Chương 7: Tư vị hoan hảo trong khi bạo nộ

Edit: Phương

Beta: Minh + Su

Đế vương luôn là người nhìn xuống dân chúng bằng ánh mắt cao cao tại thượng. Thiên hạ đối với Tần Nghiêu Huyền mà nói như một đồ vật có thể tùy ý mà lấy ra đùa bỡn. Đào Hoa hiểu rõ, chỉ cần Tần Nghiêu Huyền muốn thì không có thứ gì hắn không chiếm được.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm nàng, trần trụi mà lướt lên từng tấc da thịt, gợi lên dục hỏa cùng mờ ám ở trên khắp người nàng, giống như đang đùa bỡn. Đào Hoa vừa thẹn lại vừa sợ hãi, hoa huyệt bị ánh mắt nóng rực của hắn trêu chọc mà róc rách tràn ra dâm thủy, ngay lập tức liền bị thanh kẹo sữa ở trong tay hắn quẹt lấy.

"Miệng Hoa Nhi đều đã chảy nước miếng, rất đói bụng sao?"

Hai ngón tay hắn cầm thanh kẹo sữa đang ngăn chặn dâm thủy trào ra trong hoa huyệt chậm rãi trượt xuống, hướng đến nơi mắc cỡ kia, khiến cho Đào Hoa sợ đến nỗi cả người căng thẳng, liên tục lắc đầu cầu xin hắn tha thứ: "Bệ hạ, Hoa Nhi vẫn chưa tắm rửa...Không thể...A"

Không muốn bị nhét một thanh kẹo sữa thô to vào trong cơ thể, Đào Hoa sợ đến mức toát ra một tầng mồ hôi mỏng nhưng Tần Nghiêu Huyền chỉ cho hai đốt ngón tay vào xong liền dừng lại.

Không tính là khó chịu, nhưng Đào Hoa lại không cảm thấy là quá tốt, cứ nghĩ đến chuyện trên mông của mình đang hàm chứa một cây kẹo sữa thì nàng lại cảm thấy xấu hổ muốn khóc, chứ chưa nói đến việc ngón tay của Tần Nghiêu Huyền còn đang xoay tròn ở trong tiểu huyệt của nàng.

"Hoa Nhi nên sớm có một ma ma giáo dưỡng để Trẫm khỏi phải dạy dỗ nàng như thế này"

Hoa môi bị ngón tay hắn chậm rãi vạch ra, huyệt khẩu phấn nộn đang rung động khép mở không ngừng. Thuốc dán hôm qua bị hòa tan cùng dâm thủy mà chảy ra không còn một giọt dư thừa, phát ra mùi hương nhàn nhạt làm say lòng người.

Tần Nghiêu Huyền đứng dậy, vuốt ve rồi hôn nhẹ lên tóc mái trên trán nàng, sau đó cởi bộ triều phục nghiêm túc trên người xuống, toàn thân chỉ còn độc mỗi quần lót đứng trước mặt nàng.

Lồng ngực hắn thật cường tráng, một người rõ ràng luôn luôn ngồi trên long ỷ phê duyệt quốc sự, nhưng cơ bắp lại cường tráng như một người thường xuyên luyện võ. Đường cong trên cánh tay hắn nhìn thật đã mắt, khiến nàng đã áp lực nay càng thêm áp lực nhiều hơn, dường như nàng không còn khả năng chạy thoát khỏi hắn.

"Bệ hạ, hiện tại vẫn còn là ban ngày."

"Đột nhiên Trẫm lại muốn nếm thử mùi vị tuyên dâm giữa ban ngày."

Tần Nghiêu Huyền lấy ra một chuỗi hồ lô như vừa mới được lấy từ hầm băng ra, vỏ bọc bằng đường sáng lấp lánh vây lấy hạt sơn tra hồng nhuận, trông hấp dẫn lạ kỳ.

"Muốn ăn sao?"

Thấy đôi mắt nhút nhát Đào Hoa lập tức sáng lên, Tần Nghiêu Huyền vươn đầu lưỡi liếm một ngụm, mê hoặc đến nỗi hô hấp nàng cứng lại.

