Edit: Phương
Beta: Su
"A?"
Thanh âm khàn khàn vang lên bên tai, như đang quyết định sinh tử của thần tử trong triều đình, khiến cho Đào Hoa đổ mồ hôi lạnh, ngẩng đầu thì thấy Tần Nghiêu Huyền đang nhìn nàng nghiềm ngẫm, đôi mắt như đang tìm tòi, nghiên cứu.
"Hoa Nhi hôm nay thật không giống thường ngày."
Ngón tay hắn dùng sức thêm vài phần, quét đảo chiếc lưỡi đinh hương của nàng, khiến cho Đào Hoa không dám chậm trễ mà dùng sức liếm láp. Tay hắn bỗng nhiên hướng vào bên trong, đặt trên yết hầu nàng mà nhấn một cái thật mạnh, cơn buồn nôn dâng lên khiến nàng vừa muốn phun lại muốn cắn tay của hắn.
"Bệ hạ."
Thanh âm nàng mơ hồ không rõ, Đào Hoa cố hết sức để há mồm mới có thể không cắn hắn bị thương.
Tần Nghiêu Huyền nhìn chằm chằm chiếc miệng nhỏ xinh đang nhỏ giọt nước bọt của nàng, gương mặt nhỏ kiều diễm nhiếm tình dục mà trở nên phiếm hồng, lưỡi mềm liếm mút trông dâm mỹ lạ thường.
"Nửa canh giờ sau Trấn Viễn tướng quân tiến cung, Hoa Nhi phải nắm chặt thời cơ tốt một chút!"Tần Nghiêu Huyền dựa vào giường mà nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, đưa đến nơi hạ bộ hắn ấn nhẹ, để nàng cảm nhận được cự long thức tỉnh đã lâu. Đào Hoa không kìm được mà đỏ mặt, bàn tay theo động tác của hắn mà trúc trắc xoa nắn, chạm vào cự vật lửa nóng đang cứng rắn.
"Hoa Nhi..." Như đang thông cảm cho việc nàng chưa được mama dạy dỗ qua chuyện phòng the, Tần Nghiêu Huyền chạm nhẹ môi nàng, chậm rãi nói: "Miệng mở ra rồi nuốt long căn của trẫm vào đi, liếm trẫm tựa như đang ăn hồ lô vậy!"
Đào Hoa rũ mắt, nàng cảm thấy vô cùng thẹn thùng, đưa đầu đến gần hạ thân hắn. Thì ra bảy năm trước Tần Nghiêu Huyền đã hùng vĩ như vậy, mùi xạ hương nhàn nhạt xông vào chóp mũi nàng, trên đó vẫn còn một cỗ tao vị nhàn nhạt do dưới thân nàng lưu lại.
Hắn bận rộn chuyện quốc sự đến nỗi không rãnh để tắm gội sao?
Đào Hoa há mồm, khoang miệng đặt ở phía trên côn thịt, chiếc lưỡi đinh hương nhẹ nhàng liếm mút phía trên quy đầu. Đến gần một chút mùi xạ hương lại càng nồng, nàng liền dùng đầu lưỡi mình liếm nhẹ rồi nuốt toàn bộ vào bụng.
Kiếp trước Đào Hoa không muốn vì Tần Nghiêu Huyền mà làm việc thẹn thùng này, mặc cho trước đó nàng đã được mama dùng thước để hướng dẫn nhưng nàng chẳng bao giờ chịu học, đến một ngày, trong lúc bị trói mà bị ấn xuống dưới háng hắn mà liếm láp, nàng ngay lập tức liền cắn mạnh khiến long căn hắn, suýt chút nữa bị thương. Đào Hoa nhớ kỹ lúc đó nàng bị trói trên giường mà chịu đau đớn do bị đánh rụng từng chiếc răng, để từ đó Tần Nghiêu Huyền mới có thể tùy ý mình mà chơi miệng nhỏ nàng bất cứ lúc nào.
Chắc hẳn hắn rất thích việc này đi?
"Ân!"
Cái miệng nhỏ đem toàn bộ đại long nuốt vào, lưỡi mềm ướt át, trêu chọc mẫn cảm lưu loát, khiến cho người phía trên không nhịn được mà phát ra tiếng rên rĩ khàn khàn. Nàng khẩn trương ngẩng đầu liền thấy Tần Nghiêu Huyền thế nhưng lại nhíu mi, khuôn mặt không dễ dàng mà nhận ra một chút tia cười vương trên khóe miệng.
