Chương 37: Khi dễ người.

Edit: Phương

Beta: Thỏ

"Nghiêu Huyền, hình như có người! Đừng như vậy!"

Toàn bộ thân thể của Đào Hoa đều bị ép chặt trên thân cây, da thịt kiều nộn như nước theo động tác thọc vào rút ra bị nghiền nát, đợi cho đến khi Tần Nghiêu Huyền buông nàng ra thì đã là một mảnh hồng ấn, đặc biệt là nhũ thịt nũng nịu phải chịu cảnh tàn nhẫn nhất, hai viên anh đào cùng nhũ quả như bị xước da đến đỏ bừng.

"Nào có người a?" Tần Nghiêu Huyền thấp giọng cười sự quẫn bách của nàng, cự vật chôn ở hậu huyệt hơi hơi rút ra bên ngoài một ít, nhân lúc đau đớn khẩn trương mà căng chặt thân mình kéo tràng đạo ra, cắn đến mức hắn không có phương pháp nào rút ra.

Nơi này không thể so với hoa huyệt thủy nhuận tinh tế đằng trước, vừa như lửa nóng lại khẩn trương khó nhịn, lúc này khi miễn linh tiến vào khiến thuốc cao đã hoàn toàn hòa tan, tràng dịch tí tách chảy ra bên ngoài.

"Bụng thật trướng, hỏng rồi..."

Đào Hoa bị xoay người lại, mặt đối mặt ôm lấy trong huyệt còn chứa dâm cụ phát ra tiếng rung động leng keng khiến nàng rên rỉ hét chói tai, côn thịt cắm bên trong mông xoay quanh lại trướng lớn thêm một phần, kẹt ở bên ngoài tiến thoái lưỡng nan, Đào Hoa ủy khuất ôm lấy vai hắn, nhân lúc bị cắm lộng mà cách quần áo hung hăng cắn hắn một ngụm: "Đại phôi đản, rõ ràng đã nói đợi thiếp lâu chút..."

Trẫm đã chờ đủ lâu rồi."

Trên trán Tần Nghiêu Huyền thấm mồ hôi mỏng, hắn nâng hai vú nàng lên vuốt ve, bàn tay có chút không nắm giữ được hai luồng bạch nhũ, nhũ thịt hồng ấn tràn tra bên ngoài kẽ hở ngón tay, " Nơi này của Hoa Nhi đã lớn hơn rất nhiều."

"Bệ hạ!"

Đôi mắt đong đầy nước động tình mờ mịt, Đào Hoa cắn môi kêu một tiếng, bỗng nhiên Tần Nghiêu Huyền rút ra toàn bộ, cán thô to xẹt qua tràng đạo, quy đầu đầy thịt hung hăng kéo theo chất lỏng dính nhớp, chơi xấu mà đặt ở cửa miệng hậu huyệt của nàng, Đào Hoa rên rỉ vừa dài vừa uyển chuyển, hai má nàng ửng đỏ, cả người run rẩy, không biết là đang đau hay đang sướng.

"Khi dễ người..."

Nơi địa phương vốn không dùng để giao hợp nóng đến phát ngứa, khí rút ra lại có khoái cảm. Lúc này nguyên cây nhắm cào huyệt khẩu căng chặt, khuếch trương mãnh liệt khiến Đào Hoa khóc thút thít ra tiếng.

"Đừng cắn chặt như vậy, cắn đứt trẫm."

Hầu kết Tần Nghiêu Huyền lăn lộn, tràn ra một tiếng thở dài, cúi đầu nhìn Đào Hoa bị hắn thao mà khóc đến bộ dạng đáng thương, hắn lại nặng nề đem côn thịt tiến vào.

Địa phương kia mới bị khai bao nên tự nhiên không chịu được hắn làm như vậy, Đào Hoa bị hắn cắm đến mức hai mắt trắng bệch, trừ bỏ giương miệng rên rỉ xin hắn khoan dung, ngay cả mắng hắn cũng đều quên.

Thân thể nàng mềm mại như bãi nước, kề sát có thể mê hoặc đến khiến người khác phải chìm đắm trong bể dục, Tần Nghiêu Huyền ôm lấy Đào Hoa đang một tay chống trên cây đào mà làm, kéo một chân nàng lên, thịt trụ đỏ tươi tiến vào ngày một sâu, mang theo ái dịch tràn lan ra ngoài, giống như đang dùng sức muốn thọc xuyên bụng nhỏ của nàng.

