Chương 116: CHƯƠNG 116: VƯƠNG PHỦ LÀ NHÀ

Chương 116: Vương Phủ Là Nhà

  Hơn nữa kể từ khi vào Thần vương phủ, đây cũng là lần đầu tiên Liên Vân được tới chợ đêm, cho nên nàng cũng khó đè nén sự hưng phấn hết nhìn đông lại nhìn tây.

  "Oa! Không khí ở bên ngoài thật là tốt." 

 Lạc Tử Mộng giang hai cánh tay đứng ở giữa đường nhắm mắt lại hít thở không khí, dân chúng chung quanh đều dừng ánh mắt lại quan sát nàng, nhưng nàng cũng không để ý. Hàn Hạo Thần đi tới trước mặt nàng, nhìn thấy dáng vẻ này của nàng thì không khỏi buồn cười: 

 "Chẳng lẽ không khí trong Thần vương phủ không tốt sao?" 

 Nàng mở mắt ra, khóe miệng vẫn còn thấp thoáng ý cười:

  "Đương nhiên là không giống nhau rồi, cả ngày buồn bực ở trong nhà không ngột ngạt đến sinh bệnh mới là lạ."

  "Trong nhà?"

  Sắc mặt hắn hơi cứng lại, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cái từ này. Không phải là ở nước Hàn Vũ không lưu hành từ này, mà là từ trước tới nay những người ở bên cạnh hắn chưa từng có ai nói như vậy bao giờ, mà nàng lại hình dung Thần vương phủ là nhà sao? Nàng xoay người lại, lúc nhìn thấy ánh mắt mê man của Hàn Hạo Thần thì đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, cho nên ngay sau đó liền gãi gãi lỗ tai nói:

  "Có phải là thiếp nói sai rồi không? Phải là. . . . . . trong phủ, có đúng không?" 

 Mới vừa rồi nàng chỉ là thuận miệng nói ra, cũng không hề nghĩ tới phải dùng từ gì để gọi Thần vương phủ. Hàn Hạo Thần thong thả cười khẽ: 

 "Không sai, là trong nhà." 

 Nói đến chữ "Nhà" này thì hình như có một dòng nước ấm khuấy động trái tim bên ngực trái của hắn. Khó trách dân chúng bình thường đều thích về nhà như vậy, thì ra là cảm giác ấy thật sự lại cực kỳ tốt như vậy.

  "Đang nghĩ cái gì vậy?"

  Nàng vươn tay ra quơ quơ ở trước mặt Hàn Hạo Thần, dường như hắn đang nghĩ chuyện gì đó đến mức xuất thần. Hắn thu suy nghĩ lại rồi nắm tay nàng, khóe môi cong lên thành nụ cười: 

 "Không có gì."

  "Ừm!" Nàng cũng không nghĩ nhiều chỉ gật đầu một cái rồi nói: "Chúng ta tới phía trước xem một chút đi."

  Cũng không quản Hàn Hạo Thần có đồng ý hay không, nàng lập tức lôi kéo hắn đi về phía trước. Ở cái nơi cổ đại phong kiến này, nam nữ nắm tay nhau đi bộ ở trên đường là chuyện chưa từng xuất hiện, cho nên động tác của bọn họ khó tránh khỏi khiến cho dân chúng ở quanh mình đều liên tục quay đầu lại nhìn họ. Ba người bọn Thiệu Tần chỉ đi theo sau bọn họ một khoảng cách không quá xa, đồng thời cũng không cách quá gần tránh quấy rầy bọn họ. Tiểu Đông ôm ngực vuốt cằm khẽ cười ha ha, hắn dùng khuỷu tay huých Thiệu Tần, nói:

  "Có phát hiện gần đây vương gia của chúng ta cười càng ngày càng nhiều hay không?"

  "Đúng vậy, trước đây dù có cười cũng không được như vậy." 

 Thiệu Tần đương nhiên biết rõ tính tình của Hàn Hạo Thần, hắn đi theo vương gia đã nhiều năm như thế, nhưng chưa bao giờ thấy vương gia giống như hiện nay, thường xuyên treo nụ cười trên khóe môi. 

 "Các ngươi đang nói vương gia của chúng ta cười rất nhiều à? Chẳng lẽ các ngươi không phát hiện vương gia cũng thường xuyên bị tức đến muốn chết sao?" 

