Chương 135: CHƯƠNG 135: BỔN VƯƠNG PHI RA LỆNH CHO CHÀNG

Chương 135: Bổn Vương Phi Ra Lệnh Cho Chàng

  Lạc Tử Mộng đã quen với sự chăm sóc của hắn như vậy rồi, cho nên cũng không cự tuyệt, chỉ là trên mặt có chút không vui nói: 

"Nếu ta không đến, ta làm sao biết chàng đem Tử Hiên nhốt ở một địa phương tồi tàn hôi thối như thế này chứ? Nơi đâu phải chỗ dành cho người ở? Ngay cả chuột cũng không muốn ở." 

 Giọng nói của nàng giống hệt một đứa bé đang oán giận, cũng không có chút kính sợ nào đối với một vương gia, lại khiến Tử Hiên không dám tin hơn nữa, chính là Hàn Hạo Thần cũng không tức giận, mà lại cười nói:

 "Như vậy mới có thể làm cho nàng nhớ lâu, ta cũng không thể cung cấp rượu tốt và thức ăn ngon cho người mà ta bắt về, lại còn giường ấm gối êm nữa chứ?"

 "Chàng nhường ta thắng một lần không được sao, đâu có người nào như vậy, lúc nào cũng thắng ta." 

 Cũng không biết một Vương Gia ít lời như hắn lại có thể học được công phu miệng lưỡi như vậy từ đâu.

  "Được, không nói, khuya lắm rồi đi về trước đi."

 Hắn ôm lấy Lạc Tử Mộng chuẩn bị rời đi, ai ngờ Lạc Tử Mộng cũng không thỏa hiệp:

 "Thả Tử Hiên ta sẽ trở về."

 "Không được." 

 "Vậy ta không đi."

 Tử Hiên vốn muốn khuyên Lạc Tử Mộng không nên tranh cãi với Vương Gia, nhưng hắn nhìn hoàn cảnh chung quanh, hắn cũng không muốn ở trong chỗ này nữa, hơn nữa nhìn bộ dạng Hàn Hạo Thần, đâu có chút tức giận nào, hai người căn bản là giống như hai vợ chồng mới cưới, như keo như sơn, dáng vẻ ân ái vô cùng, cho nên hắn liền đem lời nói ép xuống, nhìn bọn họ ngươi một câu ta một câu, hắn ở phòng giam không ngừng hâm mộ, nhưng đáng tiếc, người trong lòng của mình cứ như vậy bay đi. Cuối cùng vẫn là Hàn Hạo Thần thỏa hiệp trước Lạc Tử Mộng, nếu không với lòng quật cường của nàng, thì cho dù hắn bắt nàng trở về nàng cũng không thể yên tĩnh. 

"Được, nghe lời nàng, nhưng đợi ngày mai đã, tối nay đi về trước."

 "Ngày mai. . . . . ." Nàng suy nghĩ một chút, hiện tại nửa đêm canh ba đi ở bên ngoài cũng không an toàn, vì vậy nhìn Tử Hiên một chút, thấy hắn vui mừng gật đầu, nàng cũng thả lỏng người: "Được rồi, nhưng không cho phép chàng gạt ta, nếu không. . . . . ."

  "Nếu không như thế nào?" 

 Hàn Hạo Thần vừa ôm nàng đi về phía trước vừa nhíu mày nhìn nàng. Nàng ngẩng đầu lên trả lời: 

 "Nếu không chàng sẽ biết tay đấy!"

  "Không tệ, lại dám to gan lớn mật uy hiếp Vương Gia nữa đấy!" 

 Tuy nói như vậy nhưng trên mặt hắn lại tràn đầy vui sướng không có gì sánh kịp. 

"Gan lớn còn dám ra lệnh Vương Gia nữa đấy, Thần Vương Gia, bổn vương phi ra lệnh cho chàng, ngồi xổm xuống, cõng ta trở về. !" 

 Nàng cũng nhíu mày lại tay chỉ chỉ xuống dưới. Hàn Hạo Thần bất đắc dĩ lắc đầu, rồi lại không thể không theo: 

"Được, tuân lệnh."

 Trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả cai ngục, Hàn Hạo Thần ngồi xổm người xuống cõng Lạc Tử Mộng đi ra ngoài, mà những cai ngục đó rất lâu mới hoàn hồn lại. Một người trong đó lấy cùi chỏ đụng đụng một người khác hỏi:

 "Người vừa rồi đúng là Thần thần Vương Gia của chúng ta sao?" 

Một người khác giơ tay nâng cằm lên vì quá kinh ngạc mà không khép lại được:

 "Ta nghĩ ta muốn đi ngủ bù, nhất định là vẫn chưa tỉnh ngủ." 

 Vừa nói xong, hắn còn mang theo vẻ mặt không dám tin nằm sấp lại ngủ. Mà ở bên ngoài, Lạc Tử Mộng dùng áo choàng lúc nãy hắn đưa cho nàng bao cả hai người lại, Hàn Hạo Thần cúi đầu nhìn chiếc áo choàng trên người, cũng không nói tiếng nào, chỉ là hai mắt nhìn về phía trước đã ươn ướt. 

