Chương 160: CHƯƠNG 160: XỬ LÝ SẠCH SẼ MỘT CHÚT

  Chương 160: Xử Lý Sạch Sẽ Một Chút

Trên mặt Quý Vân Hạc đỏ ửng, thật không nghĩ đến loại thuốc kia lại lợi hại như thế, Vương Phi của bọn hắn ra tay cũng thật ngoan độc. Nhưng nhìn nàng không giống hạng người ác độc, từ nàng toát lên vẻ nghịch ngợm đáng yêu, đem đến cho người ta cảm giác yêu thích không thôi.

 "Vương Gia biết không? Hắn phản ứng ra sao?"

 Lạc Tử Mộng cười nửa ngày mới nhớ tới việc này. Tiểu Đông cũng ngưng cười nói: 

"Vương Gia nghe xong, nửa ngày không lên tiếng, ngay cả Hoa tướng quân cũng không dám tin chuyện này lại xảy ra, mọi người đang suy đoán, có phải do nàng ta mộng du hay không? Mơ thấy mộng xuân nên mới làm vậy."

"Nàng ta có gào khóc kêu tên Vương gia hay không?" 

Lạc Tử Mộng nhìn như tò mò nhưng trong lòng thầm cười hỏi. Tiểu Đông kinh ngạc:

 "Làm sao vương phi biết?"

 "Ta đương nhiên biết, nàng ta cả ngày lẫn đêm đều gọi tên Vương gia, lúc mộng xuân không phải là sẽ kêu tên Thần hay sao?" 

 Nàng nhíu mày, nhưng Tiểu Đông nhìn ra nàng cũng không có ý tức giận.

 "Hiện tại mọi việc sao rồi?"

 Thật khó khắn lắm Quý Vân Hạc mới mở miệng hỏi. 

"Đúng rồi!". Tiểu Đông đột nhiên kêu lên, lập tức cả kinh nói: "Mới vừa rồi quên không nói một việc trọng yếu, lòng dạ Hoa hồ ly thật ác độc. Vì chuyện Hoa hồ ly làm trái thánh chỉ, nên hoàng thượng sai người lục soát phủ tướng quân, tra xét xem có còn chuyện gì mà hoàng thượng không biết hay không? Kết quả là tìm thấy ở trên giường của nàng ta thấy một con rối có viết tên của Vương phi, còn có cả ngày sinh tháng đẻ ở trên, khắp người con rối đó cắm đầy ngân châm. Ngay lúc này Hoa tướng quân cùng Hoa hồ ly đều đang ở trong hoàng cung tiếp nhận thẩm vấn, Vương Gia cũng đang ở trong cung."

  Liên Vân nghe vậy nóng nảy nói:

  "Vương phi, phải làm gì đây, nàng ta dám dùng vu thuật để hại người?"

 "Vân Hạc, cùng ta vào cung."

 Lạc Tử Mộng đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc, nàng chỉ muốn trả thù Hoa Thiên Nhụy, chứ không có nghĩ tới chuyện này sẽ liên lụy tới Hoa Thiên Sóc, vô luận như thế nào, Hoa Thiên Sóc không có làm sai chuyện gì, hắn chỉ là một đại ca thương yêu muội muội mà thôi, hơn nữa hắn đối với Hàn Hạo Thần mà nói, cũng đích xác là một nhân tài hiếm có. Bên trong hoàng cung, Hàn Hạo Thần nghe nói Lạc Tử Mộng cũng đến, liền đi ra phía ngoài điện Kim Loan đi ra. 

 "Mộng nhi, sao nàng lại tới đây?"  

 Hàn Hạo Thần thấy nàng đang đứng giữa trời nắng, trên trán mồ hôi đã rịn ra, hắn lấy khắn lau mồ hôicho nàng. Lạc Tử Mộng nhìn xung quanh một chút sau đó nói:

 "Chuyện xảy ra ở phủ tướng quân ta đã nghe nói."

 "Yên tâm đi, ta nhất định sẽ đòi lại công đạo cho nàng, bọn họ muốn hại nàng, đến cả vu thuật cũng giám dùng, từ nay Hoa gia sẽ biến mất ở nước Hàn Vũ."

 Hàn Hạo Thần nhìn Lạc Tử Mộng bảo đảm. Lạc Tử Mộng lắc đầu nói:

 "Ta không sợ việc chàng không đòi công đạo cho ta, mà là. . . . . . Ta hi vọng chàng có thể cầu tình với hoàng thượng không nên xử lý Hoa tướng quân, ta tin hắn vô tội."