Ngay thời điểm hắn bắn tinh, đầu nhỏ nàng vô lực rũ xuống, khẽ duỗi lưỡi trong miệng thơm ra .

Thật mạnh, nóng quá, thật sướng...

Sao lại có thể bắn ở bên trong mông nàng, còn cố ý chọn nơi sâu nhất mà bắn tinh!

Tưởng tượng đến việc Tần Nghiêu Huyền thích lấy ngọc côn để tắc long tinh đổ trong bụng nàng, có đôi khi là suốt đem, đôi khi lại cả ngày, Đào Hoa lúc này chính là bị tình dục tẩm có chút sinh khí.

Chỉ cần tưởng tượng đến lỗ nhỏ bất kham của chính mình tắc một cây ngọc côn thô to, bên trong lại còn hàm chứa nồng đậm tinh dịch, đừng nói là mấy canh giờ, cho dù vài phút cũng đã khiến Đào Hoa phát điên rồi.

"Đừng khóc."

Không biết Đào Hoa đến tột cùng đang suy nghĩ cái gì, nhưng bộ dáng nhỏ bé ủy khuất giống như trước khi mới vào cung, lúc sờ nàng hay ôm nàng một cái nàng đều bày ra bộ dáng như nhục nhã bị thất trinh, Tần Nghiêu Huyền cảm thấy đầu quả tim tê rần, cúi xuống bế Đào Hoa lên hôn môi: "Làm quá tàn nhẫn khiến Hoa Nhi đau sao?"

"Đau!"

Đào Hoa bị hắn ôm đến ghế thủy lan chính giữa hành lang gấp khúc, gương mặt đầy nước mắt vặn mông: "Phía sau vừa nhão vừa dính, khó chịu, Nghiêu Huyền. Đừng dùng ngọc côn lấp đầy thiếp..."

Động tác đang chọn lựa ngọc côn của Tần Nghiêu Huyền dừng lại, nhìn Đào Hoa cầu xin cùng ủy khuất đầy mặt, vết thương nơi đầu vai do bị nàng cắn lại phiếm phiếm đau.

"Được thôi."

Ngay khi Đào Hoa kinh hỉ, Tần Nghiêu Huyền bỗng nhiên quét hết đồ vật trên bàn đá xuống chỉ lấy kiện áo ngoài màu đen của hắn để lót, Đào Hoa bị hắn ấn ở phía trên, giống như miếng thịt nằm trên thớt, cẳng chân non mịn bị hắn nắm lên, tách ra, nơi giữa hai chân phiếm nước của nàng bị hắn nhìn thấy không sót gì.

Tua màu đỏ tinh tế bị dâm thủy làm dính nhớp một mảnh, lại còn bị mút vào một chút, hắn duỗi tay ra kéo, Đào Hoa run run rên rỉ, lại phun ra một cỗ nước.

"Bị dâm cụ làm đến thoải mái như vậy sao?"

Tần Nghiêu Huyền híp mắt, không biết là đang phẫn nộ hay trêu đùa, khiến cả người Đào Hoa không được tự nhiên. Bản thân không hề che dấu mà quan khán dâm loạn cũng đủ để mắc cỡ, càng chưa đề cập đến Tần Nghiêu Huyền còn lẳng lặng nhìn chằm chằm chỗ kia, Đào Hoa chỉ phải cắn môi không nhìn hắn.

"Nha! Nghiêu Huyền...Đừng như vậy..."

"Ân? Như thế nào, trẫm không thể đụng vào nàng sao?"

Tay trái hắn tìm được chỗ thịt môi của nàng, tinh dịch cũng ái dịch tạo thành một mảnh dâm mĩ, ngay cả âm đế thẹn thùng đằng trước cũng yêu kiều, Tần Nghiêu Huyền cố ý xoa nắn nơi đó, một tay khác lại cắm vào trong hậu huyệt mà moi đào, từng luồng nùng tinh theo cánh mông tràn ra bên ngoài, chất lỏng trắng đục nồng đậm trên da thịt phiếm phấn.

Hắn cố ý lại vê một chút chọc vào bên trong của nàng, tới tới lui lui, tinh tế dùng ngón tay khai thác tràng đạo đã được khai thông.

