giấu nào, như vậy trắng ra lại có chút không khỏe khiến Đào Hoa một lần hoài nghi, Tần Nghiêu Huyền có phải đã sớm nhìn nàng như vậy hay không.
Lục Thiên Hành là người chưa bao giờ khiến người ta lo lắng, khi Đào Hoa mới ăn một nửa chén cháo, Tần Nghiêu Huyền cũng chỉ mới cắn hai miếng điểm tâm, hắn đã quỳ gối ngoài cửa thỉnh cầu muốn phục mệnh.
Đào Hoa kinh hỉ buông muỗng xuống, lại bị Tần Nghiêu Huyền ôm toàn bị vào đầu gối, đút một ngụm cháo hoa ngấy người vào trong miệng nàng, nàng thật vất vả mới nuốt xuống, hắn lại nhét vào toàn bộ điểm tâm.
"Ô ô."
Nàng căn bản không được nói một câu sao!
Nhưng Tần Nghiêu Huyền căn bản dường như không phát hiện ra mình đút nàng quá mạnh quá nhanh, động tác trên tay không ngừng, đối mắt vẫn quan tâm như cũ nhìn người trong ngực, tiếng nói lại lạnh đi mấy độ: "Hỏi được cái gì?"
"Hồi bẩm thánh thượng, Giản Sơ thật sự là người của Thiên Vân."
Lục Thiên Hành lặng lẽ ngẩng đầu nhìn hai người, nhưng Đào Hoa chỉ lo ăn cũng không có chút gì khác thường, chỉ có thể theo ý Tần Nghiêu Huyền mà tiếp tục nói: "Chỉ là trong miệng hắn giấu độc, nhân lúc thần chưa chuẩn bị đã ăn vào, tuy rằng tạt nước ép hắn phun ra, nhưng sống không được bao lâu. Hắn là người Thiên Vân dẫn ra ngoài...Nghĩ cùng Qúy phi nương nương tự mình nói, nếu nương nương một mình tiến đến, hắn sẽ giao ra cho nương nương phương thuốc mong muốn."
"Ngô! Ta đi, hiện tại ta sẽ đi!"
Nghe thấy có cách trị tâm tật cho Tần Nghiêu Huyền, Đào Hoa một phen đẩy tay Tần Nghiêu Huyền ra, nhảy xuống mới chợt thấy phía sau chợt lạnh, lúc này nàng mới cảm thấy không ổn.
Nàng hơi hơi hành lễ nói: "Bệ hạ, cho phép Hoa Nhi đi sao?"
"Ăn hết nửa miếng điểm tâm này xong rồi lại đi." Tần Nghiêu Huyền phẫn nộ trầm mặt, lại thấy Đào Hoa lập tức há mồm ngậm lấy ngón tay hắn, nuốt điểm tâm vào trong miệng. cái lưỡi còn nghịch ngợm mà liếm liếm lòng bàn tay hắn.
Trong mắt hiện ra ba quang liễm diễm, xấu hổ sợ sệt còn có tia chờ mong cùng hưng phấn nho nhỏ.
Nhút nhát sợ sệt làm cho lòng hắn tràn đầy vui mừng.
"Đi thôi." Tần Nghiêu Huyền vuốt ve môi nàng, thấy khóe miệng Đào Hoa dần dần hiện liên bộ dáng vui vẻ, nói: "Về sau nên đổi giọng gọi Hoàng Hậu."
Lục Thiên Hành kinh ngạc nhìn hai người, lại thấy Đào Hoa ngượng ngùng mà chọc bàn tay Tần Nghiêu Huyền, hắn cũng không cố kị mà nắm chặt tay nhỏ của nàng vuốt ve thưởng thức.
Tự như nhân nhi trong thoại bản lưỡng tình tương duyệt đang tán tỉnh nhau.
Lục Thiên Hành đông một tiếng khấu đầu, gào to thanh âm chúc Hoa Hậu nương nương vạn phúc kim an.
Đào Hoa cùng Lục Thiên Hành đi theo hướng lao ngục, thấy vẻ mặt hắn vẫn trầm trọng như cũ, bộ dáng mặt ủ mày chau, nghĩ trấn an hắn nói: "Nếu ta thật sự là Hoàng Hậu, Thiên Hành, ngươi cũng coi như được thăng chức quan đi?"