Dường như so với xâu hồ lô đường kia, nàng lại càng muốn liếm môi mỏng của hắn hơn.

"Muốn!"

Trước đó do chỉ ăn mấy miếng điểm tâm nên bây giờ nàng cảm thấy đói đến đòi mạng, nàng nghe thấy tiếng hàm răng nhai mở vỏ bọc đường giòn tan, nước bọt trong miệng nàng không nhịn được mà tiết ra.

"Ngoan! Cái này đút cho nàng!"

Tần Nghiêu Huyền cầm xâu hồ lô đặt trên cánh môi của nàng. Đào Hoa chỉ có thể mà miễn cưỡng liếm vài lần, vừa mới mở lớn miệng ngậm lấy một nửa, Tần Nghiêu Huyền ngay lập tức lại đem hồ lô lấy đi.

Nàng có chút nghi ngờ nhìn hắn đem xâu hồ lô kia mà cắm vào dưới thân nàng.

"Bệ hạ..."

Vậy mà hắn lại muốn đút vào chỗ kia! Đào Hoa chưa kịp liếm mật đường dính lại bên môi, thì thanh âm xin tha đã bị Tần Nghiêu Huyền nuốt toàn bộ vào bụng.

Nụ hôn mang tính xâm lược chiếm hữu khiến nàng không thể né tránh, chiếc lưỡi đinh hương bị hắn mút vào mà ngậm lấy, cả người bị khí chất thanh lãnh của hắn bao trùm. Đào Hoa thậm chí cũng không thể thở dốc, yết hầu dường như cũng bị hắn liếm láp, cho đến khi Tần Nghiêu Huyềnbuông nữ nhân bị hôn đến mơ hồ ra, xâu hồ lô đã bị nuốt vào ba viên.

"Hoa Nhi thật là tham ăn."

Hắn duỗi tay đến dưới thân nàng xoa nhẹ, ngón tay liền dính đầy mật thủy, hắn khép lại rồi mở tay ra, liền kéo theo một sợi tơ mỏng.

Đào Hoa muốn cầu xin hắn đừng nhục nhã nàng, nhưng dường như Tần Nghiêu Huyền lại thích bộ dạng ngượng ngùng bị làm khó này của nàng, hắn liền đem dâm thủy trên tay bôi lên khắp ngực nàng, sau đó cầm lấy xâu hồ lô chậm rãi đẩy sâu vào bên trong

"A...Ngô ân...Thật căng..."

Quả sơn tra mượt mà bị tiểu huyệt nàng cắn nuốt toàn bộ, huyệt thịt mới vừa khép lại nay bị viên tiếp theo mở ra, cảm giác lành lạnh mát mẻ hòa quyện cùng vị ngọt ngấy ở trong tiểu huyệt ấm áp, mỗi lần nàng mấp máy môi âm hộ là một lần bị tra tấn.

"Hoa Nhi ngoan, thả lỏng một chút, ăn hết toàn bộ đi."

Cảnh trước mắt khiến cho Tần Nghiêu Huyền hưng phấn lạ thường. Nếu là lúc trước, hắn sẽ trói nàng, cũng không làm nàng đến nỗi như hôm nay. Việc Đào Hoa chửi rửa kêu rên cũng đã sớm khiến cho hứng thú của hắn mất đi hoàn toàn.

Nhưng hiện tại, nàng kiều diễm lạ thường, thân mình nhiễm dục hỏa bức người, miệng nhỏ nói không cần nhưng dưới thân lại vui sướng đến mức chảy nước. Nộn huyệt phấn hồng nuốt lấy quả sơn tra bóng loáng, cũng không biết là do mật đường hay là dâm thủy của nàng mà khiến cho phía bên ngoài tiểu huyệt bị tẩm đến sáng bóng từng mảng.

Tần Nghiêu Huyền vui mừng nhìn Đào Hoa bị cắm vào mà phát ra tiếng rên rỉ mê người, tiếng rên tựa như mèo nhỏ khiến cho lòng hắn phát ngứa. Hắn rút ra một viên, lại đỉnh hai viên tiến vào trong tiểu huyệt của nàng, cứ như vậy mà lặp lại, khiến cho nàng không thể mà căng chặt toàn thân, miệng huyệt khép mở bị sơn tra thao đến đỏ cả lên, dâm thủy cứ như vậy mà chảy xuống tí tách.