——* Dạ Ngưng Huyên tuyến phân cách *—— 

 Trong quán trọ, Hô Diên Sơn đi tới trước mặt Hô Diên Phong nói:

  "Đại ca, đã chuẩn bị thỏa đáng, lần này là cơ hội cuối cùng rồi."

  Hô Diên Phong đứng ở bên trong phòng nhìn bức họa trên tường, mỗi lần nhìn mà một lần mất thần, rõ ràng là cùng một gương mặt, hắn thật sự không tin là không phải một người, hắn cũng không muốn làm như vậy, nhưng hắn lại sợ mất đi nàng, từ nhỏ đến lớn chỗ nào có nàng thì sẽ có sự hiện hữu của hắn, bọn hắn từ trước đến nay đều gắn bó không rời. 

"Đại ca!" Hô Diên sơn lại kêu một tiếng, nhìn thấy hắn lại nhìn đến mất hồn, hắn thở dài nói: "Đừng xem nữa, sẽ nhanh chóng trở thành người của đại ca mà, đến lúc đó nhìn người thật không phải tốt hơn sao."

 "Đúng vậy, nhìn người thật sẽ chân thật hơn." 

Hắn khổ sở cười một tiếng, nhưng lại giống như mất đi cái gì, giống như có gì đó không giống như cũ nữa. Hô Diên Sơn cúi đầu nhíu nhíu mày, trong lòng rối rắm một lúc lâu, nhưng hắn không nhịn được muốn xác định lại một điều:

 "Đại ca chắc chắn không? Thứ cho Tam đệ nói thẳng, ta cảm thấy Lạc Tử Mộng hiện tại và Lạc Tử Mộng cùng với chúng ta lớn lên không cùng một người."

 "Nhất định là một người!" 

 Lời nói của Hô Diên Phong vô cùng kiên định, cũng không biết là hắn nói cho Hô Diên Sơn nghe hay là nói cho mình nghe. Cho dù bản thân hắn cũng thấy như vậy, cho dù là chỉ giống khuôn mặt, hắn cũng muốn cướp nàng về, đem tất cả câu đố giải đáp.

 "Đại ca, còn có một việc." Thần sắc Hô Diên Sơn chợt lạnh lùng: "Đại ca nên biết, cho dù huynh lấy được nàng, nàng cũng không có khả năng sinh con cho huynh, bởi vì trong lúc trúng độc không thể sinh."

 "Ta biết rõ."

 Hô Diên Phong nhàn nhạt đáp. Hắn đương nhiên biết chuyện này, nhưng hắn vẫn muốn cưới nàng, bởi vì nàng là nàng, nàng là Lạc Tử Mộng không phải là người khác, hắn mặc kệ nàng có thể sinh con hay không, hắn đều yêu. Hô Diên Sơn vẫn có chút băn khoăn: 

 "Chẳng lẽ đại ca muốn kết hôn Mộng nhi rồi cưới thêm thiếp? Đại ca nên biết, Mộng nhi mặc dù tính tình nhu nhược, nhưng nàng lại kiên quyết không muốn cùng các cô nương khác chung một chồng ." 

 "Ừ, cho tới bây giờ ta đều không có ý định nạp thêm thiếp thất." Hắn quay đầu nhìn về vẻ mặt kinh ngạc của Hô Diên Sơn: "Ta sẽ từ từ giải trừ cổ độc trên người nàng, hi vọng nàng có thể khôi phục trí nhớ, đến lúc đó ta cùng với nàng sẽ sinh thật nhiều con. . . . . ." 

 Trước mắt của hắn chợt hiện lên hình ảnh, ấm áp, ngọt ngào, hạnh phúc chỉ thuộc về bọn hắn.

  "Nếu không phải là một người, thì làm sao có thể khôi phục trí nhớ?"

  Hô Diên Sơn thẳng thắn nói nhưng lại nhận lấy một ánh mắt nghiêm khắc của Hô Diên Phong.

  "Ta nói phải thì phải." 

 Hắn hét lớn một tiếng, ánh mắt dịu dàng lúc nãy tan biến không còn một chút nào.

  "Được được được, đại ca huynh chuẩn bị một chút, cơ hội chỉ có lần này thôi, trong nháy mắt nàng mất trí nhớ người đâu tiên gặp được phải là huynh, nếu không phí hết công sức. Lần trước vốn dĩ cơ hội rất tốt, lại không nghĩ bị tên Thư sinh tên là ' Tử Hiên ' gì đó làm đảo lộn, lần này nhất định phải nắm chặt mới được."

 "Ừ, ta biết rồi."

  Sau khi Hô Diên Sơn đi, Hô Diên Phong cảm thấy khí lực trên người dường như mất hết, nhưng hắn vẫn kiên trì với suy nghĩ trong lòng, hắn nhất định phải tin tưởng mình, chắc chắn không nhận lầm người. Mấy ngày nay, thái y trong Thần Vương Phủ ngày đêm nghiên cứu phương pháp giải cổ độc, mà Hàn Hạo Thần cũng tự mình dẫn người điều tra nguyên nhân, nhưng qua mấy ngày đều không có thu hoạch. 

