Phó Tự Hỉ ngây ngốc nhìn anh.
Phó Tự Nhạc đã từng giải thích cho cô hiểu được thế nào là "Kết Hôn".
Phó Tự Hỉ nghĩ, cô muốn ở cùng một chỗ với Hạ Khuynh, Tự Nhạc còn nói, chỉ có người được gọi là "Chồng" mới có thể cùng với cô mãi mãi ở bên nhau.
Chỉ có "Chồng" mới có thể nhìn thấy cơ thể của mình, cái này... Hạ Khuynh đã xem qua. Chỉ có "Chồng" mới có thể ngày ngày ngủ cùng với mình, Hạ Khuynh còn từng ngủ cùng cô mấy lần nữa...
"Hạ Khuynh, anh sẽ là chồng của em?" Phó Tự Hỉ ngây ngốc nhìn anh mà hỏi.
Hạ Khuynh nắm lấy bàn tay cô vỗ nhẹ "Bé cưng sai trình tự rồi."
"À!?" Phó Tự Hỉ càng thêm ngây người.
Anh buông tay chồm người tiến đến bên môi cô hôn chụt một cái "Theo đúng trình tự là anh hỏi em trước cơ mà. Phó Tự Hỉ, em có muốn anh trở thành 'ông xã' của em không?"
"Hạ Khuynh, em không hiểu." Phó Tự Hỉ không hiểu gì cả, càng không lý giải được trong lời nói của anh và mình có cái gì bất đồng. Anh thật sự sẽ trở thành "Chồng" của cô?
"Vậy mặc kệ nó đi." Anh vui vẻ kéo cô ôm vào lòng "Anh sẽ làm một người chồng thật tốt, được không?"
Phó Tự Hỉ nở nụ cười, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào sườn mặt điển trai của anh, gật đầu đáp lại.
Anh lại tiếp tục hỏi "Phó Tự Hỉ, em có thích anh không?"
Phó Tự Hỉ lại gật đầu, sau đó lại cười ha ha "Hạ Khuynh thích em, em cũng thích Hạ Khuynh."
"Bé cưng của anh thật ngoan!" kìm lòng không đậu, anh véo đôi má phúng phính của Phó Tự Hỉ.
Hạ Khuynh luôn nghĩ rằng, chờ sau khi cô nhóc này thật sự nói thích mình thì anh mới dám ra tay với cô ấy.
Anh thừa nhận sự tự chủ của mình không tệ, nhưng bản thân cũng chẳng phải là thánh nhân.
Trải qua chuyện hôm nay, anh lại xác định được thêm một việc. Phó Tự Hỉ thực sự tin tưởng anh, cô còn ỷ lại vào anh.
Thời điểm anh hỏi cô rằng có thích anh không, kỳ thật trong lòng anh đã có sẵn một đáp án.
Có lẽ Phó Tự Hỉ vẫn chưa phân rõ như thế nào là yêu và thích, nhưng chắc chắn cô vẫn có thể nhận biết được sự thật bản thân có nguyện ý ở cùng với anh hay không.
"Phó Tự Hỉ, em có biết như thế nào gọi là kết hôn không?"
"Biết chứ." Cô ra vẻ là một học sinh sáng dạ "Tự Nhạc đã từng nói cho em biết, vợ chồng sẽ cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ngủ, còn sinh cục cưng nữa."
Lông mày Hạ Khuynh khẽ nhíu lại "Cô ta còn nói gì nữa không?"
Phó Tự Hỉ sửng sốt một hồi lâu, sau đó sắc mặt trở nên thẹn thùng.
Anh bị vẻ mặt này làm cho tâm can ngứa ngáy, vì thế càng ra sức dụ dỗ "Em nói đi..."
Phó Tự Hỉ khẽ lườm anh một cái, sau đó lại cúi gằm mặt.
"Bé tiểu Hỉ của anh đang mắc cỡ à?" Anh cười xấu xa liếm láp rồi khẽ cắn vành tai nhạy cảm của cô.