Đào Hoa cảm thấy thật thú vị, thì ra dùng miệng để giải quyết không chỉ có thể làm hắn thoải mái mà nàng còn thoát khỏi cảnh đau nhức cả người sau những cuộc hoan ái. Càng nghĩ, nàng càng ra sức liếm láp, một tay đỡ long căn hắn mà lưu loát hoạt động, một tay kia nhẹ nhàng xoa nắn hai túi trứng.
Kiếp trước bị hắn bắt học khả năng dùng miệng nhưng chưa được sử dụng, lúc này nàng liền đem long căn nhét vào miệng nhỏ đến căng tràn, Đào Hoa không có cách nào khác chỉ có thể gian nan dùng lưỡi mà liếm mút. Nàng thử nuốt xuống yết hầu, khiến cảm giác buồn nôn bắt đầu dâng lên, đôi mắt chan chứa nước nhìn hắn, nàng cưỡng chế chính mình cúi đầu xuống.
"Hoa nhi...Đừng...A..."
Yết hầu bị cắm vào khiến nàng cảm nhận cơn xé rách đau đớn, trong nháy mắt, Tần Nghiêu Huyền lập tức đưa tay kéo nàng ra.
Khiến cho đại lượng long tinh đậm đặc phun hết lên mặt nàng, Đào Hoa gian nan mở mắt ra, vươn đầu lưỡi nhẹ liếm.
"Hoa Nhi đừng như vậy!"
Tần Nghiêu Huyền vậy mà lại dùng tay áo chùi đi tinh dịch vương trên miệng nàng, bàn tay hắn đặt bên miệng nàng, nói: "Nhổ ra đi."
Nhưng Đào Hoa không nói tiếng nào liền ùng ục nuốt xuống. Quả nhiên hương vị đọng lại trong miệng thật không tốt.
Đào Hoa lạnh run mà nhìn Tần Nghiêu Huyền vừa bị mình làm trái ý, nàng vừa định quỳ xuống xin hắn tha thứ, thế nhưng hắn lại than nhẹ một tiếng. Tựa như đang cảm khái lại xen lẫn chút ưu tư nhàn nhạt: "Hoa Nhi đã vì trẫm như vậy, trẫm sao có thể phạt nàng đây?"
Vậy thì sao này đừng phải phạt nàng nữa có được không?
Có câu 'quân vô hí ngôn', huống chi là người thống nhất thiên hạ Tần Nghiêu Huyền? Đào Hoa nhảy nhót trong lòng, khuôn mặt phấn nộn tràn đầy ý cười: "Bệ hạ vui lòng là được rồi!"
Trong mắt Tần Nghiêu Huyền chợt tối, hắn đưa tay che mắt nàng.
Trong bóng đêm, nàng cảm nhận được hắn đến gần nàng, tựa cằm mình lên chóp mũi nàng, nhưng Đào Hoa không thể biết được đến cuối cùng hắn muốn làm gì. Nàng chỉ cảm thấy cả người khẽ lạnh lẽo, nỗi sợ hãi đối với hắn đang chiếm cứ trong lòng lại trào dâng.
"Việc hôm nay, trẫm sẽ không phạt nàng. Trẫm sẽ cho người mang đến một cây Huyền Thiết liên cho nàng, được không?"
Đào Hoa đẩy tay hắn ra, thấy ánh mắt Tần Nghiêu Huyền bỗng trở nên đạm bạc, giống như đang đợi nàng dập đầu tạ ơn.
Vì cái gì...Vì cái gì hắn còn muốn cầm tù nàng?
Chính nàng không ngừng lấy lòng hắn cho đến bộ dáng ngày hôm nay, không phải mười năm trước hắn chính là thích bộ dáng chủ động dâm đãng của nàng sao?
Phải chăng nàng đã chọc hắn lúc nào rồi?
Trong mắt nàng đong đầy hơi nước, nàng không dám khóc thút thít, nếu làm loạn lên, tất nhiên hắn sẽ dùng roi mà phạt nàng.
"Hoa Nhi không thích?"
Tần Nghiêu Huyền vuốt ve hốc mắt đỏ bừng của nàng, thở dài nói: "Vậy trẫm sẽ thưởng cho Hoa nhi xích sắt bọc lông thỏ để đeo trên mắt cá chân của nàng, nàng thấy như thế nào?"