"A ân...Ân...Không cần..."

"Không phải do nàng nói không cần."

Hắn đột nhiên ác độc đem toàn bộ ba ngón tay cắm vào, nhanh chóng quấy rầy nơi không dùng để giao hoan kia, thanh âm 'cô pi cô pi' hỗn loạn cũng tiếng kêu đáng thương mê người của Đào Hoa, Tần Nghiêu Huyền bỗng nhiên hung hăng véo lộng nhụy châu vài cái.

Đôi chân nhỏ của Đào Hoa đá loạn xạ trên bàn, nàng vặn vẹo thân mình muốn chống đỡ khoái cảm vừa xa lạ vừa quen thuộc dưới thân.

Chỉ cách một tầng cơ bắp hơi mỏng, phía sau lại bị Tần Nghiêu Huyền thao làm, đằng trước thì miễn linh theo sự vặn vẹo của thân thể mà không ngừng kích thích, khoái cảm đến mãnh liệt, Đào Hoa cảm giác chính mình như mất khống chế phun ra một cỗ dâm thủy, dính rối tinh rối mù lên quần áo Tần Nghiêu Huyền.

Bỗng nhiên hắn duỗi tay kéo tua trong huyệt hẩu ram Đào Hoa còn chưa kịp hổi cái gì, liền kéo ra.

"A a! Nghiêu...Nghiêu Huyền..."

Đào Hoa thậm chí còn nghe được thanh âm chính mình khi cao trào mà cơ thể co rút thật chặt, tiếng nước tràn đầy cùng tham lam mút vào.

Phụt_____

Thịt trụ cứng rắn thô to cắm vào đùa bỡn hoa huyệt một cách quá phận, xuân thủy bị đổ lại trong huyệt, Đào Hoa lại nghe thấy tiếng thở dài rên rỉ vì sung sướng của chính mình.

"Nghiêu Huyền...Lại làm thiếp a...Thật căng, Thật sướng...Bị làm thật thoải mái..."

Hai chân nàng không biết lúc nào đã cuốn lấy vòng eo của hắn, mông nhỏ không biết xấu hổ hướng nơi đó của hắn ma xát, thịt nhận đi vào càng sâu hơn, mỗi lần đều ma sát ở hoa tâm khiến Đào Hoa sướng đến khóc lớn kêu to.

Bộ dáng này của chính mình thật là xấu hổ chết.

Nhưng Đào Hoa chỉ có thể mơ hồ thấy nơi đáy mắt của Tần Nghiêu Huyền là ánh ánh thỏa mãn, giống như cổ vũ nàng bày ra bộ dáng dâm đãng cầu hoan.

"Ngoan."

Thấy nàng nhân gần đến cao trào mà mãnh liệt vui thích lại như đang thất thần, Tần Nghiêu Huyền ôm lấy toàn bộ thân thể Đào Hoa vào trong ngực, vận động trên dưới làm nàng: "Hoa Nhi ngoan, lại kêu ra tiếng, trẫm thích."

"Mới không kêu đâu..."

Vành tai nàng bị hắn ngậm trong miệng liếm láp, Đào Hoa cảm giác bốn phương tám hướng đều là tiếng nước, xì xì kêu khiến cho nàng không chỗ dung thân.

Tần Nghiêu Huyền không có so đo nàng đột nhiên lộ ra răng nanh, móng vuốt ngoan ngoãn ôn thuận đột nhiên cào hắn, nhưng hắn chỉ cảm thấy dáng vẻ này của nàng đáng yêu đến cực điểm, tình dục càng đốt càng mạnh, một đường ôm làm nàng từ hành lang gấp khúc đến trong phòng.

Vệt nước đầy đất thi thoảng còn có tinh dịch rơi xuống, thị nữ cùng với bọn thị vệ nghe thấy tiếng kêu dâm đãng như vậy của Đào Hoa liền sớm trốn đi rất xa.

Đào Hoa vốn tưởng rằng điểm chung là bể tắm, nhưng vậy mà là giường, bị Tần Nghiêu Huyền ôm lấy quay cuồng một hồi lâu.

Nửa đêm khi tỉnh lại, Đào Hoa phát hiện bụng nhỏ nàng vô cùng phồng lên, mơ mơ màng màng mà nghĩ rằng trong huyệt bị cắm một cây ngọc côn, nhưng duỗi tay ra sờ một cái, vậy mà ấm áp, có chút phỏng tay.