Hơi thở nóng bỏng của Hạ Khuynh phả vào bên tai vừa nóng vừa ngứa, Phó Tự Hỉ muốn tránh lại tránh không khỏi, cuối cùng đành phải gạt hẳn thẹn thùng sang một bên mà nói: "Lúc ngủ phải cởi sạch quần áo ... để... sinh cục cưng."
"Ồ, như vậy sao?"
"Đúng vậy."
"Vậy em còn tỏ ra thẹn thùng làm gì?"
"Cũng đã bị nhìn thấy hết rồi"
"Anh đã sớm nhìn em sạch sẽ từ đầu đến chân."
"A!" Phó Tự Hỉ vừa thẹn vừa sợ, mờ mịt nhìn "Em đã quên..."
Cô không nhớ rõ anh đã nhìn sạch trơn cơ thể mình bao nhiêu lần.
"Không sao cả, từ nay về sau em sẽ không có cơ hội để quên đâu."
Phó Tự Hỉ ngơ ngác cảm thấy vẻ mặt của Hạ Khuynh khi nói những lời này thật sự rất rất rất xấu xa!
Tay anh bắt đầu lần vào vạt áo của cô, nhếch mép cười khẽ "Vậy thì chúng ta cởi sạch quần áo rồi ngủ nào!"
Hai gò má Phó Tự Hỉ lan ra rặng đỏ như phát sốt, cởi sạch? Như thế thì chỗ không nên cho người khác xem cũng bị anh nhìn thấy mất rồi! Càng nghĩ càng cảm thấy xấu hổ không chịu được, cô lay lay cánh tay anh.
"Hạ Khuynh..."
Tay Hạ Khuynh lần vào trong áo Phó Tự Hỉ di chuyển dần lên trên, bàn tay dán lên hai trái đào mật hấp dẫn, ánh mắt mờ mịt nhìn cô "Phó Tự Hỉ, em tin anh không?"
Phó Tự Hỉ vì câu hỏi này của anh mà từ trạng thái mông lung chuyển hẳn sang sửng sốt, nghĩ nghĩ một lúc rồi nhìn anh, kiên định gật đầu.
"Từ nay về sau anh sẽ không bắt nạt em, sẽ đối xử với em thật tốt, em có tin anh không?"
Cô gật đầu "Em tin!"
"Em không cần phải suy nghĩ bất cứ điều gì, cũng không cần phải sợ hãi. Anh sẽ không bao giờ làm tổn thương đến em. Giao bản thân cho anh, được không em?"
Hạ Khuynh vùi mặt vào ngực Phó Tự Hỉ, âm thanh khàn khà "Anh muốn em trở thành người phụ nữ của anh."
"Hạ Khuynh, em tin anh."
Anh ngẩnh đầu lên, khôi phục bộ dáng không đứng đắn cười xấu xa "Vậy thì bây giờ chúng ta đi ngủ."
Phó Tự Hỉ gật gật đầu, sau đó lại nghĩ nghĩ rồi ngây thơ nhìn anh mà nói "Em vẫn chưa đánh răng."
Hạ Khuynh vỗ vỗ bờ mông tròn trịa của cô, vẻ mặt gấp gáp "Nhanh lên nào!"
Đến khi Phó Tự Hỉ đánh răng rửa mặt xong đi ra ngoài.
"Hạ Khuynh, anh không đánh răng?"
"Anh có việc khác quan trọng hơn cần làm." Hạ Khuynh vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh "Lại đây."
Phó Tự Hỉ ngoan ngoãn đi đến rồi nằm xuống giường, quay sang nhìn con gấu bông Đại Hùng: "Giường của anh thật là lớn nha. Đại Hùng Bảo Bảo cũng có chỗ để ngủ nữa!"
Hạ Khuynh cúi người nhìn cô chằm chằm, ánh mắt trở nên phức tạp không đoán được "Sớm biết sẽ có thêm con gấu bông phiền phức này thì anh đã chọn một cái giường khác to hơn."
Cô nhìn anh, vừa định mở miệng nói chuyện đã bị anh phong kín môi.
Nụ hôn của Hạ Khuynh vừa ôn nhu vừa nóng bỏng, cuốn lấy cái lưỡi của cô dây dưa, hàm răng khẽ cắn bờ môi cô.
