Edit: Phương
Beta: Minh
Bôi thuốc?
Nam nhân từng bỏ tù nàng mười năm, xem việc ngược đãi nàng là việc mua vui, vậy mà lại bôi thuốc cho nàng??
Nếu ở kiếp trước Đào Hoa sẽ không ngừng cười nhạo hắn, hỏi hắn sao lại đổi sang tiết mục ôn nhu đối xử với nàng. Nhưng dù nàng có chấp nhận hay không thì nàng vẫn không thể cãi lời thánh ý.
Hắn muốn chơi như thế nào.... còn không phải từ trước đến nay vẫn theo ý hắn sao? Hà tất gì phải giả mù sa mưa hỏi ý kiến nàng.
Lúc Tần Nghiêu Huyền cúi người, nàng thấy hắn không còn là bậc đế vương ngồi trên ngai vàng với phong thái ung dung, hùng dũng mà thay vào đó là đôi mắt nhu tình nhìn nàng.
Đào Hoa không thể ngờ được một vị đế vương ấy còn có bộ dáng như vậy, nàng ngơ ngác gọi 'bệ hạ'.
Cho đến khi môi mỏng của Tần Nghiêu Huyền phát ra tiếng than nhẹ, trên tay truyền đến cảm giác đau đớn cùng mát lạnh thoải mái, Đào Hoa mới nhận ra hắn quả nhiên là đang bôi thuốc cho nàng.
Nước thuốc màu xanh ngọc tỏa ra hương thơm nhè nhẹ, tiếp xúc với làn da trắng nõn nà, tràn lên cổ tay nàng, từng giọt nhỏ men theo cánh tay ngó sen trượt xuống cơ thể trắng nõn, vài giọt lại theo đầu vai chảy qua bộ ngực.
Tư thế này quả thật không thích hợp.
Bàn tay đầy vết chai mỏng của hắn sử dụng chút lực đạo ấn lên bàn tay mềm mại đang căng chặt của nàng khiến nàng phát ngứa.
Gương mặt nàng đỏ ửng, thân thể phát run vì quỳ quá lâu, dưới sự khinh mạn của Tần Nghiêu Huyền mà dần dần trở nên phiếm hồng.
Hôm này hắn bị sao vậy?
Chẳng lẽ kiếp này, hắn quyết định bỏ qua cho nàng?
"Lên giường."
Bàn tay mang theo nước thuốc và độ ấm của hắn xoa nhẹ trên đầu vai bị gặm cắn của nàng, khiến cho Đào Hoa không thể khống chế được mà phát ra tiếng hừ nhẹ.
Ánh mắt Tần Nghiêu Huyền bỗng tối đi, toát lên vẻ nguy hiểm và bá đạo.
Đào Hoa cảm thấy nguy hiểm, theo bản năng lùi về phía sau, nhưng rất nhanh đã bị hắn bắt lại.
Bàn tay đang vuốt ve vai ngọc dời xuống, đến xương quai xanh thanh tú của nàng mà xoa nhẹ, lại bao lấy hơn nửa bầu ngực sữa của nàng.
"Trốn sao?"
"Thần thiếp không có." Đào Hoa lạnh run ngồi dậy, đem toàn bộ ngực sữa đặt trong tay Tần Nghiêu Huyền, trong mắt toát lên tràn ngập sợ hãi: "Có thể được bệ hạ chạm vào là phúc phận của Hoa Nhi...Mong bệ hạ thương tiếc..."
Nữ nhân ngày xưa mỗi khi thấy hắn sợ sệt bỏ chạy như thể hắn đến lấy mạng nàng, hiện tại lại thẳng sóng lưng dâng bản thân vào tay hắn, đôi mắt ươn ướt mà bình tĩnh nhìn hắn, trông thật đáng thương.
Đêm qua có nàng làm đau không?
Trong lúc đang suy tư, bàn tay hắn không làm chủ được lực đạo khiến cho móng tay quét qua hồng nhụy đang đứng thẳng, khiến cho Đào Hoa a một tiếng mà hít hà, hàm răng trắng đều như gạo cắn nhẹ đôi môi ánh đào, lưu lại dấu răng.
"Đừng cắn!"
Tần Nghiêu Huyền dùng bàn tay vuốt ve cánh môi nàng: "Lên giường đi!"
"Hoa Nhi biết."