"Bệ hạ,.... bệ hạ..."

Đào Hoa lúc này bị xâu sơn tra tra tấn đến sắp điên, dưới thân phát ra thanh âm xì xì, lúc xâu sơn tra bị đỉnh đến chỗ kiều nộn thì ngừng lại. Nàng khó nhịn mà nhìn chằm chằm hắn, chịu không được mà than nhẹ: "Hoa Nhi muốn...muốn sao..."

"Muốn cái gì?" 

Tần Nghiêu Huyền rút xâu hồ lô đường ra, chỉ để dư một viên ở huyệt khẩu rồi lại mạnh mẽ mà thọc vào, khiến cho Đào Hoa nhíu mày, tiểu huyệt ướt át bị tạp vật tiến sâu vào trong, đâm đến nơi bí ẩn nhất làm cho tiểu huyệt run rẩy mà phun ra một lượng dâm thủy.

Qủa nhiên, thân mình mới bị khai phá vừa mẫn cảm lại vừa dâm loạn.

"Ăn ngon không?"

Hắn rút xâu hồ lô đường ra khiến cho lượng lớn dâm thủy tràn ra từ trong tiểu huyệt, mật đường phía trên bị dâm dịch hòa tan toàn bộ, ngay cả xiên tre cũng bị ướt. Tần Nghiêu Huyền cúi đầu, đem nãi bổng đang hàm chứa trên mông nàng thọc vào, làm cho Đào Hoa kêu lên một tiếng, phát ra tiếng nói khàn khàn trông thật đáng thương: "Ăn ngon. Nhưng Hoa Nhi đói..."

"Há mồm."

Hắn đưa xâu hồ lô dính đầy dịch đường đút vào miệng nàng. Đào Hoa gian nan ăn vào, nếu không phải có hương vị của nàng, hồ lô có vị chua chua ngọt ngọt thật ngon miệng.

"Hoa Nhi còn muốn ăn cái khác sao?" Tần Nghiêu Huyền thấy nàng đã có chút sức lực liền cúi đầu xuống hôn nàng, cho đến khi lưu lại đầy dấu hôn đỏ thắm, trải đầy từ gương mặt xuống cổ nàng, xương quai xanh mảnh khảnh bị hàm răng của hắn cắn nhẹ sau đó lại dùng lực mà cắn mạnh khiến cho Đào Hoa ăn đau mà nhướng người, thuận tiện nhét luôn nhũ thịt của mình vào trong miệng hắn.

Ngực sữa như trái anh đào chín mọng đứng thẳng trong miệng hắn, Tần Nghiêu Huyền đưa lưỡi đánh vòng trên đầu vú, sau đó lại đem toàn bộ đầu vú cùng nhũ thịt nuốt vào.

Khoang miệng ấm áp bao lấy nhũ thịt yếu ớt, ngẫu nhiên bị hàm răng hắn nghiến nhẹ khiến Đào Hoa sướng đến cả người phát run. Thân mình 15 tuổi của nàng còn ngây ngô mẫn cảm, còn không nói đến việc phải trải qua ký ức thô bạo dưới tay hắn, dù chỉ bị ngón tay hắn sờ qua mà phía dưới đã tràn ra dâm dịch, càng không đề cập đến việc bị đùa giỡn như thế.

Nhìn Tần Nghiêu Huyền như đứa trẻ đang bú sữa mà mút lấy đầu vú nàng khiến cho đầu vú càng trướng lên nửa vòng, dưới thân tiết ra lượng lớn dâm thủy khiến cho quần lót của hắn ướt đẫm, vệt nước rõ rệt nhìn qua thật mắc cỡ.

"Hoa Nhi chảy thật nhiều nước, còn nhiều hơn so với quả vải."

Tần Nghiêu Huyền lại không có dự định cởi quần lót ra mà ngồi trở lại trên ghế, lấy một quả vải tròn trịa rồi sau đó từ tốn lột vỏ.

