Chương 6: Ngoan ngoãn ngồi để hắn đút

Edit: Phương

Beta: Su

Tra Duyệt mang khuôn mặt mừng thầm như đã hoàn thành một đại sự khó khăn. Nhưng một tên nô tỳ thông minh sao có thể qua mắt được thánh thượng dễ dàng như vậy?

"Ngươi tự tiện đánh chủ ý làm gì vậy, chẳng lẽ ngươi quên ta mới là chủ tử của ngươi hay sao?"

Đào Hoa tức giận đến phát run, nếu không phải trên người nàng bị xiềng xích trói buộc, nàng nhất định sẽ xông lên cùng nàng ta đồng quy vu tận.

"Công chúa, Duyệt Nhi tâm tâm niệm niệm mà suy nghĩ cho người sao người có thể đối xử với nô tì như vậy?" Nàng ta mở to hai mắt nhìn nàng, cực kỳ không cam lòng, bi phẫn mà nói: "Chẳng lẽ công chúa đã quên rằng trước khi tới Ngạo Quốc, Đại hoàng tử đã căn dặn hai ta cùng giúp đỡ, chiếu cố lẫn nhau sao? Duyệt Nhi đã phí không ít tâm tư mới cầu được Lê vương gia đến cứu người, người bỏ qua nỗi khổ tâm của nô tì, người quả nhiên là người tuyệt tình! Công chúa, người đã quên đi thân phận của mình! Duyệt Nhi nhất định phải nói cho Đại hoàng tử chuyện này, công chúa chỉ mới trải qua hai đêm ân sủng mà đã cam tâm tình nguyện trở thành Quý phi nương nương của Ngạo Quốc!"

Chẳng phải nỗi khổ tâm của ngươi là sợ ta sẽ trở thành Lê Vương phi thôi sao?

Đào Hoa cười lạnh nói: "Việc này không cần người thay mặt ta nói với hoàng huynh, ta có thể tự mình là! Ngươi thường ngày liên lạc với hoàng huynh như thế nào, tại sao lại không báo cho ta? Nấu ngươi thật lòng nghĩ cho Đại Diễn thì cần gì phải dây dưa với thân vương của Ngạo Quốc!"

Chính nàng cũng không phỉa huyết mạch của hoàng thất Đại Diễn, vậy nàng là ai? Vì sao nàng lại được nuôi dưỡng trong hoàn cảnh như vậy? Hoàng huynh nàng chính là người có thể biết rõ ràng. Nhưng biện pháp liên lạc với hắn cho đến bây giờ chỉ Tra Duyệt mới có thể biết được.

Tra Duyệt chưa bao giờ gặp dáng vẻ Đào Hoa nghiêm khắc, bén nhọn như lúc này, nàng ta trong phút chốc bỗng nhiên chột dạ, nhưng ngay lập tức phản bác: "Đây là việc cơ mật, nô tì không thể nói cho công chúa. Công chúa cùng tên hoàng đế kia hoan hảo nồng nhiệt như vậy, nô tì sợ là dù cho hắn không cần dùng đến nhục hình, người liền sung sướng mà buột miệng nói ra tất cả."

"Ngươi!"

Nàng ta vậy mà cũng dám nhục nhã nàng như vậy! Đào Hoa nắm lấy chiếc gối trên giường ngọc mà hướng nàng ta ném tới. Tra Duyệt thét chói tai rồi tránh thoát. Nàng ta tông cửa chạy ra ngoài điện hô to 'Công chúa điên rồi'.

Tiếng la to như vậy khiến cho Kim Ti Uyển càng toát lên sự thanh lãnh, khắp nơi bao phủ bởi bóng đêm, ngay cả người đưa cơm cũng không có một bóng. Những tỳ nữ bị Tần Nghiêu Huyền phái tới đã bị Đào Hoa đuổi đi rất xa, trong cung này, chẳng có ai thân cận với nàng. Không có Tra Duyệt, bên người nàng cũng không còn lại một ai khác.

Đào Hoa lấy chăn tự bọc mình thành một đoàn, nhớ tới kiếp trước cùng Tra Duyệt sống nương tựa lẫn nhau ở đây, bị nàng ta che mắt cả một kiếp người. Hiện giờ chính nàng đã chết qua một lần, rõ ràng đã không còn ngu ngốc như xưa nữa, nàng đã biết rằng chỉ có cách lấy lòng Tần Nghiêu Huyền thì nàng mới có thể tốt lên, nhưng vì sao nàng lại cảm thấy chua xót vô cùng?