Đào Hoa đứng dây, hai chân nàng không tự chủ được mà run lên. Nàng vừa đi được vài bước, Tần Nghiêu Huyền đã phát hiện được hai chân nàng khác thường, hoa cốc đỏ sưng như tiểu màn thầu, lông mu thưa thớt ướt nhẹp. Nàng theo bản năng quỳ hai đầu gối xuống giường, hai đùi chậm rãi mở ra khiến cho cảnh đẹp u cốc nhìn không sót gì.
Tần Nghiêu Huyền trầm mặc đến bên giường, nữ nhân trên giường càng run rẩy đến lợi hại. Tựa như con thỏ con bị dọa sợ, giây tiếp theo sẽ cất bước chạy nhanh như bay.
"Bệ hạ...mong người nhẹ một chút..."
Ký ức kiếp trước không ngừng xuất hiện, ngay khi cởi quần áo, cơ thể nàng bắt đầu chảy ra ái dịch. Tiểu huyệt ngày đêm bị sát phạt chỉ cần có dịch thủy là không cảm thấy đau, nhưng dưới thủ đoạn tra tấn ùn ùn không dứt, thọc vào rút ra không ngừng của Tần Nghiêu Huyền khiến cho hiệu quả của việc này cực kỳ bé nhỏ.
Hắn thích làm nàng trong tư thế quỳ, giống như bộ dáng của mẫu cẩu, chỉ có hắn mới có tư cách nhìn thấy.
Tần Nghiêu Huyền thấy nàng lộ ra bộ dáng cầu hoan, trong lúc nhất thời liền đứng trân trân tại chỗ.
Hắn lẳng lặng nhìn tiểu nhân nhi trên giường, nàng bị hắn gặm niết tàn bạo, đến nỗi trên thân thể kiều nộn trải đầy dấu hôn và dấu tay phiếm hồng xen tím, ngay cả trên bắp đùi cũng lưu lại rất nhiều dấu vết hoan ái .
"Đau không?" Đôi tay hắn ấn trên kiều mông của nàng, Tần Nghiêu Huyền dùng chút sức đã khiến cho Đào Hoa đau đớn không thôi, nước mắt đổ rào rào rơi xuống chăn ấm trên giường.
"Thần thiếp không sao" Mông đỏ như mật đào hơi chu lên, như mong chờ: "Thần thiếp sao có thể đau a." Một cái tát rơi xuống trên mông nàng, như trừng phạt nàng khẩu thị tâm phi. Đào Hoa ngẩng đầu than 'Ô' một tiếng, ngã xuống thật mạnh, đầu tóc đen che lấp đi khuôn mặt kiều diễm của nàng.
Nàng đang khóc. Tần Nghiêu Huyền nhìn nàng, trong lòng lại cảm thấy buồn cười. Rõ ràng hắn còn chưa động thủ, sao nàng có thể đáng thương như vậy.
Nếu nàng thật sự ngoan như vậy, vì sao hôm trước hắn dùng roi đánh nàng, ngay cả vài giọt nước mắt nàng cũng không rơi xuống, cầu xin hắn tha thứ.
"Hoa Nhi lấy lòng như vậy, chính là đang muốn trẫm phạt nàng sao?"
"Xin bệ hạ nương tay phạt thần thiếp, Hoa Nhi biết sai rồi. Hoa Nhi không dám đi dạo một mình nữa, lại càng không nên để vương gia chạm vào, còn khiến bệ hạ phải bôi thuốc cho thần thiếp. A!"
Ngoan ngoãn nhận sai là lời hắn muốn nghe nói nhất ngay lúc này, nhưng hắn lại tức giận, cánh tay không ngừng đánh vào mông nàng phát ra âm thanh 'Bạch, bạch' khiến mông nhỏ sưng lên.
Bàn tay co rút đến đau đớn, Tần Nghiêu Huyền lui ra, sai người mang đồ. Đào Hoa nắm chặt chăn thành một đoàn.
Không được, không thể trốn. Tần Nghiêu Huyền hẳn đi lấy roi đến đi, nếu nàng càng tránh né, thì ngược lại như đang kêu hắn đánh nàng thêm hung bạo hơn. Chi bằng cứ theo ý hắn, đem mông đến đưa hắn đánh mười roi, thà chịu đau đớn còn hơn bị trừu sáp từ trước ngực đến toàn thân.
Đào Hoa nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần, nàng liền nâng mông lên. Tuy nhiên, tiếng roi như xé gió, cùng đau đớn lại không xuất hiện mà chỉ có tiếng rên rỉ yêu kiều đầy kinh ngạc.