"Hoa Nhi tỉnh rồi sao?"

Thiển miên ôm nàng đột nhiên kích thích vòng eo, hoa huyệt thấm ướt hết sức lại bắt đầu co rút phun thủy , Đào Hoa sợ đến mức sắc mặt đều trắng, tiếng níu khàn khàn đến gần như rách nát xin tha nói: "Bệ hạ, từ bỏ..."

Đã làm qua vài canh giờ, còn làm nữa? Tần Nghiêu Huyền tính năm nay mới đầu hai mươi đúng là thời điểm khí thịnh dương cương, nhưng cũng không thể như vậy a.

Huống chi hiện tại nàng mới mười lăm tuổi, thân mình nào có thể chịu được hắn làm như vậy.

"Người đã nói sẽ sủng thiếp." Đào Hoa ủy khuất nói, sau đó xoay đầu không nhìn hắn "Hoa Nhi hiện tại đau quá, mông đau, nơi đó cũng đau."

Nếu là đời trước, Tần Nghiêu Huyền hoang dâm vô đạo, ngày đêm tuyên dâm, tinh trùng lên não đã bị nàng mắng từ bài này qua bài khác.

"Đau còn chảy nước ra ngoài, thật dâm đãng."

Tần Nghiêu Huyền duỗi tay nhẹ nhàng xoa thịt môi bị căng ra quá độ của nàng, hắn ghé vào bên đầu, thanh âm vừa nhẹ nhàng lại dịu dàng: "Ngủ đi, liền hàm chứa long tinh của trẫm mà ngủ, đối với Hoa Nhi có chỗ tốt."

Hắn xoa thật sự nhẹ, rõ ràng là bị cắm nhưng lại có một cỗ tê dại ôn hòa chậm rãi đẩy ra. Đao Hoa thật sự mệt mỏi vô cùng, vừa mới được chút ngon ngọt liền mơ mơ màng màng ngủ tiếp.

"Lại...Lại không sinh ra long tử..."

Kiếp trước, trong suốt 10 năm đều bị đút long tinh nhưng không lần nào mang thai.

"Sẽ có." Tần Nghiêu Huyền nghe thấy nàng lầu bầu, thất thanh cười cười: "Đợi đút nàng thêm mấy năm nữa là Hoa Nhi có thể sinh cho trẫm Thái tử cùng Công chúa. Đợi cho tiểu oa nhi lớn lên một chút, trẫm sẽ mang theo Hoa Nhi..."

Tần Nghiêu Huyền nói hăng say nhưng người trong ngực đã phát ra giọng mũi nhợt nhạt, hiển nhiên là đã ngủ sâu rồi.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Cẩu Tại Phàm Gian Ức Vạn Năm, Nữ Đế Là Ta Tiểu Thanh Mai

Ngô Trường Sinh xuyên việt tu tiên thế giới, thức tỉnh Trường Sinh hệ thống, chỉ cần đi ngủ liền có thể tăng trưởng tuổi thọ cùng điểm thuộc tính. Từ đó, hắn đánh nhau đánh giết giết lại không hứng thú, chỉ muốn yên lặng đi ngủ, thuận tiện. . . Cho cố nhân […]
0.0 296 Chương

Ta Tại Thế Giới Naruto Mở Ra Khóa Gien

Lần nữa xuyên qua, đi tới nguy cơ tứ phía, tràn đầy biến thái cùng hack Hokage thế giới! Cũng may, còn mang đến trước thế giới hack —— khóa gien! Nhất giai giải phóng bản năng chiến đấu, nhị giai đột phá nhục thể cực hạn, tam giai hạ bút thành văn các loại […]
0.0 573 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Huyền Huyễn: Trường Sinh Thần Tử, Không Cần Muội Cốt Chứng Đạo!

【 vô địch quét ngang 】 【 sát phạt quyết đoán 】 Cố Trường Sinh một khi xuyên việt Trung Châu đạo vực, trở thành Cố Gia Thần Tử, bắt đầu trưởng bối muốn đoạt muội Chí Tôn Cốt, Cố Trường Sinh tay cầm hệ thống, không cần muội cốt chứng đạo! 【 trói chặt […]
0.0 1399 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...