Hiệu quả của thuốc dần hết, dưới thân bỗng trở nên đau xót, ngọc côn kẹp trong tiểu huyệt khiến nàng khó chịu, nhưng Đào Hoa lại không dám tự tiện lấy ra.

Tính cách của Tần Nghiêu Huyền hết sức cổ quái, những việc hắn đã nói qua thì nhất thiết phải làm theo, nhưng nếu những việc mà hắn không nói, nếu như nàng làm, cũng sẽ chọc giận hắn. Nhớ đến việc Tần Nghiêu Huyền đem ngọc côn cắm vào trong tiểu huyệt của nàng, nàng lại không nhìn thấy ánh mắt lửa nóng của hăn. Như vậy hắn chắc hẳn là vui mừng mới đúng.

Cứ để như vậy đi. Nói không chừng dược liệu sẽ khiến cho vết thương của nàng tốt lên.

Đào Hoa bị từng trận ngứa từ dưới thân lan khắp người mà mơ hồ đi vào giấc ngủ. Xung quanh như trong hầm băng, phút chốc lại nóng như lò lửa, tra tấn nàng, khiến nàng chỉ nghĩ đến việc cầu cứu, nhưng mở miệng chỉ có thể phát ra âm thanh rên rĩ khàn khàn đầy thống khổ.

Đúng rồi, kiếp trước nàng vẫn luôn uống thuốc, mỗi lần phát bệnh nàng đều uống loại thuốc màu đen kia, chỉ là kể từ sau khi nàng đến Ngạo Quốc thì đã không còn được uống loại thuốc kia nữa. Mỗi khi phát bệnh, nàng liền bị Tần Nghiêu Huyền đè dưới thân, những đau đớn, tủi nhục đó đè luôn cả bệnh trạng xuống.

Thèm muốn cảm giác mát lạnh khiến cho Đào Hoa không ngừng lung lay xiềng xích, nhưng không thể làm được gì.

Trong cảnh tuyệt vọng, nàng cảm nhận được bàn tay phủ lên gương mặt mình, hơi thở của người đó dần dần đến gần, hắn ma xát một cách chậm rãi, giống như mèo đối xử với thức ăn đưa vào miệng.

"Bệ hạ...Hoa Nhi đói, xin người cho Hoa Nhi ăn chút gì..."

'Bang.'

Trên mặt nàng bất giác bị ăn một cái tát, hai mắt Đào Hoa bị đánh đến mơ hồ, nàng gian nan mở mắt mới phát hiện Tần Lê Uyên đang đứng ở bên mép giường!

"Ngươi...ngươi vào đây bằng cách nào?!"

Hắn điên rồi sao, đường đường là một vương gia mà lại tự tiện xông vào nơi ở của phi tử hoàng đế, đây đây chẳng phải đang cầu người ta gán cho cái mác gian phu dâm phụ sao?

"Vừa mới đến đây đã nghe thấy Tiểu Đào đang tâm tâm niệm niệm thánh thượng, thật khiến ta thương tâm!" Tần Lê Uyên nhìn nàng với ánh mắc vô cùng châm chọc, hắn lộ vẻ mặt thống khổ mà nói: "Nghe nói Tiểu Đào bị Hoàng đệ của ta cầm tù nên ta đã vội vàng đến đây. Nhưng Tiểu Đào lại chật vật nhìn đến giống loại kỹ nữ mua vui, dường như lại gọi 'bệ hạ'. Ngươi không lẽ không biết hắn chỉ nghĩ đến việc dạy dỗ ngươi thành nô lệ khuất phục dưới háng của hắn?"Tần Uyên Lê càng nói càng dận, ánh mắt hiện lên tia lửa giận thù hằn: "Hay là nói, Tiểu Đào mong muốn trở thành tiện nô của hoàng đế, hận không thể ngày đêm dùng thân hình trần trụi của mình mở lớn chân nhỏ câu hắn tới hung hăng làm nàng?"

"Vậy thì thế nào?"

Đào Hoa đột nhiên gạt cánh tay của Tần Lê Uyên đang duỗi tới, ngữ khí phát run, nghiến răng, nghiến lợi mà nhìn hắn chằm chằm: "Cho dù Hoa Nhi có làm nô lệ dưới thân bệ hạ đi chăng nữa thì cũng là một Quý phi nương nương đường đường chính chính, được sống trong cẩm y ngọc thực, mây mưa trên long sàng. Chẳng lẽ lại muốn theo Vương gia trở thành một tiểu thiếp sao?"