Tần Nghiêu Huyền đặt một cây ngọc côn để dưới hạ thân nàng, nhân dịp Đào Hoa đang khiếp sợ mà chậm rãi đẩy mạnh vào. Tầng tầng lớp lớp thịt non sưng to bị đẩy ra, ngọc côn bọc thuốc mỡ cực dày chạm vào từng nếp gấp trong tiểu huyệt tạo ra cảm giác căng tràn và dính nhớp lạ kỳ. Đào Hoa kìm lòng không đậu mà vặn vẹo eo nhỏ khiến cho ngọc côn lại xoay tròn, chạm vào chỗ kiều nộn trong tiểu huyệt do đêm qua vì trừu sáp quá độ mà dán lên thuốc dán.
"A...Bệ hạ..."
Vậy mà thật sự bôi thuốc cho nàng, thân mình mềm mại của Đào Hoa vì căng thẳng mà nhũn ra như nước, âm điệu uyển chuyển mà than: "Bệ ha, tại sao...."
Hắn chưa bao giờ bôi thuốc cho nàng, càng không cần nói đến việc bôi thuốc ở nơi đó. Những vết thương trên người nàng là ấn ký của hắn để cho nàng có thể hiểu rằng bản thân nàng dù muốn trốn cũng không thể thoát khỏi hắn. Nhìn vết thương kia càng khiến cho hắn thêm khoái chí dạt dào.
Thuốc này, rốt cuộc là vì sao đây?
"Hoa Nhi chưa có ma ma giáo dưỡng, lần sau trẫm sẽ điều tới cho nàng,"
Tần Nghiêu Huyền nói nghiêm trang nhưng lại khiến cho hạ thân nàng nóng rực trong nháy mắt, hoa huyệt bắt đầu róc rách ái dịch.
Hai mảnh bối thịt sưng đỏ nhẹ nhàng run rẩy, nhục động hồng phấn kiều nộn hàm chứa cây nhục côn bạch ngọc, hỗn hợp xuân thủy trắng ngà cùng nước thuốc chảy từ huyệt khẩu xuống chăn gấm, hai cánh hoa môi như viên trân châu nộn nộn, thẹn thùng ẩn hiện bên trong rồi dần dần đứng thẳng.
Tiểu huyệt mấp máy phát ra tiếng nước ái muội, dịch thủy chảy róc rách trên ngọc côn, tụ lại thành một bãi xuân thủy.
Tần Nghiêu Huyền nhìn chằm chằm tiểu nhân nhi đang e lệ trên giường mà bụng bắt đầu cảm thấy căng thẳng, hắn cố thả chậm lực đạo, nhẹ nhàng dùng ngọc côn đẩy sâu vào trong nộn thịt, nhìn tiểu huyệt nàng không biết xấu hổ mà mút toàn bộ ngọc côn vào như một cái miệng nhỏ tham ăn.
Đầu ngón tay hắn cũng theo ngọc côn đi vào, cào nhẹ huyệt khẩu của nàng.
"Ô a... Bệ hạ...Bệ hạ, tay của người..."
Đó chính là bàn tay ngày ngày sử dụng ngọc tỷ, phê duyệt tấu chương, quyết định hạnh phúc bách tính, quốc gia đại sự, nhưng sao lại có thể đi vuốt ve chỗ mắc cỡ kia của nàng đây? Khoái cảm tê dại xông lên tận óc, Đào Hoa cắn chăn gấm vào miệng để ngăn bản thân phát ra tiếng rên rỉ.
"Phải đem thuốc mỡ xoa đều thì mới hiệu quả."
Tần Nghiêu Huyền không biết tại sao hôm nay mình lại nhiều lời như vậy, nghe tiếng thở dốc của tiểu nhân nhi mà ngón tay lại giảm bớt đi một phần lực, tựa như đang vuốt ve một khối thạch mềm mại.
Ngón tay hắn chỉ vuốt ve tiểu huyệt nàng một lát, đầu ngón tay dính thuốc mỡ cùng xuân thủy óng ánh lại quét lên hoa môi của nàng, cuối cùng dừng lại trên nhụy châu đang đứng thẳng.
Động tác của hắn cực kỳ mê người, Đào Hoa chưa từng có trải nghiệm như vậy, việc bị Tần Nghiêu Huyền làm nhục, thô bạo mà cắm vào thì nàng đã sớm thành thói quen biết sợ.
