Edit: Phương
Beta: Minh + Thỏ
Kim Ti Uyển là một trong những nơi yên lặng nhất thâm cung, kiếp trước vì thái độ của nàng mà nơi đây biến thành lãnh cung, không ai được phép đến gần.
Nhưng sau Kim Ti Uyển lại là một hồ nước nóng do Tiên đế sai người chế tạo, khiến cho nơi đây sương khói mịt mờ huyền ảo, mực nước còn chưa đến đầu gối nàng, thời điểm Đào Hoa bước xuống, nhịn không được, than nhẹ một tiếng.
Cánh hoa đào bay tán loạn trong khung cảnh ngày xuân, suối nước nóng không ngừng bốc lên hơi nước mịt mờ khiến nàng thích ý vô cùng. Nếu có thể có một chút rượu trái cây, một khối điểm tâm ngọt nào, thì thật mỹ mãn.
Đào Hoa dựa vào tảng đá bên bờ, không chịu nổi mà chợp mắt nghỉ ngơi. Tinh dịch dưới thân chậm rãi chảy ra, nước suối ấm áp ôm lấy cơ thể nàng mang lại cảm giác vô cùng thoải mái.
Ngón tay ngọc ẩn hiện trong mặt nước xanh miết nhìn thật có sức sống.
Nàng còn sống, thật tốt.
Lúc Tần Nghiêu Huyền bước đến thì thấy được cảnh Đào Hoa điềm đạm nghiêng đầu dựa trên tảng đá đăm chiêu, tiểu nhân nhi ở trong nước càng tăng thêm có vẻ diễm lệ vô song, cánh hoa đào rơi ở trên bả vai nàng, thấp thoáng trên mặt nước, đôi lông mi đen dài vương vấn hơi nước, run run chọc người trìu mến.
Hắn cởi quần áo, rẽ nước mà đến gần nàng, lưng dựa trên tảng đá, cánh tay duỗi ra kéo nàng rồi ôm vào trong lồng ngực mình.
"Hoa Nhi."
Tần Nghiêu Huyền vén nhẹ tóc mái lên bên tai nàng, tựa như đặt lông vũ ở trên đầu quả tim, vừa mềm mại lại vừa ôn nhu. Đào Hoa mở to đôi mắt ướt át, thân thể trong nước thuận thế mà xoay người lại, mặt đối mặt với Tần Nghiêu Huyền xong sau đó ôm chặt lấy cổ hắn, môi anh đào nhợt nhạt nhẹ dán lên môi mỏng của hắn.
"Thần thiếp muốn ăn chút điểm tâm rồi sau đó đi ngủ." Nàng thật cẩn thận hỏi thử.
"Hoa Nhi ngoan như vậy thì cứ làm theo ý nàng đi."
Tần Nghiêu Huyền nói quả thật giống như người lớn tuổi đang dỗ dành trẻ nhỏ, chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời lưu lại ở bên cạnh làm bạn với hắn thì hắn sẽ không đánh nàng hay hung dữ với nàng.
Hắn thế nhưng lại nói như vậy với nàng?
Tuy hiện tại đã bị hắn giày vò suốt mười năm cũng không khiến Đào Hoa cảm thấy thẹn, nàng cũng biết như thế nào để đón nhận khoái cảm, sau khi không cùng hắn đối nghịch phản kháng, nàng lại cảm thấy có chút may mắn.
Tần Nghiêu Huyền nhận thấy người trong ngực bỗng nhiên sợ hãi, đôi môi mím nhẹ, đôi mắt nàng như có vài phần thẹn thùng, bộ dáng thụ sủng ngược kinh, hắn nhịn không được khẽ cười một tiếng, đem nàng xích sát lại gần mình hơn.
Bàn tay theo tấm lưng trần trụi của nàng mà trượt xuống hướng về kẽ mông mềm mại, một ngón tay tay hắn chọc vào hậu huyệt dinh dính của nàng khiến cho tiểu nhân nhi trong ngực co ro lại thành một đoàn, tựa như con mèo nhỏ.
"Nhẹ nhàng thả lỏng, trẫm sẽ rửa sạch nơi này giúp nàng."
"Hoa Nhi tự làm được mà..."