"Nàng...Tiểu Đào ngươi đã thay đổi rồi!" Tần Lê Uyên che chỗ ngực lại: "Nàng quả thật điên rồi, bị hoàng đế làm vài lần mà đã liền phát điên! Đến sự sủng ái của ân nhân cứu mạng mà nàng cũng không cần, thật cứ muốn hạ thấp bản thân như vậy? Nàng luôn mồm nói về thị thiếp chính thê, nương nương, quý phi, Tiểu Đào, nàng quả thật là một người tục tằng!"

"Hoa Nhi đã được định làm Quý Phi của bệ hạ, hiện tại, thứ khiến cho Hoa Nhi coi thường chính là sự sủng ái của Vương gia! Tiễn khách!"

Đào Hoa gian nan mà thở phì phò, không nghĩ đến việc xem hắn như thế nào. Nàng không tin Tần Lê Uyên sẽ không rời khỏi đây. Nếu Tần Lê Uyên lửa giận công tâm mà làm ra việc sai trái, thì Tra Duyệt cũng sẽ vọt vào ngăn cản hắn.

Lúc này, bên ngoài cửa truyền đến tiếng hô lảnh lót của thái giám: "Bệ hạ giá lâm."

Sao lại có thể! Buổi thượng triều hôm nay kết thúc nhanh như vậy sao?

Đào Hoa sợ đến mức khuôn mặt trở nên trắng bệch, Tần Lê Uyên lại càng khủng hoảng hơn, chân tay luống cuống đến mức đứng sững một chỗ.

"Trốn đi! Trốn xuống dưới giường!" Nghe được tiếng bước chân ngày càng gần, nàng nhìn khắp căn phòng, thấy cửa sổ đang mở nhưng thời cơ đã không kịp, nàng nhỏ giọng nói: "Ngươi muốn bị chém đầu sao?"

Tần Lê Uyên lập tức làm theo, cúi người bò xuống gầm giường. "Hoa Nhi tỉnh rồi sao?"

Tân Lê Uyên một thân long bào màu đen đi vào, hướng giường nàng bước đến khiến Đào Hoa sợ đến mức không dám cử động.

Rõ ràng hắn mới lên ngôi được một tháng nhưng quanh thân lại ẩn hiện nét uy nghiêm, phong thái bá vương không hề che lấp, thủ đoạn ngày càng hung ác khiến người khác run sợ.

"Thưa bệ hạ, Hoa Nhi đã tỉnh."

Vì bị bệnh mà giọng nói nàng mang theo sự kiều mị yếu ớt, Đào Hoa không kịp ngẩng đầu lên đã bị Tần Nghiêu Huyền bóp chặt cằm ép nuốt vào một viên thuốc.

Hương vị chua xót quen thuộc, có chút giống cam lộ.

"Trẫm đã sai người đưa thuốc đến cho nàng, sao lại không uống?"

Tân Nghiêu Huyền rót một chén trà nhỏ, hắn khẽ nhíu mày rồi phất tay ra lệnh cung nữ gần đó, một lát sau, trà mới đang tỏa khói nghi ngút cùng điểm tâm hấp dẫn được bày biện sẵn trên bàn.Hương thơm phảng phất trong không khí khiến Đào Hoa không nhịn được nuốt nước bọt, những thứ này đều do đầu bếp chuyên trách làm thức ăn cho hoàng đế làm ra, nếu xem đây là cơm chặt đầu của nàng thì cũng thật đáng giá.

"Đêm qua ngủ không an giấc sao?"

Tần Nghiêu Huyền vén màn giường ngồi xuống, hắn đem nửa chén trà nhỏ đút cho Đào Hoa, ngón tay niết trên gương mặt ửng đỏ của nàng, hắn nhìn nàng bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu không ngừng.

"Đêm qua thần thiếp ngủ không tốt, không cẩn thận có chút ho."

Đào Hoa chỉ xiềng xích trên mắt cá nhân của mình, nhỏ giọng: " Thần thiếp không có thói quen mang cái này, đi tiểu đêm có chút không quen, nên không khống chế được mà tiểu ra ngoài."

"Phải không?"

Tần Nghiêu Huyền nhàn nhạt hỏi, vén chăn gấm rồi nâng chân ngọc của nàng kiểm tra cẩn thận, vừa vuốt ve vừa nói: "Tiểu huyệt Hoa Nhi thật kiều nộn."

Hắn có ý gì? Đào Hoa kinh hãi ngồi trên giường, mặc cho ngón tay hắn sờ soạng một đường từ cẳng chân đi lên, cuối cùng dừng lại ở môi thịt.