Cứ như thế, đau đớn dần bị khoái cảm như nước cuốn đi. Khác với tra tấn, hắn khiến cho nàng không thể thỏa mãn hoàn toàn, làm cho nàng cảm thấy bất an, sợ hãi.
"Đừng cắn."
Tần Nhiêu Huyền đến bên giường, ngồi xuống bên cạnh nàng, lấy ra một góc chăn gấm bị nàng cắn chặt đã in đầy dấu răng.
Ngón tay hắn vén lọn tóc đẫm mồ hôi đang dính trên trán nàng, vói vào trong miệng nàng, nhéo chiếc lưỡi thơm: "Nếu Hoa Nhi không chịu được mà muốn cắn thì hãy cắn tay trẫm đi."
Nếu là kiếp trước, Đào Hoa chắc chắn sẽ hung hăng, dùng sức mà cắn, mặc cho mấy chiếc răng rơi rụng vì cắn đứt ngón tay hắn.
Nhưng lúc này, nàng lại lạnh run, phát ra âm thanh run rẩy: "Hoa Nhi không cắn." Nàng ngậm ngón tay Tần Nghiêu Huyền, điềm đạm mà nhìn hắn, cho đến khi liếm hết cả ngón tay hắn, ngay cả khe hở cũng không bỏ qua, hắn mới thu tay lại.
"Lên đây."
Tần Nghiêu Huyễn nhéo vòng eo mảnh khảnh của Đào Hoa ra lệnh. Nàng liền bò dậy, làm theo ý hắn.
"A?"
Cảm giác mát lạnh lan từ cổ đến xương sườn, bàn tay hắn mang theo nước thuốc chạy dọc xương sống của nàng, đem lại từng trận khoái cảm ôn nhu, thấm vào dấu vết hắn để lại hôm qua.
Đào Hoa không biết phải làm thế nào, nàng cũng không dám cắn môi, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ phập phồng theo sự di chuyển của đôi tay Tần Nghiêu Huyền.
Ngay cả trước ngực cũng không bỏ sót, lúc Đào Hoa bị lật lại nằm trên giường nhìn hắn với đôi mắt tràn ngập sương mù.
Hai vú nàng được Tần Nghiêu Huyền tận lực săn sóc, hắn không ngừng nhân cơ hội mà thưởng thức cảnh nhũ thịt vì nắn bóp mà tràn ra khỏi kẽ tay mình, tự do tạo thành mọi hình dáng khác nhau.
"Bệ hạ..."
Đào Hoa khó chịu đến muốn khóc, nàng lắc mông muốn leo lên người hắn, nhưng mới di chuyển một chút, ngọc côn trong tiểu huyệt lại đẩy mạnh ra ngoài.
"Giữ nó lâu hơn một chút thì dược liệu mới phát huy tác dụng."
Tần Nghiêu Huyền ngồi dậy, nhìn chằm chằm gương mặt vì dục vọng mà đỏ ửng của Đào Hoa, nhẹ giọng: "Chẳng qua cũng chỉ là bôi thuốc mà thôi nhưng Hoa Nhi lại có thể cao trào. Thật dâm đãng."
"Thần thiếp xin lỗi." Đào Hoa run sợ mà nhận sai: "Hoa Nhi không nên hưởng lạc một mình."
"A."
Tần Nghiêu Huyền quả thật đã bị dáng vẻ này của nàng lấy lòng, đôi mắt chuyển đến hạ thể mang theo chút lệ khí và bá đạo: "Hoa Nhi muốn lấy công chuộc tội sao? Dưới thân nàng đã như vậy, hay là sử dụng nơi này đi?" Vừa nói, hắn vừa điểm nhẹ cánh môi của nàng khiến Đào Hoa nhơ ngác há hốc mồm, xấu hổ đến mức không dám nhìn mặt hắn
"Hoa Nhi... Hoa Nhi nguyện dùng miệng nhỏ để hầu hạ bệ hạ."
-------------------------------------
Truyện up hàng ngày. Trong khung h từ 8h-->10h.
Hôm nào mà bận thì tạm dừng. Hoặc có mấy bạn thánh nữ, bạn đọc nói về truyện kiểu ko tôn trọng ảnh hưởng bạn đọc và edit thì tùy tâm trạng mà ngừng vài ngày hay một ngày.
Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đy nả ><
Bạn thấy sao?