 "Mộng nhi, nàng. . . . . ."

 "Chàng đừng nghĩ lung tung." Thấy vẻ mặt của Hàn Hạo Thần, Lạc Tử Mộng cũng biết hắn đang nghĩ cái gì, vì vậy cười nói: "Hắn là huynh đệ mấy chục năm với chàng, hai người đã cùng nhau trải qua biết bao khó khăn. Chàng nên nghĩ kĩ lại, không nên vì những chuyện mà muội muội hắn làm mà vạ lây cho cả Hoa gia, dù sao Thiên Sóc cũng vô tội. Mặc dù đã có thánh chỉ, nhưng Hoa Thiên Nhụy vẫn trở về phủ tướng quân, đối với người muội muội này, hắn không thể cứng rắn cự tuyệt, nàng ta là muội muội, của hắn." 

"Ý của nàng là, ta sẽ bảo vệ Hoa Thiên Sóc?"

 Hàn Hạo Thần muốn một lần nữa khẳng định. Lạc Tử Mộng gật đầu. Hàn Hạo Thần suy nghĩ một chút, sau đó mỉm cười, vươn tay ôm nàng thật chặt vào trong ngực. Mặt trời nhô lên cao,nhưng trái tim hắn so với mặt trời càng thêm nóng bỏng. Hắn biết, nàng đang nghĩ cho hắn, nàng vốn là người như vậy, cho dù bản thân mình chịu uất ức, cũng không muốn bởi vì mình mà ảnh hưởng đến hắn. Nhưng lời nàng nói cũng đúng, Hoa Thiên Sóc là huynh đệ vào sinh ra tử cùng với hắn, chuyện vu thuật này không phải hắn làm, vậy thì tạm thời bỏ qua cho hắn lần này, cũng cho Hoa gia một đường sống.

 Hàn Hạo Thần trở lại Kim Loan điện sau đó lập tức tiến lên giải thích, khiến Hàn Hạo Hữu tha cho Hoa Thiên Sóc, nhưng việc làm của Hoa Thiên Nhụy không thể tha thứ. Hoa Thiên Sóc biết, nhất định là Lạc Tử Mộng đã thuyết phục Hàn Hạo Thần. Lần này, Hoa Thiên Sóc có chút áy náy, muội muội của hắn dám làm mấy thể loại chuyện này, thân làm ca ca như hắn không thể dạy dỗ tốt, ngược lại hết lần này đến lần khác khoan dung tha thứ, cuối cùng rơi vào kết cục như ngày hôm nay, nhưng Lạc Tử Mộng vẫn thuyết phục Hàn Hạo Thần xin tha cho hắn.

 Cuối cùng Hoa Thiên Nhụy bị nhốt vào Thiên Lao, không bị xử tử, nhưng nàng ta cũng sống không bằng chết. Sau khi tỉnh lại nhớ hết mọi chuyện xảy ngày hôm qua, nàng ta thật không muốn sống nữa, nhưng Thiên Lao canh phòng nghiêm ngặt, nàng ta muốn chết cũng không được. Hoa Thiên Sóc vô tội được thả ra ngoài, Hoa thừa tướng chỉ cảm thấy gia đình hắn gặp phải kiếp nạn, hắn cũng cũng không dám ghi hận với Hàn Hạo Thần, bởi vì hắn biết rõ, những thứ này đều là nữ nhi của hắn gieo gió gặt bão. Mà Lạc Tử Mộng thấy Hàn Hạo Thần tiến vào điện Kim Loan , nàng nhìn Quý Vân Hạc một cái, sau đó xoay người đi về phía tẩm cung của Hoa Thiên Lan. Hoa Thiên Lan hiển nhiên là cực kỳ không hoan nghênh khi nhìn thấy lạc Tử Mộng, nàng vẫn ăn mặc như cũ, sắc mặt tiều tụy, nhìn Lạc Tử Mộng nói: 

"Ngươi đến đây làm cái gì? Đến thăm ta sao?"

 Lạc Tử Mộng cười một tiếng:

 "Lan phi nương nương, tính tình của cô càng ngày cảng nóng nảy?"

 "Ngươi muốn làm cái gì?" 

 Hoa Thiên Lan giận đến cắn răng nghiến lợi. Lạc Tử Mộng nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng ta, thừa dịp nàng ta chưa chuẩn bị nàng lấy khăn lụa lau mặt cho nàng ta vừa nói:

 "Nhiều ngày không gặp, Lan phi nương nương ngày càng gầy đi, ngươi nhìn xem, tái nhợt khiến người đau lòng."