"Giữ nó suốt đêm sao?"

Ngón tay hắn đảo quanh huyệt khẩu của nàng, Tần Nghiêu Huyền khẽ nhướng mày, khẽ động đến phần ngọc côn bị lộ ra bên ngoài, khiến cho Đào Hoa ăn đau mà thở dốc không ngừng.

"A...Bệ hạ đã nói rằng nếu để lâu thì dược liệu mới phát huy tác dụng."

Tần Nghiêu Huyền đem nguyên cây ngọc côn rút ra khỏi tiểu huyệt nàng, ngọc côn bạch ngọc trộn lẫn nước thuốc cùng bạch ngọc dâm dịch còn sót lại, một vài giọt nước hoàng kim theo ngọc côn chảy xuống chăn gấm trông đáng chú ý làm sao. Hắn đem nàng ôm vào ngực, lấy một ngón tay vói vào tiểu huyệt của nàng, nhẹ nhàng thăm hỏi từng nếp uốn trong tiểu huyệt kiều nộn.

"Còn đau không?"

"Thần thiếp không đau...Nha..." Đào Hoa không cầm được mà duỗi tay nắm chặt cổ áo hắn. 

Ngón tay hắn linh hoạt như con rắn nhỏ, lăn qua lộn lại trong tiểu huyệt của nàng. Tuy rằng tiến vào không sâu nhưng mỗi tấc thịt non mịn trong tiểu huyệt đều được hắn thăm hỏi, tinh tế mà mơn trớn một lần.

"Chỉ mới như vậy mà đã chảy nước. Hoa Nhi thật dâm đãng."

Tần Nghiêu Huyền rút ra ngón tay đã dính đầy dâm thủy liền bỏ vào miệng nàng, hắn híp mắt, cười như không cười mà nhìn nàng: "Trẫm đến thật chậm trễ, chẳng phải nàng đói đến mức lúc nào cũng há mồm chờ ăn như vậy sao? Lại còn hướng hoàng tử Đại Diễn cáo trạng?"

Đào Hoa không biết phải trả lời hắn như thế nào, cả người lạnh run mà liếm mút bàn tay hắn như đang lấy lòng.

"Hoa Nhi không biết?"

Tần Nghiêu Huyền đem bút tích của nàng lấy ra, cười lạnh: "Chi bằng chính miệng Hoa Nhi đọc cho trẫm nghe đi."

Quả nhiên thư đã bị chặn!

Tay chân Đào Hoa cứng đờ, không biết làm gì hơn ngoài việc tuân thủ thánh ý, há mồm thì thầm: "Đào Hoa rất nhớ hoàng huynh, cũng nhớ thảo nguyên Đại Diễn, lại càng muốn ăn bánh sữa kia. Ngạo Quốc hoàng cung rốt cuộc cũng chỉ có như vậy, tuy điểm tâm tinh xảo, hương vị phong phú, hoa quả ngọt hương, bánh đường , hồ lô... nhưng không có bánh sữa khiến Đào Nhi cảm thấy trống rỗng. Hoàng đế kia không cho Đào Hoa ăn quá nhiều."

Đây là cái gì vậy? Sao nàng lại viết bức thư như một đứa bé, cả ngày quấn lấy ca ca mình đòi ăn điểm tâm thế!

Kiếp trước tuy bản thân nàng được giao mệnh lệnh tìm hiểu Ngạo Quốc, nhưng lại thu hoạch được rất ít ỏi nên không ngừng gởi thư cho hoàng huynh thừa nhận năng lực nàng có hạn, đồng thời còn làm nũng cầu xin hắn đau lòng mình mà nghĩ biện pháp cứu nàng ra khỏi địa ngục này"Hiện tại, nàng thật giống con ngốc.

"Nói chuyện."

Tần Nghiêu Huyền nắm lấy cằm nhỏ của nàng mà hung hăng bóp chặt, hai mắt lạnh lẽo muốn nổi giận: "Trẫm có bạc đãi nàng sao? Điểm tâm được dâng mỗi ngày đều thiếu phần nàng hay sao mà khiến cho nàng lại phải ngày đêm nhớ nhung Đại Diễn? Suốt ngày muốn chạy trốn ra khỏi bàn tay của trẫm?"

Hắn hỏi vừa nóng nảy, lại vừa nhanh khiến cho Đào Hoa không thể phân định được rõ ràng. Nhưng nàng biết rõ, chỉ cần trả lời trái ý hắn, hắn sẽ không do dự mà dung tay bóp gãy cổ nàng.