Toàn bộ thịt quả trắng nõn, mọng nước lộ ra, hắn liền đặt dưới huyệt khẩu của nàng mà cọ xát: "Hoa Nhi muốn ăn bao nhiêu quả đây?"

"A...Một quả...Một quả thì tốt rồi!"

Tuy rằng bị bàn tay nóng rực của hắn ma sát, nhưng nàng vẫn cảm thấy lạnh lẽo kinh người.

"Đây chính là loại quả hôm qua phía nam dâng lên, no đủ mượt mà, Hoa Nhi chỉ muốn ăn một quả thôi sao?"

Hắn mỉm cười, rõ ràng hắn đang mong nàng ăn rất nhiều quả đi.

Loại vải này thật sự là hàng cao cấp, một quả cũng có thể đem tiểu huyệt nàng nhét đầy, nếu tiểu huyệt phải chứa nhiều nhất định sẽ khó chịu đến cực điểm. Đào Hoa lạnh run mà đáp lời: "Hai cái..."

"Được, theo ý nàng đi."

Tần Nghiêu Huyền đem quả vải nhét vào trong miệng huyệt, quả thứ hai ngay cả vỏ cũng chưa lột mà cứ thế tiến vào. Vỏ vải thô ráp màu đỏ tía nhét trong tiểu huyệt kiều nộn, mỗi khi tiến vào một chút, cả người Đào Hoa lại phát run một phần, tiếng rên rỉ phát ra lại càng đáng thương.

"Từ bỏ, bệ hạ...không cần..."

Đào Hoa ủy khuất mà không ngừng xin tha: "Tiểu huyệt của thần thiếp không ăn nổi nữa, tiểu huyệt không muốn ăn cái này...đổi đi..."

Tần Nghiêu Huyền đảo mắt khắp phòng, cuối cùng gật đầu, nâng tay tát mạnh lên mông nàng: "Vậy liền tự mà phun ra đi."

Đào Hoa lập tức mấp máy tiểu huyệt, cắn môi tiết quả vải ra, tay nhỏ sau lưng đều nắm chặt thành quyền, cuối cùng huyệt khẩu cũng bị đẩy ra, liền phun ra quả vải đã bị tiểu huyệt cắn chặt, nàng thở dốc nhìn lên mặt Tần Nghiêu Huyền, chỉ thấy trong mắt hắn bùng lên dục hỏa.

Hắn bất ngờ đứng lên, đem quần lót cởi ra nửa phần, nhân lúc Đào Hoa thả lỏng thân mình thì dùng nguyên cây côn thịt cắm vào.

Sau nhiều lần bị hắn hành hạ, tiểu huyệt đều ngập tràn mật nước, nhưng vẫn không hàm chứa nổi long căn của hắn như cũ. Đào Hoa 'ưm ưm' nức nở, hai chân bị hắn bắt lấy, bị ép buộc mà mở lớn, lực đạo ra vào ngày càng hăng, như sói đói lâu ngày mới được ăn.

'Bạch, bạch' lực đạo mạnh mẽ khiến Đào Hoa rên rỉ không ngừng, tư thế đầy sỉ nhục như vậy lại thuận lợi cho hắn tiến vào sâu hơn, côn thịt cứng rắn nhiều lần nghiền nát nơi hoa tâm kiều nộn, Đào Hoa khóc kêu 'không cần' nhưng Tần Nghiêu Huyền vẫn tiếp tục, quyết tâm làm nàng.

Túi trứng đánh lên cánh mông nàng tạo ra từng vết đỏ hồng, bên trong mông còn hàm chứa nãi côn, mỗi lần xỏ xuyên giống như muốn phá hỏng thân xác nàng, trên bụng nàng gồ lên hình dáng côn thịt của hắn.

"Bệ hạ...Ân a...A..."

Đào Hoa mê loạn mà há mồm nói muốn, nhưng Tần Nghiêu Huyền lại cúi người hôn nàng: "Trẫm chuẩn."