 Liên Vân đi ở bên cạnh nhìn hai người ở phía trước cười nói. Tiểu Đông và Thiệu Tần nghe vậy thì đồng thời cười thành tiếng, Thiệu Tần mỉm cười lắc đầu nói: 

 "Đây còn không phải là bị vương phi của chúng ta chọc tức sao?"

  "Đúng vậy, nhớ trước kia vương gia đều luôn luôn không để lộ vui giận, đâu có giống như bây giờ, tức giận mà không dám mắng vương phi chỉ biết hờn dỗi, người nào khuyên cũng không khuyên được, cuối cùng vẫn là vương phi ra mặt nói một câu đã lập tức giải quyết xong."

  Mỗi lần Tiểu Đông nhớ tới những chuyện như vậy thì đều không nhịn được cười cả buổi sáng, đương nhiên là hắn cũng không dám cười ở ngay trước mặt Hàn Hạo Thần, nếu không hắn sẽ bị ăn đòn mất. Ngược lại, Liên Vân là người cao hứng nhất, thật đúng là nô tỳ dựa vào chủ quý. Bây giờ Lạc Tử Mộng đã là vương phi, nàng là nha hoàn cận thân của vương phi, tuy là không thể hô phong hoán vũ ở trong vương phủ, nhưng mà chỉ cần nàng có yêu cầu gì, thì không có ai không dám tuân theo, quả thật là khác trước kia một trời một vực.

  Lạc Tử Mộng lôi kéo Hàn Hạo Thần nhìn trái nhìn phải. Đột nhiên nhớ tới lần trước lúc trốn khỏi Thần vương phủ đã gặp được một chủ quán tốt bụng thì liền nhìn quanh bốn phía, quả nhiên dù đã tối muộn nhưng bọn họ vẫn còn đang làm ăn. Trong lòng nàng rất xúc động, lập tức dẫn Hàn Hạo Thần đi qua đó. 

 "Ông chủ!" 

 Lạc Tử Mộng đi tới trước mặt vị chủ quán kia, thân thiết gọi một tiếng. Mới vừa rồi ông chủ kia đang khom lưng nói chuyện với người bên cạnh, đoán chừng là nữ nhi của ông ấy lại đang treo đèn học đêm ở đây. Lúc ông nghe thấy có người gọi mình thì phản ứng đầu tiên là lập tức chạy lại tiếp đón: 

 "Mấy vị muốn mua oản cao* sao?" 

 *Oản cao: Là một loại bánh ngọt hình giống cái chén.

  "Lão bản không nhận ra ta sao?" 

 Nàng mỉm cười dịu dàng. Ông chủ bán oản cao dựa vào ánh đèn ở bên cạnh nhìn về phía nàng, lúc này mới giật mình nhớ ra: 

 "À. . . . . . Thì ra là cô nương, hôm nay ngài ăn mặc trang điểm như vậy thật sự là khiến cho ta không thể nhận ra được."

  "Không phải là ngài cũng nhận ra rồi sao?"

  Nàng cười nói ngọt ngào. 

 "Tất nhiên rồi, dáng vẻ của cô nương xinh đẹp như vậy, sợ rằng cả thành Thiên Ngạo này cũng không tìm được người thứ hai, nếu ai cưới được cô nương thì thật là có phúc." 

 Lời khen ngợi của ông khiến cho nụ cười của Lạc Tử Mộng càng ngày càng đậm. Nàng chuyển mắt nhìn về phía Hàn Hạo Thần rồi lại nhíu mày với hắn, Hàn Hạo Thần cũng chỉ mỉm cười đáp lại. Lúc này ông chủ mới để ý thấy kiểu tóc búi cao của Lạc Tử Mộng nên hơi giật mình hỏi

  "Chẳng lẽ cô nương đã. . . . . . thành thân rồi sao?" 

 Ông nhớ lần trước tóc của nàng vẫn chưa búi lên mà là thả tóc thề kiểu cô nương chưa xuất giá, hôm nay lại đã là kiểu tóc của phụ nhân* rồi.

  *Phụ nhân: Người phụ nữ đã có chồng.