Nhưng Tần Nghiêu Huyền không cho nàng thời gian để phân trần, đốt ngón tay của hắn chen vào âm đạo của nàng, nương theo nước suối ấm áp mà moi đào, vết sữa dính nhớp liền được rửa sạch sẽ. Sau đó hắn lại dùng tay hướng phía ngoài hoa môi tinh tế của nàng rồi sờ sờ, xác định không rách da xong sau đó mới đưa nước suối vào trong cơ thể nàng để cọ rửa.
"Đau." Đôi mắt của Đào Hoa phiếm nước, nàng dựa đầu ở trên bả vai hắn mà than nhẹ: "Nước vào bên trong làm cho thiếp đau."
"Ngoan một chút."
Giọng điệu của Tần Nghiêu Huyền có chút khàn. Xuyên qua nhũ thịt kiều nộn đang dán lên lồng ngực cường tráng của hắn, Đào Hoa có thể cảm nhận được tim hắn đang đập nhanh hơn, côn thịt dưới thân cứng rắn chạm nhẹ vào nàng.
Nàng nghi hoặc mà ngẩng đầu nhìn Tần Nghiêu Huyền.
Rõ ràng là đế vương có hậu cung ba ngàn giai lệ, nhưng sao hắn lại thèm muốn đến như vậy? Còn không chịu nổi trêu chọc mà cứng rắn nữa chứ?
Nước gợn quanh đôi mắt sạch sẽ không nhiễm một tia bụi trần của nàng, Tần Nghiêu Huyền than nhẹ một tiếng, lưu luyến rút ngón tay từ trong tiểu huyệt của nàng ra, bắt lấy đùi nàng xong kéo ra rồi cứ như vậy mà cắm vào thân thể nàng ở trong nước.
"A...Thật phình..."
Đào Hoa khó chịu quẫy loạn xạ hai chân nhưng lại bị Tần Nghiêu Huyền ôm lấy vòng eo mà không thể động đậy.
"Ngoan một chút, để ta ôm như vậy trong chốc lát, có được không?"
Đôi mắt đen nhánh của hắn lúc này nhuộm đầy tình dục, Tần Nghiêu Huyền cúi người hôn liếm cánh môi nàng: "Nếu không thì trẫm sẽ ở nơi này làm nàng, Hoa Nhi kêu lớn tiếng như vậy chắc sẽ quấy nhiễu không ít đến những cung nữ, thị vệ quanh đây."
Vậy có thể đừng làm nàng ở đây không?
Đào Hoa khẩn trương gật gật đầu, ngay cả một cử động nho nhỏ cũng không dám làm. Thân mình căng thẳng khiến cho tiểu huyệt dưới thân không ngừng co rút lại, Tần Nghiêu Huyền nhịn trong chốc lát, mô hồi trên trán đều nhỏ giọt xuống dưới, muốn rút ra nhưng nghe tiếng than đau của Đào Hoa nên đành phải cắm vào lại.
Hắn vẫn theo ý mình mà ôm lấy eo nàng rồi thọc vào rút ra.
'Lách tách...lách tách." Tiếng bọt nước phát ra theo từng động tác của hắn, Đào Hoa cắn ngón tay của mình, khuôn mặt nhiễm xuân tình tràn ngập sự sợ hãi, nàng trừng lớn mắt như đang lên án hắn: "Không được, đừng mà."
Mỗi lần hắn thọc vào rút ra đều mang theo nước suối tiến vào cơ thể nàng, vách tường thịt non hơi đau đớn do bị đâm thọc quá độ, côn thịt nóng bỏng theo dòng nước chạm đến nơi sâu nhất trong tiểu huyệt, khoái cảm khác thường khiến Đào Hoa tê dại khắp cả người.
Ở trong nước, Tần Nghiêu Huyền chỉ cần dùng ít sức thì hai người sẽ gắt gao tách ra rồi lại giao hợp.
Nhũ thịt trước ngực rung rinh vỗ ra bọt nước, bắn hỗn độn lên thân thể của hai người.
Bị Tần Nghiêu Huyền ôm ở trong nước bắn một hồi xong lại bị hắn lấy một cây ngọc côn cắm vào trong tiểu huyệt. Mặc kệ thân mình ướt đẫm, hắn ôm nàng hướng tới phòng ngủ. Quay đầu nhìn vệt nước kèo dài trên lối đi, Đào Hoa đỏ mặt mà vùi vào trong hõm cổ hắn, đôi tay ôm chặt hắn vì sợ mình sẽ ngã xuống.