Trên người và dưới thân nàng đều bị hắn chiếm hữu toàn bộ, Đào Hoa chỉ cảm thấy trong đầu mình một mảnh trắng xóa, không phân biệt đâu là sợ hãi, đâu là sảng khoái, dịch thủy mãnh liệt liền phun lên bụng hắn tạo thành một mảng ướt đẫm.

"Dâm huyệt của Hoa Nhi thật là dâm đãng, mút trẫm gắt gao chẳng chịu buông ra."

Hắn cởi bỏ tơ lụa trói buộc trên người nàng, dùng tư thế giao hợp mà đem nàng bế lên, bước từng bước ngắn ngủn đến bên giường, long căn trong cơ thể nàng bỗng nhiên cứng rắn.

"Giữ cho vững."

Tần Nghiêu Huyền không có nhìn nàng, phân phó: " Lật người lại, tách tiểu huyệt ra để Trẫm xem xem tiểu huyệt có bị thao đỏ không?"

Hai chân Đào Hoa làm nhanh theo ý hắn, nàng khẽ nhếch hai chân, bả vai cùng đầu đặt trên giường, hai tay tách cánh mông mình cho hắn xem. 

Hoa huyệt bị thao đến chín rụi lộ ra màu đỏ tươi kiều diễm, hỗn hợp bạch dịch của hắn uốn lượn như dòng suối, hai chân trắng nõn vì lạnh mà khẽ run. Như sợ hắn không hài lòng, nàng dùng ngón tay dài nhỏ lại đem hoa môi tách ra thêm chút nữa, mơ hồ còn có thể nhìn thấy nửa thanh kẹo sữa chen chúc trong mông nhỏ của nàng.

"Bệ hạ làm Hoa Nhi dũng mãnh như vậy, khiến thiếp có chút đau." Giọng điệu của nàng mềm mại, nhẹ nhàng: "Tiểu huyệt Hoa Nhi thật đau."

Vốn nên là bộ dáng mềm người rên rỉ, dục cự còn nghênh cầu hoan làm hắn vui mừng nhất. Chỉ là thanh âm cắn răng này thật là gây mất hứng.

"Người xoa xoa cho Hoa Nhi thì thiếp sẽ không thấy đau nữa!" 

 Tần Nghiêu Huyền bắt lấy vòng eo của Đào Hoa, đem nàng lôi về phía sau khoảng hai bước, dùng toàn bộ côn thịt mà chen vào giữa hai chân nàng. Đào Hoa ngẩng đẩu mà rên rỉ một tiếng, mái tóc đen bóng không ngừng tung bay theo từng động tác rút ra chọc vào của hắn, cả người trên không trung lay động không ngừng.

Hắn duỗi tay ôm lấy nữa người trên của nàng, bàn tay nắm lấy bầu ngực nàng, khiến cho nàng không thể rời khỏi chính mình, trên dưới kết hợp mà đùa bỡn nơi mẫn cảm của nàng.

"Ô a...Bệ hạ...Bệ hạ..." 

Tư thế từ phía sau tiến vào mang lại cho Đào Hoa đầy khoái cảm, gương mặt nàng nhuốm đầy vẻ xuân tình, dưới thân cùng bàn tay nóng rực của hắn trên ngực khiến nàng sảng khoái cực kỳ.

Long căn thô tráng lại đỉnh vào trong tiểu huyệt, tiếng nước cùng tiếng tiểu huyệt mút long căn khiến cho long Đào Hoa tràn ngập sung sướng.

Hóa ra, Tần Nghiêu Huyền ngoài phẫn nộ ra lại còn có thể đem đến cho nàng sự sảng khoái như vậy. Mỗi một điểm mẫn cảm trên người đều được hắn nhẹ nhàng chăm sóc, hắn nặng nhẹ mà thao lộng những điểm khiến nàng sung sướng, ngay cả hoa tâm cũng sảng khoái đến mức hận không thể đem long căn hắn mút chặt không thôi.

Ngón tay hắn kẹp lấy đầu vú nàng, bỗng chốc lại đột nhiên nhả ra, phối hợp với long căn đang càn quấy dưới thân khiến nàng càng thỏa mái mà rên rỉ.