Đào Hoa thành thật trả lời: "Thần thiếp cảm thấy những điểm tâm bệ hạ đút cho, thần thiếp mới cảm thấy ngon miệng."

Cơn thịnh nộ của Tần Nghiêu Huyền ngay lập tức bị đánh tan không ít, Đào Hoa lạnh run mà chạm vào cánh tay hắn, thấy hắn không lên tiếng liền nắm lấy tay hắn thật chặt.

"Thiên hạ đều nằm trong tay bệ hạ, Hoa Nhi trốn làm sao thoát... Nếu muốn chạy trốn, thân thiếp chỉ muốn chạy trốn vào trong lòng ngực của người."

Nàng đánh bạo ngồi dậy, dùng đôi môi mất đi huyết sắc của mình hôn lên ngón tay của Tần Nghiêu Huyền. Nàng nghe được tiếng tim đập hỗn loạn của mình, không biết có phải sợ hãi hay không mà trái tim ngày càng xao động mãnh liệt.

"Hoa Nhi làm nũng với trẫm là để trẫm tự tay đút cho nàng sao?"

Hắn thuận thế nắm lấy đầu lưỡi mềm mại của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve: "Hoa Nhi thật sự muốn sao?"

Vậy mà thành công đâm trúng rồi?

Đào Hoa ngoan ngoãn mà há mồm, mặc cho hắn đùa bỡn. Con ngươi óng ánh yên lặng nhìn hắn rồi gật đầu.

"A.". Hắn nhếch môi cười khẽ, ánh mắt đảo qua thân thể mềm mại dưới chăn gấm của Đào Hoa, lại đảo xuống giường, khiến cho nàng rét lạnh không ngừng.

Tần Nghiêu Huyền đã phát hiện ra dưới giường có động tĩnh đi... Thanh âm nghiến răng nghiến lợi của Tần Lê Uyên thật quá rõ ràng!

Thế nhưng Tần Nghiêu Huyền lại đi xuống giường, phân phó cung nữ vài câu rồi cầm khối bánh gạo trên bàn nhỏ đút cho nàng, sau đó bắt lấy tơ hồng trên cổ tay mà tháo bỏ xiềng xích trên mắt cá chân Đào Hoa.

"Bệ hạ?"

Hắn đang trả lại tự do cho nàng sao? Đào Hoa cảm động rơi nước mắt, nuốt nhanh ngụm điểm tâm trong miệng mà chạy xuống dập đầu tạ ơn, nhưng Tần Nghiêu Huyền nhanh tay đem nàng chặn lại, bế bổng nàng lên. Mấy cung nữ cúi đầu bưng hộp đồ ăn tinh xảo tiến vào. Nhìn thấy chiếc ghế tay vịn cao cao đặt bên bàn ăn khiến cho Đào Hoa hoa dung thất sắc, nhưng nàng chưa kịp nói gì đã bị thả lên trên: "Chẳng phải Hoa Nhi muốn trẫm tự tay đút cho nàng sao? Vậy thì phải ngoan ngoãn ngồi xuống đây."

Tần Nghiêu Huyền điều chỉnh góc độ hạ ghế xuống, hắn tách hai chân nàng rồi dùng dải lụa màu trắng cố định nàng trên thân ghế, ngay cả đôi tay nàng cũng bị hắn kéo qua đỉnh đầu, cột vào sau lưng ghế.

Thân trên bị ép buộc phải nâng lên, hai chân dưới thân dang rộng ra, nơi nhạy cảm lộ ra hoàn toàn, bị hắn nhìn không bỏ sót thứ gì.

"Bệ hạ, Hoa Nhi sẽ tự mình ăn, cần gì phải làm như vậy..."

Đào Hoa xấu hổ đến mức toàn thân phiếm hồng, dáng vẻ này hoàn toàn bại lộ trong mắt Tần Nghiêu Huyền. Ngay cả Tần Lê Uyên ở dưới giường, nếu ngẩng đàu chỉ có thể nhìn thấy bóng nàng, nhưng bọn hắn đang làm việc dâm đãng như thế nào không phải đã rõ ràng rồi hay sao?

"Hoa Nhi muốn ăn thứ gì?"

Tần Nghiêu Huyền tỏ ra hứng thú, mở hộp đồ ăn đem ra từng cây kẹo sữa không đồng nhất cầm lên: "Trên người Hoa Nhi nhiều miệng như vậy, hôm nay trẫm sẽ đút cho nàng ăn no."

Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đy nả ><

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...