"Đa tạ bệ hạ ban thưởng." Đào Hoa cúi đầu, tránh nhìn vào mắt hắn.
Tần Nghiêu Huyền đắp chăn gấm cho nàng, hắn vừa mới ra khỏi của thì vài tiểu cung nữ mang xích sắt tiếng vào.
Thì ra là hắn đã chuẩn bị từ trước. Mệt cho nàng còn hao tâm vì hắn như vậy, trò xiếc của nàng sao có thể lay động được thánh ý của Tần Nghiêu Huyền đây?
Mắt cá chân bị quấn lên một vòng lông thỏ mềm mại, xích sắt bên trong cũng không làm nàng cảm thấy đau đớn, cung nữ sau khi xác nhận sợi xích không gây tổn thương đến nàng một lúc mới khóa lại, âm thanh thanh thúy vang lên, giống như âm thanh trái tim nàng rơi vỡ đầy trên mặt đất.
"Quý phi nương nương nếu có chỗ nào không vừa ý thì nên sai người đến Binh bộ chất vấn."
Sợi xích này vậy mà cũng do Binh bộ làm ra, Đào Hoa gật đầu cho phép bọn họ rời đi, cả người nàng phát đau.
Nếu nói có gì không vui, nàng cũng không nghĩ đến việc chất vấn, bởi lẽ trong hoàng cung này, kẻ đối với nàng trào phúng lẫn trêu chọc thật không đếm hết.
"Công chúa, người có khỏe không?"
Tra Duyệt vừa mới bước vào liền thấy Đào Hoa trần trụi ngồi ở trên giường, nàng ta nhìn chằm chằm xích sắt trên mắt cá nhân nàng không nói một lời, trong lúc nhất thời, Tra Duyệt cho rằng nàng choáng váng, vội vàng bổ nhào trên giường mà nắm lấy bả vai của nàng: "Công chúa, công chúa, người đừng dọa nô tỳ! Nếu người có mệnh hệ gì thì Đại Diễn biết phải làm như thế nào? Phụ hoàng, hoàng huynh của người nhất định sẽ rất đau lòng, còn sẽ trách nô tỳ không tận lực mà chăm sóc người."
Đại Diễn? Phụ hoàng và hoàng huynh sao?
Bọn họ sẽ đau lòng sao? Toàn bộ đất nước Đại Diễn, ngay cả đứa bé ba tuổi ngoài đường đều biết thân phận công chúa của nàng được dâng sang Ngạo Quốc để làm công cụ khuất phục dưới háng Tần Nghiêu Huyền, để hắn ngày đêm lăng nhục. Việc có thể bị Tần Nghiêu Huyền nhốt bên người hắn trong suốt hai năm qua, cho đến hôm qua mới bị hắn điên cuồng chiếm đoạt đã là một chuyện ngoài ý muốn.
"Ta không có việc gì. Đừng gọi ta là công chúa nữa!" Nàng bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, chỉ chỉ vào xích sắt: "Một tù nhân như thế này nào xứng được làm công chúa."
"Công chúa không được nói như vậy!" Tra Duyệt mang tới một kiện sam mỏng giúp Đào Hoa mặc vào: "Tại sao hôm nay công chúa không nghe lời khuyên bảo của nô tỳ. Nếu người mặc áo tang mà đến, nhất định lúc này đã cùng Lê Vương gia cao chạy xa bay! Làm sao có thể chịu cảnh khuất nhục ở đây như vậy? Nếu Lê Vương gia mà biết, người chắc chắn sẽ đau lòng."
"Đừng nói cho hắn biết." Đào Hoa nhanh tay che miệng Tra Duyệt lại, nếu Tần Lê Uyên hiểu nhầm nàng vô cùng tưởng niệm hắn, hắn ta sẽ mượn cớ vụng trộm đến thăm nàng. Đào Hoa không muốn thảm kịch đời trước lại diễn ra.
"Chẳng lẽ công chúa đã bị bệ hạ làm cho khuất phục?"
Tra Duyệt gạt mạnh cánh tay của Đào Hoa rồi căm giận nói: "Công chúa, chẳng lẽ người lại cam tâm trở thành nô lệ, ngày đêm mặc cho tên hoàng đế kia chà đạp sao? Không được, Duyệt Nhi nhất định phải tìm mọi cách báo cho Đại hoàng tử."
"Ngươi quay lại đây."
"Công chúa yên tâm, Duyệt Nhi sẽ làm việc thật cẩn trọng như lúc trước!"