Trong miệng cô vẫn còn vươn lại mùi kem đánh răng thơm ngát, anh dùng đầu lưỡi đảo qua hàm răng cô.
Toàn thân Phó Tự Hỉ mềm nhũn. Đợi đến khi anh kết thúc nụ hôn dài nóng bỏng này, cô nàng thở dốc nhìn anh, nói không ra lời.
Anh bắt đầu cởi áo ngủ của cô ra, cô căn bản là không phản kháng được.
Hạ Khuynh hôn một đường từ chiếc cổ trắng nõn tới hai khảo đầy đặn mềm mại trước ngực cô, anh mở lớn miệng ngặm cắn đỉnh nhũ phong, bàn tay còn lại cũng không nhàn rỗi nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực còn lại.
Hai đỉnh nhũ phong dưới sự trêu chọc của anh rất nhanh đã dựng đứng thẳng lên.
Phó Tự Hỉ không nhịn được bật ra tiếng rên rỉ.
Khí lực cả người cô giống như bị rút đi hết, chỉ có thể bị động nằm trên giường mặc cho Hạ Khuynh anh cần anh cứ lấy.
Dấu cắn lần trước vẫn chưa hoàn toàn tan mất, lúc này anh lại đang không ngừng lưu lại dấu ấn mới trên người cô.
Nhưng cảm giác của cô lúc này hoàn toàn khác hẳn với lần trước. Ngực của cô bị hai tay Hạ Khuynh nắm đến trướng đau, từng trận tê dại truyền đến, cổ họng thì không nhịn được muốn bật ra tiếng rên rĩ.
Phó Tự Hỉ không biết mình bị sao nữa, cô cắn môi nhẫn nhịn.
Hạ Khuynh thấy thế, vuốt bờ môi của cô "Đừng nhịn, anh muốn nghe em kêu lên."
"Hạ Khuynh... , em không biết..." Cô có chút bất an, loại cảm giác này quá xa lạ.
"Thoải mái không? Hửm?" Anh cười khẽ, lại cuối xuống hôn cô: "Thoải mái thì hãy kêu lên đi."
Môi lưỡi của Hạ Khuynh càng lúc càng làm cô điên đảo, Phó Tự Hỉ dần dần không nhịn được.
Tiếng kêu kia lọt vào tai anh như một khúc tình ca tuyệt vời.
Hạ Khuynh nâng mông của cô lên, có chút vội vàng kéo quần của cô xuống.
Phó Tự Hỉ hoảng sợ muốn ngăn anh lại, nhưng thắng không được sức mạnh của anh, quần ngủ và quần lót đều bị hắn cùng một lúc kéo xuống.
Gương mặt cô đã ửng hồng hoàn toàn. Cô co chân, rụt người lại muốn che chắn cơ thể lõa lồ của mình, nhưng mắt cá chân đã bị anh nắm lấy. Cô che lại nơi nữ tính của mình. "Hạ Khuynh, chúng ta ngủ đi... Em không muốn chơi nữa đâu."
Trong mắt Hạ Khuynh lúc này đã nhuốm đầy tình dục.
Phó Tự Hỉ toàn thân trần trụi nằm dưới người anh, vẻ mặt vừa ngây thơ vừa hoảng sợ, tấm dra trải giường màu xanh lam làm nổi bật thân thể trắng như tuyết của cô, hấp dẫn ánh mắt muốn phạm tội của anh.
"Bé ngoan Tự Hỉ, để anh nhìn em một chút." Giọng Hạ Khuynh trầm khàn dụ hoặc, nâng một chân của cô lên liền chen vào giữa.
Cô vừa mắc cỡ vừa thẹn thùng, muốn đẩy tay anh ra. "Nơi đó có cái gì đẹp mà xem..." Anh dễ dàng chen vào giữa hai chân cô, tỉ mỉ quan sát nơi nữ tính của cô.
Nơi nữ tính của Phó Tự Hỉ trông thật non nớt mềm mại, ánh mắt của anh chăm chú nhìn vào khu vườn tư mật đang thẹn thùng khẽ run rẫy của cô.