 Buổi tối, Lạc Tử Mộng nằm trên giường có chút lo sợ, mấy ngày gần đây nàng rất ít khi ra ngoài, bởi vì bây giờ trong một ngày nàng có thể mất trí nhớ rất nhiều lần, mà mỗi lần Liên Vân và Tiểu Đông sẽ tận tình giúp nàng nhớ lại mọi chuyện trước đây, thậm chí có một số chuyện còn nói rất nhiều lần. Hàn Hạo Thần ngoại trừ lúc lên triều, dường như mỗi lúc hắn đều nắm lấy tay nàng, muốn nàng xuất hiện trong phạm vi tầm mắt của hắn, mà mỗi lần nàng cảm thấy mình sắp quên đi thì hắn lại xuất hiện trước mặt nàng, bởi vì thái y đã từng nói, nếu như nàng mất trí nhớ, người nào xuất hiện đầu tiên trước mặt nàng, nàng sẽ tin tưởng người đó, những người khác đối với nàng đều thành người dưng. 

 Qua mấy lần, những lời nói lúc trước của thái y đã được kiểm chứng, vào lúc nàng mất trí nhớ đó chỉ nhận thức một mình hắn. Thấy tình trạng mất trí nhớ của nàng càng ngày càng thường xuyên, Hàn Hạo Thần ra lệnh cho thái y nhất định phải gia tăng tốc độ nghiên cứu chế tạo, hắn không dám nghĩ đến thời điểm nàng ngay cả hắn cũng không nhận ra. Mỗi một lần nàng mất trí nhớ khiến hắn rất sợ hãi, giống như tất cả dây thần kinh vì nàng mà bị kéo căng lên. 

 Qua ngày hôm sau, Hàn Hạo Thần mang Lạc Tử Mộng đi dạo trong đình viện, cũng không biết hắn tại sao còn mời họa sĩ trong cung đến. Bên trong viện được bố trí rất đẹp, giữa sân còn đặt một chiếc ghế, chắc chắn là để nàng ngồi vẽ chân dung rồi, nhưng tranh Hàn Hạo Thần vẽ chắc chắn không thua họa sĩ trong cung, không biết tại sao hắn lại tới nơi này. 

 "Ngồi nơi này." 

 Hàn Hạo Thần kéo tay Lạc Tử Mộng ngồi trên ghế, hai người cùng nhau ngồi xuống, vẻ mặt của nàng mê mang, chẳng lẽ vẽ bức họa hai người? 

 "Bắt đầu đi."

  Hắn nói với họa sĩ, họa sĩ lập tức khom hành lễ sau đó bắt đầu vẽ.

  "Tại sao lại muốn vẽ một bức họa chung của hai chúng ta?" 

 Nàng ngửa đầu hỏi. Khóe miệng Hàn Hạo Thần cong lên hỏi:

  "Không thích sao?" 

 Nàng bĩu môi, có thể không thích được sao? Hơn nữa trong ngày thường hắn vẫn luôn nhường nàng, khó có việc hắn muốn làm, nàng tất nhiên là cố hết sức phối hợp rồi. Hơn nữa Hàn Hạo Thần chưa bao giờ giải thích, hắn luôn nói "Nhiều lời vô ích, làm mới thực tế nhất ". Dĩ nhiên lúc hắn nói những lời này đều là buổi tối, mục đích rõ ràng, nhưng nếu là lúc bình thường, hắn nhất định sẽ làm được, không cần nhiều lời, hắn đã chuẩn bị tốt mọi chuyện cho nàng, không rõ chi tiết nhưng tất cả đều an bài thỏa đáng. Nhưng nàng nhìn tư thế của hai người, nói thật có chút giống những cụ ông cụ bà năm sáu chục tuổi chụp hình đám cưới, có hơi ngốc ngốc.

 "Đừng lộn xộn, họa sĩ sẽ vẽ không đẹp."

  Đầu hắn không cử động nhưng lại nhẹ giọng nhắc nhở nàng, cho dù không nhìn nàng, hắn cũng có thể biết từng cử động từng ánh mắt của nàng. Nàng cảm giác hôm nay hắn có chút gì đó không giống ngày thường, nàng nhớ hắn không thích người khác vẽ hắn, lật tung cả phủ cũng không tìm thấy bức chân dung nào của hắn, nhưng mà hôm nay. . . . . . 

 Nàng ngước mắt lên nhìn vẻ mặt chăm chú của hắn, nàng bỗng nhiên hiểu ra cái gì đó, đột nhiên trong lòng bắt đầu chua xót, nhưng chỉ trong nháy mắt, trái tim nàng giống như bị vật gì đó đâm vào khiến nó nhói đau. Hàn Hạo Thần! chàng tại sao lại đối xử với ta tốt như vậy? Tại sao lại khiến ta luyến tiếc chàng như vậy? Nếu có một ngày trong sinh mệnh ta không có chàng... chàng nói ta phải làm sao đây?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...