Nàng thế mà tắm uyên ương với Tần Nghiêu Huyền.
"Hoa Nhi càng ngày càng trở nên ngoan hơn."
Tần Nghiêu Huyền đặt Đào Hoa lên trên giường xong lại lần nữa cài xiềng xích lên chân nàng, vật nhỏ trên giường chỉ run nhẹ chứ không chửi ầm lên, cũng không thể hiện ra bộ dáng như muốn cùng hắn đồng quy vô tận. Nàng càng giống như một chú chim hoàng yến bị nhốt ở trong lồng, lẳng lặng chờ chủ nhân ghé đến lần tiếp theo.
Tần Nghiêu Huyền nhịn không được mà lưu lại trong chốc lát, hắn ngồi xuống mép giường, cầm điểm tâm đút cho nàng ăn: "Có ngon không?"
"Dạ ngon." Nàng đã nhịn đói từ tối hôm qua cho đến bây giờ, sau đó lại bị hắn đè ở trên người mà vận động điên cuồng. Đừng nói là tay nghề của Ngự Thiện Phòng, bây giờ ngay cả màn thầu dân gian cũng khiến cho Đào Hoa cảm thấy là món ăn trân quý mỹ vị.
Miệng nhỏ của nàng nhai nuốt từng ngụm điểm tâm xuống, in lên một hàng dấu răng nhỏ xinh.
Rõ ràng mỗi lần đều ăn rất ít nhưng hai má nàng bây giờ lại căng phồng, gương mặt gầy ốm bây giờ dường như đã tăng thêm một chút thịt.
Tần Nghiêu Huyền liền nuốt khối điểm tâm in vết răng của nàng vào trong bụng. Một khối điểm tâm, hắn đút cho nàng hai phần ba, còn hắn thì ăn một phần ba. Hai người cứ ăn trong im lặng như vậy.
"A."
Nửa miếng bánh hoa đào cuối cùng, thấy Tần Nghiêu Huyền dự định ăn vào, Đào Hoa bất giác bẹp miệng, nhìn trông thật ủy khuất.
Hắn đường đường là một hoàng đế, ăn qua biết bao nhiêu sơn hào hải vị, chỉ cần hắn ra lệnh là đã có Ngự Thiện phòng ngày đêm trực chờ, tội gì lại đến đây cướp đoạt miếng ăn với nàng nha?
Hàm răng Tần Nghiêu Huyền cắn được một nửa mới nhớ đến món điểm tâm này là món yêu thích nhất của nàng nên liền đưa khối bánh dính dấu răng cùng chút nước bọt của hắn đến bên miệng nàng.
Theo lý thuyết, đây là thứ mà nàng ghét bỏ nhất, nhưng lúc này, đối với miếng điểm tâm mới mất nhưng đã tìm lại được này, Đào Hoa không chút nào để ý, nàng liền há mồm cắn một ngụm, như hận không thể nhai nuốt cả bàn tay của Tần Nghiêu Huyền cùng một lần.
Tần Nghiêu Huyền sửng sốt. Nàng thế nhưng lại có thể cam tâm tình nguyện ăn miếng điểm tâm hắn đã dùng qua, gương mặt còn nhìn hắn mà đắc ý cười duyên.
Trước kia mỗi khi hắn ban thưởng đồ vật cho nàng, vừa tốt vừa trân quý, nhưng nàng đều ghét bỏ, toàn bộ đều bị quăng hết.
Nàng thật sự sẽ không chạy trốn khỏi hắn nữa sao?
Ánh mắt của Tần Nghiêu Huyền liền tối đi, hắn dùng giọng điệu nghiêm túc nói với nàng: "Hoa Nhi, trẫm muốn đem thị nữ bên người nàng ban thưởng cho Hoàng thân vương làm nha hoàn thông phòng." Hắn cẩn thận quan sát phản ứng của nàng. Nhưng ngoài dự đoán của hắn, nàng không hề ầm ĩ chút nào, chỉ có hơi kinh ngạc. Nhưng thực nhanh, sau đó liền thuận theo ý hắn mà ngồi thẳng thân mình rồi cúi đầu tạ ơn: "Bệ hạ đã ban ân trạch, Hoa Nhi thay nàng ấy cảm tạ ý tốt của người."