"Không nên nhìn..." Hơi thơ của anh đều chạm vào nơi tư mật của cô, cô co rụt lui người lại.
Hạ Khuynh kiềm lại không cho cô giãy giũa, duỗi tay thám hiểm nơi mà anh luôn khao khát.
Phó Tự Hỉ bị ngón tay lành lạnh của cô chạm vào, cô rùng mình, thở gấp: "Hạ Khuynh, đừng như vậy mà..."
Anh nhẹ nhàng gảy tiểu hạch của cô, ôn nhu vuốt ve đường viền nữ tính của cô, khi nặng khi nhẹ, dụ dỗ nói: "Không phải sợ, anh sẽ không làm em đau đâu."
Sau đó anh tách hai cánh hoa thẹn thùng của co ra, thử dùng ngón tay đâm vào.
Mới vừa tiến vào một nữa, cô liền oai oái kêu to: "Đau, Hạ Khuynh, em đau..."
Hạ Khuynh thu tay về, chuyển qua dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng trêu chọc tiểu hạch, linh hoạt qua lại liếm hôn hai cánh hoa.
Phó Tự Hỉ uốn éo người né tránh, trong miệng nhịn không được bật ra tiếng thở dốc.
Cô cảm giác được có cái gì đó từ trong cơ thể mình chảy ra, hoảng hốt nắm lấy dra trải giường."Hạ Khuynh... em..."
Từng tia một trong suốt chất lỏng theo phùng khẩu thấm ra.
"Ngoan, không sợ. Anh sẽ làm cho em thật thoải mái." Hạ Khuynh ngồi thẳng lên, một tay nắm lấy bầu ngực no đủ của cô, tay còn lại xoa nắn hoa hạch nhạy cảm bên dưới.
Cảm giác được cô đã động tình, anh đẩy ngón tay tiến vào trong cô: "Còn đau không em?"
"Đau..."
"Nhịn một chút để anh đi vào nào." Ngón giữa của anh từ từ chen vào miệng tiểu huyệt nhỏ nhắn của cô.
Cô kêu đau, Hạ Khuynh liền dừng lại bên ngoài cửa động, ngón cái tiếp tục nhẹ nhàng vò nặn tiểu hạch.
Phó Tự Hỉ cảm giác được ngón tay của anh đang đi vào trong cơ thể cô, sau đó bắt đầu di động, đâm vào rút ra.
Vốn là lúc đầu cảm thấy hơi đau, nhưng chỉ chốc lát bên dưới liền tê ngứa râm ran. Cô muốn nói gì đó, nhưng khi mở miệng chỉ có thể bật ra tiếng ngâm khe khẽ.
"Thoải mái không?" Hạ Khuynh cười nhẹ, ngón tay của anh như đang ngâm trong nước, càng vào càng thuận.
"Hạ Khuynh, không nên cử động mà..." Động tác của anh nhanh dần, Phó Tự Hỉ đã sắp không chịu nổi.
Hạ Khuynh nghe thấy cô nói, thật sự ngừng tay lại. Anh nhìn cô đầy yêu thương và dụ hoặc, cởi quần áo của mình, nắm hai chân cô quấn quanh hông mình, "Phó Tự Hỉ, một lát nữa sẽ đau một chút, ráng nhịn một chút sẽ hết đau nha em."
Cô mở mắt nhìn anh, bên trong đôi mắt vừa ngây thơ vừa quyến rũ long lanh ánh nước. Hạ Khuynh bị cô nhìn như thế vừa lập tức dục vọng càng trướng căng đau nhức, nam căn to dài thẳng tắp đâm vào.
Phó Tự Hỉ đau đến khóc lớn, anh lập tức dừng lại không dám tiến sâu thêm nữa.
Hành lang chặc trất kia không ngừng co rút hút chặt lấy anh, anh thoải mái đến sống lưng đều tê dại, giọng nói cũng có chút gấp gáp. "Thả lỏng một chút. Anh vừa mới đi vào không bao nhiêu, nghe lời nào bé ngoan, chỉ đau một lần này thôi, sau này sẽ không đau nữa đâu."