"Thật thoải mái...Hoa Nhi còn muốn, còn muốn a..."

"Hoa Nhi, phải chịu đựng thật tốt để trẫm có thể thao tiểu huyệt của nàng!Cả đời này nàng đừng hòng thoát khỏi bàn tay trẫm!" Tần Nghiêu Huyền đột nhiên cắn cần cổ nàng, in hằn lên một dấu răng ẩn vài tia máu.

"Ô ô...Đau...Hoa Nhi không trốn...bệ hạ đừng cắn thiếp..."

Bị hắn làm cho sảng khoái mà cao trào, toàn bộ thân mình mềm mại của nàng bị hắn ôm lấy, hắn kéo mở một cái chân mềm nhũn của nàng, muốn nàng đứng lên, hoàn toàn để lộ tiểu huyệt mặc cho hắn thao lộn.

Tiểu nhân nhi kiều diễm dưới thân như nếm được tư vị ngọt ngào, liền ê ê a a mà quay đầu lại muốn hôn, Tần Nghiêu Huyền miễn cưỡng mới ngăn chặn được suy nghĩ muốn khóc trong đầu nàng, theo ý nàng mà một tay ôm người, một tay ôm chân nàng mà tiến vào chậm rãi.

Đào Hoa không đếm được chính mình đã tiết thân bao nhiêu lần, mơ hồ đã ngất đi một lúc. Nơi giao hợp của hai người là một mảnh dâm mĩ, trên mặt đất hội tụ từng bãi thủy dịch.

"Bệ hạ, Hoa Nhi ăn không tiêu. Tiểu huyệt muốn hỏng..."Long tinh trong cơ thể do không đủ chỗ chứa mà chảy hết ra ngoài, Đào Hoa mềm mại mà làm nũng xin tha: "Không được..."

Gía như hắn có thể chạy nước rút mà mạnh mẽ thọc ra rút vào mấy chục cú rồi kết thúc thì thật tốt. Nhưng giây tiếp theo, Tần Nghiêu Huyền lại sửng sốt mà hít một hơi thật sâu rồi rút côn thịt ra khỏi tiểu huyệt nàng. 

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Đào Hoa, hắn duỗi tay vỗ long căn đang cứng rắn vài cái, trầm giọng mà ra lệnh cho nàng: "Quỳ xuống rồi há mồm."

Đào Hoa ngơ ngác quỳ xuống, hé mở miệng nhỏ, Tần Nghiêu Huyền đem long căn nhét thẳng vào miệng nàng khiến cho miệng nhỏ căng đầy, sau đó rên một tiếng rồi bắn đầy trong khoang miệng nàng.

"Ngô..Khụ, khụ..."

Chưa bao giờ gặp phải tình cảnh nào như thế, Đào Hoa nuốt một nửa xuống còn bị một nửa khác làm sặc, nàng che yết hầu sau đó đem toàn bộ tinh dịch còn lại nhổ ra, kinh sợ mà ngẩng đầu nhìn Tần Nghiêu Huyền.

"Hoa Nhi xin được đi tắm rửa trước."

Tần Nghiêu Huyền khóe miệng gợi lên nụ cười khẽ: "Trẫm sẽ sai người mang chút điểm tâm lại đây."

"Được~!"

Sau khi làm xong, Đào Hoa không thể chịu được cảm giác tê dại đau nhức dưới thân, nên đã nhanh như chớp mà hướng bể tắm sau uyển mà chạy.

Ngay khi nàng vừa đi khỏi phòng ngủ, toàn thân Tần Nghiêu Huyền phủ liên một cỗ hung ác âm lãnh cực điểm.

Hắn nhặt lên áo ngoài, qua loa mặc vào, ngồi ở ghế trông nghiêm túc lạ kỳ.

"Trẫm không nghĩ tới, Lê Vương gia lại yêu thích việc nghe lén đông cung sống."  Một chân hắn đá mạnh chiếc ghế còn dính ái dịch của Đào Hoa xuống đất, Tần Nghiêu Huyền lạnh lùng nói: "Hoa Nhi đã chính miệng nói nàng là người của trẫm, Lê vương gia còn muốn làm gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...