"Mệnh của thần đều do nương nương ban cho, dù không có chức quan cũng chẳng sao cả."
Một mảnh hoa đào dừng trên đầu Đào Hoa, Lục Thiên hành duỗi tay vừa muốn nhặt đi, đối với đôi mắt thiên chân sáng lấp lánh kia của Đào Hoa hắn bỗng chốc thu tay lại, cúi đầu nói: "Thần chỉ nghĩ muốn làm hộ vệ của nương nương, bảo vệ người chu toàn, chưa từng nghĩ đến thứ gì khác."
"Lời thì tuy nói như vậy."
Đào Hoa nỗ lực hồi tưởng ký ức đời trước về Lục Thiên Hành, từ khi nàng rời khỏi Đại Diễn vẫn chưa từng nghe qua. Cũng chưa bao giờ nghe tin huynh trưởng Viện phi đón dâu mừng thọ.
Chẳng lẽ là...Đời trước thời điểm Giang Nam gặp thủy tai, Lục Thiên Hành đã bị Tần Nghiêu Huyền điều tra ra, trực tiếp giết chết sao?
Vậy hắn hiện tại, sinh sống thật tốt mà tồn tại.
Bởi vì nàng, còn sống, còn có thể có về sau.
Thời gian lưu chuyển là điều vô cùng cảm khái, trước khi đi vào lao tù lạnh lẽo, Đào Hoa lấy chủ thủ phòng thân do Lục Thiên Hành đưa đến, nhỏ giọng nói: "Yên tâm đi, ta nhất định sẽ nỗ lực tốt, đến lúc đó sẽ tuyển cho Thiên Hành một cô nương xinh đẹp hiểu chuyện hợp ý."
Để ngươi có thể vượt qua quãng đời còn lại thật tốt, đền bù sai lầm đời trước không thể cứu được ngươi.
"Nương nương chỉ cần sống tốt, với thần mà nói đó đã là tốt nhất."
Thấy Lục Thiên Hành suy nghĩ nửa ngày mới nói ra những lời này, Đào Hoa cảm thán hắn vẫn khờ ngốc trước sau như một, giận câu liền sẽ vuốt mông ngựa, xoay người đi vào trong nhà lao.
Giản Sơ đã bị thả xuống dưới, xích sắt buộc tứ chi khóa ở góc, hơi thở thoi thóp bộ dáng muốn chết.
"Thánh thượng vậy mà thật sự dám thả ngươi một mình tiến vào..."
Giản Sơ gian nan ho ra một ngụm máu đen, hắn quái dị tươi cười hỏi: "Nhìn bộ dáng này của người nào còn có sự khiếp đảm khi đó? Chẳng lẽ thánh thượng cho phép ngươi cái gì."
"Nếu ngươi một ngụm đều là một câu thánh thượng, đối với bệ hạ trung thành và tận tâm một mảnh chân thành như vậy. Ta sắp trở thành Hoàng Hậu, tự nhiên cũng nên tỏ chút thành ý đối với bổn cung."
Nữ hài mười lăm tuổi ngồi trên ghế cao, lại học giống bảy tám phần khí độ cao cao tại thượng của người thân ở địa vị cao đã lâu.
Giản Sơ cười haha một tiếng, bộ dáng tê tâm liệt phế, có thể giây tiếp theo sẽ mất mạng.
"Việc đã đến nước này, ta đã không còn lời nào để nói nói. Nếu thánh thượng yêu ngươi, thậm chí còn tôn ngươi lên ghế phượng, cho dù khắp cả thiên hạ đều chê cười thì như thế nào. Người Thiên Vân trăm phương ngàn kế, thành tựu ngàn năm, lại vẫn không thể thắng nổi tiểu nữ oa như ngươi..."
Đào Hoa nhíu mày nói: "Bổn cung hy vọng trước khi chết, ngươi có thể nói cho rõ ràng. Chớ để bổn cung tra được gốc gác ngươi, tất sẽ tru di cửu tộc."