  Nàng sờ sờ búi tóc của mình có chút chán nản. Ở chỗ này thực sự muốn giả bộ chưa lập gia đình cũng rất khó, vừa nhìn thấy kiểu tóc là đã có thể nhìn ra được rồi, thật là buồn bực. 

 "Đúng vậy! Đã quên mời ngài và nữ nhi của ngài uống ly rượu mừng rồi." 

 Nếu không phải là nhờ có một miếng oản cao lần trước, chỉ sợ rằng nàng cũng đã đói tới sinh bệnh rồi. 

 "Tỷ tỷ đã thành thân rồi sao?"

  Một giọng nói non nớt chui ra từ đáy bàn, một cô nương từ từ ló đầu ra. Lạc Tử Mộng đi tới sờ sờ đầu của nàng nói:

  "Đúng vậy, bé Thư Hương."

  "Tỷ tỷ vẫn còn nhớ rõ tên của Thư Hương à?" 

 Tiểu nha đầu nháy mắt ngọt ngào hỏi nàng.            

 "Đương nhiên là nhớ rồi, là Thư Hương trong dòng dõi thư hương. Đã trễ thế này rồi mà nuội vẫn còn ở đây học chữ sao?" 

 Lạc Tử Mộng ngồi xổm trên mặt đất, nhìn thấy dưới đáy bàn có một chiếc chén nhỏ đặt ánh nến, mặc dù hơi ấm áp, nhưng mà gió lạnh vẫn có thể chui vào, hơn nữa ánh sáng yếu ớt này sao có thể so sánh với ánh đèn thời hiện đại, nhưng mà ở cái thời cổ đại này mà còn có phụ thân ủng hộ nữ nhi học chữ thì quả là hiếm thấy. Thư Hương gật đầu một cái rồi nói: 

 "Đúng vậy, đợi muội học được thật nhiều chữ thì sau này cũng có thể trở thành tiên sinh dạy học rồi, như vậy cha muội cũng có thể không cần phải dầm mưa dãi nắng buôn bán ở bên ngoài nữa." 

 Câu nói này không chỉ làm cho Lạc Tử Mộng xúc động, mà cũng làm cho phụ thân của nàng không nhịn nước mắt tràn mi, nhưng trên miệng ông lại nói: 

 "Nha đầu này, lại đang nói bậy rồi, nào có nữ nhi xuất đầu lộ diện làm tiên sinh sao?"

  "Ai nói là không thể chứ." Lạc Tử Mộng xoa đầu Thư Hương, nói:

  "Chuyện mà nam tử có thể làm thì nữ tử cũng có thể làm, trong cung cũng có nữ quan đấy thôi, ai nói là không thể làm tiên sinh dạy học chứ? Giáo dục cho con em thế hệ mai sau vẫn tốt hơn là dạy hư học trò."

  Hàn Hạo Thần lại khẽ ngây người, cảm thấy mỗi lần vào thời điểm nào đó nàng luôn có thể nói ra đạo lý lớn. 

 "Nữ tử cũng có thể làm quan sao?" 

 Thư Hương nghi ngờ chớp chớp mắt.

  "Đúng, đương nhiên là có thể." 

 "Thật tốt quá." 

 Nàng mỉm cười vỗ tay, nhưng lúc nhìn thấy mái tóc của Lạc Tử Mộng thì nàng lại vân vê vài sợi tóc mai của mình rồi nói:

  "Tỷ tỷ, tỷ tỷ gả cho ai vậy?" 

 Lạc Tử Mộng cười cười bế bổng tiểu Thư Hương mới bảy tuổi lên, sau đó nhìn về phía Hàn Hạo Thần rồi nói:

  "Thấy không?" 

 Thư Hương nhìn nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Hàn Hạo Thần rồi lại nhìn khuôn mặt tươi cười của Lạc Tử Mộng sau đó rụt cổ chui vào trong ngực Lạc Tử Mộng, tiếp đó mới gật đầu một cái nhẹ giọng nói:

  "Muội thấy rồi." 

Nàng đang muốn thả Thư Hương xuống đất thì Thư Hương lại vòng tay qua ôm cổ của nàng, nhỏ giọng nói khẽ ở bên tai nàng một câu gì đó, sau đó Lạc Tử Mộng nhìn nhìn Hàn Hạo Thần không nhịn được cười thành tiếng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...