Từ trước đến nay Đào Hoa là một người mềm yếu, ở Đại Diễn, nàng chính là một bé gái mồ côi, chỉ có tỳ nữ thật lòng phục vụ nàng. Tra Duyệt đi ra khỏi phòng ngủ mà không quay đầu lại, không biết nàng ta lại đi làm chuyện gì.
Mãi cho đến khi chiều hôm dần xuống, đến khi trong phòng cần thắp đèn cũng chưa thấy bóng dáng của Tra Nguyệt trở về, các cung nữ khác đã sớm bị nàng đuổi đi, khiến cho trong lúc nhất thời cả điện do không được thắp đuốc mà bị bao trùm bởi một mảnh hắc ám cùng thê lương.
Trong cảm giác lo sợ bất an, Đào Hoa thu mình thành một đoàn, trong lòng liền lặp lại ký ức về bộ dáng của Tần Nghiêu Huyền lúc sáng nay.
Rốt cuộc nàng đã làm sai điều gì? Nàng quả thật có chút không nghĩ ra.
Đúng vậy, nghe nói hắn muốn cùng Trấn Quốc tướng quân bàn chuyện quốc sự. Ở kiếp trước, sau khi quốc tang kết thúc, sau khi Tần Nghiêu Huyền lên ngôi hoàng đế liền xảy ra một sự kiện... Hắn muốn xuất binh tiêu diệt Đại Diễn!
"Tra Duyệt!"
Đào Hoa cả kinh, một thân mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cửa điện rốt cuộc cũng mở ra.
"Công chúa, ít nhất người cũng phải cho nô tì một chút thời gian chứ!" Tra Duyệt lúc này đã đổi quần áo cung nữ, tất nhiên là nàng ta vừa mới đi ra ngoài: "Tin khẩn mà người muốn báo cho Đại hoàng tử, nô tì đã cho người mang ra khỏi cung, nếu đi bằng ngựa thì khoảng nửa tháng sẽ tới được tay Đại hoàng tử."
Xong đời!
Đào Hoa loáng thoáng nghe được cái danh xưng 'theo địch phản quốc' đâu đó trên đầu mình.
Trong Ngự Thư phòng, Tần Nghiêu Huyền đang nhắm mắt nghỉ ngơi, trong đầu hắn thỉnh thoảng lại hiện lên đôi mắt sợ hãi của Đào Hoa.
Rõ ràng nàng rất sợ hãi hắn, nhưng rồi lại vui sướng lấy lòng hắn như mặt hồ dập dờn đón cánh hoa nhỏ xinh rơi xuống. Không gian đẹp tuyệt khiến hắn muốn quấy nhiễu, muốn không ngừng cách lòng bàn tay mà âu yếm chiếm giữ cho riêng mình.
"Bệ hạ, kế hoạch xuất binh tiêu diệt Đại Diễn, người đã có ý tưởng gì sao?"
"Càng nhanh càng tốt." Tần Nghiêu Huyền xoa xoa huyệt thái dương, nhìn tâm phúc của mình, nói thẳng: "Đặc biệt là đội quân tiến vào trong hoàng cung Đại Diễn, cần phải lấy được phương pháp điều phối loại thuốc kia, nếu bắt sống đươc đại phu thì càng tốt".
Tần Nghiêu Huyền có thể nói một câu như vậy thì hẳn đó là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Trấn Quốc tướng công nghi hoặc hỏi: "Khi ở Đại Diễn, phải chăng long thể của người đã bị trúng cổ độc?"
"Không phải trẫm."
Tần Nghiêu Huyền nhìn về phía của điện, người đưa thuốc rất nhanh sẽ trở lại đây.
Lúc này, một tên thái giám lén lút đi vào, trình lên một phong thư: "Bệ hạ, hạ quan đưa thuốc đến Kim Ti uyển thì thấy cung nữ bên người của Quý phi nương nương đang nhờ người đưa thư, nô tài liền bắt người kia đi, đây là thư tín lấy từ tay người đó ạ!"
Sau khi Tần Nghiêu Huyền xem xong bức thư thì giọng điệu âm trầm: "Thật hay cho một cái Hoa Nhi."
Quả nhiên, nàng thế nhưng là một người hai mặt, không cần nói hắn cũng biết tin này là do người nào viết, bên trong cũng không có lời nào hay.
Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đy nả ><
Bạn thấy sao?