"Ta nào có cửu tộc, chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ của Thiên Vân mà thôi!" Hắn ho khan cười nhẹ, một thời gian sau mới lo chính mình nói: "Thiên Vân không giỏi làm nông, cũng không giỏi kinh thương, lại càng không giỏi võ, thổ địa cằn cỗi, có thể nuôi sống được con người cũng đã là điều khó khăn. Nhưng lại đứng đầu ở trong tứ quốc, ngươi có biết là vì cái gì không?"
"Người Thiên Vân am hiểu đan thuật, y thuật, thậm chí là tu luyện con đường thông thiên." Nhớ tới địa phương như tiên cảnh khi còn bé nàng từng đi qua một lần, cung khuyết hoa mỹ, vân lam tùy tiện, Đào Hoa từng nghĩ là nơi thần tiên ở.
Giản Sơ lại cười: "Đúng là ngươi hoàn toàn không biết gì cả. Thủ đoạn này, là quyền mưu đế vương, tiếp cận đại quân chẳng qua chỉ là đồ chơi mua vui cho trẻ nhỏ. Thứ mà Thiên Vân am hiểu chính là dã tâm. Những người như chúng ta được thả ra ngoài đều là quân cờ biểu hiện cho dã tâm. Đều nói hồng nhan họa thủy, mỹ nhân hại nước hại dân, đế vương phải rời xa thanh sắc dâm nhạc không phải là không có nguyên nhân."
"Ngươi nói là phái nữ nhân đến các quốc gia khác để nhận được sự ân sủng từ đế vương xong lại phụng dưỡng cho Thiên Vân sao? Sao có thể làm được?" Đào Hoa cười nhạo nói: "Mỹ nhân thiên hạ nhiều dữ dội, chả nhẽ là bộ dáng người Thiên Vân trên thế gian không ai sánh bằng, thân mình nếm qua một lần đều khó quên? Người có thể ngồi trên ghế đế vương, sao có thể bởi vì một người mà dao động, quên đi nền tảng lập quốc?"
Thật đúng là đang nói hươu nói vượn. Nghĩ đến Giản Sơ lúc này giống như nỏ mạnh hết đà, chẳng qua là đang muốn sống lâu hơn một khắc nữa mà thôi, lúc nàng đang muốn đứng dậy rời đi thì lại nghe thấy hắn nói: "Chỉ như vậy thì tất nhiên sẽ không đủ. Nhưng Thiên Vân còn có đan thuật, y thuật, thậm chí còn có độc thuật, cổ thuật trộm từ Nam Cương đến. Trước khi chết, Giản Sơ có một lời khuyên...Còn thỉnh người nhớ rõ lời nói hôm nay không vì một người mà dao động, tất cả đặt quốc gia lên hàng đầu."
"Từ khi Giản Sơ ra đời đều phiêu bạt ở bên ngoài. Cởi chuông còn cần người buộc chuông, tâm tật của thánh thượng...Nương nương còn không nghĩ thông suốt sao?"
Đào Hoa kinh ngạc quay đầu lại, đối diện với cặp mắt cười nhạo của Giản Sơ: "Ngươi chính là tâm tật của hắn, ngươi thật sự không biết sao? Giản Sơ đã gần chết đến nơi, thay mặt muôn vàn người trong thiên hạ, thỉnh nương nương đối với thánh thượng thật tình một chút... Chớ có rắp tâm quỷ kế, tự mình chuốc lấy cực khổ, làm hại dân chúng."
"Ta từng sử dụng mưu kế với bệ hạ sao...Rõ ràng hắn vẫn luôn ngược đãi ta..." Đào Hoa đem những lời chất chứa trong đáy lòng nói ra toàn bộ: " Vì sao ánh mắt ngươi nhìn ta lại giống như ta chính là côn trùng có hại bám lên trên người hắn, gặm cắn lấy huyết nhục hắn?"
"Nếu nương nương cảm thấy không đúng thì sẽ là không đúng." Giản Sơ chậm rãi nhắm mắt lại rồi cười nói: "Ngươi nếu không có ý hại thánh thượng thì là...Tốt nhất...Ngày sau ngươi phải nhớ kỹ, những lời hôm nay ngươi đã nói qua."
Bạn thấy sao?