 Hoa Thiên Lan hất tay Lạc Tử Mộng ra, đang muốn nhào qua tóm nàng, lại bị Quý Vân Hạc chắn trước mặt Lạc Tử Mộng.

 "Cút!"

 Nàng lớn tiếng gào thét.

 "Được, ta lập tức rời đi, ngươi tiều tụy như vậy cũng đừng lãng phí hơi sức, tránh lát nữa sẽ bỉ té xỉu, ta nghe nói nữ nhân trong lãnh cung không được phép gọi thái y."

 Lời nói của Lạc Tử Mộng khiến đầu ngón tay Lan phi phát run, sau khi Lạc Tử Mộng rời đi, nàng tức giận ném ly trà vỡ vụn trên mặt đất. 

 "Mới vừa rồi vương phi đã xuống tay với nàng ta?" 

Quý Vân Hạc nhỏ giọng hỏi. Lạc Tử Mộng chuyển con mắt cười một tiếng: 

"Quả nhiên có tiến bộ, bị ngươi đoán ra rồi."

 Quý Vân Hạc cũng cười một tiếng, hắn không tin tưởng nàng sẽ tốt bụng đi quan tâm sắc mặt Lan phi có tiều tụy hay không. Lạc Tử Mộng cũng không giấu giếm, trực tiếp nói: 

 "Không có gì, chỉ là từ nay về sau nàng ta không thể thị tẩm nữa rồi. Cho dù có cơ hội, nàng ta sẽ bị đau nửa người dưới đến mức không muốn sống nổi."

  Quý Vân Hạc lại một lần nữa đỏ bừng cả mặt, thủ đoạn của vương Phi thật đúng là hiếm thấy, may mắn hắn không có đắc tội với nàng, nếu không thật không biết nàng sẽ bỏ thuốc gì với hắn. Mấy ngày sau, Thiệu Tần vội vã đi tới thư phòng của Hàn Hạo Thần , vẻ mặt hắn nặng nề gọi một tiếng:

 "Vương Gia."

 "Chuyện gì?"

 "Thuộc hạ ra ngoài làm chút chuyện, liền nghe được hai hộ vệ trong phủ tướng quân đang bàn luận xôn xao."

 "Nói cái gì?"

 "Bọn họ nói, vào ngày Tam Tiểu Thư xảy ra chuyện, bọn họ đã nhìn thấy có bóng dáng hai người bay qua. Lúc ấy bọn họ sợ Hoa tướng quân trách tội, cho nên cũng không dám nhiều lời." 

Trong lòng Hàn Hạo Thần dâng lên một cỗ dự cảm chẳng lành:

 "Hai bóng người?"

 "Dạ, nghe bọn hắn nói, hai người kia một người giống Quý Vân Hạc, còn người kia giống. . . . . . Vương phi. Bởi vì lúc ấy ánh trăng vừa đúng lúc chiếu lên trên mặt bọn họ, cho nên hộ vệ kia mới nói vậy." 

 Hàn Hạo Thần nhíu mày, hắn thật không biết chuyện Lạc Tử Mộng sẽ cùng Quý Vân Hạc ra tay, hơn nữa biểu hiện đêm đó của Hoa Thiên Nhụy quả thật bất thường, rõ ràng nàng ta đã bị hạ dược, chỉ là tất cả mọi người không có phát hiện ra mà thôi, chỉ nói nàng bị mộng du. 

 "Đã xử lí hai người kia chưa?"

 Hắn trầm giọng hỏi. Thiệu Tần nói: 

 "Thuộc hạ sợ sẽ chuốc phải phiền toái, chỉ mới nhốt bọn họ ở trong rừng."

 "Xử lý sạch sẽ một chút."

 Hàn Hạo Thần không hỏi nhiều. Bởi vì vô luận là người nào, đều không thể làm tổn thương nàng, dù chuyện kia thật sự là do nàng làm, đó cũng là do Hoa Thiên Nhụy tự gây nghiệt, không oán người được. Nếu hắn không thể đối phó với tỷ muội các nàng, mà Lạc Tử Mộng đã âm thầm làm mọi việc, vậy thì hắn sẽ thay nàng khắc phục hậu quả, sẽ bảo vệ nàng chu toàn. Thiệu Tần cũng chưa từng hoài nghi lời nói của hai người hộ vệ kia, vì hắn từng tận chứng kiến Lạc Tử Mộng dùng độc giết người.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...