Nói xong anh cúi người hôn cô, hai tay khiêu khích chỗ mẫn cảm của cô. Chờ thân thể cô hơi hơi thả lỏng, anh mới từng chút từng chút một tiếp tục đi vào.
Phó Tự Hỉ khóc nức nở. "Anh chậm một chút."
"..." Hạ Khuynh thực sự không thể nhịn được nữa, anh ở trong cơ thể cô bị mút chặt đến mất hồn, nếu vẫn cứ dừng lại ở đây anh thật sự không chịu nổi.
Cô cảm giác thứ gì đó của anh trượt ra ngoài, vừa muốn thở ra một hơi, kết quả nó lại chui vào.
Hạ Khuynh nồng nhiệt hôn cô, nuốt trọn tiếng kêu đau đớn không kịp thốt ra của cô, đẩy mạnh vào. "Phó Tự Hỉ, lát nữa sẽ không đau. Tin tưởng anh, hưm?"
Cô nước mắt mông lung mờ mịt nhìn anh.
Anh chậm rãi chuyển động thân thể, khẽ cắn nhũ thịt non mềm của cô, dùng đầu lưỡi vỗ về nụ hoa cô.
Đợi đến khi tiếng khóc ô ô của cô chuyển thành tiếng rên rỉ nỉ non, anh hỏi cô: "Còn đau không?"
Trong cơ thể Phó Tự Hỉ khoái cảm vui thích lại có chút xa lạ đang không ngừng tăng lên, cô vô lực nỉ non: "Hạ Khuynh, đừng cử động nữa mà, em muốn xuy xuy..."
Hạ Khuynh nở nụ cười, biết cô đã động tình, động tác liền không kiêng dè gì nữa. "Vậy thì tiểu ra quần, anh chính là muốn em tiểu cho anh xem."
Cô ôm chặt bờ vai của anh, ríu rít nỉ non như chim nhỏ. Cô thật sự sắp không nhịn được. "Hạ Khuynh... Hạ Khuynh... Hạ Khuynh..." Cô kêu tên của anh, trong cơ thể có xu hướng tuôn trào ra.
Đây thực sự là tiếng kêu êm tai nhất mà Hạ Khuynh từng nghe.
"Anh đây." Anh khàn khàn đáp lời, dừng lại động tác, cảm thụ cảm giác cô mút chặt lấy anh, lại cố gắng nhịn xuống dục vọng còn đang hừng hực, cười vô cùng mê người, "Phó Tự Hỉ, nào, nhìn xem anh có thể làm em xuy xuy mấy lần? Hửm?"
Phó Tự Hỉ nghe thấy anh nói, trong đầu lại một mảnh trống không, hai mắt mông lung nhìn anh.
Hạ Khuynh chờ cho cơ thể Phó Tự Hỉ thích ứng được một chút, mạnh mẽ tiến vào một lần nữa, lúc sâu lúc cạn...
"A... Hạ Khuynh...!"
Từng cơn sóng lớn liên tục ập đến, Phó Tự Hỉ bị anh va chạm mạnh mẽ như vậy thì không nhịn được, thân thể run rẩy, hai luồng mềm mại theo động tác của anh mà nẩy lên như một cơn sóng nhỏ, cô thút thít gọi tên anh.
Phó Tự Hỉ không hề có kinh nghiệm lẫn kĩ xảo về chuyện phòng the, nhưng khi cô chỉ nũng nịu gọi tên anh như vậy. Hạ Khuynh cảm thấy âm thanh này đã kích thích đến tất cả các tế bào thần kinh bên trong anh, khiến chúng hưng phấn sôi trào.
Nhìn người con gái dưới thân nở rộ mềm mại như một dòng nước mát, anh thật sự rất muốn cứ mãi trầm luân vào bên trong cơ thể yêu kiều này...
Nghĩ đến việc đây là lần đầu tiên Phó Tự Hỉ trải nghiệm chuyện thân thể liền kề nên anh cũng không dám quá ép buộc.
Sau cơn cao trào, anh ôm cô vào ngực, khẽ thầm thì vào bên tai cô: "Phó Tự Hỉ, em thật đẹp!"
Bạn thấy sao?