"Hoa Nhi bên người không ai hầu hạ, trẫm sẽ sai người mang hai cung nữ đến cho nàng, vậy có được không?"
Nghe thấy Tra Duyệt bị Tần Nghiêu huyền ban cho Tần Lê Uyên làm nha hoàn thông phòng, trong lòng Đào Hoa không biết sao lại vừa mừng vừa lo.
Như vậy cũng tốt, đỡ khiến cho Tra Duyệt ở nơi này làm xằng làm bậy. Còn về thân thế của nàng, đợi đến khi Đại Diễn nằm trong tay của Tần nghiêu Huyền thì phụ hoàng cùng hoàng huynh của nàng cũng đều phải đến đây để bày tỏ lòng thần phục, tới lúc đó thì nàng sẽ giáp mặt trực tiếp để hỏi cho rõ ràng.
Duy chỉ có một điều, đến lúc đó, nàng phải làm như thế nào thì mới có thể gặp được phụ hoàng và hoàng huynh đây?
Đào Hoa ngẩng đầu nhìn ánh mắt đang đánh giá nàng của Tần Nghiêu Huyền, bỗng nhiên lại muốn cười. Chính nàng thật khờ, đáp án không phải rất rõ ràng hay sao. Chỉ cần nàng chiếm được trái tim của vị đế vương trước mắt thì còn có cái gì mà không chiếm được?
Cẩn thận nghĩ lại, dù cho kiếp trước bị Tần Nghiêu Huyền ngược đãi, nhưng đối với những thứ khác, hắn chưa từng hà khắc với nàng. Đem Kim Ti Uyển làm nơi ở cho nàng, linh đan diệu dược được tiến cống cũng toàn vào tay nàng, ngay cả long ỷ của hắn, nàng cũng được ngồi lên mà cùng hắn mây mưa.
Nếu không phải bị Tra Duyệt xúi giục, đem những bảo bối được ban thưởng quăng ngã, vứt bỏ, lại tuyệt thực, tự mình hại mình, còn mỗi lần nhìn thấy hắn không phải trốn thì cũng hận không thể cùng hắn đồng quy vô tận, rồi sau đó lại dẫn đến việc rơi vào kết cục chết trên xe chở tù.
"Một người là đủ rồi!"
Đào Hoa cười nhạt xong nói: "Hoa Nhi hiện tại bị nhốt ở nơi đây, chỉ cần có một cung nữ cẩn thận hầu hạ thiếp mặc quần áo là đủ rồi."
"Trẫm biết nàng sợ ồn ào nên nhất định sẽ chọn giúp nàng một người vừa ý." Tần Nghiêu Huyền nhéo nhẹ chóp mũi nàng.
Nhưng nàng không thích bị nhốt lại a!
Đào Hoa gắng gượng nở nụ cười, đang muốn tạ ơn thì Tần Nghiêu Huyền lại đạm bạc mở miệng: "Đợi trẫm có thời gian thì sẽ đến xem nàng. Bảy ngày sau có hội ngắm hoa, Hoa Nhi hãy nhớ kỹ. Chớ có giở tính tình, chúng tỉ muội trong cung đều rấtnhớ nàng."
"Hoa Nhi tất nhiên sẽ nhớ kỹ lời dặn của bệ hạ."
Đào Hoa cười tủm tỉm mà cọ lên cổ hắn: "Hoa Nhi không dám cùng chúng tỉ muội trong cung tranh sủng."
Nữ nhân hậu cung như lão hổ ăn thịt người, kiếp trước nàng đã không ít lần bị người khác ngáng chân. Suốt mười năm đã gặp qua không ít chiêu trò giết người không thấy máu, Đào Hoa nếu có thể tránh được thì liền sẽ tận lực tránh.
"Nàng không dám tranh, hay là không muốn tranh?"
Ngữ điệu của Tần Nghiêu Huyền bỗng chốc liền lạnh đi, nâng cằm nàng xong phẫn nộ nói: "Ngôi vị hoàng hậu của trẫm, Hoa nhi sao có thể khinh thường như vậy?"
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Ca à >< Dọa sợ Hoa tỷ đấy ahuhu ==
-----------------------
Hôm nay ta bận up sớm cho mấy nàng
Bạn thấy sao?